Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 40: Áp Lực Đè Nặng: Cuộc Đua Vào Trường Chuyên
Hoàng hôn đã hoàn toàn bao trùm, nhuộm đỏ cả con đường và dòng sông. Lê An đứng đó, một mình, giữa mênh mông sông nước và ánh chiều tà. Cô biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của Trần Hạo sẽ là một bước tiến xa hơn vào thế giới của anh, và mỗi bước chân của cô sẽ là một bước lùi lại trong thế giới của chính mình. Một "chậm một nhịp" định mệnh đang chờ đợi phía trước, một "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi trở thành nỗi tiếc nuối không thể gọi tên.
***
Vài ngày sau buổi chiều định mệnh bên bờ sông, bầu không khí tại trường cấp hai như đặc quánh lại bởi một thứ áp lực vô hình, nặng nề hơn cả những ngày giông bão. Tiếng chuông trường vang lên không còn mang vẻ trong trẻo của tuổi học trò, mà như một hồi trống thúc giục, một tiếng đếm ngược chẳng ngừng nghỉ. Sân trường vẫn chan hòa ánh nắng, những tán cây bàng vẫn reo vui trong gió nhẹ, nhưng trên khuôn mặt của mỗi học sinh, đặc biệt là những người cuối cấp, đều hằn lên sự căng thẳng và mệt mỏi. Những buổi ra chơi không còn rộn rã tiếng cười đùa vô tư lự, mà thay vào đó là những nhóm học sinh túm tụm lại, bàn tán xôn xao về đề thi, về chỉ tiêu, về những cuốn sách tham khảo mới. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách và cả mùi mực in dường như đậm đặc hơn, len lỏi vào từng hơi thở, từng suy nghĩ.
Trần Hạo ngồi trong lớp, vóc người cao gầy nay lại càng trông rắn rỏi hơn với vẻ tập trung cao độ. Ánh mắt anh không còn mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ như trước, mà dán chặt vào cuốn sách luyện thi dày cộm. Chiếc bút chì trong tay anh sột soạt trên giấy nháp, ghi chép cẩn thận từng công thức, từng dạng bài. Anh nghiêng đầu, đôi lúc khẽ nhíu mày khi gặp một bài toán khó, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt anh lại rực lên một ngọn lửa quyết tâm. Anh không để bất kỳ âm thanh nào trong lớp làm mình xao nhãng – tiếng giảng bài của thầy giáo như một dòng suối chảy qua tâm trí anh, lọc lại những kiến thức cần thiết, tiếng sinh viên trò chuyện râm ran ở cuối lớp hay tiếng xe cộ qua lại bên ngoài cửa sổ cũng chỉ là những tạp âm không đáng bận tâm. Thanh Tùng, người bạn thân ngồi cạnh, khẽ huých tay Hạo.
"Hạo này, cậu đã làm xong phần hình học không gian này chưa? Tớ thấy nó rắc rối quá." Thanh Tùng hỏi, giọng có chút lo lắng.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, nét mặt nghiêm túc. Giọng anh trầm, chậm rãi, nhưng đầy kiên quyết. "Tớ đã xem qua rồi. Phải học kỹ phần này, Thanh Tùng. Nghe nói đề thi năm nay sẽ có nhiều câu khó về hình học. Cậu nên tìm thêm sách tham khảo của thầy Hùng ở thành phố, ông ấy chuyên ra đề dạng này."
Thanh Tùng gật gù, ánh mắt lộ rõ sự ngưỡng mộ và cũng là áp lực. "Ừm, tớ cũng đang định tìm mua. Cậu quả là nắm bắt thông tin nhanh nhạy thật."
