Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 38: Lời Trấn An Giữa Dòng Sông Mơ Hồ
Hoàng hôn đã tắt hẳn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, bóng tối vẫn còn bủa vây, nặng nề hơn cả bóng đêm ngoài kia. Cô trằn trọc trên chiếc giường quen thuộc, những lời nói của Trần Hạo bên bờ sông cũ cứ văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn. "Thì mình vẫn có thể gọi điện mà. Bây giờ công nghệ hiện đại rồi, đâu có xa xôi gì. Nhưng giờ anh phải tập trung đã, kỳ thi sắp đến rồi. Em cũng nên học đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa." Từng câu chữ ấy, dù không cố ý, đã đâm những mũi kim nhỏ vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm ỉ.
Cô nhớ lại cái khoảnh khắc bàn tay mình chạm vào mép cuốn sách của Hạo, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực yếu ớt để níu giữ. Nhưng anh đã khẽ rụt tay lại, như thể không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn sự tập trung của mình. Hành động ấy, dù nhỏ nhặt, lại như một lời khẳng định cho sự xa cách đang dần lớn, một “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết. Đêm qua, cô đã không sao chợp mắt được. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại thấy hình ảnh Trần Hạo cúi gằm mặt vào trang sách, đôi mắt đăm chiêu, xa xăm như nhìn về một chân trời nào đó mà cô không thuộc về. Cô nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, tất cả đều hòa vào nỗi bất an đang cuộn sóng trong lòng.
Sáng sớm, khi vầng dương đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo những tia nắng vàng óng ả, Lê An vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Cô đã thức dậy tự bao giờ, có lẽ là từ khi tiếng gà gáy xa xa bắt đầu vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Trời trong, nắng sớm dịu nhẹ, hứa hẹn một ngày mới an lành, nhưng lòng cô thì vẫn nặng trĩu. Mùi hương bưởi thoang thoảng từ vườn nhà, hòa quyện với mùi ẩm của đất sau một đêm sương, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Nhưng sự yên bình ấy chỉ càng làm nổi bật nỗi suy tư, nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm hồn cô.
Cô vuốt ve cuốn sách cũ đặt trên bậu cửa sổ, bìa sách đã bạc màu theo năm tháng, hằn lên dấu vết của biết bao nhiêu lần lật dở. Đó là cuốn truyện cổ tích mà Trần Hạo đã từng đọc cho cô nghe những buổi trưa hè oi ả. Từng trang giấy mỏng manh như chứa đựng cả một phần ký ức tuổi thơ của họ, những ký ức về một tình bạn vô tư, về những lời hứa hẹn ngây thơ. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào cuốn sách, cô không thể tập trung vào những câu chuyện cổ tích về hoàng tử và công chúa. Thay vào đó, tâm trí cô quay cuồng với những câu hỏi không lời đáp.
"Liệu Hạo có thực sự quên mình không?" Cô thì thầm, giọng nói khẽ đến nỗi chính cô cũng suýt không nghe thấy. Câu hỏi ấy như một con dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Cô đã nghe những lời bàn tán của Bác Thu, những lời ngụ ý về "số phận" của cô, về sự "đổi đời" của Hạo khi anh lên thành phố. Cô sợ hãi cái viễn cảnh ấy, cái viễn cảnh mà Hạo sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới, những người bạn mới, những ước mơ mới, và cô, Lê An, sẽ chỉ còn là một cái tên mờ nhạt trong miền ký ức xa xăm của anh. Thành phố, một khái niệm vừa xa lạ vừa đầy mê hoặc, giờ đây lại trở thành một nỗi ám ảnh, một kẻ thù vô hình đe dọa cướ đi người quan trọng nhất đời cô.
Cô nhìn ra dòng sông, nơi những tia nắng sớm đang nhảy múa lấp lánh trên mặt nước. Dòng sông vẫn miệt mài trôi, như cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, không chờ đợi ai. Nó mang trong mình vẻ đẹp của sự vĩnh cửu, nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn của sự chia ly. Những buổi chiều vô tư bên bờ sông, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo dành cho cô... tất cả có còn ý nghĩa gì khi anh rời đi? Hay chúng sẽ chỉ hóa thành những ký ức đau đáu, những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay lại?
