Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 33: Bóng Sách Và Nỗi Bâng Khuâng
Ngoài kia, đêm đã buông sâu hơn, mang theo hơi lạnh của gió và cả những hạt mưa lất phất lại bắt đầu rơi. Trần Hạo cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương. Anh biết mình đang mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Anh phải tiếp tục chạy theo giấc mơ của mình, một giấc mơ xa xôi, mà không hề hay biết rằng, mỗi bước anh chạy, lại là một bước đẩy Lê An xa hơn, vào một “khoảng cách vô hình” mà không lời nói nào có thể lấp đầy, và có lẽ, sẽ dẫn đến một “sai một bước, lỡ cả một đời” không thể cứu vãn.
***
Lê An bước vội khỏi hiệu sách, hơi thở cô hòa vào màn mưa lất phất, tan vào không khí lạnh buốt của đêm. Mỗi bước chân của cô dường như nặng hơn, không phải vì cơn mưa đang thấm ướt vạt áo, mà vì sự trống trải mơ hồ trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, những hạt mưa nhỏ li ti bám vào hàng mi, làm nhòe đi ánh đèn đường xa xa. Tựa như tâm trạng cô lúc này, một sự mờ ảo, khó định hình. Cô biết Trần Hạo có hoài bão, có ước mơ, nhưng sao những hoài bão ấy lại khiến anh trở nên xa lạ đến vậy? Cô nhớ như in ánh mắt anh lướt qua cô, rồi lại nhanh chóng quay về với chồng sách cao ngất. Nụ cười gượng gạo, lời đáp ngắn gọn, tất cả như một bức tường vô hình đang dần xây lên giữa hai người.
Về đến nhà, Lê An khẽ đóng cửa, tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng của gian bếp. Mẹ cô, bà Tư, đang ngồi may vá dưới ánh đèn dầu leo lét, ngẩng đầu nhìn cô với ánh mắt lo lắng. “Về rồi đó à con? Mưa rồi, sao không mang ô?” Bà nói, giọng ấm áp. Lê An chỉ khẽ lắc đầu, gượng cười: “Dạ con quên. Mẹ cứ làm đi, con lên phòng đây.” Cô không muốn mẹ nhìn thấy nỗi buồn đang cố che giấu trong mắt mình.
Phòng ngủ của Lê An nằm ở tầng hai, nơi có thể nhìn thẳng sang cửa sổ phòng Trần Hạo. Đây từng là vị trí mà cô yêu thích nhất, bởi mỗi khi Hạo học bài hay đọc sách khuya, ánh đèn vàng ấm áp từ phòng anh lại hắt sang, như một ngọn hải đăng xoa dịu những đêm cô đơn. Nhưng giờ đây, ánh đèn ấy lại trở thành một biểu tượng của sự xa cách, của những giờ phút anh miệt mài bên trang sách mà không có cô. Cô thay quần áo, rồi nằm vật ra giường, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi khung cửa sổ quen thuộc.
Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn cây sau nhà, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của đêm khuya, mà trong đó, nỗi bâng khuâng của Lê An lại càng trở nên rõ nét. Mùi gỗ cũ từ chiếc tủ quần áo, thoang thoảng mùi hương hoa nhài từ chậu cây mẹ đặt cạnh cửa sổ, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng đêm nay, chúng chỉ càng làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng cô. Cô nhớ lại những ngày Hạo thường qua nhà rủ đi chơi, những buổi chiều rong ruổi bên bờ sông, tiếng cười đùa vang vọng khắp con đường làng. Hạo của ngày đó, luôn sẵn sàng chia sẻ mọi chuyện, luôn dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy dần bị thay thế bởi hình ảnh anh cặm cụi bên sách vở, đôi mắt anh lướt nhanh qua từng dòng chữ, như thể cả thế giới thu lại trong những trang giấy ấy.
