Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 30: Bến Mơ Dịu Dàng, Nỗi Lo Thầm Lặng

Tiếng gà gáy lảnh lót từ phía xa, xé tan màn sương sớm còn vương trên những mái nhà lợp ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian. Ánh nắng đầu ngày, như một dải lụa vàng óng, khẽ dệt qua khung cửa sổ nhỏ, đậu lại trên trang sách giáo khoa đang mở hờ của Lê An. Cô ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, đôi mắt trong veo nhìn ra khoảng sân nhỏ trước nhà, nơi những cây cam đang độ trổ hoa, tỏa hương thơm dìu dịu. Cuốn sách Địa lý về những con sông dài, những dãy núi trùng điệp của đất nước dường như không thể níu giữ tâm trí cô lúc này. Tất cả những gì cô nghĩ đến, là dòng sông trước nhà, và bóng dáng cao gầy của Trần Hạo.

Cô khẽ vuốt ve mu bàn tay phải của mình, nơi không có vết xước nào, nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được cái rát nhẹ của vết thương trên tay Trần Hạo hôm qua. Cái cảm giác được anh che chở, vòng tay anh ôm chặt lấy cô trong khoảnh khắc cận kề nguy hiểm, nhịp tim anh đập mạnh mẽ bên tai, và cả mùi hương quen thuộc của đất, của nắng, của riêng anh – tất cả vẫn còn vương vấn đâu đây, rõ ràng như thể mới chỉ xảy ra cách đây vài phút. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười mơ màng, ngọt ngào như những đóa hoa cam đang hé nở. Trong tâm trí cô, một bức tranh tương lai giản dị, nhưng ấm áp, dần hiện lên. Đó là một ngôi nhà nhỏ ven sông, có thể là ngay tại thị trấn này, hoặc một nơi nào đó tương tự, yên bình và quen thuộc. Trần Hạo sẽ đi làm về sau một ngày dài, cô sẽ chuẩn bị sẵn bữa cơm nóng hổi với những món ăn mà anh yêu thích. Chiều chiều, hai đứa sẽ cùng nhau ra bờ sông, ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, đọc sách, hoặc chỉ đơn giản là ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, giống như cái cách họ đã làm từ thuở ấu thơ. Mọi thứ thật đơn giản, thật gần gũi, như thể đó là điều hiển nhiên sẽ xảy ra. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần có anh bên cạnh, cùng nhau xây đắp những tháng ngày bình yên.

“An nhà mình lớn rồi, cứ ngồi thẫn thờ mãi thế con? Lại nghĩ đến thằng Hạo à?”

Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, cất lên từ phía cửa bếp, kéo cô bé trở về thực tại. Mẹ cô bước đến bên bàn, đặt đĩa trái cây tươi ngon vừa hái trong vườn lên, ánh mắt bà trìu mến nhìn con gái, nhưng cũng thoáng qua một nét lo âu khó gọi tên. Lê An giật mình, đôi má ửng hồng. Cô cúi đầu, mái tóc che đi một nửa khuôn mặt, nhưng nụ cười thẹn thùng thì không thể giấu được.

“Con chỉ nghĩ… sau này… chúng con sẽ thế nào ạ?” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không khí, chất chứa bao nhiêu là mơ mộng và cả một chút bối rối. Cô ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ, trong đó ẩn chứa một niềm hy vọng mong manh.

Phan Thị Sáu thở dài nhẹ, bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện con gái, lấy một miếng cam bóc vỏ cẩn thận rồi đặt vào tay cô. “Thằng Hạo nó tốt, nó thương con. Ai trong cái thị trấn này mà không biết cơ chứ. Từ bé đến lớn cứ như hình với bóng. Nhưng chuyện tương lai ai mà biết trước được, nhất là khi nó còn phải học hành, thi cử nữa.” Bà dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi dòng sông vẫn trôi lững lờ, bao bọc lấy thị trấn. “Thằng Hạo nó có chí lớn, mẹ con thấy rõ điều đó. Nó không muốn cuộc đời mình cứ mãi quanh quẩn ở cái thị trấn nhỏ này đâu. Nó muốn vươn ra xa hơn, để có một tương lai tốt đẹp hơn.”

