Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 28: Dấu Yêu Vụng Về, Ước Mơ Ngập Ngừng

Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những bí mật, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa ngỏ của hai tâm hồn non trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai đầy biến động, nơi mà chỉ cần "chậm một nhịp", mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi. Lê An đã nhắm mắt lại, giọt nước mắt lạnh buốt trên má như một lời xác nhận cho nỗi buồn không tên. Nụ hôn khẽ khàng của Trần Hạo trên tóc cô bé, dù ấm áp, vẫn không thể xoa dịu đi cái cảm giác trống rỗng đang lan dần trong lòng. Cô bé biết, cái "lời nói không thành" này, cùng với nỗi mong chờ âm ỉ trong lòng, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà có lẽ, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa.

Bóng trăng vằng vặc trên cao, đổ thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống con đường làng quen thuộc. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, như một điệu ru buồn bã của dòng sông về đêm. Trần Hạo vẫn ôm chặt Lê An, bước chân đều đều trên nền đất ẩm. Không gian tĩnh lặng bao trùm lấy hai người, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ, và xa xa là tiếng chó sủa vọng lại từ một ngôi nhà nào đó. Mùi nước sông, mùi phù sa đặc trưng của thị trấn ven sông, hòa lẫn với hương cỏ đêm, tạo nên một bầu không khí lãng mạn nhưng cũng đầy man mác buồn. Trần Hạo cảm nhận được hơi thở đều đều của Lê An trên ngực mình, cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc cô bé khi nó cọ vào cằm anh. Anh biết cô bé đang mệt mỏi, đang buồn, và anh ghét bản thân mình vì đã không thể nói ra những lời cô bé muốn nghe. Nỗi sợ hãi vẫn giằng xé trong lòng anh, một nỗi sợ vô hình nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra lời yêu thương bây giờ, anh sẽ không thể giữ trọn vẹn lời hứa đó trong tương lai. Anh sợ mình không đủ giỏi giang, không đủ mạnh mẽ để vừa theo đuổi ước mơ của mình, vừa có thể chăm sóc và bảo vệ Lê An trong một thế giới đầy biến động.

Lê An khẽ ngước mặt lên, đôi mắt long lanh ẩn chứa một niềm khao khát thầm kín. Cô bé đã cố gắng, đã hết sức gợi mở, nhưng Trần Hạo vẫn chỉ là Trần Hạo của ngày nào, rụt rè và im lặng. Cô bé khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không khí đêm: "Hạo này, anh có nghĩ sau này chúng ta sẽ mãi như thế này không?" Đó không chỉ là một câu hỏi bâng quơ, mà là một lời cầu xin, một niềm hy vọng mong manh được thốt ra từ tận đáy lòng. Tim Trần Hạo như thắt lại. Anh siết nhẹ vòng tay quanh vai Lê An, cử chỉ vụng về nhưng chất chứa bao nhiêu tình cảm. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức Lê An khó có thể cảm nhận được nếu không dựa sát vào anh. Anh muốn nói "Có chứ, anh hứa sẽ mãi như thế này", nhưng những lời đó lại kẹt cứng ở cổ họng. Anh sợ hứa, sợ rằng anh sẽ không thực hiện được lời hứa ấy khi con đường phía trước còn quá nhiều điều chưa biết. Sự im lặng của anh, dẫu xuất phát từ nỗi lo lắng và tình yêu thương sâu sắc, lại trở thành một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim Lê An. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay anh, nhưng cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo của những lời chưa nói.

Lê An khẽ cười, một nụ cười buồn bã như ánh trăng mờ. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của Trần Hạo. "Anh đừng có rụt rè mãi thế chứ." Giọng cô bé không trách móc, chỉ có chút bất lực và một niềm yêu thương vô hạn. Cô bé hiểu Trần Hạo, hiểu tính cách rụt rè cố hữu của anh, nhưng trái tim cô bé vẫn khao khát một sự chắc chắn, một lời khẳng định. Lê An đã quen với những cử chỉ quan tâm vụng về của Trần Hạo, từ việc anh luôn nhường cô đi vào phía trong khi hai đứa đi cạnh nhau, đến việc anh luôn dõi theo cô mỗi khi cô cười. Cô bé nhận ra tất cả những điều ấy, và trong sâu thẳm, cô bé ấp ủ một niềm hy vọng thầm kín rằng tình cảm của họ là có thật, là bền vững. Nhưng những lời nói chưa thành, cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, vẫn là một nỗi day dứt không ngừng. Cô bé biết, nếu Trần Hạo cứ mãi rụt rè như vậy, thì một ngày nào đó, họ sẽ "lỡ cả một đời" nhau. Dẫu vậy, trong khoảnh khắc này, được tựa vào vai anh, được cảm nhận hơi ấm từ anh, Lê An vẫn thấy bình yên. Đó là một sự bình yên mong manh, trộn lẫn với nỗi buồn man mác và một chút bất an về tương lai. Cô bé khẽ thở dài, cảm nhận bàn tay anh siết chặt hơn trên vai, như một lời cam đoan không lời, một lời hứa hẹn mơ hồ giữa đêm tối.

