Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 41: Những Buổi Học Thêm, Nơi Tình Yêu Nảy Nở Giữa Áp Lực

Dòng sông vẫn rì rầm trôi, mang theo những lời thì thầm của gió và nước, như thể muốn kể lại câu chuyện về hai trái tim đang dần lạc nhịp. Lê An đứng đó, nhìn theo bóng lưng Trần Hạo khuất dần vào màn đêm, cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ bàn tay bị rụt lại lan khắp cơ thể. Nỗi cô đơn không phải là sự vắng mặt của ai đó, mà là sự hiện diện của một khoảng cách vô hình, càng ngày càng lớn, giữa hai người từng tưởng chừng như không thể tách rời. Cô tự hỏi, liệu có phải những điều Ông Đức đã nói – “đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở nhé” – Trần Hạo đã thực sự quên mất rồi? Hay anh chưa bao giờ thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó, rằng cuộc sống không chỉ là những con số, những công thức, mà còn là những cảm xúc, những kết nối vô hình, mỏng manh như sợi tơ trời?

Đêm đó, Lê An đã nằm thao thức rất lâu, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn và tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa. Hình ảnh Trần Hạo với đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt xanh xao, cùng lời nói đầy ám ảnh về "tương lai tốt đẹp hơn" cứ hiện hữu trong tâm trí cô. Cô biết, anh đang rất nỗ lực, và cô cũng muốn là một phần của sự nỗ lực ấy, muốn được cùng anh bước đi trên con đường chông gai phía trước. Nhưng cô cũng nhận ra, chỉ có việc học mới là thứ duy nhất có thể níu giữ anh lại gần cô lúc này. Tình cảm, những kỷ niệm, những lời hứa hẹn vu vơ thuở bé, dường như đã bị xếp xó, nhường chỗ cho những mục tiêu lớn lao hơn trong tâm trí anh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ phòng Lê An, cô đã đưa ra một quyết định. Cô sẽ không để Trần Hạo một mình trong cuộc chiến này. Cô sẽ tìm cách ở bên anh, dù là dưới bất kỳ hình thức nào, miễn là anh vẫn còn ở đó, bên cạnh cô.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn vàng ươm hắt qua khung cửa sổ nhà Lê An, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ, cô ngồi cạnh Trần Hạo. Mùi cơm nhà thoang thoảng từ bếp, nơi mẹ cô đang lụi cụi chuẩn bị bữa tối, tiếng radio nhỏ phát nhạc trữ tình khe khẽ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, ấm cúng. Nhưng trong lòng Lê An, vẫn có một chút lo lắng không nguôi. Cô nhìn sang Trần Hạo, anh vẫn đang cặm cụi với quyển sách giáo khoa Toán học, những đường nét trên khuôn mặt anh đã trở nên sắc sảo hơn, nhưng cũng hằn lên vẻ mệt mỏi. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc bóng đèn treo trên trần nhà càng làm nổi bật mái tóc lòa xòa trên trán anh.

Lê An khẽ hít một hơi sâu, cố gắng thu hết can đảm. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng để cô có thể kéo anh lại gần mình, ít nhất là trong khoảng thời gian căng thẳng này. Cô đưa tay khẽ đặt lên vai anh, cảm nhận hơi ấm từ lớp áo mỏng.

"Hạo này," giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, cố gắng tạo ra một sự kết nối. Trần Hạo giật mình khẽ, ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi mờ mịt, như thể vừa bị kéo ra khỏi một thế giới khác. Anh nhìn cô, chờ đợi. "Em thấy mấy lớp học thêm của thầy Bình, cô Hạnh hay lắm. Mấy bạn cùng lớp cũng đang rủ nhau đi học. Hay là mình đi học cùng nhau đi? Có bạn có bè học sẽ vui hơn, mà em cũng yếu mấy môn tự nhiên... nhất là Toán." Cô cố tình nhấn mạnh điểm yếu của mình, hy vọng anh sẽ thấy được sự cần thiết của việc cô đi học thêm, và xa hơn là sự cần thiết của việc anh phải giúp đỡ cô.

