Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 27: Hoàng Hôn Thầm Kín: Lời Chưa Nói

Màn đêm buông xuống nhanh chóng, nuốt chửng ánh hoàng hôn rực rỡ, chỉ còn lại ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Bãi đá bí mật, "thế giới riêng" của Trần Hạo và Lê An, giờ đây chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông và tiếng ếch nhái vọng lại từ xa. Tiếng sóng vỗ nhẹ đều đều vào bờ cát như lời ru của dòng sông. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi sương đêm, khiến Lê An khẽ rùng mình.

Cả hai ngồi tựa vào nhau trên phiến đá lớn, hơi ấm từ cơ thể Trần Hạo truyền sang Lê An, xua đi cái lạnh lẽo của đêm. Lê An khẽ thì thầm, giọng cô bé nhỏ nhẹ, như đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang muốn gửi gắm vào không gian bao la. "Hạo ơi... em ước mình cứ mãi ở đây, mãi mãi bên nhau thế này." Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ khoảnh khắc bình yên này. Cô bé khẽ nắm lấy bàn tay Trần Hạo, cảm nhận sự ấm áp từ những ngón tay anh, một sự ấm áp quen thuộc đã đi cùng cô bé suốt những năm tháng tuổi thơ. Trong tâm trí cô bé, hiện lên những lời người lớn hay nói, những câu nói vô tư mà đầy ẩn ý: "Sau này hai đứa sẽ là của nhau", "Lớn lên Hạo sẽ cưới An, phải không?". Những lời nói ấy từng khiến cô bé mỉm cười ngại ngùng, nhưng giờ đây, chúng lại gieo vào lòng cô bé một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô bé tự hỏi, liệu những lời nói đó có thành hiện thực không? Liệu "Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" Liệu anh có còn nhớ đến bãi đá này, nhớ đến những lời hứa thầm kín, những ước mơ ngây thơ mà họ đã cùng nhau dệt nên nơi đây không? Nỗi lo lắng ấy len lỏi, giằng xé trong trái tim non nớt của Lê An, một cảm giác bất an mà cô bé không thể diễn tả thành lời.

Trần Hạo siết nhẹ bàn tay Lê An, như muốn trấn an cô bé, trấn an cả chính mình. "Sẽ luôn như vậy, An à," anh nói, giọng anh trầm ấm, nhưng vẫn là những lời nói ngắn gọn, súc tích, không một lời hứa cụ thể nào được thốt ra. Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh phức tạp, ẩn chứa giữa sự kiên định vào tình cảm của mình và một nỗi sợ vô hình về tương lai. Anh sợ những áp lực sắp tới của việc học hành, của kỳ thi chuyển cấp, của việc phải rời xa thị trấn nhỏ để đến một thành phố lớn. Anh sợ rằng, những thay đổi đó sẽ làm rạn nứt "thế giới riêng" mà anh và Lê An đã dày công xây dựng. Anh sợ rằng, anh sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" Lê An. Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cô bé, như muốn truyền tải tất cả những điều anh không thể nói thành lời, tất cả tình yêu thương, sự quan tâm và cả nỗi lo lắng mà anh đang mang.

Lê An cảm nhận được sự run nhẹ từ bờ vai anh, cô bé biết anh cũng đang chất chứa nhiều suy nghĩ. Cô bé khẽ tựa đầu vào đầu anh, hít hà mùi hương quen thuộc từ tóc anh, mùi của đất, của nắng, của gió sông. Bãi đá bí mật này, nơi họ vừa tìm thấy, nơi họ đã chia sẻ những ước mơ ngây thơ nhất, giờ đây đã trở thành một biểu tượng hoài niệm. Nó sẽ là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhưng cũng sẽ là nơi chứa đựng những nỗi nhớ nhung, tiếc nuối về sau. Khoảnh khắc hạnh phúc, yên bình này, dưới ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh, là một khoảnh khắc mong manh, có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào bởi áp lực học hành và sự chia ly sắp tới. Cái "lời nói không thành" của Trần Hạo, cùng với nỗi mong chờ âm ỉ của Lê An, đã tạo nên một sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim của cả hai, báo hiệu cho những thử thách nghiệt ngã đang chờ đợi họ ở phía trước. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những bí mật, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa ngỏ của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động, nơi mà chỉ cần "chậm một nhịp", mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.

