Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 35: Ước Mơ Về Một Thành Phố Xa

Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và hai con người, dù từng rất gần, giờ đây lại đang cảm nhận được sự xa cách len lỏi vào từng khoảnh khắc chung. Lê An biết, đó là một sai lầm, một sự lựa chọn của số phận, nhưng cô không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận và cảm nhận từng chút nỗi đau của sự chia ly đang chớm nở. Bóng lưng Trần Hạo khuất dần trên con đường làng mờ ảo, để lại cô một mình bên bờ sông, giữa màn đêm tĩnh mịch và những suy tư rối bời.

Hôm sau, như một sự sắp đặt nghiệt ngã của số phận, họ lại tìm đến bờ sông cũ, nơi từng là chốn riêng tư để dệt nên những ước mơ và sẻ chia những nỗi niềm. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua tán lá phượng già, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước gợn sóng. Tiếng sóng vỗ nhẹ, đều đặn vào bờ, như một nhịp đập chậm rãi của thời gian. Gió xào xạc qua hàng tre, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hơi nước mát lành từ dòng sông, nhưng hôm nay, mùi hương ấy lại mang theo một chút gì đó của sự phai nhạt, của nỗi buồn man mác.

Trần Hạo và Lê An ngồi dưới gốc phượng, những trang sách giáo khoa trải rộng trên tấm chiếu nhỏ. Cậu cúi đầu, chăm chú giải một bài toán hình học phức tạp, đôi khi nhíu mày suy nghĩ, rồi lại cẩn thận viết những công thức vào vở. Tiếng bút sột soạt trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, như thể cả thế giới xung quanh đang nín thở dõi theo cuộc vật lộn của cậu với những con số khô khan. Trần Hạo tập trung đến mức dường như quên đi mọi thứ xung quanh, kể cả sự hiện diện của Lê An bên cạnh. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn cô, không phải để tìm kiếm sự đồng cảm hay chia sẻ, mà chỉ đơn thuần là để kiểm tra xem cô có theo kịp bài giảng của mình không. Giọng cậu trầm và chậm, từng lời giải thích đều súc tích và rõ ràng, nhưng thiếu đi sự ấm áp, gần gũi như những ngày tháng trước.

“Chỗ này em hiểu chưa? Phải đặt ẩn phụ thế này, rồi dùng định lý Pythagoras để tìm ra cạnh này…” Trần Hạo nói, ngón tay cậu chỉ vào một đoạn công thức phức tạp, ánh mắt vẫn dán chặt vào trang sách.

Lê An gật đầu nhẹ, cố gắng ép mình tập trung vào những con số và ký hiệu. “Ừm… em hiểu rồi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng tâm trí cô không hoàn toàn ở đó. Ánh mắt cô vô thức lướt ra xa, nhìn về phía dòng sông đang trôi. Dòng nước vẫn êm đềm, vẫn hiền hòa, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ gì đó xa xăm, vô định, như chính tương lai mà cô đang cảm nhận. Nỗi bâng khuâng từ hôm qua, sau lời nói lấp lửng của Trần Hạo, vẫn còn lởn vởn trong lòng. Cô cảm thấy một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ, dù cả hai đang ngồi kề bên nhau, chỉ cách nhau một gang tay. Sự tập trung tuyệt đối của Trần Hạo vào việc học, vào những mục tiêu cá nhân của cậu, đã vô tình tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách tâm hồn cậu với những cảm xúc tinh tế của cô.

Lê An nhớ lại những buổi chiều ngày xưa, khi họ cũng ngồi bên bờ sông này, nhưng thay vì những bài toán khô khan, họ lại trò chuyện về những chuyện trên trời dưới biển. Những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, những tiếng cười giòn tan, hay đơn giản chỉ là sự im lặng đầy thấu hiểu. Giờ đây, sự im lặng ấy không còn là sự thấu hiểu nữa, mà là một gánh nặng, một dấu hiệu của sự xa cách đang dần thành hình. Cô muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cậu về những mơ ước xa xôi của cậu, muốn biết liệu cô có còn chỗ trong những giấc mơ ấy không. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, trở thành những *lời nói không thành*. Cô sợ hãi câu trả lời, sợ hãi đối mặt với một sự thật mà cô đã lờ mờ nhận ra.

