Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 39: Tiếng Chuông Báo Động: Kỳ Thi Chuyển Cấp
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn đường từ xa bắt đầu nhấp nháy, yếu ớt soi sáng con đường trở về. Lê An cảm thấy một nỗi cô đơn choáng ngợp, ngay cả khi có Trần Hạo ở bên. Lời hứa "không quên em" của anh vẫn văng vẳng bên tai, nhưng nó lại mang theo một tiếng vang rỗng tuếch, một nỗi bất an không thể gọi tên. Cô biết, từ giờ trở đi, những buổi chiều bên bờ sông cũ, những khoảnh khắc bên nhau, sẽ không còn là những buổi chiều vô tư nữa. Chúng sẽ mang theo nỗi buồn, sự tiếc nuối, và một "khoảng cách vô hình" đang dần trở thành hiện hữu, báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao sắp đến trong cuộc đời hai người, một sự thay đổi mà không ai trong số họ có thể lường trước được, một "chậm một nhịp" định mệnh đang chờ đợi phía trước.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên bức tường vệt vàng nhạt quen thuộc. Nhưng đối với Lê An, tia nắng ấy không còn mang theo sự ấm áp, vỗ về như mọi ngày, mà nhuốm màu của sự lo âu. Cô ngồi trong lớp, trước mặt là cuốn sách giáo khoa Toán mở ra trang hình học, nhưng tâm trí cô lại phiêu dạt về buổi tối hôm qua, về những lời trấn an nửa vời của Trần Hạo. Anh đã nói "sẽ không quên em", nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ, xa xăm, như thể đã nhìn thấy một chân trời khác, một tương lai mà cô không thuộc về. Cảm giác "khoảng cách vô hình" ấy cứ lớn dần, lấn át cả những hình khối, những con số khô khan trên trang giấy.
Tiếng thầy giáo giảng bài văn lảnh lót vọng từ trên bục, nhưng những từ ngữ ấy cứ trôi tuột qua tai Lê An, không đọng lại chút nào. Cô cứ nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang chiếu rọi, rực rỡ và đầy hy vọng, nhưng lòng cô lại nặng trĩu những suy nghĩ về lời hứa mong manh của Trần Hạo và những dự cảm về một sự kiện quan trọng sắp đến. Cô biết, một thông báo lớn đang treo lơ lửng trên đầu tất cả học sinh cuối cấp, một thông báo có thể định đoạt hướng đi cho nhiều cuộc đời, trong đó có cuộc đời của cô và anh. Lê An siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, những ngón tay trắng bệch vì căng thẳng. Cô sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những gì có thể chia cắt họ, những gì có thể đẩy Trần Hạo ra xa cô mãi mãi. Từ lúc nào, nỗi sợ hãi ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm hồn cô gái nhỏ, nó lớn dần lên cùng với sự trưởng thành và những tham vọng của người mà cô yêu thương nhất.
Trần Hạo ngồi bên cạnh, vẫn giữ vẻ mặt trầm tư thường thấy, nhưng ánh mắt anh lại có phần xa xăm, không phải là sự mơ hồ của nỗi lo lắng như Lê An cảm nhận, mà là một sự tính toán, một sự tập trung cao độ. Anh chăm chú ghi chép, từng nét bút sắc gọn, như thể đang phác thảo một kế hoạch lớn trong đầu. Toàn bộ tâm trí anh đang dồn vào những công thức, những bài tập, những kiến thức mà anh tin rằng sẽ là chìa khóa mở cánh cửa đến một tương lai sáng lạn hơn. Anh không nhìn sang Lê An, không nhận ra sự bất an đang gặm nhấm tâm hồn cô. Đối với anh, mọi thứ đều rõ ràng, mục tiêu đã được xác định, và anh sẽ dốc toàn lực để đạt được nó.
Lê An khẽ nghiêng đầu, thì thầm đủ nghe để chỉ anh có thể nghe thấy. "Hạo," cô gọi, giọng nói mang chút run rẩy, "cậu có nghĩ hôm nay thầy cô sẽ nói gì không?" Cô muốn một lời trấn an, một sự chia sẻ, dù chỉ là một cái nhìn, một cử chỉ nhỏ để biết rằng anh vẫn ở đây, vẫn cùng cô đối mặt với những điều sắp đến.
