Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 32: Hoài Bão Và Khoảng Cách Vô Hình
Tiếng chuông báo hết giờ học cuối cùng vang lên, nhưng không khí căng thẳng vẫn không tan đi ngay lập tức. Trần Hạo gấp cuốn sổ lại, ánh mắt anh vẫn ánh lên sự quyết tâm, không hề hay biết những lời thì thầm xung quanh, không hề biết nỗi lòng của Lê An. Cô bước ra khỏi lớp học, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, mang theo mùi đất nồng. Tiếng ve kêu đã tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gió rít và tiếng mưa rơi đều đều. Lê An ngước nhìn bầu trời xám xịt, lòng cô bé nặng trĩu những suy nghĩ. Cô cảm thấy rõ ràng rằng, khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đang ngày càng lớn hơn, như một dòng sông rộng lớn mà không có cầu bắc qua. Cô tin vào tình cảm của anh, tin vào những gì anh đã thể hiện qua hành động, nhưng cô cũng biết, tình yêu không phải là tất cả. Có những thứ khác quan trọng không kém, như hoài bão, như tương lai. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ quay đầu lại nhìn cô, có bao giờ nghĩ đến cô trong những giấc mơ về thành phố xa xôi ấy không? Hay tình yêu của họ, vốn đã “chậm một nhịp” từ bao giờ, sẽ mãi mãi chỉ là “lời nói không thành”, và cuối cùng, họ sẽ “sai một bước, lỡ cả một đời”? Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, giữa màn mưa giăng mắc và nỗi buồn vô hạn của tuổi học trò đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chia ly.
***
Đêm thu buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng của mình, Trần Hạo ngồi cúi đầu bên bàn học đã cũ, dưới ánh đèn điện vàng vọt, leo lét. Những trang sách giáo khoa, sách tham khảo, đề cương chất chồng như một ngọn núi nhỏ vây quanh anh. Mùi giấy cũ hòa quyện với mùi mực mới từ những dòng ghi chú chi chít, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự nỗ lực. Đôi mắt anh căng thẳng, hằn lên những vệt đỏ mệt mỏi, nhưng vẫn không rời khỏi những con chữ, những công thức phức tạp. Cây bút chì trong tay anh sột soạt trên trang giấy, gạch chân, khoanh tròn, ghi chú liên tục, như thể mỗi nét bút là một nhát cuốc khai phá con đường tương lai. Tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đều trên bức tường vôi trắng, đánh dấu từng khoảnh khắc trôi qua, từng phần trăm kiến thức được nạp vào bộ não đã quá tải. Hạo cảm thấy đầu óc mình như một cỗ máy đang chạy hết công suất, không ngừng nghiền ngẫm, phân tích. Anh tự nhủ, không thể dừng lại. Không thể ngừng lại lúc này.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Trần Văn Ba, cha của Trần Hạo, lặng lẽ bước vào. Bóng ông đổ dài trên nền nhà, im lìm như một bức tượng. Ông đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm nhìn bóng lưng con trai. Trong cái nhìn ấy, có sự tự hào không nói nên lời, nhưng cũng chất chứa một gánh nặng của kỳ vọng. Ông Ba, người đàn ông đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc đời, hiểu rằng học vấn chính là con đường duy nhất để con trai ông thoát khỏi vòng xoáy của sự nghèo khó, thoát khỏi cái thị trấn nhỏ bé ven sông này. Ông nhớ lại những lời thầy Bình đã nói, về "cánh cửa rộng mở" ở thành phố. Đó không chỉ là giấc mơ của riêng Hạo, mà còn là giấc mơ của cả gia đình, của những người đã đặt tất cả hy vọng vào đứa con trai thông minh, ưu tú này. Ông Văn Ba khẽ đặt bàn tay chai sạn lên vai Trần Hạo. Lực nắm không mạnh, chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng đủ để Hạo giật mình ngẩng đầu.
