Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 29: Vòng Tay Chợt Vụt, Lời Yêu Vô Hình

Đêm khuya buông xuống, mang theo cái tĩnh lặng đặc trưng của một thị trấn nhỏ khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, như một bản giao hưởng buồn của đêm hè. Trong căn phòng riêng của Trần Hạo, ánh đèn bàn vàng dịu hắt lên tập sách vở ngổn ngang. Căn phòng vốn luôn gọn gàng, ngăn nắp, nay lại trở nên bừa bộn hơn một chút với những chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, và những tờ giấy nháp viết chi chít công thức. Trần Hạo ngồi trước bàn học, tay cầm cây bút nhưng tâm trí anh lại không thể nào tập trung vào những con số hay những định lý phức tạp. Hình ảnh Lê An cứ hiện về trong tâm trí anh, rõ nét như vừa mới xảy ra. Anh nhớ nụ cười nhẹ của cô bé khi cô tựa đầu vào vai anh trên con đường làng, nhớ ánh mắt đầy lo lắng của cô khi hỏi anh "Anh có lo không?" trong hiệu sách chiều nay.

Một niềm hy vọng thầm kín về Lê An luôn thường trực trong trái tim Trần Hạo, một niềm hy vọng về một tương lai có cô bé bên cạnh. Anh muốn nắm giữ tương lai ấy, muốn biến nó thành hiện thực. Nhưng cùng lúc đó, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai anh. Anh phải đỗ vào trường chuyên, phải có một nền tảng vững chắc để sau này có thể vào đại học, có một công việc tốt. Đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy để có thể lo cho An một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống không phải lo toan, vất vả như những người dân ở thị trấn nhỏ này. Anh tin rằng, chỉ khi anh đủ giỏi giang, đủ thành công, anh mới xứng đáng với cô bé. Nhưng liệu An có chờ đợi mình không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao vô hình. Cô bé đã gợi mở, đã hỏi anh rất nhiều lần, nhưng anh vẫn cứ rụt rè. Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ hãi không thể giữ lời hứa, nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách, tất cả đã kìm hãm anh, khiến anh không thể thốt ra những lời yêu thương mà anh biết cô bé đang mong chờ.

Anh ngả người ra sau ghế, mắt nhìn ra khung cửa sổ tối đen. Ngoài kia, đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng anh lại là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. "Mình phải cố gắng, phải đỗ vào trường chuyên." Anh thầm nhủ, giọng nói trong đầu anh vang lên đầy kiên định. "Chỉ có như vậy mới có thể lo cho An một cuộc sống tốt đẹp hơn." Anh hình dung ra cảnh An sẽ sống một cuộc đời sung túc, không phải bận tâm đến cơm áo gạo tiền, được làm những điều cô bé thích. Đó là tất cả những gì anh muốn dành cho cô bé. Nhưng liệu An có chờ đợi mình không? Anh lại tự hỏi. Anh biết cô bé yêu anh, anh cảm nhận được điều đó qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng lời nói vu vơ của cô bé. Nhưng tình yêu ấy có đủ lớn để vượt qua "khoảng cách vô hình" của thời gian và địa lý không? Có đủ mạnh mẽ để chống lại sự "chậm một nhịp" của anh không? Anh đã thấy biết bao nhiêu cặp đôi yêu nhau từ thuở học trò, rồi lại chia tay vì những lý do rất đỗi bình thường: người này lên thành phố học, người kia ở lại quê; người này gặp người mới, người kia dần phai nhạt. Anh sợ mình sẽ "sai một bước" nào đó, để rồi "lỡ cả một đời" của cô bé.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Trần Hạo, tan vào không khí đêm. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Anh muốn nói ra tất cả, muốn thổ lộ hết nỗi lòng mình với Lê An. Muốn nói rằng anh yêu cô bé nhiều đến nhường nào, rằng anh sẽ không bao giờ quên cô bé, rằng anh sẽ cố gắng hết sức để cả hai có một tương lai. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Sự rụt rè cố hữu trong bản tính anh, cùng với những áp lực vô hình từ kỳ thi chuyển cấp, từ những lời nhắc nhở của Thầy Bình về sự cạnh tranh gay gắt, đã biến thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với những lời thổ lộ chân thành. Anh chỉ biết nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, chìm đắm trong suy nghĩ về Lê An và tương lai. Trong lòng anh, một niềm hy vọng mong manh vẫn còn đó, xen lẫn với nỗi lo âu và sự giằng xé nội tâm. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, và chỉ một bước đi sai lầm, một nhịp chậm trễ, cũng có thể khiến anh mất đi tất cả.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua những mái nhà ngói rêu phong, khu Chợ Dân Sinh đã thức giấc với một năng lượng hối hả lạ thường. Tiếng rao hàng lảnh lót của bà bán rau, tiếng băm thịt lách cách, tiếng dao thớt va vào nhau chan chát, hòa cùng tiếng người mua bán trả giá rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi cá tươi, mùi rau húng quế, mùi gừng, ớt quyện vào nhau, rồi lại thoang thoảng mùi hương cốm mới nướng từ một gánh hàng rong nào đó, tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của buổi chợ sớm miền quê. Trần Hạo và Lê An bước đi giữa dòng người tấp nập, những bước chân thoăn thoắt tránh né những gánh hàng, những chiếc xe đạp cũ kỹ chất đầy hàng hóa.

