Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 42: Trà Gừng Nơi Buổi Học Đêm
Ánh đèn bàn vàng dịu hắt xuống trang sách, tạo thành một vầng sáng nhỏ nhoi giữa căn phòng tối. Lê An gục đầu trên chồng sách, đôi mắt đã mệt mỏi rã rời, mí mắt nặng trĩu như thể cả ngày dài đã vắt kiệt từng chút sức lực cuối cùng của cô. Những con chữ nhảy múa lộn xộn trước mắt, từng công thức hóa học, từng định lý toán học biến thành những ký tự xa lạ, vô nghĩa. Cô đã cố gắng hết sức để theo kịp Trần Hạo trong những buổi học thêm ở trường, và bây giờ, khi bóng đêm đã buông sâu, sự cố gắng ấy lại nhân lên gấp bội tại bàn học quen thuộc trong căn phòng nhỏ của cô.
Căn phòng của Lê An nằm ở tầng hai, có cửa sổ nhỏ nhìn ra khu vườn sau nhà. Đêm thu se lạnh, qua khung cửa kính mờ sương, tiếng côn trùng rả rích vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của miền quê. Mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ ngoài vườn len lỏi vào, hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi mực mới và cả cái mùi gỗ mộc mạc của chiếc bàn học đã gắn bó với cô bao năm tháng. Bầu không khí trong phòng vừa yên tĩnh đến đáng sợ, vừa căng thẳng bởi áp lực vô hình từ những chồng sách cao ngất, lại vừa ấm cúng một cách kỳ lạ nhờ ánh đèn vàng và sự hiện diện của Trần Hạo.
Trần Hạo ngồi đối diện cô, vẫn cắm cúi vào quyển sách vật lý dày cộp. Ngón tay anh vẫn không ngừng viết, cây bút chì sột soạt trên giấy, tạo ra những âm thanh đều đặn, khô khan. Anh như một cỗ máy không biết mệt mỏi, luôn tập trung tuyệt đối vào mục tiêu của mình. Lê An thỉnh thoảng lại dụi mắt, vai cô khẽ trùng xuống, cảm giác như có cả một tảng đá đang đè nặng lên tấm lưng gầy guộc. Cô ngáp ngắn ngáp dài, cố gắng mở to mắt, nhưng những chữ cái vẫn cứ mờ nhòe đi rồi hiện rõ, rồi lại mờ nhòe. Não bộ cô như một chiếc máy cũ kỹ, đã hoạt động hết công suất và giờ đây chỉ muốn ngừng quay.
Cô nhìn những dòng công thức rối rắm trên trang vở, một bài toán khó đang thách thức cô. Lực từ, cảm ứng điện từ, những khái niệm phức tạp cứ xoáy vào nhau. Cô đặt bút xuống, day day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu âm ỉ. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi lồng ngực cô, không thành lời, chỉ là một làn hơi yếu ớt tan vào không khí tĩnh lặng. Cô ngước mắt nhìn Trần Hạo, mong chờ một cái nhìn, một lời an ủi, một sự thấu hiểu nhỏ nhoi từ anh. Cô chỉ muốn anh dừng lại một chút, nhìn vào cô, và nói rằng cô không cần phải cố gắng đến thế. Nhưng anh vẫn như cũ, mái tóc lòa xòa che đi một phần trán, đôi tay vẫn không ngừng viết, dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của những con số và định luật.
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt anh lại khẽ lướt qua Lê An. Anh không nói, không biểu lộ bất cứ điều gì trên khuôn mặt. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một dòng suy nghĩ vụt qua, rõ ràng và mạch lạc: "An mệt rồi." Anh nhận ra sự mệt mỏi trong từng cử chỉ, từng hơi thở dài của cô. Anh biết cô đã cố gắng rất nhiều để theo kịp anh, để không bị anh bỏ lại phía sau trong cuộc đua vào trường chuyên mà anh đang dốc hết sức mình. Anh hiểu áp lực đè nặng lên cô không chỉ là từ những con chữ, mà còn là từ nỗi lo lắng về một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ, như cái cách mà cô đã thầm thì với mẹ anh đêm qua. Anh biết cô sợ, sợ rằng khi anh đạt được mục tiêu, anh sẽ rời xa cô, rời xa thị trấn nhỏ này.