Lê An ngồi ở bàn phía trước, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người. Lòng cô nặng trĩu. Cô quay đầu lại, nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy những ẩn ý mà anh không thể nhận ra. "Hạo này," cô nhẹ giọng gọi, cố gắng nén lại nỗi bất an đang dâng trào, "cậu có nghĩ... mình có thể làm được không? Nhiều bạn học giỏi quá, tớ thấy mình cứ như bị bỏ lại phía sau ấy." Giọng cô yếu ớt, mang vẻ cam chịu, thản nhiên như thể cô đang nói về một điều gì đó rất xa vời, không liên quan đến chính mình. Cô nhìn quanh lớp, thấy các bạn khác cũng đang cặm cụi ôn bài, gương mặt ai nấy đều toát lên vẻ tập trung cao độ. Cảm giác bị bỏ rơi, bị tụt lại phía sau càng khiến cô thêm mệt mỏi.
Trần Hạo khẽ quay sang nhìn An. Anh đặt bút xuống, nhưng ánh mắt vẫn còn vương vấn những con số trên trang giấy. "An à, chúng ta đã cố gắng rất nhiều mà. Cứ tin vào bản thân thôi. Nếu không nỗ lực hết sức thì làm sao biết được kết quả thế nào?" Anh nói, giọng điệu có chút hờ hững, thiếu đi sự dịu dàng thường ngày. Đối với anh, chỉ cần nỗ lực là đủ. Anh không nhận ra rằng, điều Lê An cần lúc này không phải là một lời khuyên cứng nhắc, mà là một sự động viên, một lời trấn an ấm áp hơn.
Đúng lúc đó, Thầy Bình bước vào lớp. Mái tóc thầy đã điểm bạc nhiều hơn, đôi kính lão trễ xuống sống mũi, nhưng giọng nói vẫn vang và đầy nhiệt huyết. "Các em ơi, nghe đây!" Tiếng thầy Bình dứt khoát, khiến cả lớp im phăng phắc. "Thầy biết các em đang rất căng thẳng. Kỳ thi này không hề dễ dàng, thầy phải nhắc lại một lần nữa. Chỉ tiêu thì ít, mà số lượng thí sinh thì rất đông. Nhưng thầy tin vào các em! Thầy tin rằng những ai nỗ lực hết mình, kiên trì đến cùng, sẽ gặt hái được thành quả xứng đáng." Thầy dừng lại, ánh mắt quét một lượt quanh lớp, dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo, rồi lại nhìn sang Lê An với ánh mắt đầy động viên. Thầy khẽ vỗ vai Hạo khi đi ngang qua, "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh. Cố gắng lên nhé!" Lời của thầy Bình như một tia sáng nhỏ nhoi lọt vào tâm trí An, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi nỗi lo lắng về sự "cạnh tranh khốc liệt" mà thầy vừa nhắc đến. Trong khi đó, Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định, như một lời khẳng định ngầm với thầy rằng anh sẽ không phụ lòng mong mỏi. Với anh, lời thầy Bình là một sự công nhận, một lời khích lệ cho mục tiêu đã định. Nhưng với An, nó lại là một gánh nặng, một sự kỳ vọng đè lên vai cô, một sự đối sánh mà cô sợ hãi. Cô cảm thấy mệt mỏi, dường như mọi âm thanh trong lớp đều biến thành những tiếng thì thầm của áp lực, của sự kỳ vọng, của nỗi sợ hãi thất bại.
***
Vài tuần sau, những buổi chiều muộn của thị trấn ven sông thường được bao phủ bởi một bầu không khí âm u, báo hiệu những cơn mưa sắp tới. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá vàng úa và cả mùi đất ẩm. Sau giờ học, Trần Hạo và Lê An cùng rảo bước đến hiệu sách của Ông Đức. Cửa hiệu nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính với cánh cửa gỗ đã bạc màu và tấm biển hiệu viết tay đã bong tróc. Tiếng chuông cửa kêu leng keng khi họ bước vào, phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm nơi đây. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc, mùi mực in và cả mùi bụi thời gian đặc trưng của hiệu sách ùa vào khứu giác, gợi lên trong Lê An một cảm giác hoài niệm pha lẫn ưu tư.
