Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 22: Bến Xe Và Ước Mơ Giao Thoa
Hoàng hôn đã buông hẳn. Sắc tím than dần bao trùm bầu trời, thay thế cho những vệt nắng đỏ cuối cùng còn vương trên mặt sông. Hơi lạnh từ dòng nước bắt đầu phả lên, khiến Lê An khẽ rùng mình. Cô bé vẫn tựa đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm từ người anh, nhưng sự bình yên ấy giờ đây đã vương vấn một nỗi bất an mơ hồ. Cái gật đầu của Hạo, dù dịu dàng và ấm áp, vẫn không thể lấp đầy khoảng trống khao khát một lời nói rõ ràng trong lòng cô. Nó như một hạt mầm của sự tiếc nuối, đã được gieo từ lâu, và giờ đây, trong khoảnh khắc bình yên và lãng mạn này, nó lại âm thầm nảy mầm, chờ đợi ngày ra hoa kết trái thành một sự thật nghiệt ngã.
Trần Hạo lại tiếp tục vẽ, đôi tay anh vẫn thoăn thoắt trên giấy, nhưng tâm trí thì không còn hoàn toàn hướng về khung cảnh bãi đá hoang sơ trước mắt. Anh cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng từ cái đầu An tựa vào vai mình, cảm nhận được hơi thở đều đều của cô bé, và trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó tả. Nó là sự trìu mến, là mong muốn được bảo vệ, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình. Anh biết An muốn nghe một lời hứa, một lời khẳng định cho cái "sau này mình có thể đến đây thường xuyên không, Hạo?" của cô bé. Anh đã gật đầu, siết tay cô, tin rằng chừng ấy đã đủ. Anh sợ lời nói sẽ làm mất đi sự thiêng liêng của khoảnh khắc này, sợ rằng anh sẽ không thể giữ trọn lời hứa ấy nếu những tham vọng và con đường tương lai của anh kéo anh đi xa. Anh muốn giữ lại cảm xúc này, khoảnh khắc này, như một bí mật thiêng liêng chỉ mình anh biết, chỉ mình anh cảm nhận. Nhưng anh cũng biết, vẻ đẹp thơ ngây của Lê An, sự hồn nhiên của cô bé, và những khoảnh khắc bình dị bên bờ sông, bên bãi đá hoang sơ này sẽ trở thành một kỷ niệm quý giá trong tâm trí anh. Và chúng cũng sẽ là nỗi day dứt khôn nguôi khi "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không lời đáp. Anh muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi, muốn gói ghém tất cả sự bình yên, sự gắn bó không thể tách rời của họ vào trong từng nét cọ. Bởi vì, sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng, dù anh có vươn tới những thành công rực rỡ đến đâu, dù anh có đứng trên đỉnh cao của thế giới, thì những khoảnh khắc bình dị bên Lê An, bên bờ sông cũ này, vẫn là điều quý giá nhất mà anh từng có. Và anh sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ chỉ còn lại bức tranh này, để hoài niệm về một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu "lời nói không thành", một tình yêu mà anh đã "sai một bước" khi không dám thổ lộ tất cả. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đã điểm những vì sao lấp lánh, một khoảng không gian rộng lớn và xa xăm, tựa như những con đường tương lai đang chờ đợi anh, đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa những sự chia cắt không thể tránh khỏi. Cảm giác day dứt, tiếc nuối đã bắt đầu len lỏi, mặc dù anh vẫn chưa hề đặt chân ra khỏi thị trấn này, chưa hề đi qua cái "khoảng cách vô hình" mà anh cảm thấy đang dần hình thành giữa mình và An.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm đã dệt nên một tấm thảm vàng óng trên mặt sông. Gió nhẹ mơn man, mang theo mùi phù sa và hơi nước mát lành từ dòng chảy, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của đêm khuya. Trần Hạo và Lê An ngồi bên bờ sông, nơi quen thuộc, tảng đá cũ kỹ mà họ vẫn thường ngồi kể từ thuở ấu thơ nay đã in hằn dấu chân thời gian. Lê An vô tư dùng một nhánh cây nhỏ vẽ những hình nguệch ngoạc trên bãi cát mềm ẩm. Những đường nét uốn lượn, những ngôi nhà nhỏ với cửa sổ hình trái tim, những hình người tay trong tay – tất cả đều đơn giản, hồn nhiên, phản chiếu thế giới trong trẻo của cô bé. Mỗi nét vẽ của An là một sự khẳng định ngầm về những điều cô bé mong muốn: một cuộc sống êm đềm, một mái nhà nhỏ, và một tình yêu vững bền, giản dị bên người cô tin tưởng. Cô bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Trần Hạo, như muốn hỏi anh có thấy những điều cô đang vẽ, có hiểu được những ước mơ thầm kín của cô không.