“Ráng học con,” giọng ông Ba trầm và khàn, mang đậm chất giọng địa phương, nhưng lời nói lại chứa đựng sức nặng của kinh nghiệm và niềm tin. “Tương lai mình là do mình tạo ra cả. Cố gắng hết sức, đừng để sau này phải hối tiếc.” Ông nhấn mạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào con trai, như muốn truyền thêm sức mạnh. Hạo gật đầu, lòng anh nặng trĩu. Anh hiểu những gì cha mong đợi. Anh biết rằng mình phải thành công, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cha mẹ, cho cả một tương lai mà anh vẫn luôn hình dung có Lê An bên cạnh. Nhưng cái giá của sự cố gắng này, liệu có phải là khoảng cách đang dần lớn lên giữa anh và cô ấy?
Ngay sau đó, Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, cũng nhẹ nhàng bước vào. Bà mang theo một cốc sữa nóng nghi ngút khói, mùi sữa thơm dịu lan tỏa trong không khí. Bà Tư nhìn con trai với ánh mắt xót xa và lo lắng. Bà thấy rõ sự mệt mỏi trên khuôn mặt Hạo, thấy những quầng thâm dưới mắt anh. Con bà đang gầy đi từng ngày vì học hành. “Uống sữa rồi nghỉ sớm con, đừng thức khuya quá mà ảnh hưởng sức khỏe,” giọng bà Tư nhẹ nhàng, ấm áp như chính cốc sữa trên tay bà. Bà đặt cốc sữa xuống bàn, rồi khẽ vuốt nhẹ mái tóc rối bời của con trai. Từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay bà, gợi lên cảm giác về một đứa trẻ đang lớn, đang gồng mình gánh vác những kỳ vọng.
Trần Hạo khẽ rùng mình trước cái chạm tay của mẹ, cảm nhận được sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến. “Dạ… Con biết rồi mẹ,” anh thều thào đáp, giọng nói khàn đặc vì ít nói và vì sự mệt mỏi. Trong lòng anh, một dòng suy nghĩ cuộn trào: *Phải, tương lai của con... và của An nữa.* Anh luôn tự nhủ rằng mọi nỗ lực của mình đều là vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh muốn có đủ năng lực để bảo vệ An, để cô không phải chịu khổ. Nhưng anh lại quên mất, rằng đôi khi, sự hiện diện, lời nói, và sự quan tâm lúc này mới là thứ An cần nhất. Anh đang mắc kẹt giữa hoài bão và thực tại, giữa khát vọng vươn xa và nỗi sợ hãi đánh mất điều quý giá nhất. Cái cảm giác day dứt, bồn chồn cứ thế len lỏi, bào mòn tâm trí anh trong từng đêm dài thức trắng. Gió thu ngoài cửa sổ vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của đêm và cả những nỗi niềm không thể gọi tên.
***
Những ngày sau đó, nhịp sống của Trần Hạo và Lê An dường như cũng “chậm một nhịp”, nhưng không phải là chậm lại để tận hưởng, mà là chậm lại trong sự xa cách. Chiều tà, nắng dịu cuối chiều vẫn nhuộm vàng con đường đất ven sông quen thuộc, nơi hai người vẫn thường cùng đạp xe về nhà. Gió mát thổi qua hàng cây, lay động những tán lá xanh rì, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ và thoang thoảng mùi hoa dại cuối mùa. Tiếng xe đạp lóc cóc đều đều trên con đường mòn, nhưng giờ đây, sự đồng điệu trong âm thanh đó không còn đi kèm với sự đồng điệu trong tâm hồn.
Lê An đạp xe chậm lại một chút, khẽ liếc nhìn sang Trần Hạo đang đạp ngay bên cạnh. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, mái tóc hơi rũ xuống vì mồ hôi. Ánh mắt anh thường nhìn xa xăm về phía trước, hoặc thỉnh thoảng lại lướt qua những dòng chữ trong cuốn sách anh mang theo, kẹp hờ trong tay. Cô nhận ra sự sao nhãng của anh, sự tập trung của anh không còn dành trọn vẹn cho khoảnh khắc hiện tại, cho những câu chuyện vụn vặt của cô. Nỗi buồn nhẹ len lỏi trong lòng Lê An, như một sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng.
