Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 26: Bãi Đá Dệt Mộng: 'Thế Giới Riêng' Của Chúng Ta

Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi lo, và cả những lời nói không thành của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động. Họ tựa vào nhau, như hai con thuyền nhỏ bé đang neo đậu giữa dòng đời, không biết tương lai sẽ đưa họ về đâu, chỉ biết rằng, ngay lúc này, họ đang ở đây, bên bờ sông cũ, cùng nhau. Sự im lặng của đêm buông xuống, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của ngày, chỉ còn lại tiếng nước vỗ về bờ cát và hơi thở đều đều của hai đứa trẻ đang tựa vào nhau, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng nhưng chứa chan nỗi niềm.

Ngày hôm sau, và những ngày sau đó nữa, bãi đá bí mật lại trở thành điểm đến quen thuộc của Trần Hạo và Lê An sau mỗi buổi tan trường. Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng những tán cây xanh rì và mặt sông lấp lánh, họ lại rảo bước trên con đường mòn nhỏ. Mỗi đứa đều mang theo một túi vải nhỏ, đựng đầy những "kho báu" mà chúng đã cất công tìm kiếm. Lê An thì cẩn thận gói ghém những viên sỏi đủ màu sắc, những vỏ ốc xoắn xinh xắn nhặt được từ bãi bồi, hay những cành cây khô có hình thù kỳ lạ mà cô bé tưởng tượng ra thành những con vật ngộ nghĩnh. Trần Hạo thì mang theo những viên đá lớn hơn một chút, những khúc gỗ mục đã được anh đẽo gọt sơ qua, hay đôi khi là những chiếc lá to bản, còn đọng sương đêm mà anh nghĩ có thể dùng để lợp mái cho một "ngôi nhà" tưởng tượng.

Họ háo hức bàn bạc về việc xây dựng "thế giới riêng" của mình. Vừa đến nơi, Trần Hạo đã nhanh chóng đặt túi xuống, ánh mắt lướt qua bãi đá, tìm kiếm một vị trí lý tưởng. Anh cẩn thận dùng tay gạt đi những viên đá sắc nhọn, những cành cây khô gãy, dọn dẹp một góc nhỏ, bằng phẳng, nơi mà anh đã ngắm nghía từ hôm trước. Đó sẽ là "ngôi nhà" cho những vật trang trí, nơi mà những ước mơ ngây thơ của họ sẽ được đặt để. Bàn tay Trần Hạo mạnh mẽ nhưng cũng rất khéo léo, anh di chuyển những viên đá lớn hơn một cách dễ dàng, sắp xếp chúng thành một vòng cung nhỏ, tạo nên một ranh giới cho "ngôi nhà" ấy. Từng động tác của anh đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể anh đang xây dựng một điều gì đó vô cùng quan trọng, không chỉ là một trò chơi con trẻ. Anh còn dùng một nhánh cây khô để cào nhẹ lớp đất trên bề mặt đá, làm phẳng phiu hơn, sẵn sàng chào đón những "cư dân" mới.

Lê An đứng bên cạnh, đôi mắt long lanh dõi theo từng cử chỉ của Trần Hạo. Cô bé đưa tay che bớt ánh nắng chiếu vào mặt anh, môi nở nụ cười tươi rói. "Mình sẽ làm một con đường nhỏ dẫn vào đây, Hạo nhỉ? Giống như trong truyện cổ tích ấy," Lê An cất tiếng, giọng cô bé trong trẻo, ngân vang trong không gian yên tĩnh. Cô bé tưởng tượng ra một con đường lát bằng những viên sỏi trắng tinh, hai bên là những hàng hoa dại nhỏ xíu mà cô bé sẽ cắm vào. Cô bé đưa tay chỉ về phía một bụi cây ven sông, nơi có những bông hoa mười giờ bé tí tẹo đang nở rộ. "Và mình sẽ trồng hoa mười giờ ở đây, đủ màu sắc luôn!"