Ông Đức, với vóc người gầy gò, đôi kính vẫn trễ xuống sống mũi, đang ngồi sau quầy thu ngân, đọc một cuốn sách bìa da đã sờn. Ông ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi khi thấy hai đứa trẻ quen thuộc. "Chào hai đứa! Lại đến tìm sách à?" Giọng ông nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, như một tiếng chuông gió dịu dàng giữa không gian trầm mặc.
Trần Hạo không đợi Lê An đáp lời, anh đã nhanh chóng tiến thẳng đến khu vực sách tham khảo. Ánh mắt anh lướt qua từng kệ sách, bàn tay lướt nhẹ trên gáy những cuốn sách mới. Anh dường như có một mục tiêu rất rõ ràng, một định hướng đã vạch sẵn trong đầu. Chỉ một lát sau, anh đã tìm được vài cuốn sách luyện thi chuyên Toán, Lý, Hóa. Anh nhanh chóng lật giở từng trang, ánh mắt chăm chú đọc lướt qua mục lục, qua vài bài tập mẫu. Anh đứng đó, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những con số, những công thức, không hề hay biết đến sự hiện diện của Lê An ngay bên cạnh.
Lê An đi theo sau Trần Hạo, lòng cô mang một nỗi bất an không thể gọi tên. Cô cũng cố gắng tìm cho mình những cuốn sách phù hợp, nhưng tâm trí cô không thể tập trung. Mỗi khi cầm một cuốn sách lên, cô lại nghĩ đến những lời thầy Bình, nghĩ đến sự cạnh tranh khốc liệt, nghĩ đến những gương mặt căng thẳng của các bạn trong lớp. Cô cảm thấy mình như đang lạc vào một mê cung sách vở, không biết phải chọn lựa con đường nào.
Cô nhìn sang Hạo, anh vẫn đang vùi đầu vào chồng sách, ánh đèn vàng yếu ớt từ trần nhà hắt xuống, làm nổi bật đường nét quyết tâm trên gương mặt anh. Cô muốn nói chuyện với anh, muốn tìm một chút sự sẻ chia, một chút kết nối ngoài những chuyện học hành khô khan.
"Cuốn này nhìn hay ghê, Hạo," cô khẽ nói, cầm lên một cuốn tiểu thuyết cũ có bìa đã phai màu, những trang giấy ố vàng phảng phất mùi thời gian. "Hay mình mua về đọc chung nhỉ? Mấy lần trước mình vẫn hay đọc chung sách mà." Lời cô nói ra, mang theo một chút hy vọng mong manh, một lời gợi nhắc về những ngày tháng vô tư đã qua.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt anh vẫn còn mơ hồ, như thể vừa thoát ra khỏi một thế giới khác. "Ừm, cuốn này cũng được." Anh nói, giọng điệu hờ hững, không chút cảm xúc. Anh không hề nhìn vào cuốn sách cô đang cầm, mà chỉ nhìn thoáng qua rồi lại dán mắt vào chồng sách luyện thi trên tay mình. "Nhưng giờ mình cần tập trung vào sách luyện thi đã, An ạ. Thời gian không còn nhiều nữa." Anh khẽ nhíu mày, như thể một giây lãng phí cũng là một tội lỗi.
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào sự mong manh của Lê An. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng tràn ngập. Cô đặt cuốn tiểu thuyết xuống, lật giở những trang giấy ố vàng một cách vô thức, ánh mắt xa xăm nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, nơi những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất. Cô quay sang nhìn Hạo lần nữa, nhưng anh đã lại vùi đầu vào những con số và công thức, hoàn toàn bỏ quên cô. Cảm giác cô đơn lại trỗi dậy, một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn hơn giữa hai người, không phải do địa lý, mà do sự khác biệt trong tâm trí và mục tiêu.