Lê An nghe mẹ nói, lòng cô bé bỗng chùng xuống. Niềm mơ mộng vừa nhen nhóm bỗng bị một làn sương mỏng che phủ. Cô biết mẹ nói đúng. Trần Hạo, từ bé đã luôn là một người chăm chỉ, thông minh và đầy nghị lực. Anh không giống những đứa trẻ khác, chỉ ham chơi, mà luôn có những suy nghĩ sâu sắc về tương lai. Anh luôn nói rằng anh muốn học thật giỏi, muốn thoát khỏi cái nghèo, muốn lo cho mẹ anh, và cả cho cô nữa. Chính vì thế mà hôm qua, khi cô cố gắng gợi mở về một tương lai chung, anh đã lảng tránh, đã không nói ra điều cô muốn nghe. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, nó không phải là do sự giận dỗi hay xa cách, mà là do những gánh nặng, những ước mơ, và cả sự rụt rè cố hữu của anh. Lê An hiểu điều đó, nhưng hiểu không có nghĩa là cô không cảm thấy đau lòng, không cảm thấy bất an.

“Nhưng… con tin anh ấy sẽ không thay đổi mà mẹ,” Lê An khẽ nói, lời nói tự trấn an bản thân nhiều hơn là một lời khẳng định với mẹ. Cô nắm chặt miếng cam trong tay, vị ngọt thanh của nó cũng không thể làm dịu đi vị chát trong lòng. Cô tin vào tình cảm của Trần Hạo, cô tin vào những hành động anh dành cho cô. Anh đã luôn bảo vệ cô, chăm sóc cô, quan tâm cô một cách thầm lặng. Đó là một thứ tình yêu không cần lời nói, một thứ tình yêu được dệt nên từ những cử chỉ nhỏ nhặt, từ những ánh mắt dõi theo, từ những bước chân sánh đôi trên con đường đất quen thuộc. Nhưng liệu những điều đó có đủ để vượt qua những giông bão của cuộc đời, của những lựa chọn và áp lực sắp tới? Liệu cái "nếu như ngày đó" anh cứ tiếp tục im lặng, thì liệu họ có "sai một bước, lỡ cả một đời" không? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, như một điềm báo buồn bã về một tương lai xa xăm, nơi những lời yêu thương mãi mãi chỉ là "lời nói không thành". Phan Thị Sáu nhìn con gái, bà khẽ chạm vào mái tóc mềm mại của cô. Bà hiểu những gì con bé đang nghĩ, bởi vì bà cũng đã từng trải qua những rung động đầu đời, những băn khoăn về tương lai và tình yêu. Bà không muốn gieo thêm lo lắng vào lòng con, nhưng bà cũng không muốn con bé quá ngây thơ, quá chìm đắm trong những giấc mơ hồng mà quên đi thực tế phũ phàng của cuộc sống. Bà biết Hạo là một chàng trai tốt, nhưng cuộc đời này vốn dĩ lắm éo le, nhất là khi tuổi trẻ còn phải đối mặt với bao nhiêu lựa chọn và áp lực.

“Thôi con ăn sáng đi, rồi còn học bài. Mấy đứa bạn con sắp qua rủ đi học thêm rồi đấy.” Bà khẽ vỗ vai Lê An, giọng nói pha chút thúc giục. Bà tin rằng, dù cho tương lai có ra sao, thì hiện tại, con bé vẫn cần phải cố gắng học hành, để tự mình tạo dựng một nền tảng vững chắc cho cuộc sống. Đó là điều quan trọng nhất. Lê An gật đầu, cô cắn một miếng cam, vị ngọt dịu thấm vào đầu lưỡi. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường làng. Trong thâm tâm, cô vẫn ôm ấp một niềm hy vọng, rằng tình yêu của họ sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Nhưng đồng thời, nỗi lo lắng về sự rụt rè của Trần Hạo, về những lời nói chưa thành, và về một tương lai xa xăm đầy bất định, vẫn cứ âm ỉ trong lòng cô, như một vết sẹo vô hình, không ngừng day dứt. Cô biết, con đường phía trước không hề bằng phẳng. Và cô tự hỏi, liệu họ có thể cùng nhau vượt qua, hay sẽ lạc mất nhau giữa những ngã rẽ của cuộc đời, chỉ vì một lời nói "chậm một nhịp"?