Trần Hạo chớp mắt vài cái, như để lấy lại sự tập trung. Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn giữ vẻ nghiêm túc và suy tư. Anh im lặng một lúc, như đang cân nhắc, tính toán. Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô sợ anh sẽ từ chối, sợ anh sẽ lại viện cớ bận rộn, sợ anh sẽ lại đẩy cô ra xa. Cái cảm giác "chậm một nhịp" lại ùa về, khiến cô muốn níu giữ từng giây phút này.

Cuối cùng, Trần Hạo khẽ gật đầu. "Cũng được." Giọng anh trầm và súc tích như thường lệ, nhưng lần này lại mang một chút gì đó khác lạ, một chút nhẹ nhõm mơ hồ mà An có thể cảm nhận được. "Anh cũng đang định tìm thêm tài liệu nâng cao. Học cùng cũng tiện trao đổi." Anh nói thêm, lý do anh đồng ý hoàn toàn xuất phát từ mục tiêu học tập, từ sự tính toán về lợi ích cá nhân. Nhưng đối với Lê An, điều đó không quan trọng. Quan trọng là anh đã đồng ý. Quan trọng là cô sẽ lại có cơ hội được ở bên anh, được nhìn thấy anh mỗi ngày, được cảm nhận sự hiện diện của anh. Cái gật đầu của anh, dù không hề mang ý nghĩa tình cảm, nhưng lại là một tia sáng nhỏ nhoi trong lòng cô.

Lê An không giấu được nụ cười nhẹ. "Vậy thì tốt quá!" Cô không dám nói thêm nhiều, sợ làm anh thay đổi ý định. Bàn tay cô vẫn còn trên vai anh, giờ đây không còn sự lạnh giá của đêm qua, mà thay vào đó là một chút hơi ấm lan tỏa. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy hy vọng, cố gắng truyền đi những cảm xúc không lời của mình. Trần Hạo, vẫn với vẻ quyết tâm và tập trung, khẽ gật đầu một lần nữa, nhưng lần này, ánh mắt anh có chút dịu đi, một chút xao động nhỏ nhoi mà chỉ Lê An mới đủ tinh tế để nhận ra. Cô biết, đây không phải là một lời thổ lộ, không phải là một sự xác nhận tình cảm, nhưng ít nhất, họ sẽ lại có thêm thời gian bên nhau. Một "khoảng cách vô hình" có thể được thu hẹp lại, dù chỉ là tạm thời, qua những buổi học chung. Cô tự nhủ, "nếu như ngày đó" anh đã không lơ đễnh như vậy, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, cô phải chấp nhận hiện tại và tận dụng mọi cơ hội để níu giữ anh.

Trong lòng Trần Hạo, sự đồng ý của anh là một tính toán hợp lý. Lê An là một người bạn học tốt, cô ấy chăm chỉ, và việc kèm cặp cô ấy đôi khi cũng giúp anh củng cố kiến thức của mình. Anh không nhận ra rằng, đối với An, việc này có ý nghĩa hơn rất nhiều. Anh chỉ thấy rằng, áp lực học hành đang đè nặng lên vai, và bất kỳ sự hỗ trợ nào, dù là từ việc học cùng, đều đáng giá. Anh quay trở lại với quyển sách, nhưng trong một khoảnh khắc thoáng qua, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ. Có lẽ, việc có An bên cạnh cũng không tệ, ít nhất là anh sẽ không cảm thấy quá cô đơn trong cuộc chiến đầy khắc nghiệt này. Anh vẫn không nhận ra rằng, sự "vô thức lơ đễnh cảm xúc của An" đang dần tạo nên một vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ của họ, một vết nứt mà "chậm một nhịp" thôi cũng đủ để làm vỡ tan tất cả.

***

Sáng cuối tuần, ánh nắng nhẹ nhàng trải khắp con đường làng, xuyên qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ ven đường, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Trần Hạo và Lê An cùng nhau đi đến hiệu sách Ông Đức. Hiệu sách nhỏ nằm nép mình bên con phố cổ, vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc và uyên bác vốn có. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng ho khan nhẹ của Ông Đức từ phía bàn làm việc, tiếng gió khẽ lùa qua cửa sổ mang theo mùi giấy cũ, mùi mực in và mùi gỗ cũ đặc trưng, tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, đầy vẻ tri thức.

