Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 34: Gió Sông, Trang Sách Và Áp Lực Vô Hình
Lời của Bà Mai cứ văng vẳng bên tai Lê An, như một điềm báo về một tương lai mà cô không dám nghĩ tới. Trần Hạo đang mải miết chạy theo giấc mơ của anh, còn cô, cô đang đứng đây, cảm nhận từng bước chân anh rời xa. Mỗi bước anh chạy, lại là một bước đẩy cô vào “khoảng cách vô hình”, một khoảng cách mà cô sợ rằng sẽ không bao giờ có thể lấp đầy, sẽ dẫn đến một “sai một bước, lỡ cả một đời” không thể cứu vãn. Lê An nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông xuống trên bờ sông cũ, lòng cô nặng trĩu những dự cảm. Có lẽ, những điều quý giá nhất mà Bà Mai nhắc đến, đang dần tuột khỏi tầm tay cô, từng chút một, “chậm một nhịp” mà cô không cách nào níu giữ. Cô miết nhẹ lòng bàn tay lên chiếc túi vải đựng sách vở, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc cặp sách, như chính hơi lạnh đang len lỏi vào tâm hồn mình. Cô ước mình có thể chạy thật nhanh về nhà, giấu mình vào góc phòng quen thuộc, nơi mọi nỗi lo lắng dường như tan biến mỗi khi cô mở cuốn sách cũ hay ngắm nhìn bức ảnh chụp chung với Trần Hạo thuở bé. Nhưng ngay cả trong suy nghĩ đó, cô cũng không thể rũ bỏ được cảm giác nặng nề. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, ánh hoàng hôn vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt cô, tất cả dường như đều mang một sắc thái u buồn, hệt như những bài thơ cô vẫn đọc lén trong những cuốn sổ tay cũ kỹ.
***
Buổi chiều hôm sau, khi ánh nắng đã dịu bớt, trải một màu vàng ươm lên khắp không gian, Lê An và Trần Hạo lại tìm về bờ sông quen thuộc. Nơi đây, gió vẫn thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông, xua đi cái nóng bức còn vương lại của buổi trưa hè. Thảm cỏ xanh mướt trải dài, mềm mại dưới chân, mời gọi những ai muốn tìm một chốn bình yên. Hai đứa chọn một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ che phủ. Dưới bóng râm mát rượi, sách vở được trải rộng trên tấm vải cũ kỹ mà An đã cẩn thận mang theo. Những trang giấy trắng tinh, hay đã ngả màu ố vàng theo thời gian, phản chiếu ánh nắng chiều, lấp lánh như những mảnh gương nhỏ. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây. Mùi phù sa đặc trưng của dòng sông, hòa lẫn với mùi cỏ non và hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản hòa tấu của thiên nhiên, quen thuộc và an yên đến lạ.
Trần Hạo, với vẻ mặt tập trung thường thấy, đang cặm cụi giải một bài toán hình học phức tạp. Cậu nhíu mày, cây bút chì xoay xoay giữa các ngón tay thon dài, thỉnh thoảng lại gạch xóa, rồi ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay đã sờn bìa. Những đường nét trên gương mặt cậu, dù vẫn còn nét trẻ con của tuổi mới lớn, đã bắt đầu hiện rõ sự quyết tâm và nghiêm túc. Tóc mái rủ xuống che một phần trán, tạo nên một vẻ lãng tử nhưng cũng đầy suy tư. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, vẽ lên gương mặt cậu những vệt sáng tối, càng làm nổi bật sự chăm chú của Hạo. Lê An ngồi cạnh, tay chống cằm, đôi mắt trong veo dõi theo từng cử động của cậu. Cô đã cố gắng giải bài toán đó ở nhà, nhưng nó dường như vượt quá khả năng của cô.
“Hạo này,” giọng Lê An vang lên, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Cô khẽ nghiêng đầu, để lộ vành tai nhỏ xinh. “Bài này khó quá, cậu giảng lại cho tớ chỗ này được không?”
