Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 36: Nỗi Bất An Của Dòng Chảy

Đêm buông xuống thị trấn ven sông mang theo một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, nhưng đối với Lê An, sự tĩnh mịch ấy giờ đây lại chất chứa một nỗi bất an không tên. Cô nằm trằn trọc trên chiếc giường nhỏ, tấm chăn mỏng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa từ tận sâu trong tâm hồn. Những lời của Trần Hạo về trường chuyên, về thành phố lớn, cứ văng vẳng bên tai cô như một điệu nhạc buồn, lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ. Mỗi từ ngữ anh thốt ra chiều nay, tưởng chừng vô tư, lại găm vào trái tim cô như những mũi kim châm, khiến nó đau nhói một cách âm ỉ.

Cô trở mình, tiếng cọ xát của vải vóc nghe thật rõ trong không gian im ắng. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên nền nhà. Chúng như những hình ảnh méo mó của tương lai, một tương lai mà cô không thể hình dung rõ ràng, một tương lai mà Trần Hạo có lẽ sẽ không còn đứng cạnh cô nữa. Nỗi bất an mơ hồ mà cô cảm nhận được từ lâu, cái cảm giác về một “khoảng cách vô hình” đang lớn dần giữa họ, giờ đây đã có một hình hài cụ thể đến đáng sợ: thành phố. Hai từ ấy, trong suy nghĩ của Trần Hạo là cả một chân trời mới mẻ, là ước mơ rực rỡ. Còn trong tâm trí Lê An, chúng lại là vực thẳm chia cắt, là lời báo hiệu cho sự chia ly vật lý và có lẽ, cả chia ly về tâm hồn.

Cô ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường gỗ đã sờn cũ, vòng tay ôm lấy đầu gối. Ánh mắt cô hướng về phía ô cửa sổ, nơi mảnh trăng non lấp ló sau những tán cây bàng cổ thụ. “Thành phố lớn… liệu có thực sự tốt đến vậy không?” Cô thầm hỏi mình, giọng nói lạc đi trong hơi thở. “Liệu có thể giữ chân một người… hay sẽ cuốn họ đi mãi?” Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí, mang theo một nỗi sợ hãi mà cô không dám gọi tên. Cô sợ Trần Hạo, người bạn thanh mai trúc mã, người mà cô luôn mặc định là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình, sẽ bị cuốn đi bởi dòng chảy hối hả của nơi phồn hoa đô thị. Cô sợ anh sẽ quên đi thị trấn nhỏ bé này, quên đi những buổi chiều bên bờ sông cũ, nơi họ đã cùng nhau dệt nên biết bao kỷ niệm êm đềm.

Mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ vọng xuống, gợi lên sự bình yên giả tạo trong không gian, đối lập hoàn toàn với cõi lòng đang dậy sóng của Lê An. Cô miết nhẹ tay lên tấm drap giường, cảm nhận sự thô ráp của sợi vải. Sự rụt rè cố hữu của cô, cái thói quen luôn đặt người khác lên trên bản thân, đã ngăn cô lại khi cô muốn hỏi Hạo rằng liệu cô có còn chỗ trong tương lai của cậu không. Cái nỗi sợ hãi phải đối mặt với một sự thật đau lòng, rằng có thể câu trả lời sẽ là “không”, đã khiến những “lời nói không thành” một lần nữa nghẹn lại nơi cổ họng. Cô tự hỏi, “nếu như ngày đó” cô can đảm hơn một chút, nếu như cô bày tỏ nỗi lòng mình một cách rõ ràng hơn, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng rồi cô lại lắc đầu, chua chát nhận ra rằng, trong mối quan hệ này, cô luôn là người chậm một nhịp, luôn là người chờ đợi, và sự chờ đợi ấy dường như chưa bao giờ mang lại kết quả như mong muốn.

Gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh mỏng manh và tiếng lá cây xào xạc. Đó không còn là làn gió mát lành của những buổi chiều hè bên bờ sông mà là cảm giác lạnh lẽo của sự bất an đang lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, lời thổ lộ của Trần Hạo về việc vào trường chuyên ở thành phố chính là bước đầu tiên báo hiệu cho sự chia ly vật lý và khoảng cách địa lý giữa hai người. Đó không chỉ là khoảng cách về không gian, mà còn là khoảng cách về những ước mơ, hoài bão, và có lẽ, cả về cảm xúc. Cô cảm thấy mình như đang đứng ở một ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc của thị trấn, của những kỷ niệm êm đềm, và một bên là con đường mịt mờ dẫn đến thành phố xa xôi, nơi Trần Hạo đang hướng tới. Cô miết nhẹ tay lên cuốn sổ nhật ký đặt trên đầu giường, cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận đang chớm nở trong lòng. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và Lê An biết rằng, mối tình thanh mai trúc mã của họ đang chầm chậm trôi đi, chậm một nhịp so với dòng chảy của cuộc đời, và cô không cách nào níu giữ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày đầu hè tràn vào phòng, xua đi phần nào những ám ảnh của đêm qua, nhưng không thể xua tan đi nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn trong lòng Lê An. Cô và Trần Hạo vẫn giữ thói quen học bài cùng nhau tại nhà anh. Căn phòng của Hạo, với chiếc bàn gỗ cũ kỹ chất đầy sách vở và bút mực, vẫn y nguyên như những năm tháng tuổi thơ. Mùi giấy sách, mùi gỗ cũ và mùi trà thoang thoảng từ cốc trà bố Hạo pha, tạo nên một không khí quen thuộc, tưởng chừng như không gì có thể thay đổi. Trần Hạo ngồi đối diện cô, hoàn toàn đắm chìm vào những công thức toán lý phức tạp. Ánh mắt cậu sáng lên đầy quyết tâm, đôi lông mày khẽ chau lại khi cậu cố gắng giải quyết một bài toán hóc búa. Chiếc bút chì trong tay cậu lướt thoăn thoắt trên trang giấy, tạo ra những tiếng sột soạt đều đặn, như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất.

Lê An cố gắng tập trung vào cuốn sách ngữ văn trước mặt, nhưng tâm trí cô không ngừng bị phân tán. Mỗi lần ngẩng đầu lên, cô lại bắt gặp hình ảnh Trần Hạo đang say sưa với thế giới của riêng mình, một thế giới mà dường như cô đang ngày càng trở nên xa lạ. Cô quan sát từng cử chỉ nhỏ của anh, từng nét mặt khi cậu suy nghĩ, từng cái nhíu mày khi gặp khó. Cô mong mỏi tìm thấy một dấu hiệu nào đó, một ánh mắt, một nụ cười, để trấn an cô rằng anh vẫn là Hạo của những buổi chiều bên bờ sông cũ, rằng anh vẫn để tâm đến cô. Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu duy nhất: đỗ trường chuyên. Cái “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận đêm qua, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng ngay cả khi họ chỉ cách nhau một chiếc bàn học.

Cô đặt nhẹ cây bút xuống, tiếng chạm khẽ vào mặt bàn gỗ làm Trần Hạo giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ ôn hòa.

“Có chuyện gì à, An?” Giọng cậu trầm ấm, nhưng vẫn mang vẻ tập trung vừa rồi.

Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng. Cô muốn nói, muốn hỏi rất nhiều điều, nhưng những “lời nói không thành” lại chực trào lên cổ họng. Cuối cùng, cô chỉ có thể thốt ra một câu hỏi nhỏ, thăm dò, mang theo biết bao nỗi băn khoăn: “Hạo này, nếu cậu đỗ thật, lên thành phố rồi… cậu sẽ làm gì?” Giọng cô nhỏ dần ở cuối câu, yếu ớt như làn khói mỏng manh.

Trần Hạo cười nhẹ, một nụ cười vô tư mà không hề nhận ra sự mong manh trong giọng nói của cô. Cậu không ngẩng đầu lên hoàn toàn, chỉ nhìn lướt qua cô rồi lại quay lại với cuốn sách. “Thì sẽ học, rồi cố gắng làm việc để có một tương lai tốt hơn chứ sao. Thành phố lớn có nhiều cơ hội lắm.” Cậu nói, giọng điệu đầy hứng khởi, như đang vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng trước mắt mình. Trong đôi mắt cậu, Lê An thấy những tia sáng của hoài bão, của khát vọng vươn xa, một điều mà cô chưa bao giờ thấy ở bất cứ ai khác trong thị trấn nhỏ bé này.