***

Rời khỏi bãi đá, Trần Hạo và Lê An bước đi chậm rãi dọc bờ sông, bóng dáng hai đứa trẻ in dài trên mặt đất dưới ánh trăng mờ nhạt. Không gian tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng sóng vỗ đều đều, như một bản hòa ca ru ngủ của tự nhiên. Lê An vẫn nắm tay Trần Hạo, cảm giác ấm áp từ bàn tay anh là sợi dây duy nhất níu giữ cô bé lại với thực tại, xua đi những suy nghĩ miên man về tương lai. Họ tìm đến một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây sần sùi, rêu phong đã trải qua biết bao mùa mưa nắng, tán lá rủ xuống sát mặt nước, tạo thành một mái vòm xanh mát, một góc khuất riêng tư hoàn hảo để ngắm hoàng hôn. Gốc cây này đã chứng kiến biết bao câu chuyện của thị trấn ven sông, và giờ đây, nó lại lặng lẽ làm chứng cho những tâm sự chưa thành lời của hai đứa trẻ. Mùi phù sa đặc trưng của sông quyện với mùi cỏ dại ven bờ, đôi khi thoảng qua mùi hoa lài đêm dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa lãng mạn. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, khiến tâm hồn bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Họ cùng ngồi xuống gốc cây, vai kề vai, không nói một lời nào trong giây lát. Ánh hoàng hôn đang dần chuyển mình, từ màu đỏ cam rực rỡ lúc ban chiều, giờ đã nhuộm một gam màu tím sẫm huyền ảo, rồi dần dần nhường chỗ cho bóng đêm. Dòng sông trước mặt họ phản chiếu sắc trời, lung linh như một dải lụa được dệt từ những sợi tơ vàng, tơ đỏ cuối cùng của ngày. Lê An khẽ thở ra, một hơi thở dài nhẹ nhõm, hay là một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm. "Hoàng hôn ở đây đẹp thật, Hạo nhỉ? Giống như một bức tranh vậy." Giọng cô bé nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn man mác. Cô bé ngẩng đầu nhìn Trần Hạo, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả dải ngân hà của những vì sao sắp lên.

Trần Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt anh xa xăm dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông, nơi ánh hoàng hôn còn sót lại đang nhảy múa. "Ừ... Đẹp thật." Giọng anh trầm ấm, ngắn gọn như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự đồng điệu sâu sắc. Anh cũng cảm nhận được vẻ đẹp xiêu lòng của khoảnh khắc này, một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ, tựa như mối quan hệ của họ. Trong lòng anh, một sự phức tạp đan xen. Anh yêu thích sự bình yên này, yêu thích cảm giác có Lê An bên cạnh, tựa vào anh, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Áp lực của những kỳ thi sắp tới, của ngôi trường chuyên ở thành phố lớn, của một tương lai mà anh biết mình phải vươn tới để xứng đáng với những kỳ vọng. Anh sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi rằng những thứ tốt đẹp này sẽ không còn nữa khi anh rời đi. Nỗi sợ "sai một bước" lại âm ỉ trong lòng, khiến anh không dám thốt ra bất kỳ lời hứa hẹn nào cụ thể, dù anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh chỉ muốn níu giữ khoảnh khắc này, để thời gian ngừng trôi, để họ mãi mãi là những đứa trẻ vô tư bên bờ sông, không lo toan về ngày mai.

Lê An dựa đầu vào vai Trần Hạo, cảm nhận hơi ấm thân thuộc từ anh. Cô bé nhắm mắt lại, hít hà mùi hương của đất, của cây, của dòng sông quyện vào hơi ấm từ cơ thể anh. Đối với Lê An, Trần Hạo không chỉ là người bạn thanh mai trúc mã, mà còn là một phần không thể thiếu của cuộc sống, là biểu tượng của sự bình yên và an toàn. Cô bé đã quen với sự im lặng của anh, quen với cách anh thể hiện tình cảm qua những hành động nhỏ nhặt, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô bé vẫn mong chờ một lời nói, một lời xác nhận, như một chiếc neo giữ cô bé lại giữa biển khơi của những lo âu. Cô bé thầm ước, giá như anh có thể dũng cảm hơn một chút, giá như anh có thể nói ra những gì anh nghĩ, thì mọi chuyện đã khác rồi. Nỗi mong chờ ấy, giống như tiếng sóng vỗ đều đều, không ngừng nghỉ trong tâm hồn cô bé. Cô bé hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi họ vẫn sẽ ở bên nhau, vẫn sẽ cùng nhau ngắm những buổi hoàng hôn tuyệt đẹp như thế này, mãi mãi. Cô bé muốn tin rằng những lời nói của người lớn, về việc họ sẽ "là của nhau", sẽ thành hiện thực. Nhưng cái bóng của sự chia ly sắp tới, của áp lực học hành, vẫn lởn vởn trong tâm trí cô bé, như một đám mây đen báo hiệu giông bão.