Nhưng anh không biết phải nói gì. Lời nói vốn dĩ chưa bao giờ là thế mạnh của Trần Hạo. Anh rụt rè, ngại bày tỏ cảm xúc bằng lời. Mọi thứ anh muốn nói, muốn thể hiện, đều được gói gọn trong những hành động thầm lặng, những cử chỉ vô thanh. Anh tin rằng An sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được. Và anh cũng tin rằng, việc anh cố gắng hết sức để đạt được mục tiêu, để có một tương lai tốt đẹp hơn, cũng là một cách anh quan tâm đến cô, đến tương lai của cả hai. Anh gấp nhẹ quyển sách lại, một tiếng "soạt" khẽ vang lên trong tĩnh mịch. Rồi anh từ từ đứng dậy, không gây ra một tiếng động lớn nào. Lê An, vẫn đang chìm trong sự vật lộn với bài toán và nỗi mệt mỏi, không hề hay biết.
Cô vẫn giữ nguyên tư thế, tựa đầu vào chồng sách, đôi mắt nhắm nghiền lại, cố gắng tìm chút bình yên trong bóng tối. Lời của Ông Đức về "tuổi trẻ thì hữu hạn" và "đừng quên những điều thú vị khác ngoài sách vở" lại vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ nghĩ đến điều đó không? Hay trong thế giới của anh, chỉ có những con số, những công thức, những mục tiêu xa vời? Cô cảm thấy mình "chậm một nhịp", chậm hơn anh trong cuộc đua của cuộc đời, và chậm hơn cả trong việc níu giữ tình yêu của hai người. Những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, dù rất quý giá, nhưng lại không đủ để xua tan đi nỗi lo lắng về một tương lai mịt mờ, khi mà những lời nói yêu thương vẫn chưa bao giờ được thốt ra.
Trần Hạo bước nhẹ ra khỏi phòng, để lại Lê An một mình giữa sự tĩnh lặng. Anh xuống bếp, nơi ánh đèn vàng hắt hiu chiếu sáng một góc nhỏ. Căn bếp của nhà Lê An đơn giản, gọn gàng, với những vật dụng đã cũ kỹ nhưng được sắp xếp ngăn nắp. Mùi gỗ cũ của tủ bếp, mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác ấm áp, quen thuộc như chính ngôi nhà của anh. Anh tìm thấy rổ gừng tươi đặt trong góc bếp. Những củ gừng nhỏ, sần sùi, mang theo mùi đất và hương cay nồng đặc trưng. Anh cẩn thận chọn một củ gừng tươi nhất, cầm lên ngắm nghía. Trong trí nhớ của anh, mẹ anh thường pha trà gừng cho anh mỗi khi anh bị cảm lạnh hoặc cảm thấy mệt mỏi. Hơi cay nồng của gừng, hòa quyện với vị ngọt dịu của đường, luôn có một sức mạnh thần kỳ để xua tan đi cái lạnh và sự uể oải.
Anh gọt vỏ gừng một cách tỉ mỉ, từng lát vỏ mỏng được loại bỏ, để lộ ra phần thịt gừng vàng óng. Tiếng dao cạo vỏ gừng khẽ khàng, gần như không nghe thấy trong màn đêm tĩnh mịch. Sau đó, anh thái gừng thành những lát mỏng, đều tăm tắp. Những lát gừng nhỏ xinh, như những đồng tiền vàng, xếp gọn gàng trên thớt gỗ. Mùi gừng tươi thoang thoảng lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Trần Hạo đặt nồi nước nhỏ lên bếp, bật lửa. Ngọn lửa xanh biếc reo nhỏ, bập bùng chiếu sáng khuôn mặt tập trung của anh. Anh không muốn làm Lê An phân tâm hay cảm thấy bị làm phiền, nên mọi cử động của anh đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể sợ đánh thức cả ngôi nhà đang chìm vào giấc ngủ.