Lê An khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của gió sớm mà vì cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Cô khao khát một lời trấn an, một lời cam kết rõ ràng từ Trần Hạo, một điều gì đó chắc chắn để níu giữ cô giữa dòng chảy của nỗi bất an. Nhưng cô lại e dè, không dám ép buộc anh. Cô sợ rằng nếu cô nói ra, sự mong manh của tình cảm này sẽ vỡ tan tành. Cô sợ làm anh phân tâm khỏi mục tiêu lớn lao của mình, bởi cô biết, kỳ thi chuyển cấp vào trường chuyên quan trọng đến nhường nào đối với anh. Cô chỉ có thể ngồi đây, ôm lấy nỗi lo lắng của riêng mình, và hy vọng một cách yếu ớt rằng anh sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được.
Tiếng hàng xóm sinh hoạt bắt đầu rộn ràng hơn, tiếng gà gáy xa xa giờ đã gần hơn, hòa vào tiếng lá cây xào xạc trong gió. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng Lê An cảm thấy mình đang lạc lõng giữa dòng chảy ấy. Cô đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng, quyết định phải đi tìm Trần Hạo. Cô cần nhìn thấy anh, cần nghe anh nói, dù chỉ là những lời trấn an mơ hồ. Bởi vì, ngay cả một lời trấn an vô định, lúc này, cũng quý giá hơn sự im lặng đang gặm nhấm cô. Cô cần một tia hy vọng, dù là nhỏ nhoi, để vượt qua nỗi sợ hãi về một tương lai mà cô cảm thấy mình đang đứng bên bờ vực của sự lãng quên.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao hơn một chút, trải dài những dải vàng óng trên con đường đất dẫn ra bờ sông. Gió thổi nhè nhẹ, mang theo hơi nước mát lành và mùi cỏ cây xanh tươi, tạo nên một không gian trong lành đến dịu mát. Lê An bước đi chầm chậm, từng bước chân như muốn níu giữ lại khoảnh khắc hiện tại. Cô lắng nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, những âm thanh quen thuộc đã dệt nên biết bao ký ức của cô và Trần Hạo. Bầu không khí bình yên, lãng mạn này, ngày thường sẽ khiến lòng cô thư thái, nhưng hôm nay, nó lại mang một nét ưu tư, man mác buồn.
Từ xa, cô đã thấy bóng dáng quen thuộc dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi họ thường ngồi đọc sách, tâm sự. Trần Hạo vẫn vậy, cuốn sách mở rộng trên tay, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ. Vóc dáng anh gầy hơn một chút, có lẽ vì những đêm thức khuya học bài, nhưng bờ vai vẫn vững chãi, quen thuộc. Lê An cảm thấy tim mình thắt lại. Anh vẫn ở đây, ngay trước mắt cô, nhưng cô lại cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngăn cách họ, lớn hơn cả khoảng cách địa lý.
Cô tiến lại gần, từng bước chân nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự tập trung của anh. Khi cô ngồi xuống bên cạnh, hơi thở của cô khẽ chạm vào cánh tay anh. Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ tập trung thường thấy. Anh khẽ gật đầu chào cô, một cử chỉ quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo một chút gì đó xa lạ. Lê An cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô muốn nói ra tất cả, muốn hỏi anh về những nỗi lo lắng đang giày vò cô, nhưng lời nói cứ nghẹn lại.
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Bàn tay cô khẽ đặt lên cánh tay Trần Hạo, một cử chỉ nhẹ nhàng, gần như vô thức, nhưng chứa đựng cả một nỗi lo lắng to lớn. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, tìm kiếm một sự trấn an, một ánh nhìn thấu hiểu. "Hạo này," giọng cô nhỏ xíu, run rẩy, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh xung quanh. "Nếu sau này anh lên thành phố thật, anh có... có quên em không?" Câu hỏi ấy như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong ánh mắt Trần Hạo.
Anh khẽ khép cuốn sách lại, động tác chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng lời nói. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng nó không vươn tới đôi mắt. Ánh mắt anh thoáng lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp với ánh nhìn của cô, rồi lại quay về phía dòng sông. "Ngốc ạ," anh nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng chút gì đó gượng gạo, "sao anh lại quên em được?" Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ âu yếm quen thuộc, nhưng Lê An cảm nhận được sự căng thẳng mơ hồ từ bàn tay ấy. Cô biết anh đang cố gắng trấn an cô, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng.
"Nhưng mà..." Lê An cúi mặt, không nói hết câu, giọng cô nghẹn lại. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. "Người ta nói thành phố nhiều thứ hay ho lắm, anh sẽ có nhiều bạn mới, nhiều ước mơ mới... Em sợ..." Cô không thể nói tiếp được nữa. Nỗi sợ hãi ấy quá lớn, quá cụ thể. Cô sợ anh sẽ thay đổi, sợ rằng những điều mới mẻ, hấp dẫn ở thành phố sẽ khiến anh quên đi những kỷ niệm cũ, quên đi cô. Cô sợ rằng anh sẽ tìm thấy một người tốt hơn, phù hợp hơn với thế giới rộng lớn mà anh sắp bước vào. "Nếu như ngày đó," cô thầm nghĩ, "nếu như anh đã từng nói ra những lời cam kết rõ ràng hơn, có lẽ giờ đây mình sẽ không bất an đến thế."