Tim Lê An thắt lại. Câu trả lời của Trần Hạo thật rành mạch, rõ ràng, không một chút do dự. Nó càng làm sâu sắc thêm nỗi sợ hãi của cô về sự khác biệt trong ước mơ và định hướng của hai người. Cô muốn hỏi về “chúng ta”, nhưng Trần Hạo lại chỉ nói về “cậu”, về “thành phố”. Cô cảm thấy mình như đang bị bỏ lại phía sau, một mình đối mặt với những viễn cảnh mà anh đang vẽ ra. Cô nuốt khan, lấy hết can đảm, giọng cô gần như thì thầm, không chắc liệu Trần Hạo có nghe thấy không.

“Vậy… vậy còn tớ thì sao?”

Lần này, Trần Hạo ngẩng hẳn đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lê An. Ánh mắt cậu trong veo, không chút vẩn đục, không một chút lo lắng như cô. Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như thể câu hỏi của cô thật sự không có gì đáng bận tâm. “Thì cậu cũng sẽ ở lại đây, học thật giỏi, rồi chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng mà.” Cậu nói, rồi lại quay đầu lại với cuốn sách, tiếp tục giải bài toán dở dang.

Câu trả lời của Trần Hạo là một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim Lê An. “Cùng nhau cố gắng mà.” Nhưng cố gắng cái gì? Cố gắng như thế nào khi anh ở thành phố và cô ở thị trấn? Cố gắng để giữ lấy một “khoảng cách vô hình” đang ngày càng hiện hữu? Câu nói ấy, tưởng chừng như một lời trấn an, lại thiếu chiều sâu đến đáng sợ. Nó vô tư đến tàn nhẫn, bởi vì nó không hề chạm đến nỗi lo lắng thực sự trong lòng cô, không hề giải đáp được câu hỏi về tương lai của “chúng ta”. Trần Hạo không hề nhận ra rằng, cái “chúng ta” mà anh nhắc đến chỉ là một khái niệm mơ hồ, một lời hứa không có cơ sở, một sự trấn an hời hợt. Anh không hề biết rằng, mỗi lời cậu nói ra, dù là niềm vui của cậu, lại đang là những mũi kim châm vào trái tim cô.

Cô cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trang sách ngữ văn, nhưng từng con chữ đều nhòe đi trong mắt cô. Cô cảm thấy bất lực. Bất lực trước sự vô tư của Trần Hạo, bất lực trước những ước mơ đang kéo anh đi xa, và bất lực trước chính bản thân mình, người không thể nói ra những gì đang chất chứa trong lòng. Có lẽ, Trần Hạo thật sự không hiểu. Hoặc có lẽ, anh không muốn hiểu. Dù là gì đi nữa, Lê An biết rằng, một khoảng trống, một “khoảng cách vô hình” đang được hình thành, và nó sẽ ngày càng lớn hơn theo từng trang sách anh lật, từng ước mơ anh vẽ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những tia nắng cuối cùng lên con đường làng quen thuộc. Lê An bước đi chầm chậm trên con đường đất, mang theo những suy tư nặng trĩu sau buổi học với Trần Hạo. Cô ghé qua quán tạp hóa của Chú Nam, nơi những mặt hàng đủ màu sắc được bày biện lộn xộn nhưng ngăn nắp, nơi mùi hương tổng hợp của kẹo, bánh, xà phòng và thuốc lá luôn lẩn quất trong không khí. Tiếng radio phát ra bản nhạc vàng cũ kỹ, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của vài người khách quen.

Lê An giả vờ xem xét gói kẹo dẻo trên kệ, nhưng tai cô lại dỏng lên khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Bà Mai, hàng xóm gần nhà cô. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, đang ngồi uống nước chè với Chú Nam, chủ quán, ở chiếc bàn nhỏ đặt ngay cạnh quầy thu ngân. Chú Nam, với chiếc áo ba lỗ bạc màu và làn da rám nắng, gật gù lắng nghe.