Trần Hạo thì không vẽ. Anh trầm tư ném những viên sỏi nhỏ xuống mặt sông, tạo ra những vòng sóng lăn tăn rồi tan biến vào hư không. Ánh mắt anh không hướng về phía An hay những bức vẽ của cô, mà nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi con sông uốn lượn rồi khuất dạng sau rặng tre xanh mướt. Trong tâm trí anh, không phải là những ngôi nhà nhỏ hay những trái tim, mà là những con số, những công thức toán học phức tạp, những trang sách dày cộp đang chờ anh nghiền ngẫm. Anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định quan trọng: kỳ thi cấp ba sắp đến gần, và anh biết mình phải cố gắng hết sức để giành một suất vào trường chuyên ở thành phố lớn. Đó là con đường duy nhất để anh vươn ra khỏi thị trấn nhỏ này, để theo đuổi những tham vọng lớn hơn mà anh cảm thấy đang thôi thúc mình.
"Hôm qua vui quá, Hạo nhỉ?" Lê An khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút nuối tiếc về một khoảnh khắc đẹp đẽ đã qua. Cô bé ngừng vẽ, quay hẳn người lại nhìn anh, đôi mắt long lanh chứa đựng một niềm hy vọng mong manh. "Ước gì mình cứ mãi thế này..." Lời nói của cô bé như một tiếng thở dài nhẹ, một ước muốn ngây thơ muốn níu giữ thời gian, níu giữ sự bình yên của hiện tại. Cô bé không muốn bất cứ điều gì thay đổi, không muốn những con sóng lớn của cuộc đời cuốn trôi đi những giây phút quý giá này.
Trần Hạo quay sang nhìn An, ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng đong đầy sự phức tạp. Một nụ cười nhẹ, gần như là một cái mím môi, lướt qua trên gương mặt anh. "Ừ." Anh đáp gọn lỏn, giọng trầm ấm, nhưng lại mang theo một chút nặng nề. Anh hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nói tiếp, như thể đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ rối bời trong đầu mình. "Nhưng mà... sắp thi cấp ba rồi." Câu nói của anh không phải là một lời than vãn, mà là một lời nhắc nhở về thực tại, một lời đánh dấu cho sự kết thúc của những ngày tháng vô tư lự.
Lê An biết điều đó. Cô bé cũng đang ngày đêm ôn tập cho kỳ thi quan trọng này. Nhưng đối với cô, kỳ thi không phải là cánh cửa dẫn đến sự xa cách, mà là một thử thách mà họ sẽ cùng nhau vượt qua, để rồi tiếp tục con đường của mình, có thể là cùng nhau, hoặc ít nhất là ở gần nhau. Cô bé nắm lấy một viên sỏi nhỏ, vân vê giữa các ngón tay, rồi lại ngẩng lên nhìn Hạo, ánh mắt cô bé hiện rõ sự lo lắng. "Hạo định thi trường chuyên ở thành phố thật hả? Xa lắm đó..." Giọng An nhỏ dần, như thể chính cô bé cũng không muốn nghe câu trả lời. Thành phố, đối với cô, là một khái niệm xa vời, một nơi rộng lớn và lạ lẫm, có thể nuốt chửng đi những điều quen thuộc, những điều thân thương nhất.
