Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 43: Hơi Ấm Từ Những Điều Thầm Lặng
Vị cay ngọt của trà gừng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi Lê An, khi cô khẽ đặt chiếc cốc sứ xuống bàn. Trần Hạo, với bóng lưng rộng và vững chãi, vẫn miệt mài cúi đầu trên trang sách, hoàn toàn không biết rằng ánh mắt cô đang dõi theo anh, chất chứa bao nhiêu suy tư và tình cảm thầm kín. Cái cảm giác ấm áp từ cốc trà, từ cử chỉ lặng lẽ của anh, vẫn còn lan tỏa khắp cơ thể cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn giữa đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc khi gió đêm khẽ thổi, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, làm nền cho những dòng suy nghĩ miên man trong tâm trí Lê An.
Anh đã trở về nhà rồi. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn vẫn hắt lên trang sách của cô, giờ đây đã trống trải hơn, chỉ còn lại vài nét gạch chân và ghi chú. Cô khẽ gấp cuốn vở lại, mùi giấy cũ và mùi mực mới hòa quyện vào nhau, đưa cô về với thực tại, nhưng tâm trí cô vẫn chìm đắm trong ký ức của những khoảnh khắc vừa qua. Cốc trà gừng nóng hổi, đôi mắt anh lướt qua cô một thoáng dịu dàng, giọng nói trầm khẽ "Uống đi, An. Trà gừng giúp tỉnh táo." – tất cả cứ hiện rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Trần Hạo luôn như vậy, không khoa trương, không hoa mỹ, nhưng mỗi hành động của anh đều chất chứa một sự quan tâm sâu sắc, chân thành đến lạ. Nó không giống như những lời nói đường mật mà cô thường nghe từ những cậu bạn cùng lớp, những lời khen ngợi dễ dàng buông ra rồi dễ dàng quên đi. Quan tâm của Hạo giống như dòng sông, âm thầm chảy, nhưng đủ sâu để nuôi dưỡng vạn vật.
Cô khẽ đưa tay chạm vào bìa cuốn sổ nhật ký đặt ngay ngắn trên bàn, một cuốn sổ bìa cứng màu xanh thẫm, với những trang giấy đã ngả màu thời gian. Đây là nơi cô gửi gắm những tâm tư, những bí mật mà không thể nói cùng ai. Với một chút do dự, cô mở cuốn sổ ra, tiếng giấy sột soạt khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh đèn vàng hắt lên trang giấy trắng, như mời gọi những dòng chữ tuôn chảy. Cô cầm cây bút chì trên tay, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ lên thân bút, cảm nhận sự chai sạn quen thuộc.
"Hạo à, anh thật sự quan tâm em nhiều đến thế sao?" Cô thầm nghĩ, nét chữ nắn nót bắt đầu hiện lên trên trang giấy. Mỗi nét chữ như là một lời thì thầm, một câu hỏi không lời gửi đến người mà cô luôn giữ trong tim. Cô nhớ lại những lần anh lẳng lặng đỡ chiếc cặp nặng trĩu của cô khi tan học, chiếc cặp mà cô luôn nhét đầy sách vở và tài liệu ôn thi. Anh không nói một lời, chỉ đơn giản là đưa tay ra, gánh vác một phần gánh nặng cho cô. Hay những buổi chiều mưa, anh luôn là người che ô cho cô, dù vai áo anh ướt đẫm. Những cử chỉ ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh lớn lao, sưởi ấm trái tim cô, khiến cô cảm thấy mình luôn được che chở, được bảo vệ.
Trong thế giới của Lê An, nơi mà lời nói thường chỉ là những tiếng gió thoảng qua, thì hành động của Trần Hạo lại giống như những cột mốc vững chãi, khắc sâu vào tâm trí cô. Cô tin vào những gì anh làm, tin vào ánh mắt anh, tin vào những cái gật đầu khẽ khàng của anh hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào. Niềm tin ấy, được vun đắp từ những tháng ngày tuổi thơ bên bờ sông cũ, giờ đây lại càng được củng cố thêm sau những buổi học đêm, sau cốc trà gừng ấm nóng. Cô đã từng tự hỏi, liệu có phải mình quá ngây thơ không, khi đặt trọn niềm tin vào một người con trai chưa bao giờ nói ra lời yêu? Nhưng rồi, mỗi khi nhớ lại ánh mắt dịu dàng của anh, hay cảm nhận được sự quan tâm thầm lặng ấy, mọi nghi ngờ trong cô đều tan biến.
