Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 21: Dấu Chân Bên Bãi Đá Bí Mật

Gió chiều luồn qua những tán cây bàng cổ thụ, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, mơn man trên da thịt Trần Hạo. Anh vẫn ngồi đó, bên bờ sông quen thuộc, nơi những kỷ niệm thời thơ ấu đã in hằn sâu vào từng phiến đá, từng ngọn cỏ. Cuốn sổ phác thảo vẫn mở trên đầu gối, nhưng nét bút đã ngừng lại từ lúc nào. Bức chân dung Lê An, với đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng, đã gần như hoàn thiện. Từng đường nét, từng mảng bóng đổ đều thấm đẫm sự tập trung và nỗi niềm của anh, như một thông điệp không lời mà anh cố gắng gửi gắm. Anh tự hỏi, liệu An có thực sự hiểu được tất cả những gì anh muốn nói qua từng nét chì, qua cái "Văn Phòng Thám Tử" của riêng anh, nơi cất giữ những điều bí mật không thể thốt ra?

Ánh mắt anh lướt qua gương mặt An, rồi lại dừng lại ở bức vẽ. Hai hình ảnh, một sống động, một tĩnh lặng, hòa quyện vào nhau trong tâm trí anh. Anh nhớ lại lời hứa sẽ luôn ủng hộ cô bé, lời hứa giản dị nhưng nặng trĩu bao cảm xúc. Anh biết, đó là một lời hứa chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. Nhưng anh cũng biết, nó quá nhỏ bé, quá mỏng manh so với một trái tim đang cuộn trào những cảm xúc lớn lao hơn, những khao khát muốn giữ An lại bên mình, mãi mãi. Anh muốn nói ra, muốn thổ lộ tất cả, nhưng một nỗi sợ vô hình lại níu giữ anh. Anh sợ rằng, nếu anh "sai một bước", nếu anh thốt ra điều gì đó không đúng lúc, không đúng cách, anh sẽ làm vỡ tan cái khoảnh khắc bình yên này, làm hỏng đi mối quan hệ mong manh mà cả hai đã vun đắp bấy lâu. Vì vậy, anh chọn sự im lặng, chọn cách gửi gắm tất cả vào từng nét vẽ, từng cử chỉ quan tâm thầm lặng. Đó là cách anh thể hiện tình yêu của mình, một tình yêu "lời nói không thành", một tình yêu "chậm một nhịp" so với những gì An có thể mong đợi.

Lê An vẫn ngồi yên bên cạnh Trần Hạo, tựa cằm vào đầu gối, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy lững lờ. Cô cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của Hạo, cảm nhận được hơi ấm từ vai anh truyền sang. Cái cảm giác bình yên ấy vẫn còn, nhưng nó đã không còn trọn vẹn như trước. Câu nói đùa của cô bé về việc bức vẽ có giống mình không, và nụ cười bí ẩn cùng cái gật đầu của Hạo, đã để lại một khoảng trống trong lòng cô. Cô biết Hạo quan tâm cô, cô cảm nhận được tình cảm ấy qua từng nét cọ, qua ánh mắt anh. Nhưng cô lại khao khát một điều gì đó rõ ràng hơn, một lời khẳng định bằng lời, một bến đỗ an yên cho tương lai của cả hai. Nỗi bất an mơ hồ ấy, như một hạt mầm đã được gieo, giờ đây len lỏi trong tâm trí cô, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng. Cô tự hỏi, liệu sự im lặng của Hạo có phải là dấu hiệu của một điều gì đó mà cô chưa thể nhận ra? Liệu tình cảm này, dù sâu đậm đến mấy, có "đủ" để vượt qua những thử thách của thời gian và khoảng cách?

Trong khoảnh khắc ấy, một giọng nói trầm ấm vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Hai đứa lại ngồi hóng gió à? Sông này có nhiều chuyện để kể lắm, nhưng không phải ai cũng biết đâu."

Trần Hạo và Lê An cùng quay đầu lại. Bác Tám, người trông coi đền thờ gần đó, đang đứng cách họ không xa. Bác Tám có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc và bộ râu đã bạc phơ như cước, thường ngày bác mặc chiếc áo nâu sòng đơn giản, toát lên vẻ hiền từ và thâm trầm. Đôi mắt bác tinh anh, chứa đựng sự từng trải của một đời người gắn bó với dòng sông và mảnh đất này. Bác nở nụ cười hiền hậu, hàm răng đã rụng gần hết, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tinh nghịch.