Lê An, trong bộ đồng phục học sinh trắng tinh, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, tay ôm khư khư cuốn sách ôn thi môn Toán. Đôi mắt cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn những sạp hàng đầy màu sắc, nhưng tâm trí lại đang chìm đắm trong những con số và công thức. Cô khẽ cau mày, dường như đang gặp phải một vấn đề khó giải.

"Hạo ơi, câu này khó quá Hạo ơi, cậu giảng lại cho tớ được không?" Lê An khẽ ngẩng đầu, đưa cuốn sách về phía Trần Hạo. Giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng phảng phất một chút lo lắng. "Tớ đã đọc đi đọc lại mấy lần rồi mà vẫn không hiểu."

Trần Hạo, cao hơn Lê An một cái đầu, dáng người dong dỏng, ánh mắt luôn mang một vẻ trầm tư. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn thẳng thớm và tươm tất. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn vào cuốn sách, rồi đưa ngón tay trỏ chỉ vào một dòng chữ. "Đây, chỗ này mình áp dụng công thức đạo hàm riêng phần. Em phải nhớ rằng..." Giọng anh trầm, chậm rãi và kiên nhẫn, từng lời nói như muốn truyền đạt trọn vẹn kiến thức vào đầu cô bé. Anh không hề tỏ vẻ khó chịu hay bận tâm đến sự ồn ào xung quanh, dường như mọi sự tập trung của anh đều dành cho Lê An và bài toán cô đang thắc mắc. Đôi mắt anh, dù đang nhìn vào cuốn sách, nhưng vẫn không quên liếc nhanh sang Lê An, quan sát biểu cảm trên gương mặt cô bé, xem cô có hiểu những gì anh đang nói hay không. Anh đi sát bên cạnh cô, một cử chỉ vô thức, như một người bảo vệ thầm lặng, luôn sẵn sàng che chở cho cô khỏi những xô đẩy của dòng người. Thỉnh thoảng, khi chiếc cặp sách trên vai Lê An hơi trượt xuống, anh lại đưa tay lên khẽ chỉnh lại, một hành động nhỏ nhưng đủ tinh tế để An cảm nhận được sự quan tâm chu đáo của anh.

Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng trên con đường đất lổn nhổn, vẽ nên những bóng hình dài của hai đứa trẻ đang bước đi. Trong khoảnh khắc bình yên ấy, những lo lắng về kỳ thi chuyển cấp sắp tới dường như tan biến đôi chút. Hạo vẫn tiếp tục giảng bài, giọng anh đều đều như một dòng suối mát lành, xoa dịu đi sự căng thẳng trong Lê An. Cô bé chăm chú lắng nghe, gật gù ra chiều đã hiểu.