“Thằng Hạo nhà ông bà Tư thông minh thật, chắc chắn sẽ đỗ trường chuyên trên thành phố thôi,” Bà Mai nói, giọng bà đầy vẻ tự hào, như thể đó là cháu bà vậy. “Cái thằng bé đó từ nhỏ đã khác người rồi, học hành chăm chỉ, có chí tiến thủ.”

Lê An siết chặt gói kẹo trong tay. Những lời khen của Bà Mai, lẽ ra phải khiến cô vui, giờ đây lại như những lời tiên tri, đẩy nỗi lo lắng của cô lên một tầm cao mới.

Chú Nam nhấp một ngụm trà, rồi thở dài. “Ừ, mà lên thành phố rồi thì sao nhỉ? Có khác gì dưới quê không? Cái thằng Hạo nó ít nói vậy, liệu có giữ được tình cảm với con bé An không đây?” Chú Nam nói, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một viễn cảnh không chắc chắn. Chú có vẻ quan tâm đến cô và Hạo, vì cả hai đã lớn lên dưới sự chứng kiến của chú.

Nghe đến đây, tim Lê An như thắt lại. Câu hỏi của Chú Nam, tưởng chừng vô tư, lại chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cô. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. “Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?” Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng và đau đớn hơn bất cứ điều gì cô từng tự hỏi mình.

Bà Mai lắc đầu, ánh mắt bà thoáng chút lo lắng. “Ai mà biết được, chú Nam. Con bé An thì hiền lành quá, cứ sợ nó thiệt thòi. Cái số phận nó cứ phải gắn với cái thằng Hạo từ bé, giờ nó mà đi xa, không biết rồi sẽ ra sao.” Bà Mai nói, giọng bà đầy vẻ thương cảm, như đang nhìn thấy trước một tương lai đầy sóng gió.

Lê An cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Những lời bàn tán của người lớn, những lời mà cô vẫn thường nghe lỏm được từ thuở bé, về việc cô và Trần Hạo “sẽ là của nhau”, giờ đây lại được nói ra với một nỗi lo lắng, một sự hoài nghi. Điều đó khiến cô nhận ra rằng, không chỉ cô mà cả những người xung quanh cũng nhận thấy sự mong manh của mối quan hệ này khi đối diện với “khoảng cách vô hình” sắp tới. Sự rụt rè của Trần Hạo, sự thiếu giao tiếp của anh, và sự vô tư của anh khi Lê An cố gắng gợi mở về tương lai chung, tất cả đều đang được mọi người nhận thấy, dù là một cách gián tiếp.

Cô vội vàng đặt gói kẹo xuống, giả vờ như đã chọn xong. Cô đưa cho Chú Nam tờ tiền, đầu cúi thấp, không dám nhìn thẳng vào mắt ai. “Chú tính tiền giúp cháu ạ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, cố gắng che giấu sự run rẩy trong đó. Sau khi nhận lại tiền thừa, Lê An nhanh chóng quay người, bước ra khỏi quán tạp hóa, cảm thấy nặng trĩu trong lòng. Mùi của thị trấn, mùi của hoàng hôn, mùi của những lời bàn tán, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên vai cô.

Khi bóng tối dần bao trùm thị trấn, Lê An bước đi trên con đường quen thuộc, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng. Dòng sông vẫn miệt mài chảy bên cạnh, tiếng nước chảy rì rào như một lời thì thầm của số phận. Cô biết, Trần Hạo đang vẽ ra một tương lai rực rỡ cho riêng mình ở thành phố xa xôi, một tương lai mà có lẽ không có chỗ cho những buổi chiều bên bờ sông cũ, không có chỗ cho những “lời nói không thành” và những cảm xúc “chậm một nhịp” như của cô. Nỗi bất an của cô, giờ đây, đã không còn mơ hồ nữa. Nó là một dòng chảy mạnh mẽ, đang cuốn trôi đi những mảnh ghép của tuổi thơ, của những kỷ niệm êm đềm, và của một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như bất diệt. Cô biết, đây chỉ mới là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách, nơi tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với những khoảng cách không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free