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu rời khỏi trang sách, hướng về phía Lê An. Có một thoáng bất ngờ, rồi ánh mắt đó dịu lại, một nụ cười rất khẽ nở trên môi cậu. “Bài nào?” Hạo hỏi, giọng trầm ấm, nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu vì bị cắt ngang. Cậu đưa tay chỉ vào trang sách của mình, rồi lại nhìn sang cuốn sách của An.
Lê An đưa cuốn sách của mình đến gần, chỉ vào một công thức phức tạp. “Chỗ này này. Tớ không hiểu tại sao lại phải áp dụng cái này, rồi làm thế nào để suy ra được cái kia.”
Trần Hạo nhận lấy cuốn sách, đặt nó lên đùi mình, rồi bắt đầu giải thích. Cậu cúi xuống, đầu hơi sát vào An, để cô có thể nhìn rõ từng nét chữ, từng con số mà cậu đang chỉ. “Chỗ này mình phải áp dụng công thức này,” Hạo nói, ngón tay cậu lướt nhẹ trên dòng chữ in trong sách, “Đây là định lý Pythagoras mở rộng, dùng để tính cạnh trong tam giác không vuông. Rồi từ đó, mình sẽ biện luận thế này, dựa trên giả thiết mà đề bài cho. Cậu nhớ không, cái phần mà thầy Bình đã giảng ở trên lớp ấy?” Cậu quay sang nhìn Lê An, ánh mắt dò hỏi.
Lê An chăm chú lắng nghe, đôi khi lại gật gù ra vẻ đã hiểu. Mùi mực từ trang sách và mùi hương thoang thoảng từ tóc của Trần Hạo hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác gần gũi, thân thuộc đến lạ. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cánh tay cậu khi họ vô tình chạm nhẹ vào nhau trong lúc Hạo di chuyển cuốn sách. Cảm giác ấy thật mong manh, nhưng lại khiến trái tim cô rung lên khe khẽ. Cô lấy cây bút chì của mình, cẩn thận ghi chép lại những lời giải thích của Trần Hạo vào cuốn sổ nhỏ. Những nét chữ của An tròn trịa, nắn nót, khác hẳn với nét chữ hơi bay bướm của Hạo. Cô đặt câu hỏi, Trần Hạo kiên nhẫn trả lời, không một chút tỏ vẻ bực bội. Giọng cậu đều đều, rõ ràng, giúp cô dễ dàng tiếp thu. Mỗi khi Hạo dừng lại, Lê An lại ngước lên nhìn cậu, đôi mắt như muốn đọc thêm những điều ẩn chứa trong ánh mắt ấy. Cô thấy trong mắt Hạo sự tập trung, sự thông minh, nhưng cũng có một chút gì đó xa xôi, như thể tâm trí cậu luôn hướng về những điều lớn lao hơn, vượt ra ngoài khoảnh khắc hiện tại.
Xa xa, Bác Sáu, người lái đò già với làn da rám nắng và mái tóc bạc phơ, vẫn chèo thuyền thong thả trên dòng sông. Tiếng mái chèo khua nước đều đặn, tạo nên một âm thanh trầm bổng, hòa cùng tiếng gió rì rào. Bác Sáu không hề để ý đến hai đứa trẻ đang miệt mài học bài bên bờ, chỉ chú tâm vào dòng chảy và những con sóng nhỏ. Phía bên kia bờ, dưới bóng cây cổ thụ khác, người đàn ông đánh cờ vẫn ngồi im lìm, không một tiếng động, đôi khi chỉ thở dài thườn thượt khi ván cờ không như ý. Cả hai đều là những mảnh ghép quen thuộc của bức tranh làng quê, là những biểu tượng của sự bình yên và dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ. Lê An nhìn Bác Sáu, rồi lại nhìn sang Trần Hạo. Cô tự hỏi, liệu sau này, khi Hạo lớn lên, cậu có còn giữ được sự bình yên như Bác Sáu, hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc đời như những con thuyền trôi giữa dòng? Cô cảm thấy một nỗi lo lắng vô cớ len lỏi trong lòng, dù khoảnh khắc này, bên cạnh Hạo, cô vẫn cảm thấy an toàn và được che chở.