Trần Hạo nhìn cô, ánh mắt anh cuối cùng cũng chịu dừng lại trên khuôn mặt đầy lo lắng của cô. Anh thấy rõ sự bất an trong đôi mắt ấy, nỗi sợ hãi đang hiện hữu trên từng đường nét. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi nhẹ dâng lên. Anh biết cô đang lo lắng, và anh muốn trấn an cô. Nhưng anh cũng biết, trong thâm tâm mình, có một nỗi lo khác đang gặm nhấm. Nỗi lo về tương lai, về những thử thách sắp tới, về áp lực học hành, về việc liệu anh có thể thực sự thành công ở một nơi xa lạ. Liệu anh có đủ sức để giữ lời hứa này, lời hứa về một tình cảm bền chặt, khi chính anh cũng đang bấp bênh trên con đường đầy chông gai?
"An à," anh nói, giọng điệu có chút nghiêm túc hơn, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. "Em đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Dù anh có đi đâu, có gặp ai, thì em vẫn là Lê An của anh mà. Mình đã lớn lên cùng nhau, bao nhiêu kỷ niệm, làm sao mà quên được?" Anh khẽ siết chặt bàn tay đang đặt trên cánh tay cô, như một lời cam đoan. Nhưng Lê An lại cảm nhận được một sự căng thẳng mơ hồ từ bàn tay ấy, một sự gượng ép, như thể anh đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là cô.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dò hỏi, nửa tin nửa ngờ. "Thật không? Anh hứa nhé?" Cô muốn một lời hứa, một lời cam kết rõ ràng, không phải là những câu nói chung chung. Cô muốn một điểm tựa, một cái neo để bám víu giữa dòng nước xiết của nỗi bất an. Trần Hạo nhìn vào đôi mắt cô, thấy sự mong chờ tha thiết. Anh biết, lúc này, cô cần một điều gì đó chắc chắn. Anh gật đầu, cố gắng mỉm cười thật tự nhiên. "Thật mà. Anh hứa." Anh nói, nhưng ánh mắt anh lại thoáng lướt qua phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng của thành phố xa xôi đang mờ ảo trong sương sớm. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy như có một làn gió lạnh thổi qua. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm hoài nghi vẫn cứ nảy nở. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi choáng ngợp, một cảm giác rằng cô đang chờ đợi một điều gì đó không thể đến, một "lời nói không thành" sẽ mãi mãi là nỗi day dứt.
***
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu tím đỏ rực rỡ lên nền trời, hắt xuống m���t sông những vệt sáng lung linh cuối ngày. Sau cuộc trò chuyện đầy cảm xúc bên bờ sông, Trần Hạo đã rủ Lê An ghé quán tạp hóa của Chú Nam để mua đồ uống. Anh nghĩ rằng một ly nước mát, một không gian quen thuộc sẽ giúp xua đi phần nào những căng thẳng đang bao trùm.
Quán tạp hóa của Chú Nam vẫn vậy, ấm cúng và quen thuộc. Tiếng xe đạp lướt qua ngoài đường, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách hàng vãng lai, tiếng gió thổi nhẹ qua mái hiên tre cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, hòa cùng mùi gỗ cũ của những kệ hàng, tạo nên một hương vị đặc trưng, dễ chịu. Trần Hạo và Lê An ngồi vào góc quen thuộc, nơi có chiếc bàn gỗ nhỏ và hai chiếc ghế tre đã sờn. Đó là nơi họ đã từng ngồi biết bao lần, chia sẻ những câu chuyện không đầu không cuối, những giấc mơ tuổi học trò.
Trần Hạo đưa cho Lê An ly nước sấu mát lạnh, rồi anh tự mình cầm ly trà đá. Anh nhìn cô, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. "Thấy chưa, anh đã bảo em đừng nghĩ ngợi linh tinh mà. Lo học đi, rồi mình sẽ cùng nhau đi khám phá thành phố, em muốn đi đâu anh cũng đưa đi hết." Anh nói, giọng điệu cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ, một sự bất định mà Lê An không thể nào bỏ qua. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm sự kiên định, nhưng chỉ thấy một sự dao động nhẹ, một nỗi bận tâm không thể che giấu.
