Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 24: Bãi Đá Bí Mật: Nơi Ươm Mầm Ước Mơ
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhuộm tím cả một khoảng trời phía tây, nhưng nơi Trần Hạo và Lê An đang đứng, những tia sáng cuối cùng vẫn còn vương vấn trên mặt sông, phản chiếu ánh đỏ cam rực rỡ lên những gợn sóng lăn tăn. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ ngồi đó, giữa không gian bao la của đất trời và dòng sông, hai bóng người nhỏ bé, như một biểu tượng cho sự gắn kết mong manh trước thử thách của thời gian và số phận.
Từ khoảng đất trống nơi họ vừa dừng chân, một lối đi nhỏ ẩn mình sâu sau hàng tre rậm rì bỗng hiện ra, như một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác. Những thân tre già nua, cao vút, đan cài vào nhau, tạo thành một bức tường xanh mướt, gần như che khuất hoàn toàn lối vào. Chỉ có một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người lách qua, mới để lộ ra con đường mòn lờ mờ bên trong. Trần Hạo ngắm nhìn lối đi ấy, ánh mắt anh lóe lên vẻ quyết tâm, pha lẫn một chút tò mò và hưng phấn. Anh đã từng mơ hồ thấy nó vài lần khi đi dọc bờ sông, nhưng chưa bao giờ có đủ thời gian và dũng khí để khám phá. Giờ đây, với Lê An bên cạnh, anh cảm thấy một thôi thúc mạnh mẽ muốn vén màn bí mật, muốn cùng cô bé tìm thấy một nơi chốn chỉ thuộc về riêng hai người.
“Anh Hạo, lối này đi đâu vậy? Có vẻ hơi rậm rạp,” Lê An khẽ cất tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo chút e dè. Cô bé nhìn hàng tre dày đặc, rồi lại nhìn sang Trần Hạo, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. Dù con đường phía trước có vẻ hoang vắng và khó đi, nhưng chỉ cần có anh dẫn lối, cô bé tin rằng mình sẽ an toàn. Cái cảm giác được anh che chở, được anh bảo vệ luôn mang lại cho cô bé sự yên tâm đến lạ lùng, một sự yên tâm mà cô bé chưa từng tìm thấy ở bất cứ ai khác.
Trần Hạo quay sang nhìn Lê An, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh. Nụ cười ấy không rộng, không rạng rỡ, nhưng đủ để xua tan đi chút lo lắng trong lòng Lê An. “Đừng lo, anh thấy có lối mòn. Chắc là một nơi đẹp lắm,” anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự quả quyết mạnh mẽ. Anh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng mỗi lời anh nói ra đều chứa đựng sự chân thành và đáng tin cậy. Đối với anh, việc tìm kiếm một nơi chốn bí mật, một "kho báu" chỉ dành riêng cho hai người, giống như một lời hứa, một sự cam kết thầm lặng về tương lai của họ. Anh muốn tạo ra những kỷ niệm mà sau này, dù có chuyện gì xảy ra, chúng vẫn sẽ là ánh sáng dẫn lối, là sợi dây vô hình níu giữ hai người lại với nhau.
Không để Lê An phải chờ lâu, Trần Hạo khẽ nắm lấy bàn tay cô bé, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, rồi chậm rãi bước vào lối đi khuất sau rặng tre. Anh dùng tay gạt những cành tre, những tán lá rậm rạp chắn ngang đường, cẩn thận mở ra một khoảng trống cho Lê An đi qua. Từng bước đi của anh đều chậm rãi, chắc chắn, như thể anh đang dò dẫm từng milimet để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô bé. Những chiếc lá tre khô kêu xào xạc dưới chân, tiếng gió thổi vi vút qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi bùn sông đặc trưng. Không khí ở đây mát mẻ hơn hẳn, mang theo hơi ẩm từ dòng sông và bóng mát của hàng tre. Lê An theo sát phía sau anh, khẽ níu lấy vạt áo anh khi con đường hơi gập ghềnh, lúc thì khẽ vịn vào tay anh khi một cành cây vướng víu. Lòng cô bé tràn đầy tò mò và tin tưởng. Mỗi bước chân của Trần Hạo là một bước chân của sự dẫn lối, của sự bảo vệ, và cô bé cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng.
“Cẩn thận nhé, An,” Trần Hạo khẽ nhắc, giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng đầy sự quan tâm. Anh quay đầu lại, nhìn Lê An, ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt ngây thơ của cô bé, rồi lại quay về phía trước, tiếp tục dọn đường. Anh biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng anh muốn Lê An cùng mình vượt qua. Anh muốn cô bé cảm nhận được rằng, dù có bao nhiêu thử thách, chỉ cần có anh, mọi thứ đều sẽ ổn. Đây là cách anh thể hiện tình cảm của mình, bằng hành động, bằng sự che chở, chứ không phải bằng những lời nói hoa mỹ mà anh vẫn luôn rụt rè, không dám thốt ra. Anh tin rằng, Lê An đủ tinh tế để cảm nhận được tất cả những điều đó.
