Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 31: Lời Thì Thầm Của Giấc Mơ Xa

Tiếng ve vẫn râm ran, nhưng bản hòa tấu êm đềm của tuổi thơ dường như đã bị một nốt trầm lạ lẫm chen vào, kéo Lê An ra khỏi những mộng mơ về một tương lai giản dị bên Trần Hạo. Nắng giữa trưa hè như thiêu đốt con đường làng, và bước chân cô bé cũng nặng nề như chính tâm trạng đang giằng xé. Trần Hạo đã không quay đầu lại, và sự không quay đầu ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, lại trở thành một ám ảnh khó tả trong tâm trí Lê An. Cô biết, anh muốn đi, muốn thành công, muốn vươn xa hơn cái thị trấn nhỏ bé này. Nhưng cái giá phải trả cho sự vươn xa ấy, liệu có phải là sự chia ly? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn, day dứt, gặm nhấm sự bình yên trong lòng cô.

Sáng hôm sau, một buổi sáng tháng Sáu trong lành, nắng nhẹ trải vàng khắp sân trường cấp hai, xua tan đi cái ẩm ướt của đêm hôm trước. Gió thoảng mang theo hương hoa sữa cuối mùa, quyện với mùi giấy mới và chút bụi phấn vương trên không khí, tạo nên một thứ mùi rất riêng của tuổi học trò. Tiếng chuông báo giờ ra chơi vừa dứt, cả sân trường như vỡ òa trong tiếng nói cười, tiếng chân chạy lạch bạch trên hành lang gỗ cũ kỹ. Nhưng hôm nay, có một chỗ đặc biệt thu hút sự chú ý của đám học trò cuối cấp: bảng thông báo của trường.

Một đám đông lố nhố vây quanh tấm bảng dán tường đã ngả màu theo năm tháng, cố chen lấn để đọc rõ những dòng chữ mới toanh vừa được dán lên. Đó là thông tin về kỳ thi chuyển cấp vào trường chuyên của thành phố, một cánh cửa hứa hẹn mở ra một tương lai rộng lớn, nhưng cũng là một thách thức không nhỏ đối với những cô cậu học trò vừa chớm lớn. Trần Hạo và Lê An cùng nhóm bạn Phan Thị Sáu, Nguyễn Thị Mai, Lê Quang cũng đang đứng chen chúc giữa đám đông ấy.

Phan Thị Sáu, cô bạn có mái tóc tết hai bím gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh, nhíu mày đọc từng dòng chữ nhỏ li ti trên tờ thông báo. Cô bé khẽ thốt lên, giọng pha chút lo lắng lẫn ngưỡng mộ: “Trời ơi, trường chuyên thành phố đấy! Nghe nói khó lắm! Học phí thì cao ngất ngưởng, mà tỉ lệ chọi thì mười đứa mới đỗ được một!” Sáu quay sang nhìn Lê An, rồi liếc mắt sang Trần Hạo, như muốn dò hỏi suy nghĩ của hai người.

Nguyễn Thị Mai, cô bạn lanh lợi, mái tóc cắt ngang vai, khuôn mặt rạng rỡ thường ngày, giờ cũng lộ rõ vẻ nghiêm túc. “Khó thật, nhưng mà nếu đỗ được thì oách lắm đó! Nghe bảo ra trường là có việc làm ngon lành luôn, lương cao chót vót!” Mai nói, mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, rồi cô bé huých nhẹ tay Lê Quang đang đứng bên cạnh.

Lê Quang, cậu bạn cao lêu nghêu, tóc tai lúc nào cũng bù xù, gãi đầu cười hềnh hệch: “Thế thì có Hạo nó chắc chắn vào được thôi, nó học giỏi nhất mà! Bọn mình có mơ cũng chẳng tới!” Quang nói, giọng điệu vẫn pha chút bông đùa thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn Trần Hạo lại ẩn chứa sự công nhận và tin tưởng tuyệt đối.

Trần Hạo, cậu thiếu niên cao ráo, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thắn, đang đứng giữa nhóm bạn, ánh mắt anh chăm chú quét qua từng mục trên tờ thông báo, đặc biệt dừng lại ở phần cấu trúc đề thi và các môn chuyên. Gương mặt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt đen láy, sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, một quyết tâm không gì lay chuyển. Anh chỉ nhẹ nhàng đáp, giọng trầm và dứt khoát, nhưng cũng gói gọn biết bao dự định và hoài bão: “Tớ sẽ cố gắng.” Anh khẽ chỉ ngón tay thon dài vào một đoạn chữ nhỏ trên bảng, nơi ghi rõ điều kiện xét tuyển và chỉ tiêu, như thể đang vạch ra con đường mình sẽ đi.