"Cháu chào Bác Tám ạ!" Lê An lễ phép chào. Trần Hạo cũng khẽ gật đầu chào bác, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư nhưng đã pha thêm chút tò mò.

Bác Tám tiến lại gần hơn, ngồi xuống một phiến đá cạnh họ, hơi thở đều đều, không chút vội vã. Mùi hương của đất, của rêu phong và chút nhang trầm thoang thoảng từ người bác hòa vào mùi nước sông và cỏ cây, tạo nên một sự dễ chịu lạ thường. "Sông này, nó như một cuốn sách lớn vậy. Mỗi khúc sông, mỗi bãi bồi đều có câu chuyện riêng. Nhưng có những câu chuyện, nó không nằm trên mặt nước, mà ẩn sâu trong lòng đất, trong những nơi ít người đặt chân đến."

Lê An, với bản tính hồn nhiên và khao khát những điều mới lạ, lập tức bị cuốn hút. "Thật ạ, Bác Tám? Chỗ nào thế bác?" Giọng cô bé trong trẻo, ánh mắt lấp lánh sự tò mò.

Trần Hạo vẫn im lặng, nhưng đôi mắt anh chăm chú nhìn Bác Tám, như một thám tử đang lắng nghe một manh mối quan trọng. Cái "Văn Phòng Thám Tử" trong tâm trí anh lại bắt đầu hoạt động, thu thập từng lời nói, từng chi tiết. Anh luôn bị thu hút bởi những điều bí ẩn, những câu chuyện chưa kể, và lời nói của Bác Tám như một lời mời gọi khám phá.

"Phía cuối con hẻm nhỏ, khuất sau rặng tre già của nhà ông Ba Mập ấy," Bác Tám từ tốn kể, ngón tay gầy gò chỉ về phía xa, nơi những rặng tre xanh rì ẩn hiện, "có một con đường mòn nhỏ xíu, ít ai để ý. Cứ đi men theo con đường ấy, vượt qua mấy bụi dứa dại, rồi đến một bãi đá. Đẹp lắm, hoang sơ lắm, nước trong xanh thấy đáy. Ít ai lui tới, nên nó vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên thủy của nó. Người ta gọi đó là bãi đá 'Linh Thiêng', vì có lần cụ cố của bác kể, có thấy ánh sáng lạ trên đó vào đêm rằm." Bác Tám ngừng lời, nhấp một ngụm nước trà trong chiếc bi đông cũ kỹ. "Nó như một bí mật mà sông trao cho những ai chịu khó tìm kiếm vậy."

Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy rạng rỡ và háo hức. "Nghe hấp dẫn quá Hạo ơi! Mai mình đi tìm đi!"

Trần Hạo nhìn vào đôi mắt cô bé, thấy sự hồn nhiên và niềm tin tưởng tuyệt đối. Anh khẽ mỉm cười. "Để xem đã. Đường đi chắc không dễ đâu." Giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự đồng thuận ngầm. Anh cũng tò mò muốn khám phá cái bãi đá bí mật mà Bác Tám vừa kể. Nơi đó, có lẽ, sẽ là một nguồn cảm hứng mới cho những nét vẽ của anh, và biết đâu, cũng là một không gian riêng tư để anh có thể giải mã thêm những "bí mật" trong lòng mình, những "lời nói không thành" vẫn còn mắc kẹt. Anh hình dung ra khung cảnh hoang sơ, những phiến đá đủ hình thù, và làn nước trong xanh. Một nơi tách biệt khỏi thế giới ồn ào, một nơi chỉ có họ và những câu chuyện chưa kể. Anh muốn ghi lại khoảnh khắc này, ghi lại sự hồn nhiên của An, và ghi lại cả cái cảm giác chờ đợi, khao khát khám phá đang dâng trào trong lòng anh. Anh tin rằng, dòng sông này, thị trấn này, vẫn còn rất nhiều điều để kể, và anh, với vai trò của một "thám tử", sẽ kiên nhẫn tìm kiếm và ghi lại tất cả. Bác Tám nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu và một chút u hoài, như thể ông đã nhìn thấy trước những khúc quanh trong câu chuyện tình yêu của họ, những bí mật mà thời gian sẽ dần hé lộ.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vừa hé rạng, nhuộm vàng những mái nhà ngói cũ và những tán cây xanh rì. Gió sớm mang theo hơi sương mát lạnh, khiến không khí trở nên trong lành và dễ chịu. Trần Hạo và Lê An đã có mặt ở đầu con hẻm nhỏ mà Bác Tám đã chỉ dẫn. Con hẻm hẹp, lọt thỏm giữa hai hàng rào dâm bụt um tùm và những ngôi nhà cũ kỹ, hầu như không ai để ý đến.