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô bé. Anh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Được thôi," anh nói, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt lại chứa đựng nhiều hơn là chỉ đồng ý. Anh nhìn về phía một phiến đá lớn, bề mặt phẳng lì, nằm cách "ngôi nhà" một khoảng vừa phải. "Chỗ này sẽ là 'phòng khách', nơi mình ngồi ngắm sông." Anh hình dung ra cảnh hai đứa ngồi cạnh nhau trên phiến đá ấy, cùng ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, những con thuyền nhỏ xuôi ngược, và bầu trời chuyển mình qua từng khoảnh khắc trong ngày. Nơi đó, họ sẽ chia sẻ những câu chuyện, những bí mật, những ước mơ. Một nơi thật sự chỉ của riêng hai đứa.

Khi Trần Hạo dùng sức di chuyển những viên đá lớn hơn để tạo thành "bức tường" cho "ngôi nhà", cơ bắp anh căng lên dưới lớp áo sơ mi mỏng. Lê An không ngừng tay, cô bé cặm cụi nhặt nhạnh những viên cuội nhỏ, những vỏ ốc đủ màu sắc từ trong túi vải của mình, cẩn thận phân loại theo kích cỡ và màu sắc. Cô bé còn tìm thấy một vài mảnh gốm sứ vỡ đã được mài nhẵn bởi dòng nước, lấp lánh dưới nắng chiều, nghĩ thầm rằng chúng sẽ thật đẹp khi được dùng để trang trí. Cảm giác mát lạnh của đá dưới bàn tay, sự mềm mại của cát khi cô bé cẩn thận đặt từng viên sỏi, tất cả đều mang lại một niềm vui giản dị nhưng sâu sắc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi nước sông đặc trưng và thoang thoảng hương cây cỏ xanh tươi, vương vấn quanh họ. Đó là mùi của tuổi thơ, mùi của những ước mơ đang được dệt nên.

Trần Hạo nhìn Lê An đang say sưa với công việc của mình, ánh mắt anh tràn đầy sự trìu mến. Anh biết, những điều này có ý nghĩa rất lớn với cô bé. Lê An luôn thích những thứ nhỏ xinh, tỉ mỉ, và luôn muốn biến mọi thứ xung quanh thành một thế giới cổ tích. Còn anh, anh chỉ muốn tạo ra một không gian an toàn, vững chãi để cô bé có thể tự do mơ mộng. Anh nhớ lại cảm giác bất an len lỏi trong trái tim Lê An đêm trước, khi cô bé hỏi liệu anh có còn nhớ nơi này, nhớ cô bé không. Anh đã hứa, nhưng lời hứa đó vẫn chỉ là một lời an ủi, một cử chỉ bảo vệ. Anh biết cô bé cần nhiều hơn thế, một lời cam kết rõ ràng, nhưng cái "lời nói không thành" vẫn cứ ám ảnh anh, khiến anh không sao thốt ra được. Anh sợ, sợ rằng lời nói sẽ làm mất đi sự thiêng liêng của những cảm xúc này, hoặc sợ rằng anh không thể giữ trọn lời hứa nếu tương lai có quá nhiều biến động. Cái "khoảng cách vô hình" này, dù nhỏ bé, nhưng vẫn luôn tồn tại giữa họ, như một sợi tơ mong manh, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên mặt sông và những tán cây xanh rì. Bãi đá bí mật, giờ đây, đã không còn hoàn toàn hoang sơ như ban đầu. Những dấu vết "trang trí" của hai đứa trẻ đã hiện rõ. Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau trên phiến đá lớn mà anh gọi là "phòng khách". Họ cùng nhau đặt những viên sỏi, vỏ ốc lên bề mặt đá, tạo thành những hình thù ngộ nghĩnh. Lê An dùng những viên sỏi trắng xếp thành một hình trái tim lớn, rồi ở giữa đặt một vỏ ốc màu hồng nhạt. Cô bé còn dùng một cành cây khô, cẩn thận vẽ lên lớp cát mịn màng bên cạnh phiến đá những hình ảnh đơn sơ nhưng chứa đựng cả một thế giới: những hình trái tim lồng vào nhau, những ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ tươi có khói bay lượn, và hai bóng người nhỏ bé, tay trong tay, đang bước đi trên một con đường.

Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô bé lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, chất chứa một nỗi mong chờ không lời. "Anh Hạo ơi, nhìn này! Đây là nhà của chúng mình, còn đây là hai đứa mình đang đi chơi," cô bé nói, giọng thì thầm nhưng lại đầy vẻ háo hức. Cô bé đưa ngón tay nhỏ xíu chỉ vào hình vẽ trên cát, rồi lại ngước lên nhìn anh, ánh mắt dò hỏi. "Sau này mình cũng sẽ như thế này chứ?"

Câu hỏi của Lê An như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Trần Hạo, một lần nữa. Nó không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một sự khao khát, một lời thỉnh cầu được cam kết. Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô bé, nơi anh thấy rõ sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng phảng phất nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai. Anh muốn nói rất nhiều, muốn nói rằng "Anh hứa", muốn nói "Chắc chắn rồi", nhưng rồi những lời đó cứ mắc nghẹn lại nơi cổ họng. Cái sự rụt rè cố hữu, cái "lời nói không thành" lại một lần nữa trói buộc anh. Anh chỉ chậm rãi đặt một viên sỏi màu trắng tinh lên chính giữa hình trái tim mà Lê An vừa vẽ, như một lời khẳng định thầm lặng. "Ừm... Sẽ như thế này," anh nói, giọng anh trầm hơn một chút, chỉ đủ cho hai người nghe.

Lê An vẫn không rời mắt khỏi anh, chờ đợi một lời nói rõ ràng hơn, một sự trấn an mạnh mẽ hơn. Cô bé cảm nhận được tình cảm của anh qua ánh mắt, qua cử chỉ anh đặt viên sỏi lên trái tim, nhưng đó vẫn chưa phải là thứ cô bé thực sự cần. Cô bé cần một lời nói, một lời hứa chắc chắn, rõ ràng, để xua tan đi cái "hạt mầm bất an" đã gieo từ đêm trước. Nhưng Trần Hạo chỉ đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé, ánh mắt anh vẫn dõi về phía dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, mang theo những tia nắng cuối cùng. Cái vuốt tóc nhẹ nhàng ấy, dù đầy yêu thương, nhưng lại càng khiến Lê An cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa họ. Cô bé biết anh yêu cô bé, nhưng anh lại không thể nói ra. Cô bé tự hỏi, liệu sự im lặng này có phải là dấu hiệu của một điều gì đó sẽ thay đổi trong tương lai, khi cuộc sống của họ không còn chỉ xoay quanh bãi đá và dòng sông này nữa.

Tiếng nước chảy róc rách của dòng sông như một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc nhẹ nhàng khi gió thoảng qua. Mùi đất ẩm, mùi nước sông, thoang thoảng mùi hoa dại quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của hoàng hôn bên bờ sông, một hương vị mà sau này, mỗi khi vô tình bắt gặp, sẽ gợi về cả một trời ký ức. Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài thật nhẹ, gần như không nghe thấy. Cô bé biết, anh sẽ không nói thêm gì nữa. Cô bé chấp nhận sự im lặng của anh, nhưng trong lòng, nỗi mong chờ vẫn cứ âm ỉ cháy. Cô bé ước, giá như anh có thể dũng cảm hơn một chút, giá như anh có thể nói ra những gì anh nghĩ, thì mọi chuyện đã khác rồi. Nhưng rồi cô bé lại tự nhủ, có lẽ, anh thể hiện tình cảm theo cách riêng của mình, qua những hành động, qua những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Cô bé vẫn muốn tin vào điều đó.

Màn đêm buông xuống nhanh chóng, nuốt chửng ánh hoàng hôn rực rỡ, chỉ còn lại ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Bãi đá bí mật, "thế giới riêng" của Trần Hạo và Lê An, giờ đây chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông và tiếng ếch nhái vọng lại từ xa. Tiếng sóng vỗ nhẹ đều đều vào bờ cát như lời ru của dòng sông. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi sương đêm, khiến Lê An khẽ rùng mình.