*Ánh đèn đó, giờ đây là người bạn thân nhất của anh ấy… còn em thì sao?* Cô tự hỏi. Câu hỏi ấy như một mũi kim châm vào trái tim, khiến cô thấy nhói đau. Cô biết anh đang cố gắng vì tương lai, vì một “chân trời mới” mà anh hằng mơ ước. Nhưng cô cũng sợ, sợ rằng trên con đường đi tìm chân trời ấy, anh sẽ bỏ quên cô ở lại phía sau, bỏ quên những điều bình dị, thân thuộc đã gắn bó hai người từ thuở bé. *Anh ấy có biết em đang nhìn không, hay chỉ mải mê với những con chữ?* Cô muốn tin rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn giữ hình bóng cô trong tâm trí. Nhưng sự im lặng, sự lảng tránh của anh những ngày qua khiến lòng cô nặng trĩu. Trần Hạo không phải là người giỏi bộc lộ cảm xúc, những “lời nói không thành” đã trở thành một phần của anh. Nhưng Lê An luôn tin rằng cô có thể đọc được suy nghĩ của anh qua ánh mắt, qua những hành động nhỏ nhặt. Giờ đây, ngay cả những điều đó cũng trở nên khó nắm bắt.
Cô trở mình, tiếng ga trải giường sột soạt trong đêm tĩnh mịch. Cô kéo chăn lên cao hơn, siết chặt lấy mình, như thể muốn tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi từ tấm vải quen thuộc. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, cố gắng nhắm mắt lại để tìm đến giấc ngủ, nhưng không thể. Hình ảnh khuôn mặt tập trung của Trần Hạo, với vầng trán nhăn lại vì suy nghĩ, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô biết anh đang dồn hết tâm huyết vào kỳ thi sắp tới, cô ủng hộ anh, nhưng nỗi sợ hãi về một “khoảng cách vô hình” đang lớn dần giữa hai người cứ ám ảnh cô không dứt. Cô lo lắng rằng, nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó, họ sẽ trở thành hai người xa lạ, đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt. Nỗi bâng khuâng ấy cứ đeo bám, khiến đêm của Lê An dài thêm, nặng trĩu những dự cảm không tên.
***
Sáng hôm sau, tiếng trống trường vang lên dồn dập, xua tan không khí ảm đạm của đêm qua. Sân trường cấp hai lại trở nên náo nhiệt, tiếng cười đùa của học sinh vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới từ các lớp học, cùng với mùi ẩm của sân đất sau cơn mưa nhẹ đêm qua, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của tuổi học trò. Nắng nhẹ trải vàng trên những hàng cây phượng, gió mát thổi lùa qua hành lang, mang theo chút hương hoa đại còn vương vấn. Nhưng đối với Lê An, tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy đều không thể xua tan được nỗi lo lắng đang ẩn hiện trong lòng.
Trong giờ ra chơi, khi các bạn xúm xít trò chuyện, chơi đùa, Lê An lại lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Cô nhanh chóng phát hiện Trần Hạo. Anh đứng một mình ở một góc hành lang khuất, dựa lưng vào tường, tay cầm một cuốn sách toán đã sờn cũ, đôi mắt lướt nhanh qua các công thức, vẻ mặt tập trung đến mức dường như không hề hay biết đến sự ồn ào xung quanh. Vẫn là anh, vẫn là hình ảnh quen thuộc của một Trần Hạo thông minh, trầm tĩnh, nhưng giờ đây lại mang một vẻ xa cách, khó gần hơn.
Lê An hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước đến gần anh. Tim cô đập nhẹ trong lồng ngực, một chút hồi hộp, một chút e dè. Cô muốn phá vỡ cái “khoảng cách vô hình” đang bao phủ lấy anh. “Hạo này,” cô gọi khẽ, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm giật mình anh khỏi dòng suy nghĩ.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh thoáng chút bất ngờ khi thấy cô. Anh khẽ gật đầu chào, rồi lại cúi xuống cuốn sách. “An đó à?” giọng anh trầm trầm, có chút mệt mỏi.
Lê An cố gắng nở một nụ cười thật tươi, dù trong lòng cô đang chất chứa bao nỗi niềm. “Cậu vẫn đang ôn toán à? Thầy Bình mới dặn có mấy dạng này khó, phải xem kỹ đó.” Cô cố gắng bắt chuyện về bài vở, hy vọng tìm thấy một điểm chung để kết nối.