Trần Hạo không quay đầu lại, vẫn dán mắt vào cuốn sách, ngón tay vuốt nhẹ trang giấy, như thể đang tìm kiếm một đáp án nào đó. Giọng anh trầm, chắc nịch, không chút dao động. "Có lẽ là về kỳ thi sắp tới. Càng sớm càng tốt." Anh nói, những lời lẽ khách quan, không chứa đựng chút cảm xúc nào về sự lo lắng hay chờ đợi. Đối với anh, việc công bố sớm đồng nghĩa với việc có thêm thời gian chuẩn bị, thêm cơ hội để nắm bắt tương lai. Anh không hề nhận ra rằng, trong tâm trí Lê An, "kỳ thi sắp tới" không chỉ là một cột mốc học tập, mà còn là một bản án cho mối quan hệ của họ, một lời tiên tri về sự chia lìa. Sự vô tư của anh, dẫu không cố ý, lại càng khoét sâu thêm nỗi sợ hãi trong lòng cô. Cô chỉ muốn anh nhìn cô một cái, chỉ một cái thôi, để cô có thể tìm thấy một chút an ủi, một chút sức mạnh từ ánh mắt anh. Nhưng anh chỉ nhìn về phía trước, về phía những mục tiêu đã định hình, mà không mảy may nhận ra sự chênh vênh của người con gái đang ngồi ngay bên cạnh mình.
***
Không lâu sau đó, như một sự khẳng định cho dự cảm của Lê An, tiếng chuông báo hiệu buổi sinh hoạt chung vang lên, dồn dập và gấp gáp hơn mọi ngày. Cả trường cấp 2 như một tổ ong vỡ, học sinh ùa ra khỏi các lớp học, đổ dồn về khu sân trường. Ánh nắng giữa buổi sáng đã trở nên gay gắt, thiêu đốt cả không gian. Trần Hạo và Lê An cùng bước đi giữa dòng người tấp nập, nhưng một "khoảng cách vô hình" đã bắt đầu hình thành giữa họ, không phải là khoảng cách vật lý mà là khoảng cách trong suy nghĩ, trong cảm xúc. Trần Hạo bước đi vững vàng, ánh mắt anh sáng lên một cách lạ thường, pha chút háo hức và quyết tâm. Anh như một con thuyền đang chuẩn bị ra khơi, đối diện với sóng gió nhưng tràn đầy nghị lực. Còn Lê An, cô bước đi chậm hơn, đôi vai khẽ rụt lại, như một chiếc lá nhỏ đang run rẩy trước cơn bão sắp đến.
Khi tất cả học sinh đã tập trung đông đủ dưới sân trường, tiếng loa rè rè vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của thầy cô. Thầy Bình và cô Hạnh bước lên bục cao, vẻ mặt nghiêm nghị. Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão quen thuộc, cầm xấp giấy thông báo trên tay, dáng vẻ uy nghiêm thường thấy. Cô Hạnh, mái tóc xoăn nhẹ và nụ cười hiền, đứng bên cạnh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng.
Tiếng thầy Bình vang vọng qua loa, từng chữ một như khắc sâu vào tâm trí mỗi học sinh. "Các em học sinh khối cuối cấp thân mến," giọng thầy trầm ấm nhưng chất chứa sự nghiêm trang, "hôm nay nhà trường chính thức công bố thể lệ và thời gian thi tuyển sinh vào trường chuyên cấp 3... Đây là một kỳ thi quan trọng, quyết định tương lai của các em." Từng con số, từng chỉ tiêu được nêu ra như những nhát dao cứa vào sự vô tư của tuổi học trò. Chỉ tiêu vào trường chuyên rất hạn chế, chỉ 10% trong số các em. Sự cạnh tranh sẽ rất khốc liệt. Những lời đó như một bản án, một bức tường vô hình dựng lên trước mắt những ước mơ non nớt.
Trần Hạo lắng nghe từng lời, ánh mắt không rời khỏi thầy Bình, đôi môi mím chặt. Anh không còn là cậu bé vô tư bên bờ sông nữa, mà là một chiến binh đang chuẩn bị ra trận. Mỗi câu nói của thầy Bình đều tiếp thêm lửa cho ngọn lửa tham vọng trong anh. Anh siết chặt tập vở trong tay, như thể nắm giữ lấy chính vận mệnh của mình. Anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để chạm tới mục tiêu. Trong tâm trí anh, đây không phải là áp lực, mà là cơ hội, là con đường duy nhất để thoát khỏi thị trấn nhỏ bé này, để "đổi đời" như lời ba anh vẫn thường nói. Ánh mắt anh sáng rực, tràn đầy quyết tâm.