Cô khẽ đưa tay miết nhẹ lên bìa cuốn sổ nhật ký giấu trong cặp, nơi cô vẫn thường ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc thầm kín của mình. Cuốn sổ nhỏ, với bìa da đã sờn, là nơi cất giữ những bí mật mà cô không thể nói ra, là nơi duy nhất cô có thể trút bỏ nỗi lòng. Cô cảm thấy lạnh lẽo một cách lạ lùng, dù gió chiều không quá mạnh. Đó là cái lạnh toát ra từ nỗi bất an, từ sự lo lắng về một tương lai mờ mịt, nơi mà con đường của cô và Trần Hạo có thể rẽ sang hai hướng khác nhau. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ cảm nhận được những cảm xúc đang giằng xé trong lòng cô không? Liệu cậu có biết rằng, mỗi bước cậu đi, mỗi lời cậu nói ra, hay cả những điều cậu không nói, đều đang tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa hai người? Khoảng cách ấy, cô sợ rằng, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy.

Trần Hạo dường như đã giải xong một phần bài tập khó. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự tập trung cao độ. Cậu nhìn Lê An, thấy cô đang nhìn xa xăm ra phía sông. Cậu không nhận ra sự u buồn trong ánh mắt cô, chỉ nghĩ rằng cô đang mệt mỏi vì học. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm vì hoàn thành công việc, nhưng lại vô tình làm tăng thêm nỗi nặng trĩu trong lòng Lê An.

“Mấy bài này cũng không quá khó nếu em chịu khó tư duy một chút,” Trần Hạo nói, giọng cậu nghe có vẻ khuyến khích, nhưng cũng pha chút sự khách sáo. “Cứ làm theo công thức là được.” Cậu không biết rằng, thứ Lê An cần không phải là công thức, mà là một lời động viên, một sự trấn an rằng mọi thứ vẫn sẽ ổn, rằng họ vẫn sẽ như xưa. Nhưng Trần Hạo, với sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu của mình, đã vô tình bỏ qua những tín hiệu yếu ớt ấy. Cậu lại cúi xuống sách, tiếp tục giải một bài khác, như thể muốn tận dụng từng khoảnh khắc quý báu của buổi chiều. Lê An chỉ biết lặng lẽ nhìn cậu, nhìn bóng cậu in trên trang giấy, và cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự trôi đi của thời gian, của tuổi thơ, và của cả một mối quan hệ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi.

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, hắt lên mặt sông những dải màu cam, hồng, tím huyền ảo. Gió sông lồng lộng hơn, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương của đêm sắp về. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của tạo hóa. Trần Hạo, sau một hồi lâu vật lộn với những bài toán cuối cùng, cũng gấp sách lại. Cậu hít một hơi thật sâu, như muốn lấp đầy lồng ngực bằng không khí mát lành của buổi chiều tà, và cũng như muốn gom góp đủ dũng khí cho một điều sắp nói ra.

Cậu nhìn về phía chân trời, nơi những mái nhà thị trấn nhỏ bé dần chìm trong ánh chiều tà, và xa hơn nữa, là những ngọn núi mờ ảo. Trong một khoảnh khắc bộc phát, khi áp lực của những con số đã được giải tỏa, và một tia hy vọng mới bùng cháy trong lòng, cậu quay sang Lê An. Ánh mắt cậu lấp lánh một tia sáng khác lạ, không còn là sự tập trung khô khan của việc học, mà là sự háo hức, niềm mơ ước của tuổi trẻ.

“An này, sau này anh muốn thi vào trường chuyên ở thành phố.” Trần Hạo nói, giọng cậu trầm nhưng chất chứa một sự quyết tâm lạ thường. Cậu nhìn thẳng vào mắt Lê An, không hề nhận ra sự thay đổi sắc thái trong ánh mắt cô. Đối với Trần Hạo, đây chỉ đơn thuần là việc chia sẻ một mục tiêu lớn lao trong cuộc đời mình, một bước ngoặt quan trọng mà cậu đã ấp ủ bấy lâu. Cậu không nghĩ rằng lời nói này lại có thể gieo vào lòng Lê An những hạt mầm của sự lo lắng và bất an. “Nghe nói ở đó có thầy cô giỏi lắm, với lại có nhiều sách hay nữa. Anh muốn được học những thứ mới mẻ, muốn được thử thách bản thân mình.”

Lê An im lặng một lúc lâu, trái tim cô như thắt lại. Câu nói của Trần Hạo, dù chỉ là một lời thổ lộ ước mơ bình thường của một cậu học trò, nhưng lại giáng xuống cô như một gáo nước lạnh, làm tan biến những tia hy vọng mong manh cuối cùng mà cô vẫn cố gắng níu giữ. Tất cả những nỗi lo lắng bấy lâu, những cảm giác về “khoảng cách vô hình”, về việc “Hạo đang trôi đi”, giờ đây đã có một hình hài cụ thể, rõ ràng hơn bao giờ hết. Thành phố. Hai từ ấy vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự chia ly. Cô chầm chậm quay đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh chứa đựng nhiều cảm xúc khó tả: sự bất ngờ, nỗi buồn, và cả một chút tủi thân.