Ông Đức, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ thở dài. Ông gỡ kính, đặt cuốn sách xuống bàn, nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt trầm tư. Giọng ông nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói đều mang đầy sự chiêm nghiệm. "Học hành là tốt, là con đường để mở mang tri thức, để vươn tới những điều lớn lao." Ông nói, ánh mắt nhìn Lê An, rồi lại dừng ở Trần Hạo. "Nhưng cũng đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở nhé, hai đứa. Cuộc đời này còn nhiều thứ đáng để ta trân trọng, đáng để ta khám phá hơn những con chữ và công thức khô khan." Ông khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư. Lời nói của ông Đức như một lời nhắc nhở tinh tế, một sự "foreshadowing" cho những giá trị mà Trần Hạo có thể vô tình đánh mất trong cuộc đua của mình. Ông nhìn vào Lê An, như thể hiểu thấu nỗi lòng cô, sự khao khát được sẻ chia, được quan tâm mà Hạo đang lơ đễnh bỏ qua.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, môi mấp máy "Dạ", nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn trở lại với cuốn sách luyện thi. Anh không thực sự hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Ông Đức. Đối với anh lúc này, "những điều thú vị khác ngoài sách vở" đều là những thứ xa xỉ, những sự xao nhãng không cần thiết. Lê An thì lại khác, cô lắng nghe từng lời của ông, cảm thấy một sự đồng cảm len lỏi. Cô biết, trong cái thế giới chỉ có sách vở và công thức của Hạo, có lẽ đã không còn chỗ cho những câu chuyện phiếm, những ước mơ chung, hay chỉ đơn giản là một cuốn tiểu thuyết đọc chung nữa rồi. Cô cảm thấy cái lạnh của cơn mưa bắt đầu ngấm vào da thịt, lạnh hơn cả cái gió heo may bên ngoài.
***
Đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cơn mưa chiều. Trong căn nhà nhỏ của Trần Hạo, bầu không khí ấm cúng thường ngày nay lại pha lẫn một sự căng thẳng vô hình, một áp lực âm ỉ. Tiếng Nguyễn Thị Tư lạch cạch trong bếp, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian nhà, nhưng cũng không thể xua đi cái không khí nặng nề. Trần Văn Ba ngồi ở bàn uống nước, chăm chú đọc tờ báo cũ, thỉnh thoảng lại khẽ thở dài.
Trần Hạo ngồi vào bàn học, ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn cũ hắt xuống, tạo thành một quầng sáng tập trung trên chồng sách giáo khoa và sách tham khảo. Anh cặm cụi giải bài tập, chiếc bút chì sột soạt trên giấy nháp. Anh liên tục viết, gạch xóa, rồi lại viết, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Đôi mắt anh đã thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt ấy vẫn kiên định, không chút nao núng. Anh làm đi làm lại những dạng bài khó, cố gắng tìm ra những phương pháp giải nhanh nhất, hiệu quả nhất. Tiếng lật sách, tiếng bút sột soạt là những âm thanh quen thuộc nhất trong căn nhà này mỗi tối.
Nguyễn Thị Tư bước ra khỏi bếp, trên tay là một đĩa hoa quả tươi ngon. Bà đặt nhẹ nhàng đĩa hoa quả xuống bàn học của con trai, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng đầy lo lắng. Bà khẽ đặt tay lên vai Hạo, cảm nhận sự gầy guộc của con qua lớp áo mỏng.
"Con học khuya quá, nghỉ ngơi một lát đi con." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng biết bao nỗi lo toan của một người mẹ. "Ăn miếng hoa quả cho mát, con. Mẹ làm cho con đấy."
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào cuốn sách. "Dạ con biết rồi mẹ." Anh nói, giọng trầm và có chút mệt mỏi. "Con làm xong bài này đã, mẹ ạ. Sắp đến kỳ thi rồi, con không thể lơ là được." Anh lại tiếp tục cặm cụi viết, như thể lời nói của mẹ chỉ là một cơn gió thoảng qua. Anh không hề nhận ra sự day dứt trong ánh mắt của mẹ, không nhận ra rằng mẹ đang cố gắng tìm một sự kết nối, một khoảnh khắc nhỏ bé để sẻ chia.