***

Mấy ngày sau, không khí ôn thi bao trùm khắp thị trấn nhỏ. Nắng chiều dịu dàng trải vàng trên những mái ngói cũ kỹ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, lo lắng đang len lỏi trong lòng các cô cậu học trò cuối cấp. Trần Hạo và Lê An vẫn thường đi cùng nhau, sau giờ học, họ ghé qua hiệu sách Ông Đức để tìm thêm tài liệu ôn tập. Hiệu sách của Ông Đức là một góc nhỏ yên bình giữa lòng thị trấn, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Căn nhà gỗ cũ kỹ, với những kệ sách cao ngất ngưởng, chất đầy sách vở đã ngả màu thời gian. Không khí bên trong mát mẻ hơn hẳn so với cái nắng hanh hao bên ngoài, và luôn thoang thoảng mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, mùi mực in và một chút bụi thời gian. Thỉnh thoảng, tiếng chuông cửa kêu leng keng khi có khách ra vào, phá vỡ sự yên tĩnh thường ngày, rồi lại chìm vào những tiếng lật sách sột soạt, tiếng nói chuyện nhỏ thì thầm. Ông Đức, với mái tóc bạc phơ và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, thường ngồi ở quầy, đọc sách hoặc lẳng lặng quan sát lũ trẻ.

Hạo và An bước vào, lập tức cảm nhận được cái bầu không khí trầm mặc, mang nét hoài niệm ấy. Họ lướt qua các kệ sách, ánh mắt dừng lại ở khu vực sách luyện thi. Những cuốn sách dày cộp, chi chít công thức và bài tập, dường như đang đè nặng lên vai họ. Hạo cẩn thận chọn lựa, lật giở từng trang, tìm kiếm những cuốn sách có lời giải chi tiết, những dạng bài khó. Lê An đứng bên cạnh, cũng nghiêm túc xem xét. Cô bé luôn tin tưởng vào khả năng của Hạo, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho anh. Áp lực thi cử không chỉ là của riêng Hạo, mà nó còn là nỗi lo chung của cả hai. Bởi Lê An biết, kỳ thi chuyển cấp này sẽ quyết định con đường tương lai của Hạo, và xa hơn là cả tương lai của hai người.

Đúng lúc đó, cánh cửa hiệu sách lại kêu leng keng. Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm của cả hai, bước vào. Thầy Bình là một người đàn ông nghiêm nghị, mái tóc đã điểm bạc, giọng nói vang và dứt khoát. Thầy đeo một cặp kính lão, ánh mắt sắc sảo nhưng cũng đầy sự tận tâm. Thầy chào Ông Đức, rồi ánh mắt quét một lượt, dừng lại ở Hạo và An đang chăm chú bên kệ sách. "Hai đứa chăm học quá." Thầy Bình bước đến gần, nở một nụ cười hiếm hoi. "Năm nay thi chuyển cấp căng thẳng lắm đấy, đặc biệt là trường chuyên trên thành phố. Các con phải cố gắng hết sức." Lời nói của Thầy Bình, dẫu là một lời động viên, lại như một gáo nước lạnh dội vào lòng Hạo và An. Nó làm rõ hơn cái áp lực vô hình mà họ vẫn đang cảm nhận. Trường chuyên trên thành phố, đó là mục tiêu của Hạo, là nơi anh muốn đến để thực hiện ước mơ, để có một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng cũng chính là nơi sẽ kéo anh ra khỏi thị trấn nhỏ này, kéo anh ra khỏi Lê An.