Tiếng nước bắt đầu sôi lách tách, những bọt khí nhỏ nổi lên từ đáy nồi. Trần Hạo cẩn thận cho những lát gừng đã thái vào. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi gừng nồng nàn hơn. Anh thêm một thìa đường nhỏ, khuấy đều bằng chiếc thìa cũ kỹ. Tiếng thìa chạm vào thành cốc "lách cách" nhẹ nhàng, như một nốt nhạc lẻ loi trong bản giao hưởng của đêm. Anh quan sát dòng nước chuyển màu từ trong suốt sang vàng nhạt, rồi đến màu hổ phách ấm áp. Anh hít hà mùi trà gừng đang bốc lên, cảm thấy một chút bình yên len lỏi trong lòng. Anh thầm nhủ: "Trà gừng sẽ giúp An đỡ mệt hơn." Đó là cách anh thể hiện sự quan tâm của mình, một cách thầm lặng, không lời, nhưng đầy chân thành và thực tế. Anh không giỏi nói những lời ngọt ngào, anh không biết cách an ủi bằng những câu văn hoa mỹ. Nhưng anh biết cách hành động, biết cách chăm sóc theo kiểu riêng của anh.
Anh cẩn thận rót trà gừng vào một chiếc cốc sứ trắng, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa ra lòng bàn tay anh. Chiếc cốc sứ có hình bông hoa cúc nhỏ vẽ ở vành, đó là chiếc cốc mà Lê An vẫn thường dùng. Anh nhẹ nhàng bưng cốc trà nóng hổi, cẩn trọng từng bước chân, quay trở lại căn phòng của Lê An. Mỗi bước đi của anh đều như thể sợ đánh vỡ một điều gì đó mong manh, sợ làm tan biến đi sự yên bình đang bao trùm căn phòng. Suốt quá trình này, tâm trí anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: làm thế nào để Lê An cảm thấy dễ chịu hơn, tỉnh táo hơn để tiếp tục cuộc chiến với những con chữ. Anh không hề nhận ra rằng, chính những cử chỉ thầm lặng này, sự quan tâm không lời này, lại là thứ gieo mầm cho niềm tin của Lê An vào tình cảm của anh, một niềm tin, dù không có lời hứa, nhưng lại đủ mạnh mẽ để cô chờ đợi và hy vọng vào một tương lai chung, dẫu cho sau này, chính sự rụt rè không dám bày tỏ của anh lại trở thành khởi nguồn của bi kịch.
Trần Hạo trở lại phòng Lê An, căn phòng lúc này dường như ấm áp hơn, không chỉ bởi ánh đèn vàng mà còn bởi hơi ấm của cốc trà gừng đang lan tỏa. Lê An vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu, nhưng dường như cô đã thiếp đi trong chốc lát, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng. Anh đứng lặng một lúc, quan sát vẻ mặt mệt mỏi của cô. Anh muốn cô được nghỉ ngơi, nhưng anh cũng biết, kỳ thi đang đến gần, và không có nhiều thời gian để lãng phí. Anh nhẹ nhàng đặt cốc trà gừng xuống bàn, ngay trước mặt cô, khẽ khàng đến mức tiếng động hầu như không có. Hơi ấm từ cốc trà bốc lên, mang theo mùi gừng thơm dịu, len lỏi vào khứu giác của cô.
Mùi hương quen thuộc và hơi ấm thoang thoảng ấy đã đánh thức Lê An. Cô khẽ cử động, dụi mắt rồi từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt mệt mỏi của cô mở to vì ngạc nhiên khi nhìn thấy cốc trà gừng nóng hổi trước mặt. Cô ngước nhìn Trần Hạo. Anh đã trở lại chỗ ngồi của mình, nhưng vẫn chưa cúi xuống sách vở. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, một thoáng dịu dàng lướt qua. Trần Hạo, với giọng trầm khẽ, đủ nghe trong không gian tĩnh lặng, nói: "Uống đi, An. Trà gừng giúp tỉnh táo." Giọng anh đều đều, không một chút biểu cảm khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc, chân thành.
Lê An nhìn cốc trà, rồi lại nhìn anh. Cô bất ngờ, cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Cô không ngờ anh lại tinh tế đến vậy, nhận ra sự mệt mỏi của cô mà lặng lẽ pha trà. Cảm giác ấm áp không chỉ từ cốc trà mà còn từ cử chỉ của anh lan tỏa khắp cơ thể và trái tim cô. "Hạo... Cảm ơn cậu," cô nói khẽ, giọng hơi run. Trong giây phút ấy, mọi mệt mỏi, mọi áp lực dường như tan biến. Cô cảm thấy được che chở, được quan tâm theo một cách rất riêng, rất Trần Hạo.