Trần Hạo bước vào hiệu sách với một sự tập trung gần như ám ảnh. Anh lướt qua các kệ sách một cách nhanh chóng, ánh mắt anh dán chặt vào từng tiêu đề, từng bìa sách. Anh biết chính xác mình cần gì: những cuốn sách tham khảo chuyên sâu, những đề thi thử nâng cao, những tài liệu mà những người bạn cùng mục tiêu đã mách nước. Anh nhanh chóng chọn được một chồng sách dày cộp, toàn những cuốn có vẻ ngoài khô khan, đầy rẫy công thức và bài tập.

Lê An đi theo sau anh, cô cảm thấy mình lạc lõng giữa rừng sách ấy. Cô cố gắng theo kịp tốc độ của anh, thỉnh thoảng lại hỏi anh về một cuốn sách nào đó mà cô thấy hay, hoặc một cuốn có vẻ dễ đọc hơn. "Hạo, cuốn này có vẻ hay này, 'Tuyển tập các bài toán nâng cao và phương pháp giải nhanh'..." Cô cầm một cuốn lên, lật dở vài trang.

Trần Hạo chỉ liếc nhìn qua, rồi lắc đầu. "Cuốn đó không đủ chuyên sâu đâu, An. Thầy Bình bảo phải tìm những cuốn của tác giả này này," anh chỉ vào một cái tên trên một cuốn sách anh đang cầm, "bài tập họ ra sát với đề thi trường chuyên hơn." Giọng anh vẫn điềm đạm, nhưng thái độ thì kiên quyết, không cho phép một chút sai lệch nào khỏi mục tiêu đã định. An khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống, cảm thấy một chút thất vọng. Cô biết anh đúng, nhưng đôi khi, cô chỉ muốn anh dành cho cô một chút thời gian để cân nhắc, để chia sẻ.

Ông Đức, với mái tóc bạc phơ và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, mỉm cười nhìn hai đứa trẻ. Ông đã quan sát họ từ lúc bước vào, thấy được sự khác biệt trong cách tiếp cận việc học của cả hai. Hạo thì dứt khoát, An thì có chút mơ màng, lo lắng. Ông nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Mấy đứa nhỏ bây giờ chăm học quá!" Ông Đức cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, khiến Trần Hạo và Lê An đều quay lại nhìn ông. "Thi cử căng thẳng, nhưng cũng đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở nhé. Kiến thức là vô tận, nhưng tuổi trẻ thì hữu hạn." Ông nhìn Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Rồi ông lại nhìn sang Trần Hạo, như muốn nhấn mạnh thêm lời mình.

Lê An nhìn Hạo, ánh mắt cô ẩn chứa suy tư. Cô hiểu rõ ý của Ông Đức. Cô cảm thấy lời khuyên đó như được nói ra dành riêng cho Trần Hạo, cho sự tập trung đến mức "vô tâm" của anh. "Dạ, cháu nhớ ạ," cô đáp, giọng khẽ khàng, chất chứa một nỗi buồn man mác. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có hiểu không? Liệu anh có nhận ra rằng, việc quá mải mê với những con chữ, những con số, có thể khiến anh bỏ lỡ những giá trị tình cảm quan trọng, những khoảnh khắc quý giá của tuổi trẻ, những điều mà "nếu như ngày đó" anh đã trân trọng hơn?

Trần Hạo, vẫn tập trung lật dở cuốn sách trên tay, chỉ khẽ gật đầu. "Vâng, cháu biết ạ." Giọng anh vẫn đều đều, không hề có sự xao động. Trong tâm trí anh, việc học là ưu tiên hàng đầu, và những "điều thú vị khác" mà Ông Đức nhắc đến, có lẽ chỉ là những thứ xa xỉ mà anh không thể cho phép mình tận hưởng vào lúc này. Anh nghĩ, "tuổi trẻ hữu hạn" thì càng phải nỗ lực để có một tương lai tốt đẹp hơn, để sau này không phải hối tiếc. Anh không hề nhận ra rằng, chính cái sự ưu tiên tuyệt đối cho mục tiêu cá nhân này, bất chấp những lời khuyên hay những cảm xúc xung quanh, đang gieo mầm cho một "khoảng cách vô hình" lớn dần, một khoảng cách mà sau này, dù có thành công đến mấy, anh cũng không thể nào lấp đầy.