"À, ra là vậy!" Lê An reo lên khe khẽ, nụ cười tươi tắn như đóa hoa chớm nở. "Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy giáo nhiều."

Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm đôi mắt anh thêm phần ấm áp. Anh không nói gì, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng anh, niềm vui nho nhỏ ấy đã xua đi phần nào những ưu tư của đêm qua.

Tuy nhiên, niềm vui ấy chỉ tồn tại trong chốc lát. Khi hai người bước đến một góc chợ đông đúc hơn, nơi những sạp hàng rau củ quả chen chúc nhau, Lê An khẽ thở dài, ánh mắt lại lộ vẻ lo lắng. Cô bé khẽ nói, giọng pha chút bâng quơ, nhưng lại chứa đựng một "ẩn ý" mà cả hai đều hiểu rõ.

"Hạo này," cô bé bắt đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, tránh ánh mắt của anh. "Nếu cậu đỗ trường chuyên trên thành phố, cậu có quên tớ không?"

Lời nói của An, tuy được thốt ra với vẻ đùa cợt, nhưng lại chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín trong lòng Trần Hạo. Anh khẽ giật mình, bước chân hơi khựng lại. Ánh mắt anh thoáng chốc trở nên phức tạp, nhưng rồi anh nhanh chóng che giấu đi bằng một vẻ mặt bình thản. Anh muốn nói rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, muốn nói rằng anh sẽ luôn nhớ về cô, nhưng những "lời nói không thành" lại một lần nữa mắc kẹt ở cổ họng. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là lời hứa không thể thốt ra. Anh chỉ biết im lặng, tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng anh, câu hỏi ấy của An cứ xoáy sâu, khắc khoải. Nó như một lời nhắc nhở về "khoảng cách vô hình" sắp sửa hình thành, về sự "chậm một nhịp" của anh có thể sẽ đẩy họ ra xa nhau.

Lê An nhìn thấy sự im lặng của Trần Hạo, trong lòng cô bé dâng lên một chút thất vọng không thể gọi tên. Cô biết anh không có ý định quên cô, nhưng cô cũng biết sự rụt rè của anh sẽ là một rào cản lớn. Cô bé lại nhìn xuống cuốn sách, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Tiếng ồn ào của chợ bỗng trở nên inh tai nhức óc hơn, như thể đang cố gắng lấn át đi những lo lắng và những lời chưa nói của hai người. Lê An khẽ siết chặt cuốn sách trong tay, cảm thấy một nỗi bất an không thể gọi tên đang len lỏi trong lòng. Dù cô bé đã cố gắng tin tưởng, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, cô vẫn không thể tránh khỏi sự lo sợ về một tương lai xa xăm, nơi mà những lời hứa thầm lặng có thể sẽ bị phai mờ bởi thời gian và khoảng cách.

***

Dòng người qua lại ở khu Chợ Dân Sinh bỗng trở nên đặc quánh, kẹt cứng ở một đoạn đường nhỏ hẹp, nơi những sạp hàng chen chúc ra tận lối đi. Tiếng rao hàng vẫn vang lên lanh lảnh, tiếng xe máy xình xịch, tiếng người nói chuyện ồn ào, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một mớ hỗn độn của âm thanh và chuyển động. Trần Hạo vẫn đi sát bên Lê An, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, từng gương mặt, như thể anh đang dò tìm một mối nguy hiểm vô hình nào đó. An vẫn cắm cúi vào cuốn sách, cố gắng giải nốt bài toán còn dang dở, đôi khi khẽ càu nhàu khi những người xung quanh vô tình xô vào cô bé.

Bỗng nhiên, từ phía cuối con hẻm, một tiếng la thất thanh vang lên, xé toạc không khí ồn ào của chợ: "Coi chừng! Xe kìa!"