"Cậu ấy luôn như vậy... luôn quan tâm theo cách riêng," cô tự nhủ lại câu nói đã lướt qua trong tâm trí mình đêm qua, giờ đây lại càng rõ ràng và sâu sắc hơn. Nó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu về bản tính rụt rè, ít nói của anh. Trần Hạo không phải là người của những lời đường mật, anh là người của hành động. Và đối với Lê An, những hành động ấy, đôi khi, còn đáng giá hơn vạn lời nói. "Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút," câu nói này, dù chưa bao giờ hiện hữu trong cuộc đời thực của cô, nhưng đôi khi, lại là một nỗi sợ hãi mơ hồ, một nỗi lo lắng thầm kín về cái "khoảng cách vô hình" có thể xuất hiện giữa họ. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, những hành động thầm lặng này sẽ không còn đủ để cô hiểu anh, và anh cũng sẽ không còn đủ kiên nhẫn để đợi cô giải mã tình cảm của mình.
Nhưng ngay lúc này, dưới ánh đèn vàng dịu, nỗi sợ hãi ấy chỉ là một bóng mờ, bị che lấp bởi sự ấm áp và niềm hy vọng. Cô tiếp tục viết, nét chữ càng lúc càng mềm mại hơn, chất chứa niềm vui và sự tin tưởng. Cô bắt đầu hình dung về một tương lai xa xôi, một tương lai mà cô và anh sẽ cùng nhau bước đi. "Sau này, nếu chúng ta... anh sẽ vẫn luôn như vậy chứ?" Cô viết, nhưng câu hỏi này không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời ước hẹn thầm kín. Cô mơ về một mái ấm nhỏ, bên bờ sông cũ, nơi có tiếng cười trẻ thơ và mùi cơm canh mẹ nấu. Trần Hạo sẽ vẫn là người đàn ông trầm lặng, nhưng ánh mắt anh sẽ luôn dõi theo cô, và những cử chỉ của anh sẽ vẫn ấm áp như cốc trà gừng đêm khuya.
Cô hình dung cảnh anh ngồi đọc sách bên cửa sổ, ánh nắng chiều hắt vào làm tóc anh thêm óng ả. Cô sẽ pha cho anh một tách trà nóng, đúng như cách anh đã pha cho cô. Cô sẽ ngồi bên cạnh anh, khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên. Rồi khi màn đêm buông xuống, họ sẽ cùng nhau ra bờ sông, ngắm trăng sáng, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ. Đó là một viễn cảnh thật đẹp, thật bình dị, nhưng lại chất chứa biết bao nhiêu hạnh phúc trong lòng cô gái nhỏ. Nỗi lo lắng về "chậm một nhịp" hay "lời nói không thành" tạm thời bị lãng quên, nhường chỗ cho những giấc mơ hồng.
Cô gấp cuốn sổ lại, nét cười vẫn đọng trên môi. Cành cây in trên tường dưới ánh trăng, lay động nhẹ nhàng theo làn gió, tạo nên những bóng hình kỳ ảo. Tiếng côn trùng đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu lắng của màn đêm. Hương hoa lài từ góc vườn thoảng bay vào phòng, dịu dàng và thanh khiết, như chính tâm hồn cô lúc này. Lê An tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh trăng. Cô nằm xuống giường, nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Trần Hạo và tương lai của họ vẫn hiện rõ trong tâm trí. Cô tin rằng, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến đâu, dù anh có rụt rè đến mức nào, thì tình cảm của họ vẫn sẽ bền chặt như cây cổ thụ bên bờ sông, âm thầm bám rễ sâu vào lòng đất. Cô chìm vào giấc ngủ với nụ cười mãn nguyện trên môi, ôm ấp những giấc mơ về một ngày mai có anh.
***
Mấy ngày sau, không khí ôn thi tại nhà Lê An vẫn căng như dây đàn. Nắng chiều vàng nhạt đổ dài qua khung cửa sổ, in hình những chùm hoa giấy rực rỡ lên nền nhà gạch bông cũ. Mùi mực mới từ những trang sách, mùi giấy cũ của tài liệu tham khảo, cùng mùi hoa ngọc lan thoang thoảng từ góc sân nhà, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những ngày cuối cấp, vừa hối hả, vừa đầy hoài niệm. Trần Hạo và Lê An vẫn ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ lớn trong phòng khách. Chiếc bàn này đã chứng kiến biết bao nhiêu buổi học, bao nhiêu nỗ lực của hai đứa trẻ. Giờ đây, nó lại trở thành chiến trường cho cuộc chiến với tri thức, với những kỳ vọng và áp lực vô hình.
