Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 25: Ước Mơ Ngây Thơ Bên Bãi Đá Bí Mật

Ánh trăng dần lên cao, soi rõ hơn những phiến đá lởm chởm nhuốm màu thời gian, những gợn sóng lăn tăn mải miết xô bờ. Trần Hạo và Lê An vẫn ngồi đó, vai kề vai, tay trong tay, giữa không gian bao la của đất trời và dòng sông. Hơi thở nhẹ nhàng của Lê An phả vào cổ anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ của tóc cô bé và chút hương của cỏ dại ven đường. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô bé trong tay anh, cùng với sự mềm mại của mái tóc khi tựa vào bờ vai, khiến Trần Hạo chìm sâu vào một sự bình yên hiếm có. Anh muốn thời gian ngừng lại, muốn vĩnh viễn đóng băng khoảnh khắc này, giữ mãi Lê An trong vòng tay mình, trong cái không gian riêng tư mà anh đã dày công tìm kiếm. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ tựa vào nhau, như hai con thuyền nhỏ bé đang neo đậu giữa dòng đời, không biết tương lai sẽ đưa họ về đâu, nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ có nhau.

Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo cái se lạnh của đêm, khẽ lay động tán lá tre phía sau. Lê An khẽ rùng mình, Trần Hạo lập tức cảm nhận được. Anh siết nhẹ bàn tay cô bé thêm một chút, rồi chậm rãi, như thể không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng, anh rời vai cô bé, quay sang nhìn. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, trong khoảnh khắc đó, anh thấy cả một dải ngân hà lấp lánh trong đôi mắt Lê An, phản chiếu ánh trăng dịu dàng.

“Lạnh không?” Trần Hạo hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành mà Lê An luôn cảm nhận được. Cô bé lắc đầu, nhưng vẫn rúc sâu hơn vào hơi ấm từ cơ thể anh khi anh khẽ dịch lại gần.

“Không. Em thích nơi này lắm.” Lê An nói, giọng cô bé vẫn nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm với dòng sông. “Chúng ta có thể đến đây thường xuyên được không, Hạo?”

Trần Hạo gật đầu, môi anh vẽ thành một nụ cười nhẹ. “Đương nhiên rồi. Của riêng chúng ta mà.” Anh muốn nói nhiều hơn, muốn hứa hẹn nhiều hơn, nhưng rồi những lời đó lại mắc kẹt ở cổ họng, hóa thành một cái siết tay thật chặt, một lời khẳng định không cần ngôn từ. Anh tin rằng Lê An hiểu, anh tin rằng hành động của anh đã nói lên tất cả. Nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn biết, sự rụt rè của mình, cái “lời nói không thành” đã trở thành một phần của anh, một bức tường vô hình ngăn anh bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng, một điều mà có lẽ, anh sẽ phải hối tiếc về sau.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Ánh nắng vàng như mật ong trải dài trên mặt sông, đánh thức những phiến đá còn ngái ngủ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây um tùm phía sau bãi đá, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi phù sa ẩm ướt của dòng sông quyện lẫn với mùi cỏ cây xanh tươi sau một đêm sương, đánh thức mọi giác quan.

Trần Hạo và Lê An đã quyết định dành trọn ngày hôm đó để khám phá "Đảo Giấu Vàng" của riêng họ. Trần Hạo, vốn tháo vát và thích tìm tòi, nhanh chóng trở thành người dẫn đường. Anh chỉ cho Lê An những dấu vết của muông thú nhỏ ẩn mình trong bụi cây, những loại cây ăn quả dại mà anh từng thấy bà ngoại hái khi còn bé. Anh dùng một cành cây khô, gạt nhẹ những đám lá rụng và rêu phong bám trên mặt đá, như thể đang vén lên một tấm màn bí mật.

“Nhìn này, An,” anh nói, giọng anh trầm ấm nhưng tràn đầy sự hào hứng hiếm thấy. “Đây là tảng đá hình con rùa. Chúng ta gọi nó là Rùa Thần Bảo Vệ nhé.”