Tiếng la ấy như một lời cảnh báo lạnh buốt, khiến tất cả mọi người xung quanh đều giật mình quay đầu lại. Trần Hạo, với phản xạ nhanh nhạy của một người đã quen với việc bảo vệ Lê An, ngay lập tức căng thẳng. Anh nhìn về phía âm thanh phát ra. Một chiếc xe đạp cũ kỹ, chất đầy những bó rau xanh mướt và những giỏ củ quả tươi rói, đang lao nhanh về phía họ. Người đàn ông điều khiển chiếc xe, có lẽ là một người bán hàng rong luống cuống, đã mất lái sau khi va vào một gánh hàng khác. Chiếc xe lảo đảo, những bó rau bung ra, rơi vãi trên mặt đất, và bánh xe đang quay tít, hướng thẳng vào vị trí của Lê An.

Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Trong mắt Trần Hạo, mọi thứ diễn ra chậm đến kinh ngạc. Anh thấy rõ gương mặt hoảng hốt của Lê An khi cô bé ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt cô mở to vì sợ hãi, thấy đôi môi cô bé hé mở như muốn thốt lên một tiếng kêu. Anh không kịp suy nghĩ, bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, lấn át đi tất cả những nỗi sợ hãi và rụt rè cố hữu trong anh.

"An! Cẩn thận!" Giọng Trần Hạo vang lên dứt khoát, gấp gáp, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Anh dùng toàn bộ sức lực của mình, đẩy mạnh Lê An sang một bên. Cô bé loạng choạng vài bước, ngã dập xuống một cách không kiểm soát, nhưng may mắn là đã thoát khỏi đường đi của chiếc xe. Ngay sau đó, Trần Hạo nhanh như cắt xoay người lại, đưa thân mình ra che chắn cho Lê An. Một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khi một góc của chiếc xe đạp, với một khung sắt nhô ra, va mạnh vào cánh tay trái của anh.

"A!" Lê An thét nhỏ, tiếng kêu đầy kinh hãi khi cô bé nhìn thấy cảnh tượng đó. Cô bé vừa ngã xuống đất, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Hạo, người đang đứng chắn trước mặt cô, che đi toàn bộ tầm nhìn về chiếc xe đạp. Cô cảm nhận được chấn động mạnh khi chiếc xe va vào anh, một âm thanh nghe thật đau đớn.

Chiếc xe đạp sau khi va vào Trần Hạo, mất thăng bằng hoàn toàn rồi đổ sầm xuống đất, những bó rau còn lại văng tung tóe. Người đàn ông bán hàng ngã lăn ra, kêu la đau đớn. Một sự hỗn loạn nhỏ bùng lên giữa khu chợ. Những người xung quanh vội vàng chạy đến giúp đỡ người bán hàng, nhưng một vài ánh mắt vẫn hướng về phía Trần Hạo và Lê An, những nhân chứng của khoảnh khắc bất ngờ vừa xảy ra.

Trần Hạo đứng sững lại một chút, cảm giác đau buốt lan tỏa từ cánh tay. Nhưng anh không hề quan tâm đến vết thương của mình. Điều duy nhất anh nghĩ đến lúc này là Lê An. Anh vội vàng quay người lại, ánh mắt đầy lo lắng quét một lượt từ đầu đến chân cô bé, như muốn chắc chắn rằng cô không hề hấn gì. Lê An vẫn còn ngồi dưới đất, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt ngấn nước nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chỉ có ánh mắt, chỉ có hành động, mới đủ sức nói lên tất cả những gì Trần Hạo muốn truyền tải. Anh đã không do dự dù chỉ một giây, đã không chút ngần ngại dùng thân mình che chắn cho cô bé. Hành động bản năng ấy, mạnh mẽ và dứt khoát, đã bộc lộ rõ ràng hơn bất kỳ lời thổ lộ nào, tình cảm sâu sắc mà anh dành cho Lê An. Anh đã bảo vệ cô, như một lẽ tự nhiên, như một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình.

