Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 23: Con Đường Mòn Củng Cố Niềm Tin

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, chỉ còn những ánh đèn vàng vọt từ bến xe hắt xuống, phủ lên hai bóng người một vẻ cô đơn, lạc lõng, như thể họ đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới, một thế giới của quá khứ bình yên và một thế giới của tương lai đầy biến động. Bóng tối nuốt chửng những chuyến xe cuối cùng, mang theo những lời hứa thầm kín và những nỗi sợ hãi không tên. Đêm ấy, Lê An trằn trọc, hình ảnh người mẹ tiễn con ở bến xe cứ ám ảnh trong tâm trí. Cô bé nằm co ro trong chăn, cảm nhận rõ rệt cái lạnh lẽo của sự xa cách, một cảm giác mà trước đây cô chưa từng biết đến. Lời nói của Hạo “Em sẽ chờ anh về mà, đúng không?” văng vẳng bên tai, nhưng nó không còn mang lại sự trấn an tuyệt đối như anh vẫn nghĩ. Thay vào đó, nó gieo vào lòng cô một câu hỏi lớn hơn: Chờ đợi bao lâu? Và liệu có đáng để chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, không lời hứa rõ ràng?

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng mái nhà và con đường đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, Trần Hạo đã đứng đợi Lê An ở ngã ba quen thuộc. Mùi đất ẩm sau mưa hòa quyện với hương hoa dại ven đường tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gà gáy xa xa vọng lại từ những căn nhà lợp ngói đỏ, tất cả đều báo hiệu một ngày mới bình yên như mọi ngày. Nhưng trong lòng hai đứa trẻ, sự bình yên ấy lại mang theo một chút gì đó bất an, một nỗi lo lắng mơ hồ về những điều sắp tới.

Lê An bước ra, mái tóc đen mượt còn vương vài hạt sương đêm, đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã ánh lên vẻ quyết tâm. Chiếc nón lá trắng tinh khẽ đung đưa theo mỗi bước chân của cô bé. Cô bé nhìn thấy Trần Hạo, trái tim khẽ se lại. Cảnh tượng hôm qua vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức, những giọt nước mắt của người mẹ, sự xa cách vô hình giữa những chuyến xe, tất cả đã in hằn sâu trong tâm hồn non nớt của cô. "Hạo này," Lê An cất tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo một chút đắn đo, "anh có nghĩ... chúng ta nên có một nơi chỉ của riêng mình không? Một nơi không ai tìm thấy được." Lời nói ấy không chỉ là một câu hỏi bâng quơ, mà là một khao khát sâu thẳm, một ước muốn được giữ lại một góc riêng tư, một chốn an toàn giữa bộn bề những lo toan sắp tới. Cô bé muốn có một nơi mà thời gian không thể chạm tới, nơi những "khoảng cách vô hình" không thể hình thành, nơi những lời hứa không cần phải thốt ra mà vẫn được cảm nhận trọn vẹn. Cô bé sợ rằng, một khi Hạo rời đi, những ký ức "bên bờ sông cũ" sẽ dần phai nhạt, và cô cần một "kho báu" để níu giữ.

Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh khẽ dịu đi khi nhận ra nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại trong đôi mắt cô bé. Anh hiểu Lê An đang muốn tìm kiếm một điều gì đó để trấn an, để bám víu vào. Anh không muốn cô bé phải lo sợ, nhưng anh cũng không biết phải nói gì để xua tan đi tất cả. Anh tin vào hành động hơn lời nói. "Anh biết một con đường," Hạo trầm giọng, giọng anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm, mang theo một sự chắc chắn đến lạ. "Nhưng nó hơi khó đi đấy. Em có sợ không?" Anh muốn thử thách cô bé, nhưng đồng thời cũng muốn cho cô bé thấy rằng anh sẽ luôn ở đó, dẫn đường và bảo vệ. Anh muốn chứng minh rằng dù con đường có khó khăn đến mấy, chỉ cần có anh, An sẽ không phải lo sợ. Đó là cách anh thể hiện tình cảm của mình, một cách rụt rè, không phô trương, ẩn mình sau những hành động và cử chỉ. Anh nghĩ, có lẽ, việc cùng nhau vượt qua khó khăn sẽ củng cố niềm tin hơn ngàn lời hứa suông. Anh nhớ lại lời nói của An hôm qua, "anh đừng quên em nhé," và anh muốn tạo ra một ký ức mới, một dấu ấn sâu đậm hơn để cô bé không bao giờ quên.