Trần Hạo không trả lời ngay. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi còn vương chút cát ẩm. Anh biết An đang lo lắng, anh hiểu những điều cô bé không nói ra. Nhưng anh cũng biết con đường anh phải đi. "Anh phải cố gắng." Anh nói, giọng kiên quyết hơn một chút, như thể đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với An. "Để có tương lai tốt hơn..." Tương lai tốt đẹp ấy, trong suy nghĩ của anh, là một tương lai rạng rỡ, thành công, nơi anh có thể thực hiện được những ước mơ lớn lao, nơi anh có thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người anh yêu thương, trong đó có An. Nhưng anh lại quên rằng, cái "tương lai tốt hơn" ấy, trong mắt An, có thể lại là một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành, một sự xa cách mà cô bé không hề mong muốn. Lời nói của anh như một mũi kim châm khẽ vào trái tim An, khiến nỗi bất an trong lòng cô bé lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô bé biết anh có hoài bão, nhưng liệu hoài bão đó có đủ lớn để anh quên đi những kỷ niệm, quên đi những lời hứa không thành đã khắc sâu trong tim? Cái ý nghĩ "nếu như ngày đó" anh nói rõ ràng hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác, lại hiện lên trong tâm trí cô bé, như một dự cảm chẳng lành.
Trưa cùng ngày, nắng đã lên cao, chói chang và gay gắt, phủ một màu vàng rực lên khắp những mái nhà ngói đỏ và con đường đất bụi. Trần Hạo và Lê An dừng chân tại quán tạp hóa của chú Nam để mua nước. Quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, bên trong luôn mát mẻ và thơm mùi bánh kẹo, mùi trà. Tiếng chuông gió leng keng khi họ bước vào, báo hiệu sự hiện diện của hai đứa trẻ quen thuộc. Chú Nam, với chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, đang ngồi đọc báo sau quầy. Vừa thấy hai đứa, chú đã mỉm cười hiền hậu, nụ cười làm những nếp nhăn trên khóe mắt chú hằn sâu thêm.
"Ôi, hai đứa lớn rồi, sắp thi cấp ba rồi nhỉ?" Chú Nam cất tiếng hỏi, giọng nói ồm ồm nhưng đầy vẻ thân thiện, như thể chú là một người thân trong gia đình. Chú đặt tờ báo xuống, đẩy gọng kính lên, nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt trìu mến. Chú Nam đã chứng kiến Trần Hạo và Lê An lớn lên từ khi còn bé tí, đã quen với hình ảnh hai đứa nắm tay nhau đi học, cùng nhau ghé quán mua bim bim, bánh kẹo. Đối với chú, Hạo và An là một phần không thể thiếu của thị trấn nhỏ này, là biểu tượng cho sự trong trẻo, hồn nhiên của tuổi thơ. "Hạo chắc chắn sẽ đậu trường chuyên ở thành phố thôi." Chú nói, giọng đầy tin tưởng, như thể đó là một sự thật hiển nhiên. Chú biết Trần Hạo là một đứa trẻ thông minh, chăm chỉ, và chú luôn tin rằng cậu bé sẽ có một tương lai rộng mở, xa hơn những lũy tre làng.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi. Anh không nói gì, nhưng trong lòng, lời khen của chú Nam như một sự xác nhận cho con đường anh đã chọn. Nó tiếp thêm động lực cho anh, khiến anh càng thêm quyết tâm phải đạt được mục tiêu của mình. Anh đưa tay lấy hai chai nước ngọt mát lạnh từ trong tủ đá, đặt lên quầy.
Lê An đứng bên cạnh Hạo, cô bé khẽ nắm nhẹ vạt áo của anh, một hành động vô thức, như muốn tìm kiếm một điểm tựa. Lời nói của chú Nam, dù chỉ là những lời khen ngợi vô tư, lại như những mũi dao vô hình cứa vào lòng cô bé. Thành phố, trường chuyên, tương lai tốt đẹp – những cụm từ ấy giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự ngưỡng mộ nữa, mà là những từ khóa của sự chia ly, của một "khoảng cách vô hình" mà cô bé cảm thấy đang dần hiện hữu.