An nhìn anh, nhìn thái độ dửng dưng của anh trước lời nói đầy ý nghĩa của Ông Đức. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh đã quên mất rồi sao? Hay anh chưa bao giờ thực sự ghi nhớ? Những lời của Ông Đức, vốn dĩ đã vang vọng trong tâm trí cô từ chương trước, nay lại càng trở nên rõ ràng và chua xót. Cô lo lắng cho anh, lo lắng cho tương lai của cả hai, nếu anh cứ tiếp tục như thế này, mãi mãi chỉ nhìn về phía trước, mà không một lần quay đầu lại nhìn xem có ai đang đi cùng mình.

Cô khẽ chạm vào tay anh, đặt một cuốn sách Toán khác lên chồng sách của anh. "Cuốn này nữa, Hạo. Cứ mua đi, lỡ đâu có bài nào hay..." Cô nói, giọng nhỏ dần. Trần Hạo liếc nhìn, rồi cũng không nói gì, chỉ gật đầu. Anh không nhận ra, đây là cách An cố gắng tìm kiếm sự gắn kết, tìm kiếm một lý do để họ có thể tiếp tục chia sẻ, tiếp tục ở bên nhau. Cô sợ rằng, nếu anh đỗ trường chuyên, anh "sẽ đi đâu", "sẽ thay đổi như thế nào", và liệu cô có còn tìm thấy được anh trong cái "tương lai tốt đẹp hơn" mà anh hằng mơ ước đó không. Nỗi lo lắng của An cứ lớn dần, một nỗi lo lắng mà "nếu như ngày đó" cô đủ dũng cảm để bày tỏ, có lẽ mọi chuyện đã không đến nông nỗi này. Nhưng cô chỉ biết im lặng, và đi theo anh, như một cái bóng mờ nhạt.

***

Kể từ đó, những buổi học thêm tại trường cấp 2 đã trở thành một phần không thể thiếu trong lịch trình của Trần Hạo và Lê An. Mỗi buổi tối, khi ánh đèn huỳnh quang của lớp học sáng lên, xua đi màn đêm đang bao phủ khuôn viên trường, họ lại ngồi cạnh nhau ở một góc quen thuộc. Tiếng phấn viết bảng cót két vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng Thầy Bình giảng bài trầm ấm, vang vọng trong không gian. Mùi phấn, mùi mực và mùi gỗ bàn ghế cũ quen thuộc, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung.

Trần Hạo luôn là người nổi bật trong lớp học thêm. Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào bảng, không bỏ sót một lời nào của thầy giáo. Khi thầy đặt câu hỏi, anh là người đầu tiên giơ tay, và câu trả lời của anh luôn chính xác, mạch lạc. Thầy Bình thường xuyên dành lời khen ngợi cho anh. "Trần Hạo giải bài này rất tốt! Các em khác cần học tập tinh thần này," Thầy Bình nói, giọng vang và đầy tự hào, khiến những ánh mắt ngưỡng mộ từ các bạn học sinh khác đổ dồn về phía Trần Hạo. Anh chỉ khẽ cúi đầu, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng anh, sự tự tin và quyết tâm lại càng được củng cố.

Lê An ngồi cạnh anh, cô cố gắng theo kịp từng lời giảng, từng công thức phức tạp. Nhưng đôi khi, cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những con số, những định lý cứ nhảy múa trước mắt cô, khó mà nắm bắt được. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém khi so sánh với Trần Hạo. Cô gục đầu xuống sách, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng ghi chép. Cô liếc nhìn sang anh, thấy anh đang cặm cụi giải một bài toán khó, nét mặt anh tập trung đến mức dường như quên hết mọi thứ xung quanh. Cô khẽ thở dài, cảm thấy một nỗi cô đơn len lỏi.

"Khó quá Hạo ơi, em thấy mình không hiểu bài này lắm," cô thì thầm khi thầy quay đi, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút tuyệt vọng. Cô đưa quyển vở ra, chỉ vào một phần bài tập mà cô đã loay hoay mãi không ra. Cô mong chờ một lời động viên, một lời giải thích tỉ mỉ, một chút quan tâm từ anh.