Lê An ngước nhìn Hạo, đôi mắt cô bé khẽ chớp. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của anh, một nguồn sức mạnh lạ thường bỗng trỗi dậy trong lòng cô. Cô bé tin tưởng Hạo tuyệt đối, tin vào sự che chở của anh. "Có anh, em không sợ," cô bé nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, như một lời khẳng định cho niềm tin không lay chuyển của mình. Cô bé biết rằng Hạo sẽ không bao giờ bỏ rơi cô, ít nhất là trong những khoảnh khắc hiện tại. Cô bé tin vào bàn tay anh, vào bờ vai anh, vào sự yên bình mà anh mang lại. Cô bé muốn nắm chặt lấy giây phút này, trước khi tương lai ập đến với những thay đổi không thể lường trước. Cô bé tự nhủ, nếu có anh bên cạnh, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi nỗi sợ hãi đều có thể tan biến. Cái gật đầu chắc nịch của cô bé, cùng với nụ cười nhẹ bỗng khiến Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng pha lẫn trách nhiệm nặng nề.

Hạo gật đầu, đặt ba lô xuống đất, kiểm tra lại dây đeo và những vật dụng cần thiết. Trong ba lô có một ít nước uống, vài cái bánh quy và một chiếc khăn bông nhỏ, tất cả đều được anh chuẩn bị kỹ lưỡng. Anh cẩn thận đội lại chiếc nón lá cho Lê An, và khi ngón tay anh chạm nhẹ vào vành mũ, cô bé cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Ánh mắt hai đứa trẻ chạm nhau, không cần một lời nói nào, một sự hiểu ý ngầm đã được trao đổi. Quyết tâm và sự háo hức hòa quyện với một chút lo lắng. Trần Hạo vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lê An, siết nhẹ như một lời hứa. Họ bắt đầu bước vào con đường mòn, một con đường nhỏ hẹp, ẩn mình sau hàng cây xanh um tùm, dẫn sâu vào những vùng đất ít người qua lại bên bờ sông. Con đường mòn ấy, dưới ánh nắng ban mai, trông có vẻ hiền hòa, nhưng cả hai đều biết rằng phía trước sẽ là những thử thách không nhỏ, giống như những khó khăn mà họ sẽ phải đối mặt trong tương lai. Mỗi bước chân của họ đều là một bước chân vào một thế giới mới, một thế giới chỉ dành riêng cho hai người.

***

Con đường mòn dần trở nên khó đi hơn, những lùm cây dại mọc um tùm che khuất lối đi, những vũng bùn lầy lội sau cơn mưa đêm qua vẫn còn đọng lại, phản chiếu ánh nắng lấp loáng như những tấm gương nhỏ. Mùi bùn đất, mùi cây cỏ dại nồng nặc xộc vào mũi, mang theo một chút hoang sơ, nguyên thủy. Tiếng côn trùng vo ve không ngừng nghỉ, tiếng lá cây xào xạc khi gió thổi qua như những lời thì thầm bí ẩn, và tiếng nước sông chảy róc rách đâu đó phía xa xa, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Bầu không khí trở nên hơi ẩm ướt, tĩnh lặng, và ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp, chỉ đủ để tạo nên những vệt sáng lấp loáng trên mặt đất.

Trần Hạo đi trước, dáng người cao lớn của anh như một bức tường vững chãi che chắn cho Lê An. Anh dùng tay gạt những cành cây vướng víu, đôi khi phải cúi người xuống để đi qua những lùm cây thấp. Mỗi bước chân của anh đều cẩn trọng, anh dẫm lên những vũng bùn, tạo thành những dấu chân rõ ràng để Lê An có thể dễ dàng đi theo. Có những đoạn đường, bùn lầy ngập đến mắt cá chân, anh phải dùng hết sức để kéo Lê An đi qua, đảm bảo cô bé không bị ngã. Lê An cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay anh, sức mạnh ấy không chỉ đến từ thể chất, mà còn đến từ sự quan tâm, che chở vô hình. Cô bé thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ niềm vui. "Khó đi thật đấy Hạo," cô bé nói, giọng nói hơi đứt quãng vì mệt, "nhưng mà... cũng vui thật." Trong khó khăn, cô bé lại tìm thấy một niềm vui lạ lùng, niềm vui của sự đồng hành, của việc cùng nhau khám phá, cùng nhau vượt qua.

Bỗng nhiên, Lê An suýt trượt chân trên một phiến đá phủ đầy rêu xanh. Tim cô bé đập thót lên một nhịp. Ngay lập tức, Trần Hạo quay lại, cánh tay anh vươn ra, nhanh chóng đỡ lấy cô, giữ cho cô bé đứng vững. Ánh mắt anh đầy lo lắng, nhưng anh không nói lời nào. Chỉ một cái siết nhẹ ở cánh tay, một cái nhìn sâu sắc, cũng đủ để Lê An hiểu rằng anh quan tâm cô bé đến nhường nào. Đó là cách Trần Hạo thể hiện tình cảm của mình, bằng hành động, bằng sự im lặng đầy ý nghĩa, chứ không phải bằng những lời nói hoa mỹ. Anh luôn là như vậy, trầm tĩnh và đáng tin cậy.