Nguyễn Thị Tư nhìn con trai, lòng bà quặn thắt. Bà biết con đang chịu áp lực lớn, nhưng bà cũng lo lắng cho sức khỏe của con. Bà muốn nói thêm điều gì đó, muốn khuyên con đừng quá sức, nhưng nhìn thấy vẻ quyết tâm sắt đá trên gương mặt Hạo, bà lại không đành lòng. Bà chỉ khẽ thở dài, rồi lặng lẽ quay vào bếp, tiếp tục công việc của mình. Mùi thức ăn vẫn quanh quẩn, nhưng dường như không khí trong nhà lại càng thêm nặng nề.
Trần Văn Ba, nãy giờ vẫn im lặng đọc báo, khẽ gấp tờ báo lại. Ông quay sang nhìn con trai, ánh mắt đầy suy tư. Ông không nói một lời nào, chỉ khẽ thở dài. Trong ánh mắt ông là sự kỳ vọng lớn lao, nhưng cũng pha lẫn một chút nỗi lo lắng thầm kín. Ông biết con trai mình tài giỏi, nhưng con đường học vấn không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Ông đứng dậy, bước chậm rãi vào phòng ngủ, để lại một khoảng lặng trong căn phòng. Tiếng lật sách và tiếng bút sột soạt lại trở thành âm thanh duy nhất, đều đặn và ám ảnh.
Trần Hạo dường như không hề hay biết đến sự tồn tại của cha mẹ. Tâm trí anh đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những con số, những định lý, những công thức. Anh gạt bỏ mọi suy nghĩ khác, mọi cảm xúc khác sang một bên. Đối với anh, lúc này, việc học là ưu tiên số một, là con đường duy nhất để đạt được "tương lai tốt đẹp hơn" mà anh hằng mơ ước. Anh không hề nhận ra rằng, trong cái "tương lai tốt đẹp hơn" ấy, anh đang dần đánh mất đi những giá trị quý giá khác, những khoảnh khắc sẻ chia, những lời nói yêu thương thầm kín từ gia đình, và cả "khoảng cách vô hình" đang dần lớn hơn với Lê An, người con gái vẫn đang chờ đợi anh mỗi ngày. Ánh đèn bàn vẫn sáng rực, soi rõ từng nét chữ trên trang giấy, nhưng không thể soi rõ được nỗi cô đơn đang dần xâm chiếm trái tim của những người xung quanh anh.
***
Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không còn mang vẻ lãng mạn như những ngày xưa cũ. Gió heo may thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá vàng và cả cái lạnh se sắt của cuối thu. Bên bờ sông, nơi vốn là chốn hẹn hò quen thuộc của Trần Hạo và Lê An, giờ chỉ còn Lê An ngồi một mình trên phiến đá cũ. Cô co ro trong chiếc áo khoác mỏng, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, để lại những vệt màu rực rỡ nhưng cũng đầy u hoài. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng cây, tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Mùi nước sông, mùi bùn và mùi cỏ cây xanh tươi vẫn còn đó, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải trong lòng cô.
Cô đã ngồi đó đợi Hạo được gần một tiếng đồng hồ. Anh đã hứa sẽ ghé qua sau khi học xong, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi. Nhưng "chậm một nhịp" đã trở thành một thói quen, một sự chờ đợi mỏi mòn. Cô biết anh bận, biết anh đang cố gắng hết sức cho kỳ thi quan trọng. Nhưng sao lòng cô vẫn cứ nhói đau, vẫn cứ khao khát một chút quan tâm, một chút sẻ chia.
Khi ánh hoàng hôn chỉ còn là những vệt màu mờ nhạt cuối cùng, Trần Hạo mới xuất hiện. Dáng vẻ anh mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt xanh xao hơn thường lệ. Anh bước đi nặng nề, trên vai vẫn còn chiếc cặp sách quen thuộc. Anh nhìn thấy Lê An, nhưng ánh mắt anh không còn sự rạng rỡ như trước, mà chỉ là một vẻ kiệt sức.
"An..." Anh khẽ gọi, giọng khàn đặc.