Lê An đi trước, bước chân thoăn thoắt, tràn đầy háo hức. Trần Hạo đi phía sau, mang theo chiếc ba lô nhỏ đựng cuốn sổ phác thảo và mấy cây bút chì. Anh quan sát tỉ mỉ mọi thứ xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Con đường mòn đất đỏ ngoằn ngoèo, dẫn họ sâu hơn vào những bụi cây hoang dại và rặng tre già. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng côn trùng rả rích trong đám lá khô, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi hương ngai ngái của cây dại xộc vào mũi, mang theo một cảm giác rất đỗi hoang sơ và bình dị.

Đi một đoạn, con đường mòn bất ngờ mở ra một khoảng không gian rộng hơn, và trước mắt họ là một khung cảnh mang đậm dấu ấn thời gian: Bến Phà Cũ.

Bến phà giờ đây chỉ còn là một bến tàu xi măng cũ kỹ, đã nứt nẻ và phủ đầy rêu phong. Vài chiếc thuyền nhỏ đã cũ nát, rỉ sét, nằm im lìm trên mặt nước, lơ đãng neo đậu vào những cọc gỗ mục ruỗng. Những thanh gỗ lát sàn bến phà đã mục nát, có chỗ bị gãy đổ, để lộ ra những khoảng trống sâu hoắm bên dưới. Tiếng sóng sông vỗ nhẹ nhàng vào bờ, nghe như một lời thở than của quá khứ. Gió lùa qua những thanh gỗ mục, tạo ra âm thanh kẽo kẹt đều đều, buồn bã. Mùi nước sông hòa quyện với mùi bùn tanh nồng và mùi gỗ mục ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, hơi buồn.

Lê An dừng lại, ánh mắt dõi nhìn khung cảnh hoang tàn trước mặt. Nụ cười trên môi cô bé dần tắt, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư. "Bến phà này ngày xưa đông lắm, phải không Hạo? Em nhớ ngày xưa, mẹ hay đưa em ra đây đón bà ngoại, đông vui lắm. Giờ sao mà vắng vẻ thế này..." Giọng cô bé nhỏ dần, chứa đựng sự tiếc nuối.

Trần Hạo bước đến bên cạnh An, nhìn ra dòng sông mênh mông. Ánh mắt anh xa xăm, như đang dõi theo những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước. Anh đưa tay chạm nhẹ vào một thanh gỗ đã mục nát, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó. "Mọi thứ đều phải thay đổi thôi An à. Có cái mất đi, có cái mới đến." Giọng anh trầm tư, không mang chút cảm xúc nuối tiếc nào, nhưng lại chứa đựng một sự chấp nhận khắc nghiệt về quy luật của cuộc sống. Anh đã sớm nhận ra điều này, đặc biệt khi anh đối mặt với những tham vọng của mình ở thành phố, nơi mọi thứ luôn vận động và thay đổi không ngừng. Anh biết, để đạt được thành công, đôi khi phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận để những điều cũ kỹ, thân thuộc lùi vào quá khứ.

Lê An quay sang nhìn Hạo, ánh mắt cô bé như dò hỏi. "Nhưng em thích những gì vẫn còn ở đây, như mình vậy." Lời nói của cô bé như một lời thổ lộ thầm kín, một mong muốn về sự bền vững, về một mối quan hệ không bị thay đổi bởi dòng chảy thời gian. Cô bé muốn Hạo hiểu rằng, có những giá trị, những tình cảm không nên để mất đi. Cô bé sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi cái cảm giác mất mát mà Bến Phà Cũ đang gợi lên.