"Mà lên thành phố rồi thì phải giữ liên lạc với con An ở nhà đấy nhé!" Chú Nam nói thêm, phá lên cười hiền lành, dường như chú cũng cảm nhận được chút lo lắng mơ hồ trong ánh mắt của Lê An. Chú nói đùa, nhưng trong thâm tâm, chú cũng tự hỏi liệu những đứa trẻ lớn lên rồi, đi xa rồi, có còn nhớ về những kỷ niệm cũ, những người bạn cũ ở thị trấn này không. Lời nói của chú Nam như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại càng khiến Lê An thêm phần bất an. Cô bé nhìn Hạo, ánh mắt đầy mong chờ, khao khát một lời khẳng định từ anh.
Trần Hạo chỉ cười, không nói gì. Anh khẽ xoa đầu An, một cử chỉ quen thuộc, đầy trìu mến. Nhưng đối với An, cử chỉ ấy không đủ. Cô bé muốn nghe anh nói, muốn anh hứa, muốn anh xua tan đi nỗi sợ hãi đang lớn dần trong lòng cô. Cô bé đợi một lúc, nhưng Hạo vẫn im lặng. Nỗi bất an trong lòng An lên đến đỉnh điểm. Cô bé khẽ kéo vạt áo anh một lần nữa, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại chứa đựng tất cả sự lo lắng, tất cả nỗi khát khao của cô: "Anh có đi thật không?"
Trần Hạo quay sang nhìn An, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của cô bé. Anh nhìn thấy sự mong manh, sự lo sợ ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Anh muốn nói, muốn trấn an cô bé, muốn hứa hẹn rằng anh sẽ không bao giờ quên, sẽ không bao giờ rời xa. Nhưng một lần nữa, những lời nói lại mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh không muốn nói ra những lời hứa mà anh không chắc chắn mình có thể giữ trọn. Anh sợ rằng, cái "nếu như ngày đó" anh hứa hẹn quá nhiều, rồi lại không thực hiện được, sẽ còn đau đớn hơn. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên quyết. Anh tin rằng An sẽ hiểu, tin rằng tình cảm của anh dành cho cô bé đủ lớn để vượt qua mọi khoảng cách. Nhưng anh không biết rằng, chính sự im lặng ấy, chính cái gật đầu thay cho lời nói ấy, lại là hạt mầm của bi kịch, là cái "chậm một nhịp" định mệnh, để rồi sau này, anh sẽ phải nuối tiếc khôn nguôi về một tình yêu "lời nói không thành". Lê An cảm nhận được cái gật đầu của Hạo, cảm nhận được sự kiên quyết trong ánh mắt anh. Trái tim cô bé thắt lại, một cảm giác hụt hẫng lan tỏa. Cô bé biết, anh sẽ đi. Và "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây, đã trở thành một hiện thực đáng sợ.
Đầu giờ chiều, khi cái nắng oi ả đã dịu bớt chút ít, Trần Hạo bỗng đề xuất một ý tưởng bất ngờ. Anh và Lê An đang đạp xe trên con đường làng quen thuộc, tiếng nan hoa xe quay đều đều trên nền đất đỏ. Không khí xung quanh vẫn còn vương mùi khói bếp từ những mái nhà lợp ngói, lẫn với hương hoa dại ven đường. Lê An đang thong dong ngắm nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt, lòng vẫn còn nặng trĩu bởi cuộc trò chuyện với chú Nam và cái gật đầu của Trần Hạo. Cô bé vẫn cố gắng xua đi nỗi bất an, tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
"Hay mình ra bến xe xem thử đi An?" Trần Hạo bỗng cất tiếng, giọng anh phá vỡ sự im lặng của buổi chiều. Anh quay đầu lại nhìn Lê An, ánh mắt anh lấp lánh sự tò mò và một chút phấn khích. "Cứ như một chuyến phiêu lưu nhỏ, mình đi tìm hiểu xem có những con đường nào dẫn đến những nơi mình chưa biết." Anh nói, như thể đang nói về một trò chơi thú vị, một cuộc khám phá đầy mới lạ. Đối với Trần Hạo, bến xe không chỉ là nơi xe cộ tấp nập, mà còn là biểu tượng của những con đường mới, những cơ hội mới, những chân trời rộng lớn đang chờ đợi anh khám phá. Anh muốn nhìn tận mắt những chuyến xe khách liên tỉnh, những chuyến xe sẽ đưa anh đến thành phố, đến trường chuyên, đến một tương lai tươi sáng hơn.