Lê An khúc khích cười, đôi mắt cô bé lấp lánh niềm vui. “Vậy còn kia thì sao, Hạo?” Cô bé chỉ tay về phía một phiến đá lớn hơn, bề mặt phẳng lì, nằm hơi nhô ra mép nước. “Nó giống như một chiếc bàn khổng lồ vậy.”

“Ừm…” Trần Hạo trầm ngâm, anh vuốt cằm ra chiều suy nghĩ, rồi chợt mỉm cười. “Vậy chúng ta gọi nó là Bàn Ăn Của Hai Đứa Mình. Sau này chúng ta sẽ mang cơm nắm ra đây ăn, ngắm sông.”

Và cứ thế, họ đi dọc bãi đá, đặt tên cho từng tảng đá hình thù kỳ lạ, từng gốc cây cổ thụ có rễ bám sâu vào lòng đất. Có tảng đá “Ghế Ngồi Tâm Sự”, có gốc cây “Cây Bí Mật”, nơi họ có thể giấu những lá thư viết cho nhau. Mỗi cái tên, mỗi địa điểm đều gắn liền với một câu chuyện nhỏ, một khoảnh khắc ngây thơ của hai đứa trẻ. Lê An, với tâm hồn mộng mơ, còn cẩn thận nhặt những viên sỏi đủ màu sắc bị sóng đánh dạt vào bờ. Cô bé dùng một viên đá nhọn, cố gắng vẽ lên đó những hình thù ngây ngô: một ngôi nhà nhỏ có ống khói, hai người nắm tay nhau, hay chỉ đơn giản là hai chữ cái “H.A” lồng vào nhau. Mỗi nét vẽ đều chứa đựng một ước mơ giản dị, một niềm tin tuyệt đối vào tương lai.

Trần Hạo ngồi cạnh Lê An, im lặng ngắm cô bé tỉ mẩn với những viên sỏi. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và một chút lo lắng. Anh biết, những ngày tháng vô tư lự này sẽ không còn kéo dài mãi. Kỳ thi lên cấp ba, rồi trường chuyên ở thành phố, tất cả đang đợi anh ở phía trước. Anh sợ, sợ rằng những áp lực đó sẽ kéo anh ra khỏi chốn bình yên này, kéo anh ra khỏi Lê An. Nhưng ngay lúc này, anh chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn từng giây phút. Anh đưa tay, khẽ vuốt nhẹ mái tóc Lê An, hành động đó như một lời hứa thầm kín, một cam kết không cần nói.

Lê An ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười trên môi cô bé tươi tắn như ánh nắng ban mai. “Nơi này thật sự là của riêng mình, anh nhỉ?” cô bé nhắc lại câu nói tối qua, nhưng lần này giọng cô bé tràn đầy sự chắc chắn và hạnh phúc.

Trần Hạo gật đầu, nụ cười của anh cũng rạng rỡ hơn. “Chỉ của hai đứa mình thôi.” Anh cúi xuống, dùng một cành cây nhọn, chậm rãi khắc tên hai người lên một tảng đá lớn, nơi dễ nhìn thấy nhất từ phía sông. Những nét chữ vụng về nhưng đầy kiên định hiện ra: “TRẦN HẠO & LÊ AN – ĐẢO GIẤU VÀNG CỦA CHÚNG TA.” Dù không nói thành lời, nhưng trong lòng anh, đây là một lời cam kết, một dấu ấn vĩnh cửu cho tình cảm của họ. Anh muốn tin rằng, dù có bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu đổi thay, nơi này sẽ mãi mãi là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, là nơi họ có thể trở về.

Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh hoàng hôn dịu dàng trải dài trên mặt sông, biến dòng nước thành một dải lụa lấp lánh màu hổ phách. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đều đặn hơn, như một khúc hát ru êm đềm của thiên nhiên. Gió vẫn mát, mang theo mùi đất ẩm và thoang thoảng hương hoa dại nở ven đường. Trần Hạo và Lê An ngồi sát bên nhau trên phiến đá lớn mà họ đã gọi là “Bàn Ăn Của Hai Đứa Mình”, ngắm nhìn vẻ đẹp tráng lệ của hoàng hôn.

Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng côn trùng bắt đầu kêu vo ve khi đêm dần buông xuống. Cảm giác bình yên bao trùm lấy hai người, như thể thế giới bên ngoài với những lo toan, bộn bề đã hoàn toàn biến mất. Trần Hạo khẽ dịch lại gần hơn, để hơi ấm cơ thể anh sưởi ấm cho Lê An khi gió bắt đầu se lạnh. Anh đưa tay, vòng nhẹ qua vai cô bé, một hành động tự nhiên và đầy sự bảo vệ. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được sự vững chãi và an toàn.

“Sau này…” Trần Hạo đột ngột cất tiếng, giọng anh trầm và hơi mơ màng, như thể đang vẽ nên một bức tranh trong tâm trí. “Sau này anh muốn xây một cái nhà nhỏ ở đây, ngay gần bãi đá này này.” Anh khẽ chỉ tay ra phía xa, về một khoảng đất trống nhỏ nhô ra ven sông, nơi có vài cây dừa nghiêng mình trong gió. “Có vườn cây thật rộng, rồi mình nuôi thêm một con chó nữa.” Anh mỉm cười khi tưởng tượng ra cảnh đó, một nụ cười hồn nhiên và đầy hy vọng.

Lê An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô bé lấp lánh niềm hạnh phúc. Khuôn mặt cô bé bừng sáng, như thể những lời anh nói đã thắp lên một đốm lửa ấm áp trong trái tim cô. “Thật sao, Hạo?” Giọng cô bé reo lên khe khẽ. “Thế em sẽ trồng thật nhiều hoa, đủ các màu sắc, ở quanh nhà. Và em sẽ nấu những món ăn thật ngon cho anh. Món cá nướng sông, món canh chua cá… anh thích ăn gì em sẽ nấu nấy.” Cô bé nói, đôi mắt mơ màng, nhưng rồi nụ cười chợt tắt đi một chút, thay vào đó là một ánh nhìn mong chờ, xen lẫn chút lo lắng. “Nhưng anh phải hứa,” Lê An nắm chặt lấy bàn tay Trần Hạo đang đặt trên đùi cô bé, “anh phải hứa là không được đi đâu xa đâu đấy nhé.”

Ánh mắt Lê An chất chứa một câu hỏi không lời, một sự mong đợi về một lời hứa chắc chắn hơn, một sự cam kết về tương lai. Trần Hạo cảm nhận được điều đó. Anh siết chặt bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như một lời khẳng định không cần nói. Anh quay sang nhìn cô bé, ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa một chút phức tạp mà Lê An không thể lý giải. Anh muốn nói “Anh yêu em”, muốn nói “Anh sẽ không bao giờ rời xa em”, nhưng những lời đó lại hóa thành một khối nghẹn ở cổ họng. Sự rụt rè bẩm sinh, cùng với những gánh nặng về tương lai mà anh sắp phải đối mặt – những kỳ vọng của gia đình, áp lực thi đỗ trường chuyên, rồi cuộc sống ở thành phố xa lạ – tất cả khiến anh không thể thốt ra những lời đường mật như thế. Anh sợ, sợ rằng anh không thể giữ lời, sợ rằng cuộc sống sẽ không như những gì anh mơ ước.