***

Chiều tà, nắng vàng như rót mật lên dòng sông hiền hòa, nhuộm đỏ cả những mái nhà cổ kính và những hàng cây xanh mướt ven bờ. Gió nhẹ lay động những tán lá, mang theo mùi phù sa đặc trưng của con sông mẹ, mùi ngai ngái của cỏ dại và thoang thoảng hương hoa dại ven đường. Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau trên bãi cỏ mềm mại, dưới gốc cây bàng già cổ thụ, cùng ôn bài cho kỳ thi chuyển cấp sắp tới. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên.

Lê An khẽ thở dài, đôi mắt cô bé nhìn xa xăm về phía dòng nước đang trôi. Cô lật giở trang sách Lịch sử với những dòng chữ chi chít về các triều đại, các cuộc kháng chiến, nhưng tâm trí cô lại không thể tập trung. Sau cuộc nói chuyện với mẹ sáng nay, những lo lắng trong lòng cô cứ lớn dần, thôi thúc cô phải tìm một lời giải đáp, một sự trấn an từ Trần Hạo. Cô quay sang nhìn anh, người đang chăm chú đọc cuốn sách Vật lý, ánh mắt anh tập trung cao độ, vầng trán khẽ nhăn lại khi suy nghĩ. Anh trông thật trưởng thành, thật đáng tin cậy.

“Hạo này,” Lê An khẽ gọi, giọng cô bé nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan không gian yên bình này. “Cậu nghĩ sau này mình sẽ làm gì? Tớ thì muốn ở lại thị trấn, mở một tiệm sách nhỏ, rồi buổi chiều hai đứa mình ra đây đọc sách, ngắm hoàng hôn như thế này.” Cô bé nói, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời ước mơ. Cô nhìn Trần Hạo đầy mong chờ, hy vọng anh sẽ tiếp lời, sẽ vẽ nên một tương lai chung, một tương lai có cả cô trong đó. Cô tin rằng, anh cũng có cùng suy nghĩ như cô.

Trần Hạo khẽ giật mình, anh ngước lên từ cuốn sách, ánh mắt hơi bối rối. Anh khẽ cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi quay mặt đi, không nhìn thẳng vào Lê An. Anh nhìn về phía dòng sông đang trôi, ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước lấp lánh, như một tấm gương phản chiếu những gánh nặng và lo toan trong lòng anh. “Tớ… tớ phải học thật giỏi, phải lên thành phố để có một công việc tốt. Mẹ tớ vẫn bảo thế. Như vậy mới lo được cho gia đình, và… cho người mình thương.” Anh nói, giọng trầm ấm nhưng lại pha chút nặng nề, câu cuối anh khẽ thì thầm, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, như một lời tự hứa với bản thân, một lời ước hẹn chưa dám nói ra thành lời với người con gái bên cạnh. Anh tin rằng, chỉ khi anh có một sự nghiệp vững chắc, một tương lai đủ tốt đẹp, anh mới có tư cách để nói ra những lời yêu thương, mới có thể đường hoàng nắm tay cô đi qua hết cuộc đời. Anh không muốn cô phải chịu khổ, phải gắn bó với một người đàn ông tay trắng, không có gì trong tay.

Lê An nghe những lời đó, lòng cô bé bỗng chùng xuống, như thể một sợi dây vô hình vừa bị cắt đứt. Cô hiểu ý anh, hiểu những gánh nặng anh đang mang, hiểu cả tình cảm anh dành cho cô qua câu nói “cho người mình thương”. Nhưng đó vẫn không phải là điều cô muốn nghe. Cô muốn nghe một lời hứa hẹn, một lời khẳng định về “chúng ta”, về “hai đứa mình”. Sự im lặng và lảng tránh của anh, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, cũng đủ khiến trái tim cô se lại. “Vậy… nếu cậu lên thành phố, liệu cậu có… khác không?” Lê An hỏi, giọng cô bé nhỏ hơn nữa, như một tiếng gió thoảng qua. Câu hỏi ấy chất chứa bao nhiêu là nỗi sợ hãi, nỗi lo lắng về một tương lai xa xăm, nơi khoảng cách địa lý có thể tạo ra một "khoảng cách vô hình" lớn hơn cả sự rụt rè của anh lúc này. Cô sợ anh sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của thành phố lớn, bị những cám dỗ, những tham vọng mới làm cho thay đổi, làm cho quên đi cô, quên đi thị trấn nhỏ bé này, quên đi những lời hứa thầm lặng mà họ đã trao nhau.