Lê An khựng lại một nhát. "Bến xe?" Cô bé lặp lại, giọng hơi ngạc nhiên. Bến xe đối với cô là một nơi ồn ào, xa lạ, và cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có lý do để đến đó, ngoại trừ việc tiễn ai đó đi xa. Nhưng rồi, nhìn thấy ánh mắt đầy mong chờ của Trần Hạo, và cả mong muốn được ở cạnh anh, được chia sẻ mọi điều với anh, cô bé cũng không nỡ từ chối. Hơn nữa, trong thâm tâm, cô bé cũng tò mò muốn biết cái nơi mà Hạo sẽ đến, cái nơi sẽ kéo anh rời xa cô, trông như thế nào. "Anh muốn đi thật hả? Cũng được..." Lê An đáp khẽ, giọng nói vẫn còn vương chút lưỡng lự, nhưng cuối cùng sự tò mò và tình cảm dành cho Hạo đã chiến thắng nỗi lo lắng. Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra vui vẻ.
Hai đứa trẻ lại tiếp tục đạp xe. Con đường làng quen thuộc dần nhường chỗ cho những con phố đông đúc hơn, nhiều xe cộ hơn. Tiếng còi xe bắt đầu xuất hiện, xen lẫn với tiếng người nói chuyện ồn ào. Mùi khói xe, mùi xăng dầu thoang thoảng trong không khí, khác hẳn với mùi phù sa và hoa dại mà họ đã quen thuộc. Cảnh vật xung quanh cũng dần thay đổi: những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ được thay thế bằng những dãy nhà cao tầng hơn, những cửa hàng san sát nhau với biển hiệu đủ màu sắc. Trần Hạo, với vẻ mặt đầy háo hức, đạp xe nhanh hơn một chút, như muốn nhanh chóng đến được đích. Anh quay sang nhìn Lê An, thấy cô bé đang chăm chú ngắm nhìn những điều mới lạ xung quanh, đôi mắt mở to, đầy vẻ kinh ngạc. Anh cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng khi được chia sẻ khoảnh khắc này với cô bé.
Lê An thực sự đang bị cuốn hút bởi sự thay đổi của cảnh vật. Từ những con đường đất nhỏ hẹp, họ đã đi vào một thế giới hoàn toàn khác. Những chiếc xe máy, xe đạp cứ liên tục lướt qua họ, tạo thành một dòng chảy không ngừng nghỉ. Cô bé chưa bao giờ thấy thị trấn của mình lại có một góc cạnh ồn ào và sôi động đến thế. Mỗi tòa nhà, mỗi biển hiệu, mỗi gương mặt xa lạ lướt qua đều mang đến cho cô bé một cảm giác vừa thích thú, vừa e dè. Cô bé nắm chặt tay lái, cố gắng giữ vững thăng bằng, nhưng trong lòng thì những câu hỏi cứ liên tục hiện lên: "Liệu Hạo có thích nghi được với nơi này không? Liệu anh có tìm thấy một thế giới mới, mà ở đó, không còn chỗ cho cô bé nữa không?" Nỗi bất an, cái "khoảng cách vô hình" mà cô bé cảm nhận, lại càng trở nên rõ ràng hơn khi cô bé nhìn thấy sự háo hức trong mắt Hạo. Đó là sự háo hức của một người đang khao khát vươn ra biển lớn, và cô bé, chỉ là một dòng sông nhỏ, sợ rằng không thể giữ chân được con thuyền ấy. Cô bé nhìn những con đường đan xen nhau, những ngã rẽ không ngừng hiện ra trước mắt, và cô tự hỏi, liệu con đường của họ, có còn là một, hay sẽ phải chia đôi, mỗi người một ngả? Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu An, khiến cô bé cảm thấy lòng mình nặng trĩu, dù cho cảnh vật xung quanh đang cố gắng kéo sự chú ý của cô bé đi.