"Thật không?" Lê An hỏi lại, giọng cô vẫn còn mang chút nghi ngờ. Cô muốn tin anh, khao khát được tin anh, nhưng nỗi bất an trong lòng cô quá lớn. "Anh hứa sẽ không quên em, anh hứa sẽ không thay đổi khi lên thành phố chứ?" Cô cần những lời hứa cụ thể, những lời hứa mà cô có thể bám víu.
Trần Hạo đặt ly nước xuống bàn, bàn tay anh khẽ siết chặt, một cử chỉ vô thức phản ánh sự căng thẳng nội tâm. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê An, cố gắng truyền tải sự chân thành. "Anh hứa. Dù anh có đi đâu, em vẫn là An của anh mà. Anh hứa sẽ không quên em." Lời nói của anh có vẻ chắc chắn, nhưng ánh mắt anh lại thoáng lướt qua khung cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần tắt, và xa xa là những ánh đèn thành phố bắt đầu nhấp nháy. Một thoáng mơ hồ, một khoảnh khắc anh tự hỏi, liệu lời hứa này, lời hứa của tuổi mười lăm, có đủ sức chống chọi lại những cám dỗ, những thử thách mà thành phố sắp mang lại? Anh không chắc. Nhưng lúc này, anh chỉ muốn xoa dịu nỗi lo lắng của cô, muốn thấy cô mỉm cười trở lại. Anh xoa đầu Lê An, cử chỉ ân cần, cố gắng mang lại sự ấm áp mà cô đang kiếm tìm.
Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, mùi sách vở và mùi gió sông quen thuộc. Cử chỉ ấy mang lại cho cô một chút bình yên, nhưng sự căng thẳng mơ hồ từ anh, từ bàn tay anh khẽ siết, từ ánh mắt anh lướt nhìn chân trời, vẫn khiến cô không thể hoàn toàn yên lòng. Cô muốn tin, nhưng có điều gì đó trong lòng cô vẫn thì thầm rằng lời hứa này quá mong manh, quá dễ vỡ. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối cho những điều chưa đến, cho những "lời nói không thành" mà cô đã từng chờ đợi.
Từ quầy hàng, Chú Nam đang lau dọn, ánh mắt tinh anh của ông khẽ liếc nhìn hai đứa trẻ ở góc quán. Ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu cặp đôi tuổi mới lớn ngồi ở đây, trao nhau những lời hứa hẹn, những ánh mắt lấp lánh hy vọng. Ông thấy Trần Hạo đang cố gắng trấn an Lê An, thấy sự lo lắng trong đôi mắt cô bé, và cả sự gượng gạo trong nụ cười của thằng bé. Ông đã thấy quá nhiều, hiểu quá nhiều về sự khắc nghiệt của cuộc đời.
Ông khẽ lắc đầu, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi lồng ngực. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Ông hỏi, một cách tự nhiên, như để phá tan bầu không khí có chút trầm mặc giữa hai đứa trẻ. Trần Hạo gật đầu, "Dạ, vẫn vậy chú ạ." Chú Nam mỉm cười nhẹ, rồi lại quay vào trong, tiếp tục công việc của mình. Nhưng trong đầu ông, một suy nghĩ chợt lóe lên, như một lời thì thầm của số phận: "Lũ trẻ dại... Lời hứa của tuổi này, liệu có giữ được bao lâu?" Ông đã nhìn thấy ánh mắt Trần Hạo lướt về phía chân trời, nơi có những ánh đèn thành phố đang lấp lánh, và ông biết, đó là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới có thể nuốt chửng những lời hứa non nớt của tuổi mới lớn.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn đường từ xa bắt đầu nhấp nháy, yếu ớt soi sáng con đường trở về. Lê An cảm thấy một nỗi cô đơn choáng ngợp, ngay cả khi có Trần Hạo ở bên. Lời hứa "không quên em" của anh vẫn văng vẳng bên tai, nhưng nó lại mang theo một tiếng vang rỗng tuếch, một nỗi bất an không thể gọi tên. Cô biết, từ giờ trở đi, những buổi chiều bên bờ sông cũ, những khoảnh khắc bên nhau, sẽ không còn là những buổi chiều vô tư nữa. Chúng sẽ mang theo nỗi buồn, sự tiếc nuối, và một "khoảng cách vô hình" đang dần trở thành hiện hữu, báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao sắp đến trong cuộc đời hai người, một sự thay đổi mà không ai trong số họ có thể lường trước được, một "chậm một nhịp" định mệnh đang chờ đợi phía trước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.