Lê An khẽ "Dạ" một tiếng, bàn tay cô bé vẫn níu chặt vạt áo anh. Cô bé nhìn những vệt nắng chiều hắt qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên con đường mòn. Mùi hương của cây cỏ dại, mùi rêu phong và đá ẩm hòa quyện trong không khí, mang đến một cảm giác vừa hoang sơ, vừa gần gũi đến lạ. Trong những khoảnh khắc này, mọi lo toan về kỳ thi cấp ba, về tương lai xa xôi, dường như đều tan biến. Chỉ còn lại cô bé và Trần Hạo, cùng nhau khám phá một thế giới mới, một nơi chốn bí mật mà chỉ hai người biết đến. Cô bé tựa vào lưng anh, cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai rộng, từ tấm lưng đang che chắn cho mình. Khoảng cách vật lý giữa họ gần như không còn, nhưng trong lòng Lê An, cái "khoảng cách vô hình" vẫn tồn tại, một khoảng cách được tạo nên từ những "lời nói không thành" của Trần Hạo. Cô bé vẫn mong chờ một điều gì đó rõ ràng hơn, một lời khẳng định tình yêu mà cô bé đã chờ đợi từ rất lâu. Dù vậy, cô bé vẫn giữ im lặng, không muốn phá vỡ sự bình yên mong manh này.
Họ tiếp tục đi sâu vào con đường mòn, càng đi càng cảm thấy như lạc vào một thế giới cổ tích. Hàng tre rậm rạp dần nhường chỗ cho những cây cổ thụ cao lớn, rễ cây bám chặt vào đất, tạo thành những bậc thang tự nhiên. Tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá nghe như những lời thì thầm bí ẩn. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm gọi đàn vang lên từ phía xa, làm tăng thêm vẻ hoang sơ, tĩnh mịch của nơi đây. Trần Hạo vẫn kiên nhẫn dẫn đường, đôi mắt anh không ngừng quan sát, tìm kiếm lối đi an toàn nhất cho Lê An. Anh cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của cô bé đang níu chặt vạt áo mình, và trong lòng anh, một cảm giác hạnh phúc thầm kín dâng lên. Hạnh phúc khi được ở bên cô bé, được che chở cho cô bé, và được cùng cô bé khám phá những điều mới mẻ. Anh muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, muốn thời gian ngừng lại để anh có thể mãi mãi giữ Lê An ở bên mình, trong cái thế giới riêng tư mà anh đang cố gắng tạo dựng.
Sau một đoạn đường khá dài và gập ghềnh, con đường mòn bỗng nhiên mở ra một không gian rộng lớn đến bất ngờ. Trần Hạo và Lê An dừng lại, ngỡ ngàng nhìn ngắm khung cảnh trước mắt. Đó là một bãi đá trải dài sát mép nước, với những phiến đá lớn nhỏ đủ hình dáng, màu sắc, nằm xen kẽ nhau như những tác phẩm điêu khắc của thiên nhiên. Nơi đây được che khuất bởi vách đá cao sừng sững và hàng cây cổ thụ phía sau, tạo thành một 'căn phòng' tự nhiên hoàn hảo, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
Ánh hoàng hôn cuối cùng, yếu ớt nhưng rực rỡ, đang đổ vàng rực lên mặt sông và những phiến đá, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục, nguyên sơ và đẹp đẽ đến lạ thường. Dòng sông lấp lánh như được dát vàng, phản chiếu những tia nắng cuối cùng của một ngày dài. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ đá, rì rào như một lời hát ru êm ái, hòa quyện với tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran từ phía xa và tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây. Mùi hương của rêu phong, của đá ẩm, của nước sông và mùi hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo, đánh thức mọi giác quan.
“Ôi! Đẹp quá, anh Hạo ơi!” Lê An thốt lên, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng tràn đầy sự kinh ngạc và phấn khích. Cô bé buông tay Trần Hạo, chậm rãi bước tới vài bước, đôi mắt mở to, ngắm nhìn khung cảnh thần tiên trước mặt. Lòng cô bé ngập tràn cảm xúc, một sự kết hợp giữa niềm vui sướng khi tìm thấy một nơi chốn tuyệt đẹp, và một cảm giác bình yên, thân thuộc đến lạ lùng. Cô bé cảm thấy như mình vừa tìm thấy một phần của chính mình ở nơi đây, một nơi mà cô bé có thể hoàn toàn là chính mình, không cần phải lo lắng hay e dè bất cứ điều gì.