Bên cạnh Trần Hạo, Lê An cảm thấy trái tim mình thắt lại. Những lời nói của thầy cô như dự báo một sự chia ly đang đến gần, một tương lai mà cô không dám nghĩ tới. Mùi phấn bảng, mùi giấy cũ hòa lẫn trong không khí nóng bức của buổi sáng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Cô cúi đầu, mi mắt rưng rưng, cố giấu đi những giọt nước mắt chực trào. Cô nhìn thấy Thanh Tùng, bạn học của Trần Hạo, đang cười nói hào hứng với mấy bạn nam khác, gương mặt rạng rỡ vì hăm hở trước thử thách mới. "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh." Lời của Chú Nam, lời của Bác Thu, lời của Thầy Bình năm nào, chợt hiện lên trong tâm trí cô, chua chát và đầy mỉa mai. Giờ đây, sự thông minh của Hạo lại chính là thứ đang đẩy anh xa khỏi cô.
Lan Hương, bạn thân của Lê An, đứng bên cạnh, cũng đang lo lắng, thỉnh thoảng lại khẽ lay tay An. "An ơi, cậu nghĩ mình có cơ hội không?" Giọng Lan Hương khẽ run. Lê An chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Cô không thể nói ra nỗi sợ hãi thật sự của mình, nỗi sợ không phải cho bản thân, mà là cho Trần Hạo, cho mối quan hệ của họ. Cô sợ rằng anh sẽ thành công, sẽ bay cao, bay xa, và bỏ lại cô ở phía sau. Cô sợ rằng "nếu như ngày đó" cô không đủ dũng khí để níu giữ, thì "khoảng cách vô hình" này sẽ trở thành một vực sâu không đáy.
Cô Hạnh dịu dàng tiếp lời thầy Bình, nhưng giọng cô cũng đầy sự nghiêm túc. "Các em là tương lai của đất nước! Hãy tận dụng mọi thời gian để ôn luyện. Đây là cơ hội để các em thay đổi tương lai." Lời động viên ấy, lẽ ra phải tiếp thêm sức mạnh, nhưng trong tai Lê An lại trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự khác biệt giữa cô và Trần Hạo. Anh nhìn nó như một cơ hội, còn cô lại thấy nó như một mối đe dọa. Cô cảm nhận được cái lạnh lẽo của nỗi cô đơn, ngay cả khi đang đứng giữa hàng trăm bạn bè.
Buổi sinh hoạt kết thúc trong tiếng vỗ tay lưa thưa và những tiếng bàn tán xôn xao. Học sinh tản ra, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ. Trần Hạo vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh ánh lên một ngọn lửa mới. Lê An thì chỉ muốn chạy trốn, muốn tìm một nơi nào đó để giấu đi sự yếu đuối và nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Cô biết, từ giây phút này, cuộc sống của họ sẽ không còn như trước nữa. Một chương mới, đầy thử thách và những lựa chọn khắc nghiệt, đã chính thức mở ra.
***
Chiều hôm đó, trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, con đường đất nhỏ chạy dọc theo bờ sông, Trần Hạo và Lê An bước đi trong một sự im lặng nặng nề. Tiếng nước sông rì rào vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tất cả những âm thanh bình dị ấy, thường ngày vẫn mang lại sự bình yên, thì giờ đây lại như những nốt nhạc buồn, tô đậm thêm sự xa cách giữa hai người. Ánh nắng chiều tà trải dài trên mặt sông, dát vàng những con sóng lăn tăn, nhưng không thể xua đi bầu không khí ảm đạm bao trùm lấy Lê An.