Trần Hạo khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ trang sách. “Ừm. Mấy bài này khó thật, anh vẫn chưa hiểu hết.” Anh nói, ánh mắt vẫn dán vào những con số, những ký hiệu khô khan. Rồi anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sân trường náo nhiệt, nơi những tia nắng vàng đang nhảy múa trên tán lá. Tâm trí anh dường như đang ở một nơi rất xa, không phải là hành lang trường học này.
Lê An cảm nhận được sự lơ đễnh của anh. Nụ cười trên môi cô chợt tắt. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn gợi mở về những kế hoạch sau kỳ thi, về tương lai của cả hai. Cô muốn nghe anh nói về những gì anh mơ ước, về nơi anh muốn đến, và liệu cô có ở đó cùng anh không. “Hạo này, anh có nghĩ sau này mình sẽ làm gì không? Em thì… em muốn…” cô ngập ngừng, hy vọng anh sẽ tiếp lời, sẽ chia sẻ cùng cô.
Nhưng Trần Hạo không đợi cô nói hết câu. Anh khẽ ngắt lời cô, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng mang một sự dứt khoát đến lạ, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào cuốn sách, như thể đó là điều quan trọng nhất lúc này. “Anh phải cố gắng đỗ trường chuyên đã An à. Mấy bài này khó quá, anh không giải được.” Anh nói, rồi lại vùi đầu vào cuốn sách, như một lời kết thúc cho cuộc trò chuyện. Anh không nhận ra sự hụt hẫng trong ánh mắt cô, không cảm thấy được nỗi buồn đang dâng lên trong lòng cô gái nhỏ.
Lê An khẽ nắm lấy cánh tay Hạo, một cái chạm nhẹ, mong manh, như muốn níu giữ anh lại, muốn kéo anh về với thực tại, về với cô. Nhưng anh chỉ siết nhẹ một cái, một cái siết tay hờ hững, rồi lại buông ra để lật trang sách. Khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy như có một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa hai người, rộng lớn đến mức cô có thể cảm nhận được nó đang nuốt chửng những hy vọng nhỏ nhoi của mình. Nó không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong suy nghĩ, trong những ưu tiên. Anh không nói, nhưng hành động của anh đã nói lên tất cả.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên trên hành lang. Thầy Bình, người thầy giáo nghiêm nghị, mái tóc điểm bạc, đeo kính lão, đi ngang qua. Thầy dừng lại trước hai học trò, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng gương mặt. “Các em cố gắng ôn tập nhé, chỉ còn vài tháng nữa thôi là quyết định cả tương lai rồi! Đừng lơ là.” Giọng thầy vang lên rõ ràng, như một lời nhắc nhở, đồng thời cũng là một áp lực vô hình đè nặng lên vai cả Hạo và An. Lê An cảm thấy không khí càng thêm nặng nề. Lời của thầy Bình như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của Trần Hạo, rằng anh đang đi đúng hướng, rằng mục tiêu ấy là quan trọng hơn tất thảy. Cô lùi lại một bước, nhìn anh với ánh mắt đầy suy tư, trong lòng chất chứa nỗi bâng khuâng khó tả. Cô biết, Trần Hạo đang chạy theo một hoài bão lớn, và cô, dường như đang bị bỏ lại phía sau, một “khoảng cách vô hình” đang dần nới rộng, không biết bao giờ mới có thể lấp đầy.
***
Buổi chiều, sau khi tan học, Lê An ghé qua quán tạp hóa của Chú Nam để mua ít đồ lặt vặt giúp mẹ. Con đường dẫn đến quán nằm gần chợ, nên lúc nào cũng tấp nập xe cộ qua lại, tiếng người mua bán ồn ào từ chợ vọng sang, hòa lẫn với tiếng chuông cửa leng keng của quán tạp hóa mỗi khi có khách ra vào. Không khí ở đây luôn sống động, quen thuộc, nhưng cũng phảng phất chút lo toan của cuộc sống mưu sinh. Mùi xà phòng, mùi bánh kẹo ngọt ngào hòa quyện với mùi gia vị nồng nàn từ chợ, và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng mà Lê An đã quá quen thuộc.