Trần Hạo không nói gì nhiều. Anh chỉ khẽ nghiêng người, cầm lấy cây bút của An, và nhanh chóng viết vài dòng giải thích vào quyển vở của cô. "Chỗ này em quên công thức. Cứ làm theo bước này." Giọng anh vẫn trầm, nhưng lại mang một sự kiên nhẫn nhất định. Anh giải thích ngắn gọn, súc tích, chỉ thẳng vào vấn đề mà không đi sâu vào cảm xúc hay sự mệt mỏi của cô. Tay anh cầm bút viết nhanh trên trang vở của An, những nét chữ mạnh mẽ và dứt khoát.

An nhìn những nét chữ của anh, nhìn bàn tay anh đang cầm bút ngay trên vở của mình. Dù anh không hề nói một lời an ủi, nhưng cái hành động đơn giản ấy, cái sự gần gũi về thể chất trong lớp học, lại làm dịu đi phần nào nỗi lo lắng trong lòng cô. Cô cảm thấy một chút ấm áp, một chút an toàn khi có anh ở bên. Dù chỉ là những lời hướng dẫn khô khan về kiến thức, nhưng đối với cô, đó là sự kết nối, là sợi dây mỏng manh níu giữ họ lại với nhau.

Cô biết, anh đang rất bận rộn với mục tiêu của mình, và cô cũng không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Cô cố gắng tự mình giải quyết những bài tập, chỉ khi nào thực sự bế tắc, cô mới dám nhờ anh giúp đỡ. Cô sợ rằng, nếu cô quá dựa dẫm vào anh, anh sẽ lại cảm thấy phiền phức, và cái "khoảng cách vô hình" kia sẽ lại lớn thêm một bước.

Trong những buổi học đó, An thường xuyên ngước nhìn Hạo. Ánh mắt anh không bao giờ rời khỏi bảng hay quyển sách. Anh là một học sinh xuất sắc, và cô biết điều đó. Nhưng cô cũng nhận ra, anh đang dần trở thành một cỗ máy học tập, chỉ biết đến mục tiêu và kiến thức. Những "lời nói không thành" mà cô muốn nói với anh, những cảm xúc mà cô muốn chia sẻ, cứ thế bị chôn vùi. Cô sợ rằng, sự tập trung "vô tâm" của anh vào việc học, dù cô ở ngay bên cạnh, đang báo hiệu cho việc anh sẽ ưu tiên sự nghiệp hơn tình cảm trong tương lai và bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng. Cô tự nhủ, "nếu như ngày đó" anh đã chú ý hơn đến những cảm xúc nhỏ nhặt của cô, có lẽ cô đã không phải lo lắng nhiều như thế này.

***

Sau những buổi học thêm căng thẳng tại trường, khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn và ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời, Trần Hạo và Lê An thường không về nhà ngay. Thay vào đó, họ lại cùng nhau đến nhà Trần Hạo để tiếp tục ôn luyện. Căn phòng của Trần Hạo, nơi anh lớn lên và nuôi dưỡng những ước mơ lớn lao, luôn mang dấu ấn của sự nghiêm khắc và kỷ luật. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường, tiếng gió nhẹ từ cửa sổ khẽ lùa qua, tiếng bố Trần Hạo ho khan từ phòng khách vọng lên đều đặn, tất cả tạo nên một bầu không khí trầm lắng, tập trung.

Mùi sách mới, mùi trà nóng mà mẹ Trần Hạo thường pha cho hai đứa, và mùi gỗ cũ từ bàn ghế, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng, rất quen thuộc. Trần Hạo ngồi trên bàn học, lưng thẳng tắp, tay cầm bút lia lịa, giải quyết những bài tập khó như thể đó là một cuộc đua không ngừng nghỉ. Anh không ngừng viết, không ngừng tính toán, đôi khi quên cả thời gian, quên cả sự hiện diện của Lê An đang ngồi đối diện.

Lê An ngồi đối diện anh, gục đầu lên chồng sách, đôi mắt cô đã mệt mỏi rã rời. Cô đã cố gắng hết sức để theo kịp anh trong lớp học, và bây giờ, cô lại phải tiếp tục căng mình ra để không bị bỏ lại phía sau. Cô ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vẫn cố gắng mở to mắt, đọc từng dòng chữ, từng công thức. Cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, và những con số như những kẻ thù đang cố gắng đánh gục cô.

