Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 37: Áp Lực Vô Hình Từ Những Lời Nhắc Nhở
Mùi của thị trấn, mùi của hoàng hôn, mùi của những lời bàn tán, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên vai Lê An. Khi bóng tối dần bao trùm thị trấn, cô bước đi trên con đường quen thuộc, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, lờ mờ như những đốm lửa ma trơi. Dòng sông vẫn miệt mài chảy bên cạnh, tiếng nước chảy rì rào như một lời thì thầm của số phận, cuốn theo những nỗi niềm chới với của cô gái trẻ. Lê An biết, Trần Hạo đang vẽ ra một tương lai rực rỡ cho riêng mình ở thành phố xa xôi, một tương lai mà có lẽ không có chỗ cho những buổi chiều bên bờ sông cũ, không có chỗ cho những “lời nói không thành” và những cảm xúc “chậm một nhịp” như của cô. Nỗi bất an của cô, giờ đây, đã không còn mơ hồ nữa. Nó là một dòng chảy mạnh mẽ, đang cuốn trôi đi những mảnh ghép của tuổi thơ, của những kỷ niệm êm đềm, và của một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như bất diệt. Cô biết, đây chỉ mới là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách, nơi tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với những khoảng cách không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn.
***
Đêm se lạnh, gió heo may lùa qua khe cửa sổ nhà Trần Hạo, mang theo chút hơi ẩm của dòng sông và hương cỏ mục. Sau bữa cơm chiều đạm bạc nhưng ấm cúng, Trần Văn Ba, bố Trần Hạo, ngồi yên vị bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa nhà, tay cầm điếu thuốc lào đã cháy dở, khói thuốc cuộn lên lờ lững trong ánh đèn vàng vọt, tạo thành những vòng tròn mờ ảo rồi tan biến vào không khí. Ánh mắt ông Ba, thường ngày đã nghiêm nghị, nay lại càng thêm phần đăm chiêu khi nhìn về phía con trai. Trần Hạo ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, vẻ mặt hiếm khi bộc lộ cảm xúc nay lại có chút căng thẳng. Cậu cảm nhận được bầu không khí trầm lắng khác thường đang bao trùm căn nhà, như thể có một điều gì đó quan trọng sắp được nói ra. Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, ngồi cạnh con trai, đôi tay bà vẫn còn vương mùi dầu ăn và hành phi từ bữa cơm, nhẹ nhàng đặt lên vai cậu, xoa xoa vỗ về nhưng ánh mắt cũng thấp thoáng nỗi lo. Tiếng ấm nước reo lanh canh trên bếp đã tắt từ lâu, để lại một khoảng lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá tre ngoài vườn.
Trần Văn Ba rít một hơi thuốc lào dài, tiếng kêu rít đặc trưng của điếu cày phá tan sự tĩnh mịch, rồi ông nhả ra một làn khói trắng đục, chậm rãi, như thể đang suy nghĩ từng lời. "Thằng Hạo này," ông bắt đầu, giọng trầm và hơi khàn, mang đậm chất địa phương quen thuộc, "sắp tới là kỳ thi quan trọng nhất đời con đấy. Con phải cố gắng mà đỗ vào trường chuyên trên thành phố, mới có tương lai xán lạn được." Ông nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào con trai, như muốn truyền tải toàn bộ hy vọng và kỳ vọng của mình vào đôi vai gầy của Hạo. Đối với ông, việc học hành không chỉ là con đường, mà là cánh cửa duy nhất để Hạo "đổi đời," thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của thị trấn nhỏ này. Ông đã chứng kiến quá nhiều cuộc đời bị chôn vùi bởi sự thiếu học vấn, và ông không muốn con trai mình đi vào vết xe đổ đó.
Trần Hạo gật đầu, một cái gật nhẹ đủ để thể hiện sự lắng nghe và tiếp thu, nhưng không hề thốt ra một lời nào. Trong lòng cậu, những lời của bố như một tảng đá đè nặng. Cậu hiểu áp lực đó, và cũng tự đặt ra cho mình một áp lực không hề nhỏ. Trường chuyên, thành phố, tương lai xán lạn – những cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, vừa là động lực, vừa là gánh nặng. Cậu biết mình phải cố gắng, phải làm được, không chỉ vì bản thân mà còn vì bố mẹ, vì cả gia đình đang đặt trọn niềm tin vào cậu. Mùi cơm chiều thoang thoảng còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi gỗ cũ của chiếc bàn, chiếc ghế, và mùi thuốc lào nồng nồng, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của gia đình, của những đêm dài suy tư về tương lai.