Trần Hạo vẫn giữ vẻ tập trung cao độ. Ánh mắt anh dán chặt vào cuốn sách toán mở trên bàn, ngón tay thon dài khẽ lướt theo từng dòng chữ, từng con số. Anh đang giải thích một bài toán khó mà Lê An vừa mắc phải. Giọng anh trầm ấm, chậm rãi, chắc chắn, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. Anh chỉ tay vào công thức, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đôi lúc lại thoáng chút kiên nhẫn và dịu dàng khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối của cô. Anh không hề nhận ra, hay có lẽ là cố tình không nhận ra, rằng Lê An không chỉ nhìn vào những con số anh đang chỉ, mà còn nhìn vào đôi mắt anh, nhìn vào dáng vẻ trầm tư của anh, nơi cô tìm thấy sự ngưỡng mộ và một chút gì đó xa cách.
"Ở đây, bước này em phải biến đổi theo công thức này, rồi rút gọn..." Anh vừa nói, vừa viết ra một vài phương trình phức tạp vào một tờ giấy nháp. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, khô khan và đều đặn, như nhịp đập của thời gian đang hối hả trôi qua. Lê An chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời anh nói, từng bước anh làm. Nhưng tâm trí cô, đôi khi, lại không thể hoàn toàn đặt vào những con số khô khan ấy. Cô nhìn anh, nhìn cái cách anh say sưa với tri thức, như một người thợ thủ công say mê với tác phẩm của mình. Cô ngưỡng mộ anh, nhưng cũng cảm thấy có một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành, không phải bởi sự xa cách về tình cảm, mà là sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận thế giới và mục tiêu phía trước.
Một cảm giác bồn chồn, lo lắng khẽ dâng lên trong lòng Lê An. Nó không phải là nỗi sợ hãi mơ hồ như những ngày đầu, mà là một nỗi lo lắng cụ thể hơn, rõ ràng hơn, khi ngày thi cấp ba đang đến gần. "Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút," câu nói này, dù chưa thành lời, nhưng lại là một tiếng thở dài thầm kín trong tâm hồn cô. Nó là nỗi sợ hãi về những điều chưa được nói, những điều chưa được định nghĩa rõ ràng.
Cô khẽ chạm vào tay anh khi anh đang viết, một cái chạm rất nhẹ, như một cánh bướm đậu lên. Trần Hạo thoáng giật mình, ngón tay anh khựng lại trên trang giấy. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi bối rối nhìn cô. Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng. Giọng cô nhỏ nhẹ, hơi run rẩy, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tập trung của anh.
"Hạo này, nếu... nếu sau này anh đỗ trường chuyên, anh sẽ đi xa thật à?" Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trong ánh mắt anh. Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua một thoáng bối rối, rồi lại nhanh chóng trở nên kiên định. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự lảng tránh tinh tế.
"Ừm... thì phải đi thôi," anh nói, giọng vẫn trầm khẽ, đều đều. "Đó là cơ hội tốt mà. Nhưng mà... cứ cố gắng học đã. Đỗ được đã rồi tính." Anh không nhìn thẳng vào mắt cô khi nói những lời đó. Ánh mắt anh lướt qua cô, dừng lại ở góc phòng, nơi có chiếc đồng hồ quả lắc đang tích tắc đếm thời gian. Sự lảng tránh của anh, dù không thành lời, lại như một tảng băng trôi, khiến trái tim Lê An se lại. Cô muốn nghe một lời trấn an, một lời hứa hẹn, dù chỉ là một câu nói bâng quơ về việc "không quên em", nhưng anh lại chỉ nói về việc "cố gắng học", về "cơ hội tốt".
"Anh ấy luôn nghĩ xa xôi như vậy, liệu có còn chỗ cho những điều nhỏ bé này không?" Lê An thầm nghĩ. "Những điều nhỏ bé" mà cô muốn nói, chính là những cảm xúc thầm kín, những mơ mộng về một tương lai chung, những khoảnh khắc bình dị bên bờ sông cũ. Phải chăng, trong th��� giới của anh, nơi có những công thức, những định luật, những mục tiêu lớn lao, thì tình cảm của cô chỉ là một chi tiết nhỏ, dễ dàng bị bỏ qua? Cô cảm thấy mình như đang "chậm một nhịp" so với anh, anh đã chạy thật xa về phía tương lai, còn cô vẫn cứ quanh quẩn với những cảm xúc hiện tại.