Trần Hạo đứng lặng lẽ phía sau Lê An, ngắm nhìn phản ứng của cô bé. Một nụ cười nhẹ, mãn nguyện nở trên môi anh. “Anh đã tìm thấy nó lâu rồi, nhưng muốn đợi em cùng khám phá,” anh nói, giọng anh trầm ấm, chất chứa bao nhiêu trìu mến. Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh lấp lánh những tia sáng của hoàng hôn, chứa đựng một tình cảm sâu sắc, không cần lời nói. Đối với anh, việc chờ đợi Lê An, việc cùng cô bé khám phá nơi này, là một điều hiển nhiên, một phần trong cái "lời hứa không thành" mà anh vẫn luôn giữ kín trong lòng. Anh muốn nơi đây trở thành một biểu tượng cho tình yêu của họ, một nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, những ước mơ ngây thơ nhất.
Lê An quay lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô bé gặp ánh mắt anh, và trong khoảnh khắc đó, cô bé cảm nhận được tất cả những điều anh muốn nói mà không thể nói thành lời. Cô bé biết anh yêu cô bé, biết anh quan tâm cô bé hơn bất cứ ai. Nhưng cái thiếu vắng một lời thổ lộ rõ ràng, một lời khẳng định "anh yêu em" vẫn là một nỗi niềm day dứt trong lòng cô bé. Cô bé muốn anh hiểu rằng, "thích thì không đủ," rằng cô bé cần nhiều hơn thế. Tuy nhiên, trước vẻ đẹp của nơi này, trước ánh mắt trìu mến của Trần Hạo, những suy nghĩ ấy tạm thời lắng xuống. Cô bé chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, khoảnh khắc mà họ đang cùng nhau ở một nơi chốn thần tiên, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng.
Họ cùng nhau đi dạo trên bãi đá, cảm nhận sự mát lạnh của những phiến đá dưới chân, ngắm nhìn những hình thù kỳ lạ mà thiên nhiên đã tạo tác. Trần Hạo chỉ cho Lê An những phiến đá có hình dáng đặc biệt, kể cho cô bé nghe những câu chuyện tưởng tượng về chúng. Lê An lắng nghe anh nói, đôi khi khẽ cười khúc khích. Tiếng cười của cô bé trong trẻo như tiếng suối, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của bãi đá. Ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt trên đường chân trời, nhưng vẻ đẹp của nơi này vẫn không hề phai nhạt, mà ngược lại, còn trở nên huyền ảo hơn dưới ánh sáng mờ ảo. Trần Hạo cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự bình yên mà anh chưa từng tìm thấy ở bất cứ đâu khác. Anh tin rằng, nơi đây sẽ là "kho báu" của họ, là nơi họ có thể trốn tránh mọi áp lực, mọi lo toan của cuộc sống.
Bên trong lòng anh, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn len lỏi. Anh biết, những khoảnh khắc bình yên như thế này sẽ không kéo dài mãi mãi. Áp lực học hành, áp lực về tương lai đang đến gần, và anh không chắc liệu anh có thể giữ được Lê An ở bên mình hay không khi anh bước vào một thế giới rộng lớn hơn. Anh sợ cái "khoảng cách vô hình" sẽ trở thành một bức tường không thể vượt qua, và những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" sẽ chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa. Nhưng trong khoảnh khắc này, anh gạt bỏ mọi suy nghĩ tiêu c���c, chỉ muốn tận hưởng sự hiện diện của Lê An, của nơi chốn bí mật mà họ vừa tìm thấy. Anh tin rằng, chỉ cần họ có nhau, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Hoàng hôn đã hoàn toàn tắt hẳn, màn đêm dần buông xuống, bao phủ bãi đá bí mật trong một vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Chỉ còn lại ánh trăng non đầu tháng treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra thứ ánh sáng bạc mờ ảo, và hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rắc trên tấm vải nhung đen. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ đá nghe rõ hơn trong không gian yên ắng, hòa quyện với tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran rả rích và tiếng chim đêm gọi đàn từ phía xa, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Không khí đã trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm từ dòng sông và mùi đất, mùi rêu phong đặc trưng của đêm tối.
Trần Hạo tìm một phiến đá phẳng lì, rộng rãi gần mép nước, dùng tay phủi sạch bụi bẩn và những chiếc lá khô. Anh khẽ quay sang, ra hiệu cho Lê An ngồi xuống. “Ngồi đây đi, An. Chỗ này thoải mái hơn,” anh nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh dưới ánh trăng, rồi chậm rãi ngồi xuống phiến đá. Cô bé cảm nhận được sự mát lạnh từ mặt đá truyền qua lớp quần áo, nhưng cảm giác đó không khó chịu, mà ngược lại, mang đến một sự tĩnh lặng, bình yên.