Hạo giảng xong một bài, lại chuyển sang bài khác. Cậu giải thích rất tỉ mỉ, đôi khi còn đưa ra những ví dụ thực tế để Lê An dễ hình dung. Lê An không chỉ nghe Hạo giảng bài, mà còn cảm nhận được sự quan tâm thầm lặng của cậu dành cho mình. Ánh mắt Hạo đôi khi lướt qua cô, như muốn kiểm tra xem cô có hiểu bài hay không, hay chỉ đơn giản là một thói quen tự nhiên. Cô biết, Trần Hạo không phải là người hay nói những lời đường mật, nhưng những hành động nhỏ bé này lại quý giá hơn vạn lời nói đối với cô. Tuy nhiên, đằng sau sự kiên nhẫn và tận tình đó, Lê An vẫn cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai Trần Hạo. Cậu luôn nhìn đồng hồ, luôn lật giở những trang sách tiếp theo, như thể thời gian không bao giờ là đủ. Cô biết, cậu đang dốc toàn bộ sức lực cho kỳ thi sắp tới, một kỳ thi sẽ quyết định tương lai của cậu, và có thể là cả tương lai của hai người.
***
Thời gian trôi qua nhanh chóng như những con sóng nhỏ lướt trên mặt sông, không để lại dấu vết. Khi Lê An ngẩng đầu lên, mặt trời đã dần khuất sau rặng tre xanh rì ở phía tây. Những tia nắng cuối cùng, vàng rực và yếu ớt, chỉ còn đủ sức vẽ nên những vệt sáng dài trên dòng nước, rồi cũng nhanh chóng chìm vào bóng tối. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm đặc trưng của buổi chiều tà ven sông. Gió thổi mạnh hơn, làm tóc Lê An bay lòa xòa trước mặt, và những trang sách cũng khẽ rung lên theo từng đợt gió. Trần Hạo vẫn miệt mài, không hề hay biết đến sự thay đổi của cảnh vật xung quanh. Cậu vẫn cúi đầu, đôi mắt dán chặt vào những công thức, những bài toán phức tạp. Cây bút chì trong tay cậu vẫn không ngừng lướt trên giấy, ghi chép và gạch xóa. Gương mặt cậu hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi khi lại nhíu mày, thể hiện sự vật lộn với những con số khô khan.
Lê An nhìn gương mặt chăm chú của cậu, trong lòng dấy lên những cảm xúc khó tả. Cô ngưỡng mộ sự quyết tâm của Trần Hạo, nhưng cũng không thể ngăn được nỗi buồn man mác đang len lỏi trong trái tim mình. Cậu ở ngay cạnh cô, nhưng dường như tâm trí cậu lại đang ở một nơi rất xa, nơi có những mục tiêu, những hoài bão lớn lao mà cô không thể chạm tới. Cô đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc bay bay trước mắt, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Nỗi bâng khuâng, sự bất an mà Bà Mai đã vô tình gợi ra hôm qua, giờ đây lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Cô thấy mình như một cánh chim nhỏ, đang cố gắng bám víu vào một cành cây, trong khi cành cây ấy lại đang vươn mình ra xa, hướng về một chân trời mới.
“Hạo này,” Lê An khẽ gọi, giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. Cô phải lấy hết can đảm mới có thể thốt ra câu hỏi này. “Sau này, nếu cậu đỗ trường chuyên ở thành phố… cậu có về thăm tớ thường xuyên không?” Cô nhìn vào mắt cậu, cố gắng tìm kiếm một lời trấn an, một sự khẳng định. Ánh mắt cô chất chứa sự lo lắng, như muốn níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu rời khỏi trang sách. Có một thoáng bất ngờ hiện lên trên gương mặt cậu, như thể câu hỏi của Lê An đã kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ miên man về bài vở. Cậu chớp mắt mấy cái, dường như phải mất một vài giây để định hình lại. Nụ cười rất khẽ thoáng hiện trên môi cậu, nhưng nó nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho vẻ nghiêm túc thường ngày. Cậu không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô, mà lại nhanh chóng trở lại với đống sách vở. “Tất nhiên rồi An,” Hạo nói, nhưng giọng cậu có vẻ hơi vội vàng, như muốn kết thúc chủ đề này càng sớm càng tốt. “Nhưng giờ mình phải tập trung đã. Còn mấy bài này khó lắm, cậu xem thử cách giải này được không?” Cậu vừa nói, vừa chỉ tay vào một công thức mới trong cuốn sách, như muốn chuyển hướng sự chú ý của Lê An sang việc học. Sự lảng tránh vô thức của Trần Hạo, dù cậu không hề cố ý, lại càng khoét sâu thêm vào nỗi bất an trong lòng Lê An. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, được xây bằng những công thức, những bài toán, và cả những hoài bão lớn lao của Trần Hạo.