Nguyễn Thị Tư cảm nhận được sự căng thẳng của con trai. Bà khẽ siết nhẹ tay lên vai Hạo, giọng nói dịu dàng, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu những lo âu. "Con cũng đừng thức khuya quá, giữ gìn sức khỏe. Mẹ thấy dạo này con học hành vất vả quá, gầy đi trông thấy. Nhưng mà cũng phải nghe lời bố, học hành tử tế. Cơ hội này có một không hai đó con." Lời bà nói tuy mang theo sự động viên, nhưng cũng không quên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học, tựa như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Bà lo cho sức khỏe của con, nhưng cũng lo cho tương lai của con hơn tất thảy. Bà đã chứng kiến con trai mình miệt mài bên trang sách hàng đêm, ánh đèn bàn leo lét, từng nét chữ, từng con số như khắc sâu vào tâm trí Hạo. Bà biết Hạo là một đứa trẻ thông minh, nhưng con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai.
Trần Hạo lại gật đầu. Cậu ngẩng mặt lên nhìn mẹ, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự quyết tâm. Cậu không nói gì, vì cậu biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa hơn hành động. Cậu sẽ học, sẽ cố gắng hết sức mình. Cậu cảm nhận được cái chạm nhẹ của mẹ trên vai, một cử chỉ đầy yêu thương và thấu hiểu, nhưng cũng không thể xua đi cái cảm giác áp lực đang dần siết chặt lấy cậu. Trần Văn Ba nhìn con trai, thấy cậu im lặng, ông biết Hạo đã hiểu. Ông gật đầu hài lòng, rồi rít thêm một hơi thuốc lào nữa, làn khói trắng bạc phả ra, hòa vào không khí đêm, như một lời khẳng định cho quyết tâm của gia đình. Tiếng gió bên ngoài vẫn thổi đều đều, mang theo hơi lạnh của đêm muộn, nhưng trong căn nhà nhỏ, ngọn lửa của hy vọng và áp lực vẫn đang âm ỉ cháy. Hạo đứng dậy, cúi chào bố mẹ, rồi lặng lẽ bước vào phòng. Cậu biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài bên những trang sách, bên những ước mơ và những gánh nặng mà cậu phải một mình gánh vác. Cậu không nhận ra rằng, trong những lời nói và cử chỉ của bố mẹ, có cả một nỗi lo lắng mơ hồ khác, không chỉ cho tương lai của riêng cậu, mà còn cho cả những mối quan hệ mà cậu đang vô thức bỏ lại phía sau.
***
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ lớp học, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ. Trời trong xanh, không một gợn mây, báo hiệu một ngày đẹp trời, nhưng bầu không khí trong lớp học lại nặng trĩu một sự nghiêm túc đến lạ. Trong giờ sinh hoạt lớp, Thầy Bình và Cô Hạnh bước vào, vẻ mặt cả hai đều nghiêm nghị hơn thường lệ. Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão thường trực trên sống mũi, đặt tập hồ sơ lên bàn giáo viên. Giọng nói của thầy vang và trầm ấm, nhưng hôm nay lại xen lẫn sự khẩn trương. Tiếng phấn kêu kẽo kẹt khi thầy viết vài con số lên bảng, những con số khô khan nhưng ẩn chứa cả một tương lai. Mùi phấn và mùi giấy vở mới, hòa cùng mùi gỗ bàn ghế cũ, lẩn quất trong không khí, tạo nên một thứ hỗn hợp quen thuộc của trường học, nhưng hôm nay lại nhuốm màu căng thẳng.
"Các em thân mến," Thầy Bình bắt đầu, ánh mắt quét một lượt qua từng gương mặt học trò, cố gắng đọc vị những suy nghĩ và cảm xúc đang hiện hữu trong đôi mắt non nớt ấy. "Hôm nay, thầy muốn nói chuyện một cách nghiêm túc về kỳ thi chuyển cấp sắp tới. Các em phải hiểu, kỳ thi này không chỉ là một kỳ thi thông thường, nó là một bước ngoặt quyết định tương lai của các em. Đặc biệt là những em có nguyện vọng vào trường chuyên, con đường phía trước sẽ đòi hỏi sự nỗ lực gấp bội." Thầy dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào từng đứa học trò. "Tỉ lệ chọi vào các trường chuyên trên thành phố rất cao, các em biết đấy. Hàng ngàn học sinh cùng tranh giành vài trăm suất học bổng danh giá. Đây là lúc các em cần tập trung cao độ, không được lơ là dù chỉ một giây."