Trần Hạo vẫn đang say sưa nói về những cuốn sách tham khảo mới, những dạng bài tập khó, những phương pháp học tập hiệu quả. Giọng anh đầy nhiệt huyết, ánh mắt anh sáng lên mỗi khi nhắc đến những mục tiêu cao hơn, những thử thách lớn hơn. "Mình phải học thật kỹ phần này, nghe nói đề thi năm nay sẽ khó hơn nhiều." Anh nói, tay vung nhẹ, như thể đang mô phỏng một cử chỉ viết bảng, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Anh bước nhanh hơn một chút, dáng vẻ đầy tự tin và quyết đoán. Trong tâm trí anh, mọi thứ đều rõ ràng: học, thi, đỗ, và đi lên thành phố. Đó là con đường duy nhất, con đường mà mọi người vẫn mong đợi ở một Trần Hạo thông minh, tài giỏi. Anh không hề nhận ra rằng, mỗi bước chân nhanh hơn của anh lại đang tạo ra một "khoảng cách vô hình" lớn hơn giữa anh và người con gái bên cạnh.
Lê An đi bên cạnh, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống dòng nước. Cô muốn nói, cô muốn hỏi, cô muốn níu kéo anh lại, dù chỉ là trong suy nghĩ. Nỗi lo lắng từ sáng vẫn quấn chặt lấy cô, biến thành một khối nặng trĩu trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hết can đảm. "Hạo," cô nhẹ giọng gọi, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, "nếu cậu đỗ, cậu sẽ đi học ở thành phố thật sao? Chúng ta..." Giọng cô chùng xuống, những từ cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Cô muốn hỏi "Chúng ta có còn được ở bên nhau không?", "Cậu có còn nhớ lời hứa đêm qua không?", nhưng những "lời nói không thành" ấy cứ mắc kẹt, không sao thoát ra được.
Trần Hạo đột ngột ngắt lời cô, một cách vô thức, không hề nhận ra sự day dứt trong câu hỏi của Lê An. Anh quay đầu nhìn cô, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước, về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh như một lời mời gọi. "Tất nhiên rồi, đó là cơ hội tốt nhất." Anh nói, giọng điệu kiên quyết, không chút do dự. "Cậu cũng nên cố gắng hết sức, An à. Rồi chúng ta sẽ có tương lai tốt đẹp hơn." Anh nở một nụ cười, một nụ cười rạng rỡ, đầy hy vọng, nhưng trong nụ cười ấy, trong ánh mắt ấy, không hề có hình bóng của một "chúng ta" theo cách mà Lê An mong đợi. "Tương lai tốt đẹp hơn" của anh dường như chỉ là một tương lai cá nhân, một thành công cá nhân, mà không có chỗ cho những ước mơ chung, những lời hẹn ước thầm kín.
Lời nói của anh như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô muốn hét lên, muốn hỏi anh "tương lai đó có còn có chúng ta không?", nhưng những từ ngữ ấy chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, chỉ đủ nghe cho chính cô. "…nhưng tương lai đó có còn có chúng ta không?" Cô lẩm bẩm, âm thanh chìm nghỉm trong tiếng nước sông rì rào và tiếng bước chân vội vã của Trần Hạo.
Trần Hạo không nghe thấy lời thì thầm ấy, anh chỉ thấy Lê An im lặng, và anh nghĩ cô đã hiểu. Anh lại bước nhanh hơn, như muốn chạy đua với thời gian, chạy đua với những khát vọng đang bùng cháy trong lòng. Bóng lưng anh dần xa hơn, cao lớn hơn, như một ngọn hải đăng đang hướng về một chân trời mới. Lê An bước chậm lại, từng bước chân nặng trĩu, để "khoảng cách vô hình" giữa hai người dần lớn hơn, lớn dần theo từng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực cô. Cô ngắm nhìn bóng lưng Hạo, bóng lưng của người con trai mà cô yêu thương nhất, đang dần rời xa cô, không phải về khoảng cách vật lý, mà là về một thế giới quan, một mục tiêu mà cô không thể chạm tới. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn lạ lùng bao trùm lấy mình, nỗi cô đơn của một người đang đứng lại phía sau, nhìn người mình yêu sải cánh bay đi.
Hoàng hôn đã hoàn toàn bao trùm, nhuộm đỏ cả con đường và dòng sông. Lê An đứng đó, một mình, giữa mênh mông sông nước và ánh chiều tà. Cô biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của Trần Hạo sẽ là một bước tiến xa hơn vào thế giới của anh, và mỗi bước chân của cô sẽ là một bước lùi lại trong thế giới của chính mình. Một "chậm một nhịp" định mệnh đang chờ đợi phía trước, một "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi trở thành nỗi tiếc nuối không thể gọi tên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.