Trần Hạo ngồi ngay cạnh cô bé, vai kề vai, khoảng cách giữa họ gần như không còn. Anh đưa mắt nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng bạc đang dát một con đường lấp lánh trên mặt nước, rồi khẽ ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. Không cần nhiều lời, chỉ sự hiện diện của nhau, sự ấm áp từ hơi ấm cơ thể truyền sang, đã đủ để lấp đầy không gian. Giữa họ, một sự thấu hiểu vô hình đang lan tỏa, một sự thấu hiểu mà không cần bất cứ lời nói nào.
“Nơi này thật sự là của riêng mình, anh nhỉ?” Lê An khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ nhẹ, mang theo một chút mơ màng, như muốn hòa vào màn đêm. Cô bé tựa đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận được sự vững chãi, ấm áp từ bờ vai anh. Khoảnh khắc này, cô bé cảm thấy bình yên hơn bao giờ hết, một sự bình yên mà cô bé luôn khao khát. Ở đây, không có những chuyến xe chia ly, không có những lời hứa mơ hồ, chỉ có họ và sự bình yên vô tận của thiên nhiên. Cô bé muốn tin rằng, nơi này sẽ mãi mãi là của riêng họ, một biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của hai người.
Trần Hạo khẽ siết nhẹ bàn tay Lê An đang đặt trên phiến đá, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như một lời khẳng định không cần nói. “Ừ. Của riêng chúng ta,” anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chắc chắn mà Lê An luôn tìm kiếm. Anh cũng tựa đầu vào đầu cô bé, cùng cô bé ngắm nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng. Trong lòng anh, một cảm giác hạnh phúc dâng trào, một hạnh phúc thầm kín nhưng vô cùng mãnh liệt. Anh muốn đóng băng khoảnh khắc này, muốn giữ mãi Lê An trong vòng tay mình, trong cái không gian riêng tư mà anh đã dày công tìm kiếm. Anh tin rằng, nơi đây sẽ là nơi ươm mầm cho những ước mơ chung của họ, là nơi họ có thể cùng nhau xây dựng một tương lai tươi đẹp.
Nhưng bên trong sự bình yên ấy, vẫn là một nỗi day dứt khôn nguôi về những điều chưa thể nói, về những gánh nặng mà anh sắp phải đối mặt. Anh biết, con đường phía trước của anh không chỉ là con đường dẫn đến trường chuyên, mà còn là con đường dẫn đến một tương lai khác, một tương lai mà anh không chắc liệu Lê An có thể đồng hành cùng anh mãi mãi hay không. Anh nhớ lại lời An đã hỏi, "liệu anh có còn nhớ những con đường này không?", và trong lòng anh, một lời hứa thầm kín được hình thành, một lời hứa không nói ra, nhưng anh tin rằng nó sẽ mãi mãi tồn tại. Sự rụt rè, cái "lời nói không thành" đã trở thành một phần của anh, ngăn anh bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng.
Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm có này. Cô bé cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Trần Hạo, cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô bé. Nhưng cái thiếu vắng một lời thổ lộ rõ ràng, một lời khẳng định tình yêu đã gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự bất an, một cảm giác "chậm một nhịp" đã len lỏi vào trái tim non nớt. Cô bé biết rằng, chỉ cần "sai một bước" trong việc thể hiện cảm xúc, "lỡ cả một đời" là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Cô bé mong muốn anh sẽ nói ra, nói ra những điều cô bé đang chờ đợi, nhưng anh vẫn im lặng, chỉ thể hiện qua hành động. Dù vậy, cô bé vẫn không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng này, không muốn làm mất đi vẻ đẹp của khoảnh khắc hiện tại.
Ánh trăng dần lên cao, soi rõ hơn những phiến đá, những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông. Cả hai ngồi đó, vai kề vai, tay trong tay, giữa không gian bao la của đất trời và dòng sông, hai bóng người nhỏ bé, như một biểu tượng cho sự gắn kết mong manh trước thử thách của thời gian và số phận. Bãi đá bí mật này, nơi họ vừa tìm thấy, sẽ trở thành một nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhưng cũng sẽ là nơi chứa đựng những nỗi nhớ nhung, tiếc nuối về sau. Khoảnh khắc hạnh phúc, yên bình này sẽ sớm bị phá vỡ bởi áp lực học hành và sự chia ly sắp tới, nhấn mạnh tính "hoài niệm, tiếc nuối" của câu chuyện. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ tựa vào nhau, như hai con thuyền nhỏ bé đang neo đậu giữa dòng đời, không biết tương lai sẽ đưa họ về đâu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.