“Anh hứa mà,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chắc chắn mà Lê An luôn tìm kiếm. Anh hứa, nhưng đó chỉ là một lời hứa chung chung, một lời hứa không định hình, không rõ ràng về tương lai. Anh tựa đầu vào đầu cô bé, cùng cô bé ngắm nhìn dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ nặng trĩu. Trong lòng anh, một cảm giác hạnh phúc dâng trào, một hạnh phúc thầm kín nhưng vô cùng mãnh liệt. Anh muốn đóng băng khoảnh khắc này, muốn giữ mãi Lê An trong vòng tay mình. Anh tin rằng, nơi đây sẽ là nơi ươm mầm cho những ước mơ chung của họ, là nơi họ có thể cùng nhau xây dựng một tương lai tươi đẹp. Nhưng bên trong sự bình yên ấy, vẫn là một nỗi day dứt khôn nguôi về những điều chưa thể nói, về những gánh nặng mà anh sắp phải đối mặt. Anh biết, con đường phía trước của anh không chỉ là con đường dẫn đến trường chuyên, mà còn là con đường dẫn đến một tương lai khác, một tương lai mà anh không chắc liệu Lê An có thể đồng hành cùng anh mãi mãi hay không.

Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm có này. Cô bé cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Trần Hạo, cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô bé. Cô bé tin vào lời hứa của anh, tin vào ánh mắt dịu dàng của anh. Nhưng cái thiếu vắng một lời thổ lộ rõ ràng, một lời khẳng định tình yêu đã gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự bất an, một cảm giác “chậm một nhịp” đã len lỏi vào trái tim non nớt. Cô bé mong muốn anh sẽ nói ra, nói ra những điều cô bé đang chờ đợi, nhưng anh vẫn im lặng, chỉ thể hiện qua hành đ���ng. Dù vậy, cô bé vẫn không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng này, không muốn làm mất đi vẻ đẹp của khoảnh khắc hiện tại. Cô bé vẫn ôm ấp niềm tin rằng, chỉ cần họ ở bên nhau, mọi thứ rồi sẽ ổn.

Đêm dần buông xuống sâu hơn, mang theo cái lạnh lẽo của sương đêm và mùi nước sông bảng lảng. Ánh trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải một vệt sáng bạc xuống mặt sông, khiến những con sóng nhỏ lấp lánh như được dát bạc. Tiếng sóng vỗ bờ trở nên đều đặn và rõ ràng hơn, như tiếng thở dài của dòng thời gian. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong bụi cây, hòa cùng tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm tối. Bầu không khí trở nên lãng mạn, yên tĩnh, nhưng đồng thời cũng bắt đầu có một chút căng thẳng nội tâm, một dự cảm mơ hồ về những điều sắp xảy ra.

Trần Hạo và Lê An vẫn ngồi đó, vai kề vai, tay nắm tay, nhưng không gian giữa họ dường như đã rộng hơn một chút, không phải vì khoảng cách vật lý, mà là một “khoảng cách vô hình” được tạo nên bởi những suy nghĩ chưa được nói ra, những cảm xúc bị kìm nén. Trần Hạo vẫn giữ nguyên tư thế ôm vai Lê An, hơi ấm từ anh truyền sang cô bé, nhưng ánh mắt anh lại lảng đi, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lờ mờ của thị trấn bắt đầu hiện rõ. Trong đầu anh, những suy nghĩ về kỳ thi sắp tới, về những hoài bão lớn lao nơi thành phố bắt đầu len lỏi, chen lấn vào những ước mơ bình dị mà anh vừa chia sẻ với Lê An. Anh biết, con đường phía trước của anh không chỉ là con đường dẫn đến trường chuyên, mà còn là con đường dẫn đến một tương lai khác, một tương lai mà anh không chắc liệu Lê An có thể đồng hành cùng anh mãi mãi hay không. Anh nhớ lại lời An đã hỏi, “liệu anh có còn nhớ những con đường này không?”, và trong lòng anh, một lời hứa thầm kín được hình thành, một lời hứa không nói ra, nhưng anh tin rằng nó sẽ mãi mãi tồn tại. Sự rụt rè, cái "lời nói không thành" đã trở thành một phần của anh, ngăn anh bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng.

Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô bé chất chứa một câu hỏi không lời, một nỗi mong chờ không thể diễn tả. Cô bé cảm nhận được sự im lặng khác lạ từ anh, sự xa cách trong suy nghĩ của anh, dù cơ thể họ vẫn gần nhau đến thế. Một cảm giác bất an len lỏi trong trái tim cô. Cô bé hít một hơi thật sâu, rồi khẽ lên tiếng, giọng cô bé nhỏ nhẹ, e dè, như sợ làm tan vỡ khoảnh khắc mong manh.