***

Tiếng ồn ào của chợ vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, nhưng ở cái góc khuất ít người qua lại hơn, nơi Trần Hạo vừa đẩy Lê An tránh khỏi chiếc xe đạp, mọi thứ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ. Lê An vẫn còn ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy, đôi mắt mở to nhìn Trần Hạo. Cô bé cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập dồn dập của trái tim anh khi cơ thể cô nép vào anh chỉ vài giây trước đó. Hơi ấm từ anh, mùi mồ hôi thoang thoảng xen lẫn mùi đất ẩm bám trên áo anh, tất cả đều in sâu vào tâm trí cô, tạo thành một cảm giác an toàn đến khó tả. Vòng tay anh, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại thật cứng rắn, vững chãi, như một bức tường thành kiên cố che chắn cho cô khỏi mọi hiểm nguy.

Trần Hạo cúi xuống, gương mặt anh tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt đen sâu thăm thẳm chứa đầy sự sợ hãi. Anh không hề để ý đến cánh tay đang âm ỉ đau của mình, chỉ nhìn chằm chằm vào Lê An, như muốn xuyên thấu vào tận sâu bên trong để chắc chắn rằng cô bé không bị tổn thương.

"An! Em có sao không? Có bị đau chỗ nào không?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ gấp gáp và lo lắng, khác hẳn với giọng trầm ổn thường ngày. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ cô bé đứng dậy.

Lê An lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ bay theo động tác. Đôi mắt cô bé rưng rưng, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là vì một cảm xúc khó tả đang dâng trào trong lòng. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn xuống cánh tay trái của anh. Một vết xước dài, rỉ máu đỏ tươi, đang nổi bật trên nền da trắng. Máu nhỏ từng giọt, thấm dần vào chiếc áo sơ mi trắng tinh, tạo thành một vệt loang nhỏ.

"Tớ không sao... Cậu thì sao?" Giọng Lê An thều thào, chất chứa sự lo lắng và cả một nỗi biết ơn sâu sắc. Cô bé vội vàng nắm lấy bàn tay anh, chạm nhẹ vào vết thương. Cảm giác ấm nóng của máu, và hơi lạnh từ vết xước truyền qua đầu ngón tay cô, khiến lòng cô thắt lại. Cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu cảm xúc muốn thổ lộ, nhưng cũng như anh, cô lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

"May quá, thằng Hạo nhanh tay thật! Hai đứa không sao là phúc rồi!" Một giọng nói oang oang vang lên từ phía sau. Là Người Hàng Xóm Tò Mò, bà Bảy, đang từ từ bước đến, vẻ mặt đầy hóng hớt và ngạc nhiên. Bà Bảy là người sống ở cuối con hẻm, nổi tiếng với việc không bỏ qua bất kỳ chuyện gì xảy ra trong xóm. "Trời đất ơi, cái thằng cha bán rau đó chạy ẩu quá, làm Hạo bị thương rồi kìa. Lại đây bà xem nào."

Trần Hạo chỉ khẽ nhíu mày, không muốn bà Bảy quá quan tâm. Anh khẽ rút tay ra khỏi tay Lê An, một cách tế nhị, rồi dùng bàn tay còn lại che đi vết thương trên cánh tay trái. Anh không muốn Lê An phải lo lắng thêm vì mình, cũng không muốn những lời xì xào của bà Bảy làm phiền cô bé. "Không sao đâu bà Bảy. Cháu không sao. Chỉ là xây xát nhẹ thôi ạ." Anh nói, giọng đã trở lại vẻ trầm ổn thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn không rời Lê An. Anh muốn nhanh chóng đưa cô bé rời khỏi đây, rời khỏi những ánh mắt tò mò và những lời bàn tán.

Lê An, tuy đã được Trần Hạo che chắn, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt soi mói của bà Bảy. Cô bé đỏ mặt, cúi gằm đầu xuống. Cô biết, trong cái thị trấn nhỏ này, mọi chuyện đều lan truyền nhanh chóng. Và việc Trần Hạo bảo vệ cô một cách bất chấp như vậy, chắc chắn sẽ trở thành câu chuyện được bàn tán xôn xao. Nhưng điều đó không quan trọng bằng cảm giác ấm áp và an toàn mà Trần Hạo đã mang lại cho cô. Cô biết anh yêu cô, cô luôn biết điều đó. Nhưng khoảnh khắc này, tình yêu ấy trở nên thật rõ ràng, thật mãnh liệt, không cần bất kỳ lời nói nào. Nó là một sự thật hiển nhiên, một "lời nói không thành" nhưng lại vang vọng hơn vạn lời nói.