Lê An đứng dậy, bước nhanh về phía anh, lòng đầy lo lắng. Cô đưa tay khẽ chạm vào tay anh, cảm nhận sự lạnh giá trên da thịt anh. "Cậu mệt lắm phải không? Nhìn cậu xanh xao quá." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự quan tâm chân thành.
Trần Hạo khẽ rụt tay lại, như thể sợ hãi một sự đụng chạm quá mức. Anh đặt chiếc cặp xuống đất, ngồi phịch xuống phiến đá, thở dài. "Ừm, bài khó quá, An ạ. Tớ phải làm lại mấy lần mà vẫn chưa ra. Áp lực thật đấy." Anh nói, giọng điệu đầy sự than thở, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên trì. "Mỗi ngày tớ đều cảm thấy thời gian không đủ. Nhiều lúc tớ ước có thể thức trắng đêm để học, để không bỏ lỡ bất kỳ kiến thức nào."
Lê An ngồi xuống cạnh anh, lòng cô ngập tràn nỗi buồn. Cô muốn anh nói về những điều khác, muốn anh chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc ngoài chuyện học hành. "Tớ nhớ mấy lần mình ra đây, Hạo." Cô cố gắng gợi mở, giọng nói mang chút hoài niệm, chút tiếc nuối. "Cậu kể tớ nghe về ước mơ của cậu, về thành phố... Về những điều mình sẽ cùng làm khi lớn lên..." Những "lời nói không thành" ấy, những ước mơ đã từng được dệt nên bên bờ sông này, giờ đây như những sợi chỉ mỏng manh, dễ dàng đứt đoạn.
Trần Hạo khẽ giật mình, như thể những kỷ niệm ấy đã bị anh lãng quên từ lâu. Anh quay sang nhìn Lê An, nhưng ánh mắt anh lại xa xăm, không hề nhìn vào cô. "Giờ tớ chỉ ước có thêm thời gian để học thôi, An ạ." Anh ngắt lời cô, một cách vô thức, không hề nhận ra sự tổn thương trong ánh mắt cô. "Tớ phải đỗ bằng được vào trường chuyên. Đó là cơ hội duy nhất để tớ có một tương lai tốt đẹp hơn." Giọng anh kiên quyết, mang theo một nỗi ám ảnh, một sự ưu tiên tuyệt đối cho mục tiêu cá nhân. Trong cái "tương lai tốt đẹp hơn" ấy, An lại không thấy có hình bóng của mình.
Lê An lặng lẽ nhìn dòng sông, cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa cô và Hạo, một khoảng cách mà cô không thể nào lấp đầy. Cô đưa tay, một lần nữa, muốn nắm lấy bàn tay lạnh giá của anh, muốn truyền cho anh một chút hơi ấm, một chút sự an ủi. Nhưng anh chỉ khẽ giật mình, rồi lại rút tay ra một cách vội vã, như thể cô vừa chạm vào một vết thương. Anh cúi xuống, chỉnh lại quai cặp sách, tránh né ánh mắt cô. Hành động vô thức ấy của anh như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim cô.
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, nhưng không thể làm lòng Lê An bớt lạnh giá. Cô biết, từ giờ trở đi, Trần Hạo sẽ chỉ có một mục tiêu duy nhất trong tâm trí. Và trong cái thế giới đầy tham vọng, đầy áp lực ấy của anh, có lẽ cô chỉ là một điểm dừng chân tạm thời, một kỷ niệm đẹp của quá khứ. Cảm giác cô đơn lại bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn mà "nếu như ngày đó" anh nói sớm hơn một chút, có lẽ đã không tồn tại. Cô ngước nhìn bóng lưng của Trần Hạo, đang đứng dậy, chuẩn bị rời đi, dáng vẻ anh cao lớn, nhưng cũng thật xa vời. Cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp", chậm hơn anh trong cuộc đua của cuộc đời, và chậm hơn cả trong việc níu giữ tình yêu của hai người. Những lời của Ông Đức lại vang vọng trong tâm trí cô: "đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở nhé". Nhưng có lẽ, Trần Hạo đã quên mất rồi.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.