Lê An ngồi cạnh Trần Hạo, cô cảm nhận rõ sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí. Nỗi bất an mà cô cảm thấy đêm qua, và cả những ngày gần đây, giờ đây như được cụ thể hóa bằng những lời nói của thầy. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, chỉ mình cô nghe thấy, rồi nắm chặt cây bút trong tay, như thể muốn níu giữ điều gì đó đang tuột khỏi tầm tay. Cô liếc nhìn Trần Hạo, cậu ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú lắng nghe từng lời của thầy Bình, đôi bàn tay thoăn thoắt ghi chép những thông tin quan trọng vào cuốn sổ tay đã sờn cũ. Vẻ mặt cậu đăm chiêu, nghiêm túc, không một chút lơ là, như thể đang hấp thụ từng con chữ, từng lời khuyên. Hạo lúc này dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, thế giới của những con số, những công thức, và những kỳ vọng.
Cô Hạnh, với mái tóc xoăn nhẹ và nụ cười hiền, nhưng hôm nay cũng mang vẻ nghiêm nghị, bổ sung thêm: "Thời gian không còn nhiều, các em cần tập trung cao độ, đừng lơ là. Đây là lúc cần sự nỗ lực nhất. Cô biết các em có nhiều hoài bão, nhưng hoài bão cần phải đi đôi với hành động. Hãy tận dụng từng phút, từng giây để ôn luyện, để củng cố kiến thức. Đừng để sau này phải hối tiếc vì 'nếu như ngày đó' mình đã cố gắng hơn." Lời cô Hạnh như chạm vào một sợi dây mong manh trong lòng Lê An. "Nếu như ngày đó..." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một dự cảm không lành. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và Hạo, một khoảng cách không phải bởi địa lý, mà bởi sự khác biệt trong cách cả hai đối diện với tương lai. Hạo đang hướng về phía trước, về thành phố, về những ước mơ lớn lao, còn cô, cô vẫn đang ở đây, loay hoay với những cảm xúc của mình, với nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự chia ly sắp đến.
Một vài học sinh trong lớp khẽ xì xào, rồi nhanh chóng im lặng khi Thầy Bình dùng thước gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra một tiếng động khô khan. Cả lớp lại chìm vào sự im lặng, chăm chú lắng nghe những lời dặn dò cuối cùng. Lê An nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nắng vẫn vàng ươm, bầu trời vẫn xanh ngắt, nhưng trong lòng cô, một đám mây xám xịt đang dần kéo đến. Cô biết, những lời nhắc nhở từ thầy cô, từ gia đình, tuy đều xuất phát từ sự quan tâm, nhưng cũng chính là những viên gạch đầu tiên xây nên bức tường ngăn cách giữa cô và Trần Hạo, bức tường của những áp lực, những kỳ vọng, và những con đường riêng. Cô thở dài lần nữa, cảm thấy nặng trĩu. Cậu bạn ngồi bên cạnh cô, người đã cùng cô trải qua bao năm tháng tuổi thơ, giờ đây dường như đang dần trở thành một người xa lạ, một người đang chạy đua với thời gian, với tương lai, và vô thức bỏ lại cô ở phía sau.
***
Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian yên bình của thị trấn. Hoàng hôn trải dài trên mặt sông, dát bạc lên từng gợn sóng lăn tăn, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng phảng phất nỗi buồn man mác. Gió heo may thổi nhè nhẹ, xào xạc qua rặng tre xanh rì bên bờ, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Tiếng nước chảy êm đềm, tiếng côn trùng kêu vo ve như một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên, nhưng hôm nay, những âm thanh ấy lại chẳng thể xoa dịu được tâm hồn nặng trĩu của Lê An.
Dưới gốc cây phượng già cổ thụ, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của họ, Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau, nhưng không khí giữa hai người lại khác hẳn mọi ngày. Thay vì những câu chuyện vu vơ, những tràng cười đùa hồn nhiên, cả hai đều cắm cúi vào sách vở. Trần Hạo, với vẻ mặt đăm chiêu, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ, đang miệt mài giải một bài toán khó. Cậu gạch gạch bút chì vào sách, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những con số và công thức, như thể không gian xung quanh đã biến mất, chỉ còn lại cậu và trang sách. Ánh mắt cậu dán chặt vào từng dòng chữ, từng phép tính, không hề rời đi dù chỉ một giây.
Lê An ngồi bên cạnh, lòng cô trĩu nặng. Cô cố gắng tập trung vào cuốn sách của mình, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí. Nỗi bất an từ hôm qua, và cả những lời nhắc nhở từ gia đình, thầy cô sáng nay, cứ luẩn quẩn trong đầu cô. Cô khao khát được trò chuyện với Trần Hạo, được chia sẻ những suy nghĩ, những lo lắng đang gặm nhấm tâm hồn mình. Cô muốn níu giữ lại chút gì đó của những buổi chiều vô tư bên bờ sông cũ, muốn cảm nhận lại cái sự gắn kết tưởng chừng như không bao giờ phai nhạt.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút hoài niệm: "Hạo này, anh còn nhớ cái lần mình đi bắt chuồn chuồn ở đây không? Con chuồn chuồn ớt đỏ chót đậu trên tay anh, rồi anh còn dọa em là nó sẽ cắn."