Lê An đứng ngay cạnh Trần Hạo, cô bé khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi trắng của anh, một hành động vô thức, như muốn níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tay. Trái tim cô bé đập thình thịch, một nỗi lo lắng vô hình, một cảm giác bất an cứ lớn dần trong lồng ngực. Cô ngước nhìn Trần Hạo, ánh mắt đượm buồn, như muốn hỏi anh một câu đã nung nấu trong lòng từ đêm qua. “Vậy… cậu muốn lên thành phố học thật sao?” Giọng cô bé nhỏ xíu, gần như thì thầm, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự mong manh, bao nhiêu nỗi niềm. Cô sợ nghe câu trả lời, nhưng lại không thể không hỏi. Ánh mắt Lê An nhìn Trần Hạo, đầy hy vọng nhưng cũng đầy bất an. Cô thấy trong mắt anh sự quyết tâm mãnh liệt, một ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy, và cô biết, ngọn lửa ấy sẽ đưa anh đi rất xa. Nhưng liệu có còn cô trong hành trình ấy không?

Trần Hạo quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Lê An. Anh thấy rõ sự lo lắng, sự mong manh trong đôi mắt cô, nhưng anh không biết phải nói gì để xoa dịu. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng lại mang sức nặng của một lời khẳng định. Anh đã quyết định, và sẽ không quay đầu lại. Lê An cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cái gật đầu của anh, cùng với sự im lặng sau đó, đã nói lên tất cả. Khoảng cách vô hình giữa họ, cái khoảng cách mà cô đã cảm nhận từ lúc anh bắt đầu tập trung vào việc học, nay lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, như một bức tường vô hình đang dần dựng lên, ngăn cách hai thế giới. Cô bé buông vạt áo anh ra, bàn tay khẽ nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Tiếng ồn ào xung quanh, tiếng ve kêu râm ran, tất cả dường như tan biến, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ trong tâm hồn cô. Cô bé biết, từ giờ trở đi, cuộc sống của họ sẽ không còn như xưa nữa.

***

Chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng nhạt, dịu mát hơn, len lỏi qua những tán cây bàng cổ thụ, nhuộm vàng con đường làng dẫn vào trung tâm thị trấn. Gió heo may đầu hạ thổi nhẹ, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm và hương cỏ dại. Trong hiệu sách Ông Đức, một không gian nhỏ bé, trầm mặc, mùi giấy cũ và mực in hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, quen thuộc đến nỗi Lê An cảm thấy nó như một phần của tuổi thơ mình. Tiếng chuông cửa leng keng khẽ vang lên mỗi khi có khách ra vào, phá vỡ sự tĩnh mịch thường ngày.

Trần Hạo ngồi ở góc bàn gỗ cũ kỹ, nơi ánh sáng chiều chiếu rọi thẳng vào trang sách. Anh chăm chú đọc một cuốn sách tham khảo dày cộp về Vật lý nâng cao, trán hơi nhíu lại, chiếc bút chì trong tay cứ thoăn thoắt ghi chép, vẽ vời những công thức phức tạp vào cuốn sổ tay đã cũ sờn. Tóc mái anh hơi rủ xuống, che đi một phần ánh mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự tập trung cao độ toát ra từ dáng vẻ cặm cụi của anh. Anh dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những con số và định luật, quên đi mọi thứ xung quanh.

Lê An ngồi đối diện anh, cô bé không đọc sách. Cuốn sách giáo khoa vẫn mở hờ trên bàn, nhưng ánh mắt cô lại không hề đặt trên đó. Cô chỉ lặng lẽ quan sát Trần Hạo, từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt anh. Mùi gỗ cũ của chiếc bàn, mùi giấy bạc màu từ cuốn sách anh đang đọc, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm thân thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại mang theo một nỗi buồn man mác. Cô bé chống cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, để lại một vệt màu cam rực rỡ phía chân trời. Cảm giác hụt hẫng từ buổi sáng vẫn còn vương vấn, như một đám mây xám xịt che phủ tâm hồn cô.

Trần Hạo khẽ lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm ấm nhưng lại pha chút vẻ sốt ruột: “Bài này khó thật, nhưng nếu giải được sẽ có thêm điểm cộng vào trường chuyên.” Anh gõ nhẹ đầu bút chì vào trang sách, như để nhấn mạnh sự thách thức mà bài toán đó mang lại. Đối với anh lúc này, việc giải được một bài toán khó không chỉ là thỏa mãn niềm đam mê học hỏi, mà còn là một bước gần hơn đến cánh cửa thành phố.