"Thôi, hai đứa đi học đi kẻo muộn." Bà Bảy nói thêm, giọng vẫn đầy vẻ tò mò. "Hạo nhớ về mà sát trùng vết thương cho cẩn thận đấy nhé."

Trần Hạo gật đầu, rồi quay sang Lê An. "Mình đi thôi, sắp muộn học rồi." Anh khẽ nói, ánh mắt vẫn ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc dành cho cô bé. Anh không muốn cô bé phải đối mặt với thêm bất kỳ rắc rối nào, cũng không muốn cô bé phải suy nghĩ quá nhiều về những gì vừa xảy ra. Anh chỉ muốn mọi thứ trở lại bình thường, ít nhất là vẻ bề ngoài. Nhưng trong lòng anh, cơn bão cảm xúc vẫn đang cuộn trào, và vết thương trên cánh tay anh, dù nhỏ, lại như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống, và về sự quý giá của Lê An đối với anh. Nó là một "dấu ấn" của sự hy sinh và bảo vệ, nhưng cũng là khởi đầu cho những "vết sẹo" vô hình mà sự rụt rè của anh sẽ để lại trong mối quan hệ của họ sau này.

***

Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng cuối cùng cũng xuyên qua những tán lá cây xanh mướt ven đường, rải những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất đã khô ráo sau cơn mưa đêm. Bầu trời xanh trong, không một gợn mây, báo hiệu một ngày đẹp trời. Tuy nhiên, không khí giữa Trần Hạo và Lê An lại không còn vô tư, hồn nhiên như lúc sáng sớm. Họ tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc đến trường, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự nặng nề, một sự thay đổi khó gọi tên.

Lê An bước đi bên cạnh Trần Hạo, ánh mắt cô bé không ngừng liếc nhìn vết xước trên cánh tay anh. Máu đã ngừng chảy, nhưng một vệt đỏ sẫm vẫn hằn rõ trên nền áo trắng, như một minh chứng không thể chối cãi cho hành động vừa rồi. Lòng cô bé dâng lên một cảm xúc lẫn lộn, vừa là sự biết ơn sâu sắc, vừa là một nỗi xót xa không thể diễn tả, và cả một chút giận hờn vu vơ. Cô biết anh quan tâm cô đến nhường nào, cô đã cảm nhận được điều đó qua từng cử chỉ nhỏ nhặt, qua ánh mắt anh dành cho cô, và đặc biệt là qua hành động bản năng vừa rồi. Anh đã không hề do dự, không hề toan tính, mà dùng cả thân mình để che chắn cho cô. Điều đó đủ để khẳng định tình cảm anh dành cho cô sâu đậm đến mức nào.

Thế nhưng, sau tất cả, anh vẫn giữ sự im lặng. Anh vẫn là Trần Hạo kiệm lời, vẫn là người đàn ông rụt rè, không dám thốt ra dù chỉ một lời yêu thương. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, tưởng chừng như đã được xóa nhòa trong khoảnh khắc sinh tử, lại một lần nữa hiện hữu, ngăn cách giữa trái tim anh và cô. Lê An khẽ chạm vào vết xước của Hạo, đầu ngón tay cô bé lướt nhẹ trên làn da anh, cảm nhận hơi ấm và sự đau đớn vẫn còn âm ỉ.

"Đau không Hạo?" Giọng Lê An khẽ khàng, như một lời thì thầm, chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. Cô muốn anh nói ra, muốn anh chia sẻ, muốn anh bộc lộ cảm xúc của mình.