Trần Hạo siết nhẹ bàn tay Lê An một lần nữa, như muốn nói rằng anh vẫn ở đây, vẫn quan tâm đến cô bé. Anh cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc cô bé lướt trên vai mình, cảm nhận được nhịp thở đều đều của cô bé. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích rằng anh không hề vô tâm, không hề không yêu cô bé. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Anh sợ rằng nếu anh nói ra, anh sẽ vô tình gieo vào lòng cô bé một hy vọng viển vông, một lời hứa mà anh không chắc mình có thể giữ trọn vẹn trong tương lai đầy biến động. Anh sợ thất bại, sợ không thể bảo vệ được hạnh phúc mà anh hình dung cho cả hai. Sự rụt rè, cộng với nỗi sợ hãi về tương lai, đã tạo thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, dù họ đang ngồi cạnh nhau, gần gũi đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau. Anh chỉ biết im lặng, chỉ biết ôm lấy cô bé, hy vọng rằng hành động của mình sẽ nói lên tất cả những gì anh không thể diễn tả bằng lời.

***

Chạng vạng đã buông xuống hoàn toàn, ánh tím sẫm của hoàng hôn dần nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng le lói ở phía chân trời xa xăm. Gió sông thổi mạnh hơn, mang theo hơi nước lạnh buốt, khiến không khí trở nên se lạnh. Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe rõ hơn, như tiếng thở dài của dòng sông trước sự thay đổi của đất trời. Lê An vẫn tựa đầu vào vai Trần Hạo, nhưng ánh mắt cô bé giờ đây đã không còn nhìn ngắm vẻ đẹp của hoàng hôn nữa, mà hướng về phía dòng sông thăm thẳm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh phản chiếu. Nỗi buồn man mác trong lòng cô bé dần trở nên rõ nét, không thể che giấu. Cô bé bắt đầu thủ thỉ, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, như đang kể một câu chuyện cổ tích cho riêng mình, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự mong chờ, khát khao được anh lắng nghe.

"Em ước gì chúng mình cứ mãi như thế này, Hạo nhỉ? Cứ sống ở đây, bên bờ sông này... Rồi mình sẽ có một ngôi nhà nhỏ, có vườn cây... Anh sẽ làm gì đó liên quan đến những con số, những bản vẽ mà anh thích, còn em sẽ trồng thật nhiều hoa, mỗi mùa một loài, để nhà mình lúc nào cũng thơm ngát... Mỗi chiều, mình lại ra đây ngắm hoàng hôn, nghe tiếng sóng vỗ... Chỉ cần bình yên như vậy thôi..." Những lời ước mơ ngây thơ, giản dị của Lê An tuôn ra như dòng suối nhỏ, chất chứa tất cả những gì cô bé mong muốn về một tương lai có Trần Hạo bên cạnh, một tương lai mà cô bé đã vẽ nên bằng tất cả sự hồn nhiên và tin tưởng. Trong tâm trí cô bé, "bên bờ sông cũ" này không chỉ là một địa điểm, mà là biểu tượng của sự gắn kết, của một "thế giới riêng" mà họ đã cùng nhau xây dựng.

Trần Hạo lắng nghe, trái tim anh như thắt lại. Anh siết nhẹ bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm ��p bao bọc lấy bàn tay lạnh giá của cô bé. "Sẽ... sẽ như vậy thôi." Giọng anh trầm ấm, nhưng hơi ngập ngừng, như có một điều gì đó đang đè nặng trong lòng. Ánh mắt anh phức tạp, lộ rõ vẻ lo lắng, một sự giằng xé nội tâm giữa khao khát được thực hiện lời hứa đó và nỗi sợ hãi về những thử thách phía trước. Anh muốn tin vào lời nói của mình, muốn tin rằng anh có thể giữ trọn vẹn ước mơ giản dị của Lê An, nhưng thực tế nghiệt ngã của việc phải đối mặt với kỳ thi chuyển cấp, với áp lực phải vào trường chuyên ở thành phố lớn, lại khiến anh chùn bước. Anh biết, để có được một tương lai tốt đẹp cho cả hai, anh phải rời đi, phải đối mặt với những thử thách mới, và điều đó có thể làm rạn nứt "thế giới riêng" mà họ đã dày công xây dựng.