Trần Hạo im lặng một lúc lâu. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, nhưng không gian giữa hai người dường như đặc quánh lại, nặng trĩu những suy nghĩ không lời. Anh không biết phải trả lời thế nào. Anh cũng sợ. Sợ rằng mình sẽ thay đổi, sợ rằng mình sẽ không giữ được lời hứa, sợ rằng mình sẽ làm cô thất vọng. Nhưng anh cũng không thể nói ra những lời đó. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, rồi tập trung nhìn vào cuốn sách Vật lý đang cầm trên tay. “Cậu ôn bài này đi, mai Thầy Bình có thể hỏi đấy.” Anh nói, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, một lần nữa từ chối đối mặt với những cảm xúc đang bùng cháy giữa hai người. Anh biết mình đang làm cô buồn, anh cảm nhận được sự thất vọng trong ánh mắt cô, nhưng anh không thể làm khác. Anh tin rằng, lúc này, việc học là quan trọng nhất. Tương lai của anh, và cả của cô, phụ thuộc vào nó.

Lê An buông thõng tay, khẽ nắm lấy một nắm cỏ non bên bờ, bứt từng sợi một. Những sợi cỏ xanh mướt đứt lìa khỏi gốc, như chính những niềm hy vọng mong manh trong lòng cô. Trần Hạo vẫn dùng ngón tay gạch gạch trên nền đất, tránh ánh mắt của An. Cô bé nhìn anh, nhìn khuôn mặt cương nghị nhưng chất chứa bao nhiêu tâm sự, nhìn đôi vai gầy gò nhưng dường như đang gánh vác cả một thế giới. Cô hiểu anh. Cô hiểu rằng anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng cái "lời nói không thành" của anh, cái sự im lặng cố hữu ấy, lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy bất an. Cô tin vào tình cảm của anh, nhưng cô cũng cần một lời khẳng định, một sự trấn an để có thể kiên nhẫn chờ đợi. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua cái "khoảng cách vô hình" mà anh tự tạo ra, và cả những thử thách của thời gian, của những ngã rẽ cuộc đời? Hay đó sẽ là một tình yêu mãi mãi "chậm một nhịp", để rồi "nếu như ngày đó" anh đã nói ra, mọi chuyện đã khác? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Lê An, như một dòng sông chảy mãi không ngừng, mang theo những nỗi niềm day dứt về một "sai một bước, lỡ cả một đời" đã được định sẵn. Hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng trong lòng Lê An, chỉ còn lại một màu xám xịt của sự lo âu và nuối tiếc.

***

Đêm khuya, ánh đèn dầu leo lét trong căn phòng nhỏ của Trần Hạo hắt bóng anh lên vách tường, tạo thành một cái bóng khổng lồ, cô độc. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa, mang theo hơi ẩm của dòng sông. Anh ngồi đó, trước cuốn sách giáo khoa Toán học mở sẵn, nhưng tâm trí anh lại không yên. Những lời nói của Lê An bên bờ sông chiều nay, ánh mắt mong chờ và cả sự hụt hẫng của cô bé, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một thước phim quay chậm.

“Hạo này, cậu nghĩ sau này mình sẽ làm gì? Tớ thì muốn ở lại thị trấn, mở một tiệm sách nhỏ, rồi buổi chiều hai đứa mình ra đây đọc sách, ngắm hoàng hôn như thế này.” Giọng nói trong trẻo của cô bé vang vọng. “Vậy… nếu cậu lên thành phố, liệu cậu có… khác không?” Câu hỏi đó, như một mũi kim sắc nhọn, cứa vào trái tim anh. Anh biết cô bé đang sợ hãi, sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi sự chia ly. Và anh cũng sợ. Anh yêu An, yêu cô bé hơn bất cứ điều gì trên đời. Anh muốn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất, muốn cùng cô xây dựng một tương lai hạnh phúc, giản dị như những gì cô mơ ước. Nhưng làm sao anh có thể nói ra những lời đó, khi trong tay anh chưa có gì? Khi gánh nặng gia đình, những lời hứa với mẹ, và cả áp lực của một tương lai mờ mịt vẫn đang đè nặng lên vai anh?