“Hạo này,” Lê An nói, ánh mắt cô bé dán chặt vào khuôn mặt anh, cố gắng đọc lấy bất kỳ tín hiệu nào. “Anh có nghĩ… liệu sau này anh lên thành phố, anh có còn nhớ nơi này không? Nhớ em không?” Câu hỏi của cô bé như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Trần Hạo, làm anh giật mình. Đó không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời thăm dò, một sự khao khát được trấn an, được cam kết. Ánh mắt Lê An đầy mong chờ, đầy hy vọng, và cũng đầy nỗi sợ hãi.

Trần Hạo khẽ giật mình, ánh mắt anh chớp động, lúng túng. Anh cảm thấy như mình vừa bị bắt quả tang đang giấu giếm điều gì đó. Anh siết nhẹ bàn tay Lê An đang lạnh dần, nhưng ánh mắt anh lại lảng đi một chút, nhìn về phía xa, về phía dòng sông đang chảy xiết, như thể muốn tìm kiếm một câu trả lời ở đâu đó ngoài kia. Anh gãi đầu, một thói quen khi anh cảm thấy bối rối.

“Sao lại không nhớ được?” Trần Hạo nói, giọng anh trầm hơn một chút, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Nơi này là của hai đứa mình mà… Em đừng lo.” Anh vỗ nhẹ vào vai Lê An, rồi vòng tay ôm nhẹ lấy cô bé, kéo cô bé sát vào lòng mình hơn. Đó là một cử chỉ bảo vệ, một lời an ủi không lời. Anh muốn Lê An tin rằng anh sẽ luôn ở đó, luôn nhớ về cô, về nơi này, dù cho có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa. Nhưng chính những lời nói chung chung đó, những hành động thay thế cho một lời thổ lộ rõ ràng, lại càng gieo vào lòng Lê An một hạt mầm của sự bất an. Cô bé cảm nhận được tình cảm của anh, nhưng lại thiếu đi sự chắc chắn, thiếu đi cái lời nói mà cô bé cần nghe nhất.

Lê An tựa vào lòng Trần Hạo, nghe tiếng tim anh đập đều đều. Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Cô bé biết rằng, chỉ cần “sai một bước” trong việc thể hiện cảm xúc, “lỡ cả một đời” là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Cô bé mong muốn anh sẽ nói ra, nói ra những điều cô bé đang chờ đợi, nhưng anh vẫn im lặng, chỉ thể hiện qua hành động. Dù vậy, cô bé vẫn không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng này, không muốn làm mất đi vẻ đẹp của khoảnh khắc hiện tại. Cô bé vẫn muốn tin rằng, tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách, dù cho anh có kiệm lời đến đâu.

Họ cứ thế ngồi đó, giữa không gian bao la của đất trời và dòng sông, dưới ánh trăng bạc, hai bóng người nhỏ bé, như một biểu tượng cho sự gắn kết mong manh trước thử thách của thời gian và số phận. Bãi đá bí mật này, nơi họ vừa tìm thấy, nơi họ đã chia sẻ những ước mơ ngây thơ nhất, sẽ trở thành một nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhưng cũng sẽ là nơi chứa đựng những nỗi nhớ nhung, tiếc nuối về sau. Khoảnh khắc hạnh phúc, yên bình này sẽ sớm bị phá vỡ bởi áp lực học hành và sự chia ly sắp tới, nhấn mạnh tính “hoài niệm, tiếc nuối” của câu chuyện. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ tựa vào nhau, như hai con thuyền nhỏ bé đang neo đậu giữa dòng đời, không biết tương lai sẽ đưa họ về đâu, chỉ biết rằng, ngay lúc này, họ đang ở đây, bên bờ sông cũ, cùng nhau.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free