Cô bước vào quán, chào Chú Nam đang ngồi đọc báo sau quầy, rồi đi thẳng đến kệ hàng. Khi quay ra, cô thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thiết ở đầu làng, đang ngồi nghỉ chân trên chiếc băng ghế đá trước quán. Bà Mai tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, ánh mắt trìu mến nhìn cô. Bà thường ra đây ngồi hóng mát, trò chuyện với những người qua lại.
“An nhà mình đi chợ đó à con?” Bà Mai hỏi, giọng nói hiền từ, ấm áp.
Lê An mỉm cười, tiến lại gần: “Dạ, con mua đồ giúp mẹ ạ. Bác Mai khỏe không?”
“Bác vẫn khỏe, con. Mà nhìn con lớn phổng phao, xinh xắn quá đi thôi. Mới ngày nào còn chạy lon ton theo thằng Hạo khắp làng.” Bà Mai khẽ cười, ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt thanh tú của Lê An, rồi lại lướt qua con đường làng quen thuộc. “Mà thằng Hạo dạo này chăm học ghê, ít thấy nó ra bờ sông chơi với con. Hồi trước cứ chiều chiều là thấy hai đứa ra bờ sông ngồi trò chuyện, đọc sách.”
Nghe nhắc đến Trần Hạo, nụ cười trên môi Lê An khẽ nhạt đi. Cô cúi đầu xuống, tay siết chặt túi đồ. “Dạ, anh ấy bận ôn thi ạ, thi vào trường chuyên mà bác.” Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng một nỗi buồn mà chính cô cũng không muốn thừa nhận. Cô biết, việc Trần Hạo chăm học là tốt, là điều anh nên làm. Nhưng sự vắng mặt của anh bên bờ sông cũ, bên những con đường quen thuộc, lại để lại một khoảng trống lớn trong lòng cô.
Bà Mai nhìn Lê An, ánh mắt bà như đọc thấu được những suy nghĩ đang giằng xé trong lòng cô gái trẻ. Bà khẽ thở dài, một tiếng thở dài thầm lặng, rồi vỗ nhẹ lên tay An. “Ừ, lũ trẻ lớn lên là phải có chí hướng, có ước mơ riêng. Ai rồi cũng phải đi con đường của riêng mình thôi. Nhưng đôi khi,” Bà Mai ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông ẩn hiện sau hàng cây, “có chí hướng quá lại quên mất những điều bình dị xung quanh. Cố gắng học hành cho tốt, nhưng cũng đừng để mất đi những thứ quý giá nhất con ạ.”
Lời nói của Bà Mai như một lời nói hộ nỗi lòng của Lê An. Cô ngước nhìn người phụ nữ lớn tuổi, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa được thấu hiểu, vừa chua xót. Cô biết Bà Mai không cố ý trách móc Trần Hạo, mà chỉ đang nói lên một sự thật hiển nhiên của cuộc đời. Sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi, và có thể, những gì cô đang cảm nhận chính là khởi đầu của sự thay đổi lớn lao ấy. Cô cảm thấy sự quan tâm của người lớn, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi và có thể sẽ làm cô mất đi những điều đã quen thuộc.
Lê An cúi đầu cảm ơn Bà Mai, tay cô siết chặt túi đồ đến mức các ngón tay trắng bệch. “Dạ, con nhớ lời bác dặn ạ.” Cô nói, giọng nghẹn lại. Cô bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc, cảm giác bâng khuâng và một nỗi lo lắng mơ hồ bao trùm lấy cô. Những lời của Bà Mai cứ văng vẳng bên tai, như một điềm báo về một tương lai mà cô không dám nghĩ tới. Trần Hạo đang mải miết chạy theo giấc mơ của anh, còn cô, cô đang đứng đây, cảm nhận từng bước chân anh rời xa. Mỗi bước anh chạy, lại là một bước đẩy cô vào “khoảng cách vô hình”, một khoảng cách mà cô sợ rằng sẽ không bao giờ có thể lấp đầy, sẽ dẫn đến một “sai một bước, lỡ cả một đời” không thể cứu vãn. Lê An nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông xuống trên bờ sông cũ, lòng cô nặng trĩu những dự cảm. Có lẽ, những điều quý giá nhất mà Bà Mai nhắc đến, đang dần tuột khỏi tầm tay cô, từng chút một, “chậm một nhịp” mà cô không cách nào níu giữ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.