Lê An khẽ thở dài một tiếng nữa, lần này nặng nề hơn. Cô mỉm cười gượng gạo, một nụ cười mà chính cô cũng cảm thấy chua chát. “Ừm…” Cô đáp, giọng nói lạc đi trong gió. Cô đặt tay lên trang sách của Trần Hạo, khẽ chạm vào mu bàn tay cậu. Làn da của Hạo mát lạnh, nhưng ngay lập tức, cậu giật mình nhẹ, rút tay lại một cách vô thức. Cậu không hề nhìn cô, chỉ vội vàng chỉ vào một công thức phức tạp hơn, như muốn dùng việc học để lấp đầy khoảng trống vừa tạo ra. Hành động ấy, dù chỉ là một phản xạ tự nhiên, lại như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim Lê An. Cô biết, Hạo không cố ý làm tổn thương cô, nhưng sự vô tâm ấy lại đau đớn hơn bất kỳ lời nói gay gắt nào. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một dòng nước chảy xiết, cố gắng nắm giữ một thứ gì đó, nhưng lại càng nắm chặt, thứ ấy lại càng trôi đi xa.
Bầu trời chuyển màu xám tro, và những ánh sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh yếu ớt. Xa xa, tiếng loa phát thanh của thị trấn vang lên, rè rè trong gió, nhắc nhở về “kỳ thi quan trọng sắp tới”. Giọng nói khô khan từ chiếc loa, dù chỉ là những thông báo quen thuộc, lại như một lời nhắc nhở phũ phàng về áp lực đang đè nặng lên vai Trần Hạo, và cũng là nguyên nhân cho “khoảng cách vô hình” đang dần nới rộng giữa hai người. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng tiếng loa vẫn văng vẳng bên tai, như một hồi chuông báo động. Cô mở mắt ra, nhìn về phía dòng sông, nơi những con sóng nhỏ vẫn vỗ vào bờ, kiên nhẫn và không ngừng nghỉ. Cô ước gì mình cũng có thể kiên nhẫn như dòng sông, chờ đợi Hạo, nhưng cô cũng sợ rằng sự chờ đợi ấy sẽ chỉ đổi lại bằng nỗi cô đơn và sự hụt hẫng.
***
Buổi tối buông xuống thật nhanh, mang theo cái lạnh se sắt và một bầu không khí tĩnh mịch hơn. Ánh trăng bắt đầu soi bóng xuống dòng sông, vẽ nên một vệt sáng bạc lấp lánh trên mặt nước đen thẫm. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua từng kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đặn, như một bản nhạc buồn man mác. Trần Hạo, sau một hồi lâu vật lộn với những bài toán, cuối cùng cũng gấp sách lại. Cậu vội vã nhét sách vở vào cặp, dường như muốn kết thúc buổi tối càng nhanh càng tốt. Sự gấp gáp của cậu khiến Lê An cảm thấy hụt hẫng. Cô vẫn còn muốn nán lại một chút nữa, muốn được tận hưởng những khoảnh khắc cuối cùng của buổi tối bên bờ sông này.
“Hôm nay học được nhiều đấy,” Trần Hạo nói, giọng cậu nghe có vẻ mệt mỏi nhưng cũng pha chút hài lòng. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ quần áo, rồi nhìn về phía Lê An. “Về thôi An, muộn rồi.” Ánh mắt cậu thoáng lướt qua cô, rồi lại hướng về phía con đường làng đã mờ ảo trong bóng tối. Cậu không nhận ra, hay cố tình không nhận ra, sự lưu luyến trong ánh mắt cô.