Ông Đức, từ quầy tính tiền, khẽ cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, như một lời nhắc nhở từ người đi trước: "Học là tốt, nhưng đừng quên cuộc sống quanh mình, các cháu ạ. Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Nhưng cuộc sống thì rộng lớn hơn nhiều, và những điều quan trọng nhất thường không nằm trong sách vở." Lời của Ông Đức như một cơn gió nhẹ lướt qua, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng, nhưng cũng khiến Hạo và An phải suy nghĩ. Lê An khẽ quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. "Anh có lo không?" Giọng cô bé nhỏ xíu, nhưng chất chứa bao nhiêu nỗi sợ hãi về một tương lai bất định. Cô bé sợ anh sẽ lo lắng quá mức, sợ anh sẽ vì áp lực mà quên đi những điều quan trọng. Và sâu thẳm hơn, cô bé sợ anh sẽ thay đổi khi đặt chân đến một môi trường mới, một thành phố xa lạ. "Anh sẽ cố gắng hết sức." Trần Hạo đáp lời, giọng trầm ấm nhưng ánh mắt lại xa xăm. Anh siết chặt cuốn sách đang cầm trên tay, như muốn dồn hết mọi quyết tâm vào đó. Anh biết Lê An đang lo lắng cho anh, và anh cũng lo lắng cho chính mình, cho tương lai của cả hai. Anh phải đỗ, phải thành công, đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy để có thể giữ lời hứa thầm lặng với cô bé, để có thể lo cho cô bé một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng liệu sự cố gắng ấy có đủ để lấp đầy "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa họ, hay sẽ chỉ càng đẩy họ ra xa hơn? Hai ánh mắt giao nhau, chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm chưa nói, bao nhiêu ước mơ ngập ngừng và cả những nỗi sợ hãi chực chờ. Lời nhắc nhở về trường chuyên, về thành phố, như một lời tiên tri về sự chia ly sắp tới, gieo vào lòng họ một nỗi bất an không thể gọi tên.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo cái tĩnh lặng đặc trưng của một thị trấn nhỏ khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, như một bản giao hưởng buồn của đêm hè. Trong căn phòng riêng của Trần Hạo, ánh đèn bàn vàng dịu hắt lên tập sách vở ngổn ngang. Căn phòng vốn luôn gọn gàng, ngăn nắp, nay lại trở nên bừa bộn hơn một chút với những chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, và những tờ giấy nháp viết chi chít công thức. Trần Hạo ngồi trước bàn học, tay cầm cây bút nhưng tâm trí anh lại không thể nào tập trung vào những con số hay những định lý phức tạp. Hình ảnh Lê An cứ hiện về trong tâm trí anh, rõ nét như vừa mới xảy ra. Anh nhớ nụ cười nhẹ của cô bé khi cô tựa đầu vào vai anh trên con đường làng, nhớ ánh mắt đầy lo lắng của cô khi hỏi anh "Anh có lo không?" trong hiệu sách chiều nay.

Một niềm hy vọng thầm kín về Lê An luôn thường trực trong trái tim Trần Hạo, một niềm hy vọng về một tương lai có cô bé bên cạnh. Anh muốn nắm giữ tương lai ấy, muốn biến nó thành hiện thực. Nhưng cùng lúc đó, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai anh. Anh phải đỗ vào trường chuyên, phải có một nền tảng vững chắc để sau này có thể vào đại học, có một công việc tốt. Đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy để có thể lo cho An một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống không phải lo toan, vất vả như những người dân ở thị trấn nhỏ này. Anh tin rằng, chỉ khi anh đủ giỏi giang, đủ thành công, anh mới xứng đáng với cô bé. Nhưng liệu An có chờ đợi mình không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao vô hình. Cô bé đã gợi mở, đã hỏi anh rất nhiều lần, nhưng anh vẫn cứ rụt rè. Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ hãi không thể giữ lời hứa, nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách, tất cả đã kìm hãm anh, khiến anh không thể thốt ra những lời yêu thương mà anh biết cô bé đang mong chờ.

Anh ngả người ra sau ghế, mắt nhìn ra khung cửa sổ tối đen. Ngoài kia, đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng anh lại là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. "Mình phải cố gắng, phải đỗ vào trường chuyên." Anh thầm nhủ, giọng nói trong đầu anh vang lên đầy kiên định. "Chỉ có như vậy mới có thể lo cho An một cuộc sống tốt đẹp hơn." Anh hình dung ra cảnh An sẽ sống một cuộc đời sung túc, không phải bận tâm đến cơm áo gạo tiền, được làm những điều cô bé thích. Đó là tất cả những gì anh muốn dành cho cô bé. Nhưng liệu An có chờ đợi mình không? Anh lại tự hỏi. Anh biết cô bé yêu anh, anh cảm nhận được điều đó qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng lời nói vu vơ của cô bé. Nhưng tình yêu ấy có đủ lớn để vượt qua "khoảng cách vô hình" của thời gian và địa lý không? Có đủ mạnh mẽ để chống lại sự "chậm một nhịp" của anh không? Anh đã thấy biết bao nhiêu cặp đôi yêu nhau từ thuở học trò, rồi lại chia tay vì những lý do rất đỗi bình thường: người này lên thành phố học, người kia ở lại quê; người này gặp người mới, người kia dần phai nhạt. Anh sợ mình sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" của cô bé.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo, tan vào không khí đêm. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Anh muốn nói ra tất cả, muốn thổ lộ hết nỗi lòng mình với Lê An. Muốn nói rằng anh yêu cô bé nhiều đến nhường nào, rằng anh sẽ không bao giờ quên cô bé, rằng anh sẽ cố gắng hết sức để cả hai có một tương lai. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Sự rụt rè cố hữu trong bản tính anh, cùng với những áp lực vô hình từ kỳ thi chuyển cấp, từ những lời nhắc nhở của Thầy Bình về sự cạnh tranh gay gắt, đã biến thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với những lời thổ lộ chân thành. Anh chỉ biết nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, chìm đắm trong suy nghĩ về Lê An và tương lai. Trong lòng anh, một niềm hy vọng mong manh vẫn còn đó, xen lẫn với nỗi lo âu và sự giằng xé nội tâm. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và chỉ một bước đi sai lầm, một nhịp chậm trễ, cũng có thể khiến anh mất đi tất cả.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free