Lê An khẽ giật mình, như chợt bừng tỉnh sau những suy nghĩ miên man. Cô bé ngước nhìn Trần Hạo, lòng đầy những câu hỏi mà cô đã dằn nén bấy lâu. Cô lấy hết can đảm, giọng nói nhỏ dần, hơi ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh và sự tập trung của anh: “Nếu cậu lên thành phố học, vậy tớ… tớ sẽ thế nào?” Câu hỏi thoát ra khỏi môi cô bé, mang theo tất cả sự lo lắng, sự bất an mà cô đã cố gắng che giấu. Đó không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời cầu xin, một tiếng gọi vô vọng.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh thoáng qua vẻ bối rối. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê An, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, rồi lại vội vã cúi xuống, tránh né ánh mắt đầy mong đợi của cô. Anh biết cô đang nghĩ gì, anh cũng cảm nhận được nỗi lo lắng trong giọng nói của cô. Nhưng anh không biết phải đáp lại thế nào. Anh sợ những lời nói sáo rỗng, sợ hứa hẹn những điều anh không chắc chắn có thể thực hiện được. Anh chỉ có thể nói những điều thực tế nhất, những lời nói mà anh nghĩ có thể xoa dịu cô, dù trong lòng anh cũng không chắc chắn: “Tớ... tớ sẽ về thăm cậu mà. Cậu cũng phải cố gắng học ở đây, chúng ta sẽ vẫn gặp nhau.” Giọng anh vẫn trầm, nhưng lại pha chút sự gượng gạo, không còn sự tự tin thường thấy. Anh cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt anh, Lê An vẫn thấy một sự tránh né, một khoảng cách vô hình đang dần hiện hữu.

Lời nói của Trần Hạo, thay vì xoa dịu, lại khiến Lê An cảm thấy hụt hẫng hơn. "Về thăm cậu", "vẫn gặp nhau", những lời đó nghe sao mà xa vời, trống rỗng. Nó không phải là một lời hứa hẹn về một tương lai chung, không phải là một lời khẳng định về tình cảm. Cô bé khẽ thở dài, cảm giác lạnh lẽo len lỏi khắp cơ thể, dù trời vẫn còn chưa tối hẳn. “Nhưng mà... sẽ khác lắm phải không?” Lê An hỏi lại, giọng cô bé nhỏ đến nỗi gần như tan vào không khí, nhưng lại mang theo một sự chua xót, một nỗi đau không thể gọi tên. Cô bé không cần anh trả lời. Bởi vì, chính cô cũng đã biết câu trả lời rồi. Sẽ khác lắm. Mọi thứ sẽ khác.

Trần Hạo không nói gì. Anh lại cúi đầu xuống cuốn sách, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Tiếng lật sách xào xạc trong không gian tĩnh mịch của hiệu sách dường như càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề giữa hai người. Lê An nhìn bóng lưng cặm cụi của Trần Hạo, nhìn những ngón tay anh viết nguệch ngoạc vào cuốn vở, đầu anh hơi cúi thấp. Hình ảnh ấy, khắc sâu vào tâm trí cô, như một điềm báo về những điều sẽ đến. Nắng chiều đã hoàn toàn tắt, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ hiệu sách hắt ra, khiến bóng của Trần Hạo đổ dài trên trang sách, và bóng của Lê An thì như chìm vào khoảng không vô định. Cô biết, anh đang rất nỗ lực, rất quyết tâm. Nhưng liệu trong cái thế giới rộng lớn mà anh đang hướng tới, còn có chỗ cho cô không?

***

Trường cấp hai chìm trong bầu không khí trầm lắng khác thường vào tiết học cuối cùng. Bên ngoài, trời đã âm u từ lúc nào, những đám mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn mưa sắp kéo đến. Gió rít qua những hàng cây bàng cổ thụ trước sân trường, mang theo một hơi lạnh se sắt. M��i bụi phấn, mùi gỗ cũ của bàn ghế trong lớp học, và cả mùi ẩm ướt của không khí trước cơn mưa, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác nặng nề, u ám.

Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đứng trên bục giảng. Giọng nói vang của thầy thường ngày nay cũng trầm hơn, chất chứa nhiều suy tư. Thầy gõ nhẹ chiếc thước gỗ lên mặt bảng, tạo ra một âm thanh khô khốc, thu hút sự chú ý của toàn bộ học sinh. “Các em, kỳ thi chuyển cấp sắp tới là một bước ngoặt quan trọng của các em. Thầy đã nói điều này nhiều lần, nhưng hôm nay thầy muốn nhấn mạnh lại một lần nữa. Nó không chỉ là một kỳ thi, mà là một cánh cửa. Đặc biệt là những em có nguyện vọng vào trường chuyên, cơ hội sẽ rộng mở hơn rất nhiều.” Thầy nói, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt học trò, dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo đang ngồi bàn đầu.