Anh khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống quyển sách của mình, tiếp tục với thế giới của những con số và định luật. "Không có gì. Cố lên," anh nói thêm, vẫn không ngẩng đầu lên. Đối với anh, hành động đã thay lời nói. Đối với anh, việc cô hiểu được sự quan tâm của anh qua những cử chỉ thầm lặng đó là đủ. Anh không cần những lời đáp lại hoa mỹ, không cần những lời cảm ơn rườm rà. Anh chỉ cần cô cảm thấy tốt hơn, và tiếp tục cố gắng.
Lê An cầm cốc trà lên, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền vào lòng bàn tay cô, xua đi cái lạnh se của đêm thu. Cô hít hà mùi gừng thơm nồng, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Vị cay nhẹ của gừng lan tỏa trong miệng, làm ấm nóng cả khoang họng rồi từ từ lan xuống dạ dày. Cả cơ thể cô như được tiếp thêm năng lượng. Cô nhìn Trần Hạo đang trở lại với sách vở, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. "Cậu ấy luôn như vậy... luôn quan tâm theo cách riêng," cô tự nhủ trong lòng. Dù anh có rụt rè, dù anh không bao giờ nói ra những lời tình cảm, nhưng những hành động của anh luôn đủ để cô cảm thấy được yêu thương, được trân trọng.
Trong khoảnh khắc đó, niềm tin của Lê An vào tình cảm của Trần Hạo được củng cố. Cô tin vào những cử chỉ, những hành động không lời của anh hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào. Cô biết anh quan tâm đến cô, biết anh muốn cô tốt đẹp. Và cô tin rằng, dù cho anh có vươn tới những mục tiêu xa hơn, thì anh vẫn sẽ luôn có cô trong tim. Cô gục đầu xuống, nhưng lần này không phải vì mệt mỏi, mà vì cảm giác bình yên và ấm áp. Cô nhấp thêm một ngụm trà gừng, cảm thấy vị cay ngọt dịu dàng lan tỏa.
Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, vẫn có một chút ưu tư. Sự quan tâm thầm lặng nhưng tinh tế của Trần Hạo là nền tảng cho tình cảm sâu đậm của họ, nhưng cô cũng không khỏi lo lắng rằng, chính cái sự rụt rè không dám bày tỏ bằng lời nói ấy, sẽ là khởi nguồn cho bi kịch về sau, khi anh không bao giờ dám nói ra điều mình muốn. Niềm tin của Lê An vào những hành động của Hạo, dù không có lời hứa, gieo mầm cho sự chờ đợi và hy vọng của cô về một tương lai chung, nhưng cũng là gánh nặng cho cô khi cô phải tự mình giải mã mọi cảm xúc anh dành cho cô. Vẻ mệt mỏi của Lê An và áp lực học hành cho thấy sự khó khăn trong việc cân bằng giữa mục tiêu cá nhân và tình cảm, đặc biệt là khi Trần Hạo ngày càng tập trung vào học tập, và cô, người luôn "chậm một nhịp", liệu có thể theo kịp anh mãi không?
Cô nhìn Trần Hạo, anh vẫn đang say sưa với những con số, những công thức, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Anh cao lớn, nhưng cũng thật xa vời, như một vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Cô thở dài khe khẽ, nhưng lần này là một tiếng thở dài của sự chấp nhận, chấp nhận cách anh yêu thương, chấp nhận những gì anh có thể cho đi. Bất chấp tất cả, sự hiện diện của anh, hơi ấm từ cốc trà gừng, và cả cái sự "vô tâm" đáng yêu của anh, vẫn là động lực để cô tiếp tục cố gắng, tiếp tục chiến đấu với những con chữ, với hy vọng rằng, những khoảnh khắc như thế này sẽ kéo dài mãi mãi, bên bờ sông cũ của tuổi thơ, nơi tình yêu của họ đã lặng lẽ nảy nở.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.