Anh vuốt mặt, thở dài. Cái sự rụt rè cố hữu của anh, nó không phải là anh không yêu cô, mà là anh sợ hãi sự thất bại. Anh sợ hãi không thể giữ lời hứa về một tương lai tốt đẹp hơn cho cô. Anh không muốn cô phải gắn bó với một cuộc sống đầy bấp bênh, với một người đàn ông chưa có gì trong tay. Anh tin rằng, chỉ khi anh thành công, chỉ khi anh có thể tự tin đứng vững trên đôi chân của mình ở thành phố lớn, anh mới có đủ tư cách để nói ra những lời yêu thương đó. Anh muốn trở về, đường hoàng mang cô đi, không phải là một cậu bé với những lời hứa suông.

“Mình phải làm sao đây?” Anh tự độc thoại, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong màn đêm. “Nếu mình nói ra, nhỡ đâu… không thành công, mình sẽ làm cô ấy thất vọng. Mình sẽ làm cô ấy khổ. Nhưng nếu không nói, liệu cô ấy có chờ mình không? Liệu cô ấy có hiểu được những gì mình đang cố gắng?” Nỗi sợ hãi mất đi Lê An cứ lớn dần trong lòng anh, nhưng nó lại bị lấn át bởi một nỗi sợ lớn hơn: nỗi sợ không thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho cô. Anh tin rằng, tình yêu chân chính không chỉ là lời nói, mà là trách nhiệm, là khả năng gánh vác, là một tương lai vững chắc.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh trăng mờ chiếu rọi con đường làng, nơi anh và Lê An đã đi qua biết bao nhiêu lần, nơi in dấu biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Xa xa, tiếng còi tàu đêm vút qua, xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm, như một lời nhắc nhở về thế giới rộng lớn bên ngoài, về những chuyến đi xa, về những ngã rẽ của cuộc đời. “Thầy Bình nói kỳ thi này rất quan trọng. Mình phải đỗ trường chuyên, phải lên thành phố. Chỉ có vậy mới có tương lai cho mình, và cho An.” Anh thì thầm, ánh mắt kiên định, như đang tự hứa với chính mình. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy thử thách. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh phải cố gắng, phải thành công. Đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy để có thể giữ lấy Lê An, để có thể biến những giấc mơ của cô thành hiện thực. Nhưng liệu anh có nhận ra rằng, trong lúc anh đang cố gắng vì một tương lai xa vời, anh lại đang đẩy Lê An ra xa, tạo nên một "khoảng cách vô hình" mà ngay cả những nỗ lực lớn nhất của anh cũng khó lòng bù đắp? Liệu cái "lời nói không thành" ấy, cái sự "chậm một nhịp" ấy, có phải là khởi đầu cho một "sai một bước, lỡ cả một đời" mà anh sẽ phải hối tiếc mãi về sau? Trong sâu thẳm tâm hồn, Trần Hạo mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ, một dự cảm không lành về những gì sắp xảy ra, nhưng anh vẫn quyết tâm bước tiếp trên con đường đã chọn, tin rằng đó là con đường đúng đắn nhất.

***

Sáng hôm sau, nắng đã lên cao, rải những tia vàng óng ả xuống sân trường cấp hai. Mùi phấn bảng, mùi giấy mới và cả mùi mồ hôi của những cô cậu học trò đang tuổi lớn hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tuổi học trò. Tiếng ve kêu râm ran trên những tán phượng vĩ đã bắt đầu đỏ rực, báo hiệu một mùa hè sắp đến, và cũng là báo hiệu cho một kỳ thi quan trọng đang cận kề.

Sau giờ học cuối cùng, Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đứng trước bục giảng, giọng nói vang vọng khắp lớp học, đầy nghiêm nghị nhưng cũng chất chứa bao nhiêu tâm huyết. “Các em, kỳ thi chuyển cấp sắp tới rất quan trọng. Đây không chỉ là một kỳ thi để các em lên lớp, mà còn là một bước ngoặt lớn, định hình tương lai của các em. Ai đỗ trường chuyên ở thành phố là có tương lai rộng mở, là niềm tự hào của cả làng mình đấy! Cố gắng lên!” Thầy nói, ánh mắt quét một lượt qua từng khuôn mặt học trò, dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo và Lê An.