Cuối cùng, sau một hồi đạp xe qua những con phố ồn ào, Trần Hạo và Lê An cũng đến được Bến Xe Khách Liên Tỉnh. Ngay từ xa, họ đã có thể nghe thấy tiếng còi xe khách hú vang, tiếng loa thông báo rè rè, và tiếng người gọi khách í ới, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự hối hả và vội vã. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với thị trấn yên bình của họ. Mùi xăng dầu nồng nặc, mùi khói xe cay xè xộc vào mũi, lẫn với mùi ẩm mốc của những chiếc xe cũ kỹ và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng. Nắng chiều vẫn còn gay gắt, nhưng những đám bụi mịn từ mặt đường và khói xe khiến không khí trở nên đặc quánh, oi bức.
Họ dựng xe ở một góc, rồi rụt rè bước vào khu vực chờ. Bến xe rộng lớn, với nhiều quầy vé xếp thành hàng, và những bãi đỗ xe khổng lồ chứa đầy những chiếc xe khách đủ màu sắc, đủ kích cỡ. Hàng trăm người đang qua lại, mỗi người một vẻ mặt, mỗi người một câu chuyện. Có những người đang vội vã chạy theo chuyến xe, gương mặt đầy lo lắng. Có những người đang bịn rịn chia tay người thân, ánh mắt chứa chan nỗi buồn và sự lưu luyến. Và cũng có những người đang háo hức chờ đợi chuyến xe đưa họ đến một nơi xa lạ, một tương lai mới. Trần Hạo và Lê An đứng nép vào một góc, gần bảng thông tin các tuyến xe, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt Hạo chăm chú dõi theo từng chuyến xe lăn bánh, từng dòng người hối hả. Trong anh là sự pha trộn giữa háo hức và một chút lo lắng. Anh đang tưởng tượng về ngày mình sẽ đứng ở đây, vẫy tay chào tạm biệt thị trấn nhỏ này, để đi đến một chân trời mới. Anh biết con đường ấy là cần thiết, là tất yếu để anh có thể thực hiện những ước mơ, những hoài bão lớn lao của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cũng cảm thấy một nỗi bâng khuâng khó tả, một sự nuối tiếc mơ hồ về những điều anh sẽ bỏ lại phía sau.
Lê An đứng bên cạnh anh, ánh mắt cô bé không hướng về những chuyến xe, mà lại dừng lại ở một khung cảnh nhỏ bé nhưng đầy ám ảnh. Một người phụ nữ trung niên, với gương mặt khắc khổ và đôi mắt đỏ hoe, đang ôm chặt lấy một chàng trai trẻ. Chàng trai cũng đang cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng đôi mắt anh ta cũng không giấu được sự lưu luyến. Người mẹ thì thầm gì đó vào tai con trai, rồi đặt một nụ hôn lên trán anh. Chàng trai khẽ gật đầu, rồi buông tay mẹ, bước vội lên chiếc xe khách đang chờ sẵn. Người mẹ vẫn đứng đó, dõi theo chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn sau hàng cột, rồi mới bật khóc nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò.
Cảnh tượng chia ly ấy chạm vào lòng Lê An một cách sâu sắc. Cô bé cảm nhận được nỗi đau, sự mất mát của người mẹ, và cả sự dằn vặt của người con khi phải rời xa gia đình. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô bé. Cô bé quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô bé đầy lo lắng và nỗi sợ hãi không tên. "Xa thật đó Hạo..." Giọng An nhỏ nhẹ, gần như là một tiếng thở dài, nhưng lại chứa đựng tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô bé. "Anh có sợ không?" Cô bé hỏi, không chỉ muốn biết cảm xúc của anh, mà còn muốn tìm kiếm một sự trấn an cho chính mình. Cô bé muốn nghe anh nói rằng anh cũng sẽ sợ hãi, cũng sẽ nhớ nhà, cũng sẽ không quên cô.