“Hạo này,” giọng Lê An nhỏ nhẹ, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. “Bài toán hôm nay khó ghê, cậu giải được không?” Cô bé kể về một bài toán khó mà cô đã loay hoay mãi không ra, hy vọng anh sẽ chia sẻ chút ít về việc học, hoặc đơn giản là để anh quay sang nhìn cô.
Trần Hạo không quay đầu lại, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, hoặc thoáng nhìn xuống cuốn sách. Giọng anh hơi mệt mỏi, cụt lủn: “Ừm… cũng tạm. An cứ về làm đi, có gì mai hỏi tớ.” Câu trả lời đó không phải là sự từ chối, nhưng nó lại thiếu đi sự ấm áp, sự quan tâm mà Lê An vẫn mong đợi. Nó như một cánh cửa khép hờ, không mời gọi cô bước vào.
Lê An khẽ cắn môi. Cô không nản lòng, cố gắng tìm một chủ đề khác, một lý do để kéo anh về với thực tại, về với khoảnh khắc của hai người. “À… mà cậu có định đi đâu chơi không? Sắp thi rồi mà cứ học hoài chắc mệt lắm.” Cô gợi ý, giọng nói chứa đựng một chút lo lắng thật tâm. Cô muốn anh được nghỉ ngơi, được thư giãn, và có lẽ là, được dành chút thời gian cho cô.
Trần Hạo khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình, nhưng Lê An vẫn cảm nhận được. “Tớ… tớ còn nhiều bài lắm. Chắc phải ôn thêm.” Anh nói, giọng nói lộ rõ sự căng thẳng và áp lực. Anh không nhìn cô, không hề biết rằng mỗi lời nói ấy, dù không cố ý, lại như một nhát dao nhỏ cứa vào trái tim An. Trong lòng Trần Hạo, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra: *An ơi, tớ xin lỗi, nhưng tớ phải cố gắng.* Anh nghĩ về tương lai, về những lời hứa thầm lặng, về việc anh phải là người đủ giỏi giang để nắm giữ tay An. Nhưng anh lại không biết rằng, An chỉ cần anh nắm tay cô *ngay lúc này*, không cần đợi đến một tương lai xa xôi nào đó. Cô chỉ cần anh nói một lời trấn an, một câu hỏi thăm chân thành, thay vì những câu trả lời cộc lốc, những cái nhìn xa xăm.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn, hòa vào tiếng gió xào xạc. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, Hạo đang dần trượt ra khỏi tầm tay cô, không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh đang quá bận rộn với những hoài bão của riêng mình. Cô vẫn đạp xe bên cạnh anh, nhưng cảm giác cô đơn bỗng chốc ập đến, lạnh lẽo hơn cả gió chiều. Cái “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận được trong lớp học ngày hôm trước, giờ đây đã hiện hữu rõ ràng hơn, như một bức tường trong suốt ngăn cách hai người, khiến họ nhìn thấy nhau nhưng không thể chạm tới. Cô tin vào tình cảm của Trần Hạo, nhưng cô cũng bắt đầu thấy mệt mỏi với sự im lặng, với sự chờ đợi một “lời nói không thành” mà anh vẫn cứ giữ kín trong lòng.
***
Chiều muộn, khi trời đã ngả bóng và không khí trở nên mát mẻ hơn, Trần Hạo lại tìm đến Hiệu sách Ông Đức, nơi quen thuộc của anh. Anh đứng trước một kệ sách cũ kỹ, đầy ắp những cuốn sách tham khảo đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ và mực mới từ những cuốn sách, hòa quyện với mùi trà thoang thoảng từ quầy của Ông Đức, tạo nên một không gian yên bình, tách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Ánh mắt anh lướt qua từng gáy sách, tìm kiếm một cuốn sách chuyên đề về vật lý mà thầy Bình đã gợi ý. Anh lướt tay trên những gáy sách sờn cũ, cảm nhận sự dày dặn của tri thức. Mỗi cuốn sách như một cánh cửa, hứa hẹn mở ra một chân trời mới, một tương lai rạng rỡ ở thành phố.