Trần Hạo không đợi câu trả lời từ cô. Anh nhanh chóng quay lại với việc giải bài tập, như muốn lập tức lấp đầy khoảng trống vừa tạo ra bởi câu hỏi của cô. Tiếng bút sột soạt lại vang lên, đều đặn và lạnh lùng. Anh vô tình bỏ lỡ ánh mắt mong chờ của Lê An, ánh mắt chất chứa bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu nỗi niềm chưa dám nói ra. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng, như làn gió thu thoảng qua. Nỗi buồn khẽ len lỏi vào tâm hồn cô, nhưng cô không để nó kéo dài. Cô vẫn là một cô gái kiên cường, dịu dàng nhưng không yếu đuối.
Lê An tiếp tục ghi chép vào cuốn vở của mình, cố gắng tập trung vào những con số và công thức. Nhưng tâm trí cô đã bay bổng đi xa, vượt qua những bức tường của căn phòng, vượt qua cả thị trấn nhỏ bé này, đến một nơi nào đó xa xôi, nơi Trần Hạo có thể sẽ đến. Cô tự hỏi, liệu khi anh đến một nơi mới, với những người bạn mới, những mục tiêu mới, anh có còn nhớ đến những buổi học đêm thế này không? Có còn nhớ đến cốc trà gừng ấm nóng mà anh đã pha cho cô không? Hay những ký ức ấy, sẽ chỉ còn là những mảnh vụn của quá khứ, bị thời gian bào mòn và lãng quên?
Hoàng hôn dần buông xuống. Ánh nắng vàng nhạt đã chuyển thành một màu đỏ cam rực rỡ, nhuộm cả bầu trời và những mái nhà lợp ngói. Không khí bắt đầu se lạnh hơn, báo hiệu một đêm nữa lại đến. Lê An cảm thấy một sự cô đơn nhẹ nhàng len lỏi vào tâm hồn. Cô biết, anh không cố ý làm cô buồn, anh chỉ đơn thuần là một người con trai với những mục tiêu rõ ràng, những tham vọng lớn lao. Nhưng chính sự rõ ràng và lớn lao ấy của anh, lại vô tình tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà Lê An không biết mình có thể vượt qua được hay không. Cô nhìn Trần Hạo đang say sưa với bài vở, một lần nữa, anh lại trở nên xa vời, như một vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm, đẹp đẽ nhưng khó chạm tới.
***
Khi ánh hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt màu tím cam cuối cùng vương vãi trên nền trời, Trần Hạo và Lê An mới rời khỏi nhà cô. Hai chiếc xe đạp cũ kỹ lăn bánh chậm rãi trên con đường đất ven bờ sông, tiếng lốp xe nghiến nhẹ trên sỏi đá, hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ đều đều của dòng nước. Không khí đã bắt đầu se lạnh, làn gió nhẹ từ mặt sông thổi lên mang theo hơi nước mát rượi, luồn qua kẽ tóc, khiến Lê An khẽ rùng mình. Trần Hạo vẫn đi trước cô một đoạn, bóng anh đổ dài trên con đường, cao lớn và vững chãi. Họ vẫn giữ sự im lặng quen thuộc, một sự im lặng từng rất đỗi bình yên, nhưng giờ đây, nó lại chất chứa một thứ gì đó nặng nề hơn, một nỗi lo lắng vô hình đang lơ lửng trong không khí.
Mùi nước sông thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt, cùng mùi hoa dại mọc ven đường, tất cả tạo nên một bức tranh hương vị đặc trưng của thị trấn nhỏ lúc hoàng hôn. Ánh hoàng hôn đổ dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, biến dòng nước xanh biếc ban ngày thành một dải lụa mềm mại, rực rỡ sắc màu. Cảnh vật đẹp đến nao lòng, nhưng tâm trí Lê An lại không thể hoàn toàn thưởng thức. Câu hỏi của cô về tương lai, và sự lảng tránh tinh tế của Trần Hạo, vẫn cứ lẩn quẩn trong đầu cô như một điệp khúc buồn. Cô vẫn cố gắng tin vào những hành động thầm lặng của anh, nhưng nỗi sợ hãi về một "khoảng cách vô hình" lại càng lúc càng lớn dần.