Trần Hạo khẽ khàng "Ừm," một tiếng đáp rất khẽ, nhưng mắt cậu vẫn không rời trang sách. Cậu khẽ gật đầu, như thể đang cố lục lọi trong ký ức, nhưng tâm trí cậu vẫn đang bận rộn với bài toán chưa có lời giải. "Nhớ chứ. À, An xem giúp anh câu này giải thế nào nhỉ? Anh nghĩ mãi mà chưa ra." Cậu lật trang sách sang phía cô, ngón tay chỉ vào một phép tính phức tạp. Cậu không hề nhận ra sự thất vọng thoáng qua trong mắt An, không nhận ra rằng cô đang cố gắng gợi mở một lời thổ lộ, một chút kết nối cảm xúc, chứ không phải một bài toán. Cậu vẫn vô tư, vẫn vô tâm, hoàn toàn không để ý đến những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô gái ngồi cạnh.
Lê An khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như một làn gió thoảng, hòa vào tiếng nước sông chảy. Cô cảm thấy một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ, mặc dù họ đang ngồi rất gần nhau, vai kề vai, sách kề sách. Cô nhìn vào trang sách của Hạo, rồi lại nhìn ra dòng sông đang miệt mài trôi. Hoàng hôn dần tàn, để lại những vệt màu tím đỏ trên nền trời, đẹp đến nao lòng. Cô cảm thấy cô đơn đến lạ, một nỗi cô đơn choáng ngợp ngay cả khi có Trần Hạo ở bên.
Cô lấy hết can đảm, giọng nói khẽ hơn, chứa đựng cả một nỗi lo lắng to lớn: "Vậy nếu anh đi học xa, mình sẽ làm gì mỗi chiều như thế này? Ai sẽ ngồi đây giải toán với anh, ai sẽ kể cho anh nghe chuyện ở trường, ai sẽ cùng anh ngắm hoàng hôn trên dòng sông này nữa?" Câu hỏi của An không chỉ là một thắc mắc đơn thuần, đó là một lời thăm dò, một lời kêu gọi tha thiết, một nỗ lực cuối cùng để níu kéo Hạo trở về với thực tại, trở về với những cảm xúc mà họ đã từng chia sẻ.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ tập trung. Cậu nhìn An, nhưng dường như cậu chỉ thấy một cô bạn đang làm phiền cậu khỏi việc học. Cậu vẫn không hề nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của cô. "Thì mình vẫn có thể gọi điện mà. Bây giờ công nghệ hiện đại rồi, đâu có xa xôi gì. Nhưng giờ anh phải tập trung đã, kỳ thi sắp đến rồi. Em cũng nên học đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa." Cậu nói một cách vô tư, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn, rồi lại cúi gằm mặt vào trang sách, tiếp tục gạch gạch bút chì vào những con số.
Lê An cảm thấy như có một tảng băng vừa đổ ập vào lòng mình. Câu trả lời của Trần Hạo, dù không cố ý, lại như một nhát dao cứa vào trái tim cô. "Gọi điện..." Một lời nói quá đỗi đơn giản, quá đỗi vô tư, không thể nào lấp đầy được khoảng trống mênh mông mà cô đang cảm nhận. Cô khẽ chạm tay vào mép cuốn sách của Hạo, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực yếu ớt để níu giữ. Nhưng Hạo chỉ khẽ rụt tay lại, như thể không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn sự tập trung của cậu. Hành động ấy, dù nhỏ nhặt, lại như một lời khẳng định cho sự xa cách đang dần lớn.
Cô nhìn Hạo, nhìn vào vẻ mặt đăm chiêu của cậu, nhìn vào đôi mắt đang dán chặt vào trang sách. Cậu đang xây dựng tương lai của riêng mình, một tương lai mà trong đó, có lẽ cô chỉ là một mảnh ghép nhỏ, dễ dàng bị bỏ quên. Cô lướt mắt nhìn dòng sông, cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Tiếng nước chảy rì rào như đang thì thầm về một sự chia ly, về những “lời nói không thành” và những cảm xúc “chậm một nhịp”. Hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn đường từ xa bắt đầu nhấp nháy, yếu ớt soi sáng con đường trở về. Lê An biết, từ giờ trở đi, những buổi chiều bên bờ sông cũ sẽ không còn là những buổi chiều vô tư nữa. Chúng sẽ mang theo nỗi buồn, sự tiếc nuối, và một “khoảng cách vô hình” đang dần trở thành hiện hữu, báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao sắp đến trong cuộc đời hai người.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.