Lê An vẫn ngồi yên một lúc, không muốn đứng dậy. Cô nhìn xa xăm ra phía dòng sông, nơi ánh trăng đang vẽ nên một bức tranh huyền ảo. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa, và cả mùi giấy cũ từ sách vở vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng lại mang một sắc thái u buồn. Cô cảm thấy một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ, dù cả hai đang đứng cạnh nhau, chỉ cách nhau một vài bước chân. Nỗi lo lắng từ hôm qua, sau lời nói của Bà Mai, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được rằng, Hạo đang trôi đi, từng chút một, và cô không biết làm cách nào để níu giữ.
“Ừm…” Lê An khẽ đáp, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. Cô đứng dậy, chậm rãi thu dọn sách vở của mình. Đôi tay cô miết nhẹ lên cuốn sổ nhật ký giấu trong cặp, nơi cô vẫn thường ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc thầm kín của mình. Cuốn sổ nhỏ, với bìa da đã sờn, là nơi cất giữ những bí mật mà cô không thể nói ra. “Cậu có thấy,” cô ngập ngừng, lấy hết can đảm để thốt ra câu hỏi mà cô đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay. “Dạo này chúng ta ít có thời gian nói chuyện phiếm như trước không?” Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô chất chứa sự mong chờ và cả nỗi sợ hãi. Cô muốn cậu trấn an cô, muốn cậu nói rằng mọi chuyện vẫn ổn, rằng họ vẫn như xưa.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, có vẻ hơi bất ngờ trước câu hỏi của Lê An. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, rồi nhìn xuống đất. “Kỳ thi mà An,” cậu nói, giọng cậu có vẻ hơi miễn cưỡng, như thể cậu đang cố gắng tìm một lý do hợp lý để giải thích. “Mình phải tập trung. Sau này mọi chuyện sẽ khác.” Cậu không nói rõ “khác” như thế nào. Liệu đó là một sự khác biệt tốt đẹp, khi cậu đã đạt được mục tiêu của mình và có thể dành nhiều thời gian hơn cho cô? Hay đó là một sự khác biệt đầy xa cách, khi con đường của cậu và con đường của cô sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau? Sự mơ hồ trong lời nói của Trần Hạo càng làm nỗi lo lắng trong lòng Lê An thêm chồng chất. Cô cảm thấy như cậu đang cố tình lảng tránh một cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, một sự chia sẻ mà cô đang rất cần.
Trần Hạo không đợi Lê An trả lời, cậu đã quay lưng đi trước một bước nhỏ. Bóng lưng cậu in dài dưới ánh trăng, vừa cao lớn, vừa có một chút gì đó cô độc. Lê An nán lại một chút, khẽ ngước nhìn bầu trời đêm, nơi hàng ngàn vì sao đang lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Rồi ánh mắt cô lại dừng lại ở bóng lưng Trần Hạo, đang dần khuất xa. Cô miết nhẹ tay lên cuốn sổ nhật ký một lần nữa, cảm thấy một nỗi buồn man mác. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ hiểu được những cảm xúc đang giằng xé trong lòng cô không? Liệu cậu có biết rằng, mỗi bước cậu đi, mỗi lời cậu nói ra, hay cả những điều cậu không nói, đều đang tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa hai người? Khoảng cách ấy, cô sợ rằng, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy, và có lẽ, những lời của Bà Mai đã đúng. Những điều quý giá nhất, đang dần tuột khỏi tầm tay cô, “chậm một nhịp” mà cô không cách nào níu giữ. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và hai con người, dù từng rất gần, giờ đây lại đang cảm nhận được sự xa cách len lỏi vào từng khoảnh khắc chung. Lê An biết, đó là một sai lầm, một sự lựa chọn của số phận, nhưng cô không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận và cảm nhận từng chút nỗi đau của sự chia ly đang chớm nở.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.