Trần Hạo không nói gì. Anh chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay An, một cử chỉ quen thuộc, như một lời trấn an không lời. Anh hiểu ý An, hiểu mong muốn của cô bé. Nhưng anh cũng biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng chiều lòng người. Sẽ có những lúc, họ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những con đường rẽ lối. Cái Bến Phà Cũ này, với những chiếc thuyền bị bỏ lại, những thanh gỗ mục nát, không chỉ là một địa điểm hoài niệm, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự phù du của mọi thứ, về những kết nối đã từng tồn tại nhưng rồi cũng dần bị lãng quên hoặc không còn được sử dụng. Nó như một điềm báo cho sự xa cách và những lối rẽ khác nhau mà họ có thể sẽ phải đối mặt trong tương lai. Anh vẫn giữ chặt cuốn sổ phác thảo trong ba lô, như một cách để lưu giữ tất cả những khoảnh khắc này, những cảm xúc này, trước khi chúng cũng trở thành một phần của quá khứ. Anh muốn tin rằng, dù mọi thứ có thay đổi, dù thời gian có trôi đi, thì những ký ức về họ, về những khoảnh khắc bên nhau, vẫn sẽ còn mãi, không bị cuốn trôi như dòng sông kia.

***

Rời khỏi Bến Phà Cũ, họ tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm bãi đá bí mật. Con đường mòn trở nên hẹp hơn, khuất hẳn sau một rặng cây um tùm và những bụi cây dại cao quá đầu người. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng chim hót ríu rít dường như càng rõ hơn, như dẫn lối cho họ. Không khí trong lành, tinh khiết, mang theo mùi của đất, của cây cỏ và một chút hơi mặn của nước biển lẫn vào. Trần Hạo cẩn thận dùng tay gạt những cành cây vướng víu sang một bên, mở đường cho Lê An. Thỉnh thoảng, anh lại quay đầu nhìn cô bé, ánh mắt anh vừa quan tâm, vừa chứa đựng sự thích thú khi thấy An say mê khám phá.

Sau khoảng mười lăm phút đi bộ, con đường mòn đột ngột kết thúc. Trước mắt họ là một cảnh tượng tuyệt đẹp, hoàn toàn khác biệt so với những gì họ vừa trải qua. Đó là một bãi đá hoang sơ, nằm nép mình bên bờ sông, được bao bọc bởi một thảm thực vật xanh rì, tạo thành một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Không một bóng người, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng, êm ái hơn hẳn so với tiếng sóng ở bến phà cũ.

Những phiến đá ở đây có đủ hình thù, kích cỡ, từ những tảng đá lớn, bằng phẳng như chiếc bàn, đến những viên sỏi nhỏ, tròn trịa, được nước sông mài dũa qua hàng ngàn năm. Chúng có nhiều màu sắc khác nhau: xám tro, trắng ngà, nâu đỏ, và cả những phiến đá phủ đầy rêu xanh mướt. Nước sông ở đây trong xanh đến lạ, có thể nhìn rõ những hòn sỏi dưới đáy và những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam hồng lên mặt sông và những phiến đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.

Lê An không kìm được tiếng reo lên. "Đẹp quá Hạo ơi! Đẹp quá! Giống như một thế giới khác vậy!" Cô bé chạy ào ra phía trước, đôi chân trần chạm vào những phiến đá mát lạnh. Cô cúi xuống nhặt những viên sỏi đủ màu sắc, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. Nụ cười hồn nhiên trở lại trên môi cô bé, rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Trần Hạo cũng cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Anh đứng đó, ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp và nụ cười rạng rỡ của An. "Ừm... Một nơi chỉ của riêng mình." Anh khẽ nói, giọng trầm ấm, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An. Lời nói của anh không chỉ miêu tả bãi đá, mà còn ẩn chứa một mong muốn sâu sắc về một không gian riêng tư, nơi chỉ có hai người, tách biệt khỏi mọi lo toan, mọi áp lực của cuộc sống. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, cái cảm giác bình yên và sự gắn bó không thể tách rời này.