Trần Hạo quay sang nhìn Lê An. Ánh mắt anh phức tạp, xen lẫn giữa sự kiên quyết, sự lo lắng và một chút bối rối. Anh nhìn thấy sự mong manh, sự sợ hãi trong đôi mắt cô bé, và anh biết cô bé đang nghĩ gì. Anh đưa tay ra, nắm nhẹ bàn tay An đang buông thõng bên cạnh, siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang tay cô bé, như một lời trấn an vô hình. "Sợ gì chứ?" Anh nói, giọng anh trầm ấm, nhưng lại cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. "Em sẽ chờ anh về mà, đúng không?" Lời nói của anh là một câu hỏi tu từ, một sự khẳng định đơn phương, một sự tự tin mù quáng vào tình cảm của An, mà không hề biết rằng, chính sự tự tin ấy, sự thiếu đi một lời hứa rõ ràng ấy, lại là mầm mống của bi kịch. Anh tin rằng An sẽ chờ, tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách. Anh không hề nhận ra, cái "nếu như ngày đó" anh nói ra một lời hứa chắc chắn, nói ra hết những cảm xúc của mình, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Lê An khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạo, cảm nhận được sự trấn an mà anh muốn dành cho mình. Nhưng cái gật đầu ấy không phải là một sự khẳng định tuyệt đối, mà là một sự cam chịu, một lời hứa mang theo nỗi buồn sâu kín. Ánh mắt cô bé đượm buồn, nhìn thẳng vào mắt Hạo, như muốn khắc ghi hình ảnh anh vào tận sâu trong tâm trí. "Em sẽ chờ." Cô bé nói, giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt, nhưng lại đầy kiên định. "Nhưng... anh đừng quên em nhé." Lời nói cuối cùng của Lê An như một tiếng thở dài, một lời cầu xin yếu ớt, một sự bộc lộ tất cả nỗi sợ hãi, tất cả sự bất an đang gặm nhấm lòng cô. Cô bé biết rằng "thích thì không đủ" để giữ chân một người đàn ông có hoài bão lớn. Cô bé sợ cái "khoảng cách vô hình" sẽ trở thành một bức tường không thể vượt qua, sợ rằng những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" sẽ chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa trong tâm trí anh.
Trần Hạo siết chặt tay Lê An hơn nữa, như muốn truyền cho cô bé tất cả sức mạnh và niềm tin của mình. Anh nhìn cô bé, ánh mắt anh đầy phức tạp, nhưng cuối cùng anh lại chọn cách im lặng. Anh không nói gì, không đưa ra một lời hứa cụ thể nào. Anh chỉ tin rằng hành động của mình, cử chỉ siết tay ấy, đã đủ để An hiểu. Anh không biết rằng, chính sự im lặng ấy, chính cái "lời nói không thành" ấy, đã gieo thêm một hạt mầm của sự tiếc nuối vào lòng Lê An. Hai đứa trẻ đứng đó, giữa không khí ồn ào, náo nhiệt của bến xe, nhưng lại cảm thấy như đang ở trong một thế giới riêng, một thế giới mà chỉ có họ và những cảm xúc sâu kín không lời. Những chuyến xe khách vẫn liên tục lăn bánh, mang theo những số phận, những ước mơ, những cuộc chia ly và những cuộc đoàn tụ. Và trong khoảnh khắc ấy, Lê An và Trần Hạo, hai tâm hồn non trẻ, cũng đang đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời, nơi mà chỉ cần "sai một bước", họ có thể "lỡ cả một đời". Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, chỉ còn những ánh đèn vàng vọt từ bến xe hắt xuống, phủ lên hai bóng người một vẻ cô đơn, lạc lõng, như thể họ đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới, một thế giới của quá khứ bình yên và một thế giới của tương lai đầy biến động.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.