Cả hai ngồi tựa vào nhau trên phiến đá lớn, hơi ấm từ cơ thể Trần Hạo truyền sang Lê An, xua đi cái lạnh lẽo của đêm. Lê An khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ nhẹ, như đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang muốn gửi gắm vào không gian bao la. "Hạo ơi... em ước mình cứ mãi ở đây, mãi mãi bên nhau thế này." Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ khoảnh khắc bình yên này. Cô bé khẽ nắm lấy bàn tay Trần Hạo, cảm nhận sự ấm áp từ những ngón tay anh, một sự ấm áp quen thuộc đã đi cùng cô bé suốt những năm tháng tuổi thơ. Trong tâm trí cô bé, hiện lên những lời người lớn hay nói, những câu nói vô tư mà đầy ẩn ý: "Sau này hai đứa sẽ là của nhau", "Lớn lên Hạo sẽ cưới An, phải không?". Những lời nói ấy từng khiến cô bé mỉm cười ngại ngùng, nhưng giờ đây, chúng lại gieo vào lòng cô bé một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô bé tự hỏi, liệu những lời nói đó có thành hiện thực không? Liệu "Trần Hạo mà lên thành ph�� thì có khác không?" Liệu anh có còn nhớ đến bãi đá này, nhớ đến những lời hứa thầm kín, những ước mơ ngây thơ mà họ đã cùng nhau dệt nên nơi đây không? Nỗi lo lắng ấy len lỏi, giằng xé trong trái tim non nớt của Lê An, một cảm giác bất an mà cô bé không thể diễn tả thành lời.

Trần Hạo siết nhẹ bàn tay Lê An, như muốn trấn an cô bé, trấn an cả chính mình. "Sẽ luôn như vậy, An à," anh nói, giọng anh trầm ấm, nhưng vẫn là những lời nói ngắn gọn, súc tích, không một lời hứa cụ thể nào được thốt ra. Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh phức tạp, ẩn chứa giữa sự kiên định vào tình cảm của mình và một nỗi sợ vô hình về tương lai. Anh sợ những áp lực sắp tới của việc học hành, của kỳ thi chuyển cấp, của việc phải rời xa thị trấn nhỏ để đến một thành phố lớn. Anh sợ rằng, những thay đổi đó sẽ làm rạn nứt "thế giới riêng" mà anh và Lê An đã dày công xây dựng. Anh sợ rằng, anh sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" Lê An. Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cô bé, như muốn truyền tải tất cả những điều anh không thể nói thành lời, tất cả tình yêu thương, sự quan tâm và cả nỗi lo lắng mà anh đang mang.

Lê An cảm nhận được sự run nhẹ từ bờ vai anh, cô bé biết anh cũng đang chất chứa nhiều suy nghĩ. Cô bé khẽ tựa đầu vào đầu anh, hít hà mùi hương quen thuộc từ tóc anh, mùi của đất, của nắng, của gió sông. Bãi đá bí mật này, nơi họ vừa tìm thấy, nơi họ đã chia sẻ những ước mơ ngây thơ nhất, giờ đây đã trở thành một biểu tượng hoài niệm. Nó sẽ là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhưng cũng sẽ là nơi chứa đựng những nỗi nhớ nhung, tiếc nuối về sau. Khoảnh khắc hạnh phúc, yên bình này, dưới ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh, là một khoảnh khắc mong manh, có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào bởi áp lực học hành và sự chia ly sắp tới. Cái "lời nói không thành" của Trần Hạo, cùng với nỗi mong chờ âm ỉ của Lê An, đã tạo nên một sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim của cả hai, báo hiệu cho những thử thách nghiệt ngã đang chờ đợi họ ở phía trước. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những bí mật, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa ngỏ của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động, nơi mà chỉ cần "chậm một nhịp", mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free