Lê An ngồi ở bàn cuối, đôi mắt cô bé dõi theo Trần Hạo. Anh ngồi ngay bàn đầu, lưng thẳng tắp, chăm chú lắng nghe từng lời thầy nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm, như thể lời nói của thầy đang tiếp thêm động lực cho anh. Cô hiểu anh, hiểu tham vọng của anh. Anh muốn thoát ly, muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân. Và cô biết, anh sẽ làm được. Anh luôn là người như thế, một khi đã đặt ra mục tiêu thì sẽ kiên trì theo đuổi đến cùng. Nhưng chính cái sự quyết tâm ấy của anh lại khiến lòng cô bé nặng trĩu. Nỗi lo lắng về sự “khác biệt” và cái “khoảng cách vô hình” khi anh lên thành phố lại càng lớn hơn.

“Anh ấy muốn đi. Anh ấy muốn thành công. Vậy còn mình?” Lê An tự độc thoại trong lòng, một cảm giác cô đơn bỗng dưng ập đến. “Liệu anh ấy có đưa mình vào tương lai ấy không, hay mình chỉ là một phần ký ức của thị trấn này trong lòng anh?” Cô cảm thấy tình cảm của mình dù sâu đậm, dù đã được vun đắp từ thuở ấu thơ, nhưng vẫn mong manh biết bao trước những thử thách vô hình của cuộc đời. Một lời nói, một lời hứa hẹn rõ ràng, dường như là quá xa xỉ đối với họ. Cô tin vào hành động của anh, nhưng liệu niềm tin đó có đủ mạnh mẽ để giữ chân cô, để cô kiên nhẫn chờ đợi một tương lai không chắc chắn?

Thầy Bình kết thúc lời dặn dò, tiếng ồn ào của học sinh bắt đầu vang lên khi mọi người thu dọn sách vở. Trần Hạo nhanh chóng bước đến chỗ Thầy Bình, trao đổi điều gì đó một cách nghiêm túc. Lê An lặng lẽ quan sát anh từ xa, thấy anh gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư. Cô khẽ cắn môi, lòng nặng trĩu. Cô biết, quyết định của anh, và cả của cô, sẽ định hình tương lai của cả hai, và rất có thể, sẽ dẫn đến sự chia ly.

Bỗng, “Ái!” một tiếng kêu vang lên. Thằng Tý, cậu bạn tinh nghịch, chạy ngang qua, huých nhẹ vào vai Lê An, kéo cô bé về thực tại. “Nghĩ gì mà thẫn thờ thế An? Đi về thôi! Chắc lại nghĩ đến thằng Hạo chứ gì?” Thằng Tý cười toe toét, trêu chọc. Lê An chỉ khẽ cười, nụ cười gượng gạo, không nói gì. Cô nhìn theo bóng lưng Trần Hạo đang bước ra khỏi lớp, rồi khuất dần sau cánh cửa. Anh không quay đầu lại.

Cô bước ra khỏi lớp học, ánh nắng gắt giữa trưa như thiêu đốt cả con đường làng. Tiếng ve kêu vẫn râm ran, nhưng giờ đây, nó không còn là bản hòa tấu êm đềm nữa, mà như một khúc ca buồn bã, báo hiệu cho một sự chia ly sắp đến. Lê An cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự bất an không thể gọi tên. Cô tin rằng, nếu Trần Hạo lên thành phố, anh sẽ thành công. Nhưng thành công đó, liệu có còn cô bên cạnh không? Liệu “nếu như ngày đó” anh đã nói ra những lời yêu thương, những lời hứa hẹn, thì mọi chuyện có khác không? Hay cuối cùng, họ cũng sẽ “sai một bước, lỡ cả một đời”, chỉ vì tình yêu của anh đã “chậm một nhịp”, và những lời yêu thương ấy mãi mãi chỉ là “lời nói không thành”? Cô thở dài, bước chân nặng nề trên con đường đầy nắng, lòng cô bé ngổn ngang những câu hỏi không lời đáp, những dự cảm mơ hồ về một tương lai xa xăm, nơi tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất: khoảng cách và thời gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free