Hạo giúp An trèo qua một vài tảng đá lớn. Bàn tay anh nắm chặt tay cô bé, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Họ cùng nhau khám phá từng ngóc ngách của bãi đá, nhặt những viên sỏi lạ, ngắm nhìn đàn cá bơi lội. Cuối cùng, họ tìm được một phiến đá bằng phẳng, hướng ra phía sông, nơi có thể ngắm trọn vẹn cảnh hoàng hôn sắp buông.

Hạo ngồi xuống, lấy cuốn sổ phác thảo ra, bắt đầu phác họa lại khung cảnh bãi đá hoang sơ. Từng nét chì của anh vẫn tỉ mỉ, cẩn trọng, nhưng lần này, anh vẽ với một tâm trạng thư thái hơn, nhẹ nhàng hơn. An ngồi sát bên cạnh anh, tựa đầu vào vai anh, ánh mắt dõi theo từng nét vẽ của Hạo. Cô bé cảm nhận được hơi ấm từ người anh, cảm nhận được nhịp thở đều đều của anh, và cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối.

Hoàng hôn dần buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian rộng lớn. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió nhẹ thoảng qua, và tiếng bút chì sột soạt trên giấy là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Cô bé tin rằng, đây chính là nơi mà họ thuộc về, nơi mà tình cảm của họ sẽ mãi mãi bền chặt.

"Sau này mình có thể đến đây thường xuyên không, Hạo?" Lê An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy hy vọng, chờ đợi một lời khẳng định từ anh. Cô bé muốn nghe Hạo nói, muốn nghe một lời hứa chắc chắn cho tương lai của cả hai.

Trần Hạo ngừng vẽ. Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh dịu dàng, chứa chan tình cảm. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Anh đưa bàn tay mình, siết nhẹ bàn tay An đang đặt trên đùi anh. Rồi anh khẽ gật đầu, thay cho một lời đáp. Anh muốn nói, muốn hứa, nhưng một lần nữa, những từ ngữ lại mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh sợ rằng lời nói sẽ làm mất đi sự thiêng liêng của khoảnh khắc này, sợ rằng anh sẽ không thể giữ trọn lời hứa ấy nếu những tham vọng và con đường tương lai của anh kéo anh đi xa. Anh tin rằng, cử chỉ này, nụ cười này, cái siết tay này đã đủ để An hiểu. Anh muốn giữ lại cảm xúc này, khoảnh khắc này, như một bí mật thiêng liêng chỉ mình anh biết, chỉ mình anh cảm nhận.

Nỗi bất an mơ hồ trong lòng Lê An lại trỗi dậy. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạo, cảm nhận được ý nghĩa của cái gật đầu ấy. Nhưng cô bé vẫn khao khát một lời nói rõ ràng hơn, một lời hứa được thốt ra bằng môi. Cô bé biết anh yêu cô, nhưng "thích thì không đủ" để xây dựng một tương lai vững chắc. Cái gật đầu của Hạo, dù dịu dàng đến mấy, vẫn không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi khát khao ấy. Nó như một hạt mầm của sự tiếc nuối, đã được gieo từ lâu, và giờ đây, trong khoảnh khắc bình yên và lãng mạn này, nó lại âm thầm nảy mầm, chờ đợi ngày ra hoa kết trái thành một sự thật nghiệt ngã.

Trần Hạo lại tiếp tục vẽ. Anh biết, vẻ đẹp thơ ngây của Lê An, sự hồn nhiên của cô bé, và những khoảnh khắc bình dị bên bờ sông, bên bãi đá hoang sơ này sẽ trở thành một kỷ niệm quý giá trong tâm trí anh. Nhưng anh cũng biết, chúng sẽ là nỗi day dứt khôn nguôi khi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không lời đáp. Anh muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi, muốn gói ghém tất cả sự bình yên, sự gắn bó không thể tách rời của họ vào trong từng nét cọ. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng, dù anh có vươn tới những thành công rực rỡ đến đâu, dù anh có đứng trên đỉnh cao của thế giới, thì những khoảnh khắc bình dị bên Lê An, bên bờ sông cũ này, vẫn là điều quý giá nhất mà anh từng có. Và anh sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ chỉ còn lại bức tranh này, để hoài niệm về một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu "lời nói không thành", một tình yêu mà anh đã "sai một bước" khi không dám thổ lộ tất cả. Hoàng hôn dần tắt, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, và những cảm xúc sâu kín, không lời của hai người trẻ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free