"Mệt quá, Hạo. Học mãi không xong," cô thở dài, giọng nói yếu ớt, mang theo chút than thở. Cô ngước nhìn Trần Hạo, mong chờ một lời an ủi, một sự thấu hiểu từ anh. Cô chỉ muốn anh dừng lại một chút, nhìn vào cô, và nói rằng cô không cần phải cố gắng đến thế.

Trần Hạo, vẫn cắm cúi viết, không ngẩng đầu lên. Anh chỉ khẽ đáp, giọng anh vẫn đều đều, không một chút xao động hay biểu cảm. "Cố lên, còn chút nữa thôi. Sắp thi rồi." Đối với anh, sự mệt mỏi của An chỉ là một trở ngại nhỏ cần phải vượt qua. Mục tiêu cuối cùng là quan trọng nhất. Anh không hề nhận ra rằng, đối với An, đó không chỉ là sự mệt mỏi về thể xác, mà còn là sự mệt mỏi về tinh thần, về nỗi lo lắng không nguôi về tương lai, về "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ.

Lê An nhìn bóng lưng anh, nhìn mái tóc lòa xòa của anh, nhìn đôi tay anh vẫn không ngừng viết. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối giữa thế giới đầy tham vọng của anh. Cô tự nhủ trong lòng, một lời nói không thành: "Cũng may có Hạo ở đây... Dù anh có vô tâm đến mấy, nhưng ít nhất, anh vẫn ở đây, bên cạnh mình." Sự hiện diện của anh, dù chỉ là sự hiện diện về thể xác, cũng đủ để cô cảm thấy an lòng hơn một chút, đủ để cô có thêm động lực để tiếp tục cố gắng.

Một lát sau, Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, bước vào phòng, tay bưng một tách trà nóng. Bà mỉm cười hiền lành, đặt tách trà trước mặt Lê An. "Uống đi con, cho tỉnh táo. Học hành vất vả quá." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự thấu hiểu và lo lắng. An mỉm cười nhận lấy, cảm nhận hơi ấm từ tách trà truyền vào lòng bàn tay.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy mẹ. Anh khẽ gật đầu cảm ơn. Rồi anh lại cúi xuống, tiếp tục với bài tập của mình. Anh đưa cho An một cốc trà nóng, không nói lời nào. Đó là một cử chỉ nhỏ, một sự quan tâm thực tế, không hề mang theo cảm xúc hay lời nói hoa mỹ. Nhưng đối với Lê An, đó lại là một khoảnh khắc quý giá. Cô mỉm cười nhận lấy, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Dù anh không thể hiện ra, nhưng anh vẫn quan tâm đến cô, theo cách riêng của anh.

An nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng. Cô biết, những khoảnh khắc này, dù chỉ xoay quanh việc học, lại là lúc tình cảm của họ được nuôi dưỡng, được kéo dài thêm một chút. Nhưng cô cũng không khỏi lo lắng. Sự gắn bó thông qua việc học, dù là một chất xúc tác, nhưng lại đặt nền móng trên áp lực và mục tiêu cá nhân. Cô sợ rằng, khi những yếu tố này thay đổi, khi kỳ thi kết thúc, khi Trần Hạo đạt được mục tiêu của mình và rời xa thị trấn, thì mối quan hệ của họ cũng sẽ mong manh mà đứt đoạn.

Nỗi lo lắng của Lê An về "tương lai" và việc Hạo "sẽ đi đâu", "sẽ thay đổi như thế nào" nếu đỗ trường chuyên, cứ lớn dần trong lòng cô. Cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp", chậm hơn anh trong cuộc đua của cuộc đời, và chậm hơn cả trong việc níu giữ tình yêu của hai người. Những lời của Ông Đức về "tuổi trẻ thì hữu hạn" và "đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở" lại vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo. Cô nhìn Trần Hạo, anh vẫn đang say sưa với những con số, những công thức, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Anh cao lớn, nhưng cũng thật xa vời. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ nhận ra rằng, trong cái thế giới đầy tham vọng và áp lực của anh, cô chỉ là một điểm dừng chân tạm thời, một kỷ niệm đẹp của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi không nhận ra rằng, chính cái sự vô tâm ấy, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free