Sau khi giúp Lê An lấy lại thăng bằng, Trần Hạo buông tay cô bé ra, cúi xuống nhặt một cành cây khô từ dưới đất, cẩn thận dùng nó để dọn dẹp những cành cây con, những lớp lá mục rữa đang che lấp lối đi phía trước. Anh thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Lê An, ánh mắt như muốn dò hỏi xem cô bé có ổn không, có mệt không. Mỗi lần như vậy, Lê An đều mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu trấn an anh. Cô bé cảm thấy mình thật may mắn khi có Trần Hạo bên cạnh, một người bạn, một người anh luôn che chở cô bé. Nhưng rồi, khi nhìn thấy dáng vẻ kiên nhẫn của anh, hình ảnh bến xe hôm qua lại ùa về, và một nỗi lo lắng mới dấy lên trong lòng cô.

"Nếu sau này... anh lên thành phố, liệu anh có còn nhớ những con đường này không?" Lê An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Câu hỏi ấy không chỉ đơn thuần là về những con đường mòn, mà còn là về những kỷ niệm, về những tháng ngày tuổi thơ mà họ đã cùng nhau trải qua. Đó là một lời cầu xin thầm lặng, một sự thăm dò về tương lai, về "khoảng cách vô hình" mà cô bé lo sợ sẽ xuất hiện. Cô bé muốn nghe anh nói, muốn anh khẳng định rằng anh sẽ không quên, rằng những gì họ có sẽ mãi mãi tồn tại, bất chấp thời gian và không gian. Cô bé đang chờ đợi một lời hứa, một sự đảm bảo, một điều gì đó chắc chắn hơn là sự im lặng. Cô bé sợ rằng, cái "nếu như ngày đó" anh không nói ra hết những cảm xúc của mình, thì một ngày nào đó, mọi thứ sẽ tan biến như bọt biển.

Trần Hạo dừng lại, quay hẳn người về phía Lê An. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô bé, ánh mắt anh phức tạp, xen lẫn giữa sự kiên định và một chút bối rối. Anh hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu hỏi của An. Anh biết cô bé đang sợ hãi điều gì. Anh muốn nói rất nhiều, muốn thề thốt rằng anh sẽ không bao giờ quên, rằng cô bé sẽ mãi mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Nhưng những lời nói ấy lại nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra. Đó là bản tính của anh, sự rụt rè cố hữu, cái "lời nói không thành" đã trở thành một phần của con người anh. Anh chỉ đưa tay ra, nắm chặt bàn tay An đang buông thõng bên cạnh, siết chặt hơn nữa, như muốn truyền tất cả sự kiên định, tất cả tình cảm của mình vào cái nắm tay ấy. Anh tin rằng hành động sẽ nói lên tất cả, rằng cô bé sẽ cảm nhận được sự chân thành của anh. Anh không biết rằng, chính sự im lặng ấy, chính cái "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ cảm xúc ấy, lại gieo vào lòng An một hạt mầm của sự tiếc nuối, một nỗi buồn sâu kín. Anh cúi xuống, tiếp tục dọn dẹp lối đi, anh muốn dọn dẹp mọi chướng ngại vật trên con đường này, như cách anh muốn dọn dẹp mọi khó khăn trên con đường tương lai của họ, dù cho đó chỉ là một hành động vô thức. Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên tóc An, và Hạo ước gì anh có thể giữ mãi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà họ cùng nhau vượt qua những khó khăn, khoảnh khắc mà họ gần gũi nhau nhất.

***

Sau nhiều cố gắng, vượt qua những đoạn đường mòn khúc khuỷu, những lùm cây rậm rạp và những vũng bùn lầy lội, cuối cùng họ cũng đến được một khoảng đất trống nhỏ. Nơi đây nằm cao hơn mặt nước sông một chút, với tầm nhìn bao quát cả một khúc sông rộng lớn. Gió sông mát lành thổi qua, mang theo mùi hoa dại ven bờ, xua đi cái oi ả của buổi trưa và sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như những lời thì thầm của dòng sông, tiếng chim hót xa xăm vọng lại từ những cánh rừng phía bên kia sông, tất cả tạo nên một không gian thoáng đãng, bình yên đến lạ. Cả hai thở phào nhẹ nhõm, cảm giác giải thoát sau hành trình khó khăn lan tỏa khắp cơ thể. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một khoảng trời và dòng sông, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, huyền ảo.