Cảm nhận được sự ngập ngừng trong giọng nói của anh, và nhìn thấy ánh mắt anh lảng tránh, Lê An khẽ nhích người, quay hẳn về phía anh. Ánh mắt cô bé giờ đây không còn nhìn xa xăm nữa, mà nhìn thẳng vào Trần Hạo, như muốn xuyên thấu vào tâm can anh. Cô bé gom hết can đảm, thốt ra câu hỏi mà bấy lâu nay vẫn âm ỉ trong lòng, câu hỏi mà cô bé sợ hãi nhất. "Anh có nghĩ, sau này anh lên thành phố, mọi thứ sẽ khác không? Anh có quên em không?" Giọng cô bé nhỏ dần, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay đi những lời nói ấy. Nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt Lê An, một nỗi sợ hãi về sự chia ly, về khoảng cách địa lý và về sự thay đổi mà cô bé cảm thấy không thể kiểm soát.

Trần Hạo giật mình, như bị lời nói của Lê An chạm vào một vết thương lòng. Anh không trả lời ngay, chỉ khẽ vòng tay qua vai cô bé, ôm nhẹ lấy cô, như muốn che chở, bao bọc. Mùi tóc cô bé thoang thoảng mùi hoa bưởi, mùi hương quen thuộc đã gắn liền với tuổi thơ anh. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô bé, hít hà mùi hương ấy, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Trong lòng anh, một trận chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. Anh muốn hét lên rằng "Không! Anh sẽ không bao giờ quên em!", nhưng những lời nói đó cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành tiếng. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, anh sẽ không thể giữ lời, và điều đó sẽ làm tổn thương Lê An nhiều hơn. Anh sợ rằng, cuộc sống thành phố xô bồ, những áp lực học hành, những mối quan hệ mới, sẽ khiến anh thay đổi, dù anh không hề muốn. Anh sợ mình sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" của cô bé. Anh chỉ biết siết chặt vòng tay, cố gắng truyền tải tất cả những gì anh không thể nói thành lời, tất cả tình yêu thương và sự quan tâm sâu sắc nhất qua hành động. Anh chỉ có thể lảng tránh ánh mắt cô bé, hướng về phía xa, nơi những vì sao đêm đang lấp lánh, như những giọt nước mắt vô hình trên bầu trời.

Lê An cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ bờ vai anh, cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh. Cô bé biết anh cũng đang chất chứa rất nhiều điều, rất nhiều nỗi lo lắng. Cô bé biết anh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc bằng lời nói. Nhưng sự im lặng của anh, cái "lời nói không thành" ấy, lại càng khoét sâu thêm vào nỗi lo lắng trong lòng cô bé. Cô bé cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa hai người, dù họ đang ôm nhau thật chặt. Nỗi buồn man mác bao trùm lấy Lê An, một nỗi buồn của sự chấp nhận, của sự cam chịu. Cô bé nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai anh, cố gắng níu giữ khoảnh khắc gần gũi này, khoảnh khắc mà cô bé biết có thể sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những bí mật, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa ngỏ của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động, nơi mà chỉ cần "chậm một nhịp", mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.

***

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm và những vì sao lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương rải trên tấm nhung đen. Trăng non treo lơ lửng trên đỉnh đầu, toả ánh sáng bạc yếu ớt xuống mặt sông, tạo nên những dải lụa lung linh huyền ảo. Không khí đã trở nên lạnh buốt, hơi sương đêm giăng mắc mờ ảo, khiến mọi vật như chìm vào một bức tranh thủy mặc u tịch. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, tiếng côn trùng đêm rả rích từ những bụi cây ven sông, và tiếng gió xào xạc qua rặng tre xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của tự nhiên. Mùi phù sa sông quyện với mùi cỏ dại và mùi hoa lài đêm thoang thoảng, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên cảm giác hoài niệm và tiếc nuối.

Lê An vẫn tựa vào vai Trần Hạo, cơ thể cô bé đã bắt đầu cảm thấy lạnh cóng, nhưng cô không muốn rời xa hơi ấm từ anh. Cô cảm nhận được từng nhịp thở của Trần Hạo, từng cử động nhỏ của anh, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết về khoảnh khắc này. Nỗi buồn trong lòng cô bé giờ đây đã hiện rõ mồn một. Cô bé cảm thấy sự ấm áp từ vòng tay anh, sự quan tâm thầm lặng ấy, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận sâu sắc sự thiếu vắng của lời nói, của một lời thổ lộ rõ ràng mà cô đã mong chờ bấy lâu. Cái "lời nói không thành" của Trần Hạo, giống như một hòn đá nặng trĩu đè lên trái tim non nớt của cô bé, khiến cô bé cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Cô bé đã cố gắng, đã gợi mở, đã đặt câu hỏi, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng đầy ẩn ý và những lời hứa mơ hồ.