Cả lớp im phăng phắc lắng nghe. Không khí căng thẳng, nặng trĩu. Ai nấy đều ý thức được tầm quan trọng của giai đoạn này. Tiếng bút sột soạt ghi chép, tiếng thở dài khe khẽ, tất cả đều là dấu hiệu của sự lo lắng và áp lực. Trần Hạo ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía thầy. Anh cúi đầu ghi chép cẩn thận từng lời thầy nói, như thể không muốn bỏ sót bất kỳ thông tin nào. Đối với anh, mỗi lời dặn dò của thầy đều là kim chỉ nam, là động lực để anh tiếp tục cố gắng.

Thầy Bình nói tiếp, giọng thầy như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho học trò: “Thầy biết có những em còn băn khoăn, còn lo lắng. Nhưng hãy nhớ, chỉ có học tập mới giúp các em mở rộng chân trời của mình. Con đường học vấn là con đường sáng nhất để các em vươn tới những ước mơ lớn lao hơn, để không phải bám víu mãi vào cái thị trấn nhỏ bé này.” Thầy nhấn mạnh, ánh mắt lại hướng về phía Trần Hạo, như muốn khẳng định niềm tin của thầy vào năng lực của cậu học trò ưu tú.

Nguyễn Thị Mai khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai Phan Thị Sáu, giọng nói nhỏ xíu nhưng đủ để Lê An, ngồi phía sau một chút, nghe thấy: “Tớ thấy Hạo quyết tâm lắm, chắc chắn cậu ấy sẽ đỗ thôi. Cậu ấy học giỏi nhất trường mình mà.” Mai nói, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về phía Trần Hạo.

Phan Thị Sáu khẽ thở dài, ánh mắt cô bé liếc nhìn Lê An, rồi lại quay sang Mai, đáp lời: “Thế còn An thì sao nhỉ? Liệu có đi cùng Hạo không?” Câu hỏi của Sáu như một nhát dao khía sâu vào trái tim Lê An. Cô bé giật mình, cả người khẽ run lên. Câu hỏi đó không chỉ là sự tò mò của bạn bè, mà còn là nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng cô. Đi cùng? Làm sao mà đi cùng được khi anh ấy lên thành phố, vào trường chuyên, còn cô thì sao?

Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự bất an và nỗi buồn. Cô cảm nhận rõ rệt không khí căng thẳng đang lan tỏa khắp lớp học, không chỉ từ lời nói của thầy, mà còn từ những ánh mắt, những câu thì thầm của bạn bè. Dường như cả thế giới đang xoay quanh kỳ thi chuyển cấp, xoay quanh tương lai của mỗi người, và đẩy họ ra xa nhau. Cô nhìn Trần Hạo, thấy anh vẫn cặm cụi ghi chép, không hề hay biết những lời thì thầm xung quanh, không hề biết nỗi lòng của cô. Anh đang bận rộn với giấc mơ của riêng mình, một giấc mơ xa xôi, mà cô không chắc mình có thể chạm tới.

Tiếng chuông báo hết giờ học cuối cùng vang lên, nhưng không khí vẫn không tan đi ngay lập tức. Trần Hạo gấp cuốn sổ lại, ánh mắt anh vẫn ánh lên sự quyết tâm. Lê An đứng dậy, cảm giác lạnh lẽo từ cơn mưa sắp đến bao trùm lấy cô. Cô cảm thấy rõ ràng rằng, khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đang ngày càng lớn hơn, như một dòng sông rộng lớn mà không có cầu bắc qua. Cô tin vào tình cảm của anh, tin vào những gì anh đã thể hiện qua hành động, nhưng cô cũng biết, tình yêu không phải là tất cả. Có những thứ khác quan trọng không kém, như hoài bão, như tương lai.

Cô bước ra khỏi lớp học, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, mang theo mùi đất nồng. Tiếng ve kêu đã tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gió rít và tiếng mưa rơi đều đều. Lê An ngước nhìn bầu trời xám xịt, lòng cô bé nặng trĩu những suy nghĩ. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ quay đầu lại nhìn cô, có bao giờ nghĩ đến cô trong những giấc mơ về thành phố xa xôi ấy không? Hay tình yêu của họ, vốn đã “chậm một nhịp” từ bao giờ, sẽ mãi mãi chỉ là “lời nói không thành”, và cuối cùng, họ sẽ “sai một bước, lỡ cả một đời”? Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, giữa màn mưa giăng mắc và nỗi buồn vô hạn của tuổi học trò đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chia ly.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free