Trần Hạo khẽ giật mình trước cái chạm bất ngờ của cô bé. Anh lảng tránh ánh mắt của Lê An, nhìn thẳng về phía trước, như thể có điều gì đó quan trọng hơn đang chờ đợi anh ở phía cuối con đường. Giọng anh nhỏ, nhưng vẫn giữ vẻ kiên định thường ngày, cố gắng che giấu đi sự bối rối trong lòng. "Không sao. Mình đi nhanh lên, sắp muộn học rồi." Anh nói, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, một lần nữa từ chối đối mặt với những cảm xúc đang bùng cháy giữa hai người.

Lê An buông tay Trần Hạo ra, lòng cô bé chùng xuống. Cô hiểu anh, hiểu sự rụt rè cố hữu của anh, hiểu những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Cô biết anh không phải là người không yêu cô, mà là người không dám nói ra tình yêu đó. "Cậu ấy... luôn là như vậy. Luôn bảo vệ mình, nhưng chẳng bao giờ nói ra..." Cô bé thầm nhủ trong lòng, một nỗi buồn man mác len lỏi. Niềm hy vọng vừa được nhen nhóm bỗng chốc lại bị dập tắt bởi sự im lặng quen thuộc của anh. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi, một sự cam chịu không thể gọi tên. Cô tin tưởng vào tình cảm của Trần Hạo, cô tin vào hành động của anh, nhưng sự thiếu vắng những lời nói, những lời hứa hẹn rõ ràng, lại khiến cô cảm thấy bất an.

Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân đều đặn trên con đường đất, và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Trần Hạo thỉnh thoảng liếc nhìn Lê An, ánh mắt anh chất chứa nhiều điều muốn nói, nhiều lời xin lỗi không thể thốt ra. Anh biết cô bé đang thất vọng, anh cảm nhận được sự buồn bã trong ánh mắt cô. Anh muốn ôm cô bé vào lòng, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu thiệt thòi. Nhưng những lời nói đó vẫn cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự thất bại, sợ hãi không thể giữ lời hứa về một tương lai tốt đẹp hơn cho cô. Anh tin rằng, chỉ khi anh thành công, anh mới có đủ tư cách để nói ra những lời yêu thương đó. Anh không muốn cô bé phải gắn bó với một tương lai đầy bấp bênh, với một người đàn ông chưa có gì trong tay.

Trong lòng Lê An, sự thấu hiểu và tin tưởng vào tình cảm của Trần Hạo qua hành động của anh sẽ là nền tảng cho sự kiên nhẫn của cô, nhưng cũng là lý do khiến cô càng thêm tổn thương khi anh không nói ra. Vết xước nhỏ trên tay Trần Hạo như một "dấu ấn" của sự hy sinh và bảo vệ, nhưng cũng là biểu tượng cho những "vết sẹo" vô hình mà sự rụt rè của anh sẽ để lại trong mối quan hệ của họ. Lời nhắc nhở về kỳ thi chuyển cấp ở đầu chương, cùng với sự kiện này, nhấn mạnh rằng cuộc sống không chỉ có tình yêu mà còn có những lựa chọn và áp lực sẽ định hình tương lai của họ, có thể dẫn đến sự chia ly. Anh bước đi, nhưng bước chân anh có phần nhẹ hơn, như thể anh vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình nào đó sau hành động vừa rồi. Nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè lên vai anh: gánh nặng của lời hứa chưa thành, của một tình yêu vẫn còn mãi "chậm một nhịp".

Lê An cũng chìm vào suy nghĩ riêng, đôi mắt cô bé nhìn xa xăm về phía cổng trường đang dần hiện ra. Cô biết con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thử thách, sẽ có những khó khăn. Và cô tự hỏi, liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả? Liệu anh có thể vượt qua được sự rụt rè cố hữu của mình để nói ra những lời cô bé đang mong chờ? Hay "nếu như ngày đó" anh cứ tiếp tục im lặng, thì liệu họ có "sai một bước, lỡ cả một đời" không? Câu hỏi ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô, như một điềm báo buồn bã về một tương lai xa xăm, nơi những lời yêu thương mãi mãi chỉ là "lời nói không thành".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free