Trong lòng Trần Hạo, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Anh biết Lê An đang chờ đợi, anh cảm nhận được sự mong chờ ấy qua từng cử chỉ, từng ánh mắt của cô bé. Anh muốn nói, muốn thét lên rằng anh yêu cô bé nhiều đến nhường nào, rằng anh sẽ không bao giờ quên cô bé, rằng anh sẽ mãi mãi ở bên cô bé. Nhưng nỗi sợ hãi lại kìm hãm anh. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra những lời yêu thương lúc này, anh sẽ không thể giữ trọn vẹn lời hứa đó trong tương lai. Anh biết, con đường phía trước của anh đầy rẫy chông gai, với áp lực học hành, với kỳ thi chuyển cấp vào trường chuyên, với cuộc sống thành phố hoàn toàn mới lạ. Anh sợ mình sẽ không đủ giỏi giang, không đủ mạnh mẽ để vừa theo đuổi ước mơ của mình, vừa có thể chăm sóc và bảo vệ Lê An. Anh sợ sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" của cô bé. Hơn nữa, sự rụt rè cố hữu trong bản tính anh, cùng với cách giáo dục từ nhỏ về việc đàn ông phải mạnh mẽ, phải tự gánh vác mọi chuyện mà không cần bộc lộ cảm xúc, đã khiến anh càng khó khăn hơn trong việc bày tỏ lòng mình. Anh chỉ biết ôm chặt Lê An hơn, như muốn truyền tải tất cả những điều anh không thể nói thành lời, tất cả tình yêu thương, sự quan tâm, và cả nỗi sợ hãi mà anh đang mang trong lòng. Anh hy vọng, cô bé sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được.

Lê An khẽ thở dài, tiếng thở dài tan vào không khí lạnh buốt của đêm. Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy mong chờ, nhưng cũng pha chút tuyệt vọng, nhìn thẳng vào Trần Hạo. "Anh... có điều gì muốn nói với em không, Hạo?" Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một sức nặng của cả một bầu trời cảm xúc. Đó là một câu hỏi trực tiếp, một lời thỉnh cầu cuối cùng, một sợi dây mong manh mà cô bé đang cố gắng níu giữ. Tim Trần Hạo như ngừng đập. Anh nhìn vào đôi mắt long lanh của Lê An, đôi mắt mà anh đã quen thuộc từ thuở bé, đôi mắt giờ đây chứa đầy những nỗi niềm chưa ngỏ. Anh muốn nói, nhưng một lần nữa, những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.

Anh ôm chặt Lê An hơn, đặt cằm lên đỉnh đầu cô bé, hít hà mùi hương tóc quen thuộc. "An à... Em cứ tin anh." Giọng anh trầm ấm, nhưng lại là một lời hứa mơ hồ, một lời hứa không rõ ràng, không có sự ràng buộc cụ thể nào. Đó là tất cả những gì anh có thể nói vào lúc này, tất cả những gì anh có thể hứa hẹn khi bản thân anh cũng đang lạc lối giữa những lo toan về tương lai. Anh tin rằng mình sẽ không bao giờ quên cô bé, tin rằng tình cảm của anh dành cho cô bé là thật lòng, nhưng anh lại không đủ dũng cảm để nói ra những lời yêu thương, những lời cam kết mà anh biết cô bé đang mong chờ. Anh chỉ muốn cô bé tin tưởng vào anh, vào tình cảm thầm lặng mà anh đã dành cho cô bé suốt những năm tháng qua.

Lê An im lặng. Cô bé không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, tan vào cái lạnh của đêm. Cô bé cảm nhận được nụ hôn khẽ khàng của Trần Hạo đặt lên tóc mình, một cử chỉ dịu dàng, trìu mến, nhưng không kèm theo bất cứ lời thổ lộ nào. Nụ hôn ấy, dù ấm áp, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô bé. Cô bé biết, lời hứa "Em cứ tin anh" của Trần Hạo, dù chân thành, nhưng lại quá mơ hồ, quá mong manh. Nó không đủ để xua đi nỗi sợ hãi về tương lai, về sự chia ly sắp tới. Nó không đủ để trấn an trái tim đang khao khát một lời xác nhận. Lê An chấp nhận, chấp nhận sự thật rằng Trần Hạo vẫn rụt rè, vẫn không dám nói ra lời yêu thương. Cô bé chấp nhận khoảnh khắc gần gũi này, tận hưởng giây phút bình yên cuối cùng trong sự buồn bã và cam chịu. Cô bé biết, cái "lời nói không thành" này, cùng với nỗi mong chờ âm ỉ trong lòng, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà có lẽ, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những bí mật, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa ngỏ của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động, nơi mà chỉ cần "chậm một nhịp", mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free