“Thành phố… xa lắm không, Hạo?” Lê An khẽ hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng chất chứa sự mong manh, yếu ớt. Cô muốn cậu trấn an cô, muốn cậu nói rằng dù xa xôi, họ vẫn sẽ tìm cách giữ lấy nhau.

Trần Hạo không chú ý đến sự thay đổi trong giọng nói của Lê An, cậu chỉ mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy, trong mắt cô, lại mang một vẻ vô tư đến tàn nhẫn. “Cũng không xa lắm đâu, đi xe khách vài tiếng là tới. Nhưng mà ở đó thì… khác hẳn thị trấn mình.” Cậu nói, ánh mắt cậu lại hướng về phía xa xăm, nơi cậu hình dung ra một thế giới mới mẻ, rộng lớn hơn rất nhiều so với thị trấn nhỏ bé ven sông này. Cậu không hề biết rằng, cái từ “khác hẳn” ấy đã gieo vào lòng Lê An một nỗi sợ hãi khôn nguôi. Khác hẳn thị trấn mình, liệu có nghĩa là cậu cũng sẽ khác hẳn, sẽ không còn là Trần Hạo của ngày xưa, của những buổi chiều bên bờ sông này nữa không?

Nỗi lo lắng trong lòng Lê An bỗng trở nên cụ thể hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mùi nước sông và phù sa, vốn dĩ là những mùi hương thân thuộc của tuổi thơ, giờ đây lại thấm đẫm một nỗi buồn man mác. Gió nhẹ lướt qua làn da, không còn là hơi mát lành mà là cảm giác lạnh lẽo của sự bất an đang lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, lời thổ lộ của Trần Hạo về việc vào trường chuyên ở thành phố chính là bước đầu tiên báo hiệu cho sự chia ly vật lý và khoảng cách địa lý giữa hai người. Đó không chỉ là khoảng cách về không gian, mà còn là khoảng cách về những ước mơ, hoài bão, và có lẽ, cả về cảm xúc.

Lê An cúi đầu, ánh mắt cô nhìn xuống những viên sỏi nhỏ dưới chân, nơi dòng sông vẫn miệt mài chảy qua. Cô tự hỏi, liệu cô có nên nói ra những gì đang chất chứa trong lòng không? Có nên hỏi cậu rằng cô có còn chỗ trong tương lai của cậu không? Hay liệu cô có nên cố gắng giữ cậu lại, bằng bất cứ giá nào? Nhưng rồi, sự rụt rè cố hữu của bản thân, cùng với nỗi sợ hãi đối mặt với một sự thật đau lòng, đã khiến cô chùn bước. Những *lời nói không thành* lại một lần nữa nghẹn lại nơi cổ họng.

Trần Hạo vẫn đang say sưa với những viễn cảnh tươi đẹp về thành phố, về ngôi trường chuyên mà cậu hằng mơ ước. Cậu không hề nhận ra sự im lặng bất thường của Lê An, không nhận ra đôi mắt cô đang dần ngấn lệ, không nhận ra rằng mỗi lời cậu nói ra, dù là niềm vui của cậu, lại đang là những mũi kim châm vào trái tim cô. Cậu quay người lại, nhìn về phía con đường làng, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, báo hiệu đêm đã về.

“Về thôi An, muộn rồi.” Trần Hạo nói, giọng cậu mang chút vẻ nhẹ nhõm sau khi đã trút bỏ được gánh nặng của ước mơ. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ quần áo, rồi bước đi trước một bước nhỏ, như những lần trước.

Lê An vẫn ngồi yên một lúc, nhìn theo bóng lưng Trần Hạo. Bóng lưng cậu in dài dưới ánh trăng non vừa ló dạng, vừa cao lớn, vừa có một chút gì đó cô độc, nhưng lần này, sự cô độc ấy không chỉ thuộc về cậu, mà còn thuộc về cô. Cô cảm thấy mình như đang đứng ở một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc của thị trấn, của những kỷ niệm êm đềm, và một bên là con đường mịt mờ dẫn đến thành phố xa xôi, nơi Trần Hạo đang hướng tới. Cô miết nhẹ tay lên cuốn sổ nhật ký một lần nữa, cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận đang chớm nở trong lòng. Cô biết, *nếu như ngày đó* cô nói sớm hơn một chút, nếu như Trần Hạo nhạy cảm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự nuối tiếc. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và Lê An biết rằng, mối tình thanh mai trúc mã của họ đang chầm chậm trôi đi, *chậm một nhịp* so với dòng chảy của cuộc đời, và cô không cách nào níu giữ.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free