Trần Hạo và Lê An ngồi bệt xuống bãi cỏ xanh mướt, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ. Cả hai đều mệt rã rời, nhưng ánh mắt lại rạng ngời niềm vui và sự thỏa mãn. Lê An khẽ ngả đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, cảm nhận được sự an toàn và tin tưởng tuyệt đối. Cô bé nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, tận hưởng giây phút bình yên hiếm có này. "Đẹp quá, Hạo nhỉ?" Lê An cất tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo một chút mơ màng, "Giống như... chúng ta đã tìm thấy kho báu vậy." Cô bé cảm thấy như mình vừa tìm thấy một thế giới riêng, một nơi mà mọi lo toan, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến. Nơi đây, không có những chuyến xe chia ly, không có những lời hứa mơ hồ, chỉ có họ và sự bình yên vô tận của thiên nhiên.

Trần Hạo khẽ "Ừm," một tiếng "ừm" rất khẽ, nhưng chứa đựng tất cả sự đồng tình và cảm xúc của anh. Anh ngắm nhìn dòng sông, ánh mắt anh xa xăm, chứa đựng biết bao suy tư về tương lai. Anh cảm thấy một sự bình yên thật sự khi Lê An tựa vào vai mình, một sự bình yên mà anh chưa từng tìm thấy ở bất cứ nơi đâu. Nhưng bên trong sự bình yên ấy, vẫn là một nỗi day dứt khôn nguôi về những điều chưa thể nói, về những gánh nặng mà anh sắp phải đối mặt. Anh biết, con đường phía trước của anh không chỉ là con đường dẫn đến trường chuyên, mà còn là con đường dẫn đến một tương lai khác, một tương lai mà anh không chắc liệu Lê An có thể đồng hành cùng anh mãi mãi hay không. Anh nhớ lại lời An đã hỏi, "liệu anh có còn nhớ những con đường này không?", và trong lòng anh, một lời hứa thầm kín được hình thành, một lời hứa không nói ra, nhưng anh tin rằng nó sẽ mãi mãi tồn tại.

Lê An mở mắt, ngước nhìn Hạo. Ánh mắt cô bé đầy mong chờ, như muốn đọc được suy nghĩ trong lòng anh. "Anh sẽ thi trường chuyên thật sao?" cô bé hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút lo lắng. "Em... em mong chúng ta sẽ luôn ở bên nhau như thế này." Lời nói ấy không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời cầu xin, một khao khát sâu thẳm nhất của cô bé. Cô bé muốn anh hiểu rằng, điều quan trọng nhất đối với cô không phải là sự thành công hay danh vọng, mà là sự hiện diện của anh, sự gắn bó của hai người. Cô bé sợ rằng, một khi anh bước vào thế giới rộng lớn hơn, cái "khoảng cách vô hình" sẽ trở thành một bức tường không thể vượt qua, và những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" sẽ chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa trong tâm trí anh. Cô bé muốn nghe một lời khẳng định, một lời hứa chắc chắn rằng "thích thì không đủ" sẽ không bao giờ là kết cục của họ.

Trần Hạo khẽ siết nhẹ bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Anh muốn nhìn thẳng vào mắt cô bé, muốn nói rằng anh cũng mong muốn điều đó hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nhưng rồi, như một bản năng, ánh mắt anh lại lảng tránh, hướng về phía xa xăm, nơi dòng sông đang chảy xuôi. "Anh sẽ cố gắng," anh nói, giọng anh trầm ấm, nhưng lại thiếu đi một chút gì đó quyết liệt, một chút gì đó rõ ràng mà Lê An đang chờ đợi. "Em đừng lo. Chúng ta sẽ luôn có nhau." Đó là lời hứa của anh, một lời hứa được bao bọc bởi sự rụt rè, bởi cái "lời nói không thành" đã trở thành đặc trưng của anh. Anh tin rằng, cụm từ "chúng ta sẽ luôn có nhau" đã đủ mạnh mẽ để trấn an cô bé, đủ để cô bé hiểu được tình cảm của anh. Anh không biết rằng, đối với Lê An, lời hứa ấy vẫn còn quá mơ hồ, quá chung chung.

Lê An khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên cuối cùng của buổi chiều tà, nhưng trong lòng vẫn vương vấn một nỗi niềm chưa được giải đáp. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Hạo, cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô bé. Nhưng cái thiếu vắng một lời thổ lộ rõ ràng, một lời khẳng định tình yêu đã gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự bất an, một cảm giác "chậm một nhịp" đã len lỏi vào trái tim non nớt. Cô bé biết rằng, chỉ cần "sai một bước" trong việc thể hiện cảm xúc, "lỡ cả một đời" là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Hoàng hôn dần tắt hẳn, những tia nắng cuối cùng lặn xuống sau rặng cây, để lại một khoảng không gian chìm vào bóng tối. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ ngồi đó, giữa không gian bao la của đất trời và dòng sông, hai bóng người nhỏ bé, như một biểu tượng cho sự gắn kết mong manh trước thử thách của thời gian và số phận.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free