Đột nhiên, anh thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc ở một góc khác của hiệu sách. Lê An. Cô đang đứng ở đó, tay cầm một cuốn tiểu thuyết hay tập thơ, đôi mắt mơ màng lướt qua từng trang giấy. Ánh đèn điện vàng vọt chiếu lên mái tóc đen nhánh của cô, làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Hai người chạm mắt. Lê An nở một nụ cười nhẹ, có chút ngập ngừng. Trần Hạo cũng khẽ mỉm cười đáp lại, một nụ cười gượng gạo, rồi nhanh chóng quay lại với kệ sách. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ trong lòng, một sự giằng xé giữa mong muốn được ở bên An, được trò chuyện cùng cô như trước, và áp lực vô hình từ những cuốn sách, từ kỳ thi sắp tới.
Lê An khẽ bước tới gần anh, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút hy vọng mong manh. “Cậu… tìm được sách chưa Hạo?” cô hỏi, ánh mắt dừng lại trên cuốn sách anh đang cầm.
Trần Hạo khẽ lắc đầu, “Vẫn đang tìm, An. Cậu cũng vậy à?” Anh cố gắng duy trì sự bình thản, nhưng trong lòng anh đang gào thét. Anh muốn nói, anh muốn giải thích về những gì đang diễn ra trong tâm trí anh, về những mục tiêu anh đang theo đuổi. Nhưng rồi, những “lời nói không thành” lại mắc kẹt nơi cổ họng, không thể thoát ra.
Lê An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa một nỗi buồn mà Hạo không thể, hoặc không muốn, nhận ra. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài thầm lặng, rồi khép cuốn sách trên tay lại. “Chắc là… tớ về trước đây. Cậu đừng học khuya quá nhé.” Lời dặn dò của cô nghe thật dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự cam chịu, một sự chấp nhận rằng anh sẽ không đi cùng cô, sẽ không dành thêm thời gian cho cô lúc này.
Trần Hạo nhìn theo bóng An khuất dần sau cánh cửa hiệu sách. Anh biết cô buồn, anh cảm nhận được sự xa cách đó. Nhưng anh tự nhủ: *Tớ phải cố gắng, An ạ. Vì tương lai của chúng ta.* Anh vẫn tin rằng, mọi sự hy sinh, mọi sự xa cách tạm thời này đều là vì một ngày mai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh không biết rằng, cái tương lai mà anh đang vùi mình vào để xây đắp, lại chính là thứ đang từ từ phá hủy hiện tại, phá hủy sợi dây liên kết vô hình giữa anh và An. Ông Đức, người chủ hiệu sách gầy gò, đeo kính, đã quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai đứa trẻ. Ông ngồi sau quầy, nhấp một ngụm trà, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng của ông vang lên, như thể nói với chính mình, hoặc với không gian tĩnh lặng của hiệu sách. “Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Nhưng đôi khi, những điều ta không biết, lại chính là những điều quan trọng nhất.” Ông Đức khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy suy tư.
Trần Hạo không nghe rõ lời Ông Đức, hoặc có lẽ anh đã quá chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Anh lại vùi mình vào kệ sách, tìm kiếm cuốn sách tham khảo còn dang dở. Ngoài kia, đêm đã buông sâu hơn, mang theo hơi lạnh của gió và cả những hạt mưa lất phất lại bắt đầu rơi. Trần Hạo cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương. Anh biết mình đang mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục chạy theo giấc mơ của mình, một giấc mơ xa xôi, mà không hề hay biết rằng, mỗi bước anh chạy, lại là một bước đẩy Lê An xa hơn, vào một “khoảng cách vô hình” mà không lời nói nào có thể lấp đầy, và có lẽ, sẽ dẫn đến một “sai một bước, lỡ cả một đời” không thể cứu vãn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.