Họ đạp xe ngang qua nhà Bà Mai, một ngôi nhà nhỏ mái ngói rêu phong nằm khuất sau hàng rào dâm bụt đỏ thắm. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, đang ngồi hóng mát trên chiếc ghế tre đặt trước hiên. Gương mặt bà hiền hậu, khắc khổ những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ tinh anh và ấm áp. Bà thường xuyên nhìn thấy hai đứa trẻ này cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà, từ khi chúng còn bé tí teo. Đối với bà, Hạo và An đã là một cặp trời sinh, một lẽ đương nhiên của cuộc sống nơi thị trấn này.
Thấy bóng hai đứa trẻ, bà Mai khẽ mỉm cười hiền hậu, cất tiếng gọi: "Ôi, Hạo An đấy à? Lớn nhanh quá!" Giọng bà râm ran, vang vọng trong không gian yên tĩnh của buổi chiều tà. "Cứ học giỏi như vầy, sau này Hạo mà đỗ trường chuyên trên thành phố, An ở lại thị trấn thì... không biết ra sao nhỉ? Cứ tưởng sau này hai đứa sẽ là của nhau chứ."
Lời nói của Bà Mai, dù vô tư và không có ác ý, lại như một làn gió lạnh thoảng qua tâm trí Lê An, khiến cô bất chợt chạnh lòng. Nó không khác gì một lời "lời nói không thành" được thốt ra bởi một người ngoài cuộc, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của cô. "Thành phố... xa lắm không?" cô thầm nghĩ. "Anh ấy có còn nhớ đến em không?" Những câu hỏi này, vốn đã ẩn mình trong tâm hồn cô, giờ đây lại được lời nói của Bà Mai khơi dậy, hiện rõ mồn một. Niềm tin mà cô đã cố gắng xây đắp từ những hành động thầm lặng của Trần Hạo, bỗng chốc trở nên chông chênh.
Lê An khẽ nắm chặt vạt áo mình, những ngón tay cô siết chặt vào lớp vải mềm mại. Trái tim cô thắt lại, một cảm giác nhói đau lan tỏa. Cô nhìn Trần Hạo, chờ đợi một phản ứng từ anh, một lời nói, một cử chỉ trấn an. Nhưng anh chỉ im lặng. Anh khẽ siết chặt tay lái, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đã gần như lụi tàn. Anh không nói một lời nào, không quay đầu lại nhìn cô, chỉ đơn thuần là đạp xe nhanh hơn một chút, như thể muốn xua đi câu nói của Bà Mai, xua đi những suy nghĩ đang bủa vây cả hai.
Bà Mai vẫn ngồi đó, mỉm cười nhìn theo bóng hai đứa trẻ khuất dần sau khúc quanh của con đường, không hề hay biết rằng câu nói vô tình của mình đã gieo vào lòng Lê An một hạt mầm lo lắng, một nỗi sợ hãi về tương lai. Bà chỉ đơn thuần là muốn thể hiện sự quan tâm của một người hàng xóm, một người lớn đã chứng kiến chúng lớn lên. Nhưng đối với Lê An, đó lại là một lời tiên tri, một lời cảnh báo về những gì có thể xảy ra.
Họ tiếp tục chìm vào sự im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng ấy không còn là sự bình yên quen thuộc nữa, mà là một sự im lặng nặng trĩu, chất chứa nhiều suy tư và lo lắng hơn. Lê An cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa cô và Trần Hạo, không phải là khoảng cách về tình cảm, mà là khoảng cách của những mục tiêu, những con đường. Anh đang hướng về thành phố lớn, về một tương lai rộng mở, nơi tri thức và tham vọng sẽ là người bạn đồng hành. Còn cô, vẫn ở lại thị trấn nhỏ bé này, với những ước mơ giản dị và một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự chia ly.
Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, phản chiếu những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Tiếng sóng vỗ bờ nghe như một lời thở than xa xăm. Lê An khẽ quay đầu nhìn về phía Trần Hạo. Bóng lưng anh vẫn vững chãi, nhưng cô lại cảm thấy anh xa cách đến lạ. Có lẽ, anh đang nghĩ về những công thức, những bài toán khó. Hay có lẽ, anh cũng đang nghĩ về lời nói của Bà Mai, về "nếu như ngày đó" anh phải lựa chọn giữa cô và tương lai? Cô không biết. Và chính sự không biết ấy, sự không dám hỏi, sự không dám bày tỏ của cả hai, lại chính là cái "chậm một nhịp" định mệnh, khởi nguồn cho một nỗi tiếc nuối sẽ kéo dài mãi mãi. Cô chỉ biết, trong khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống bên bờ sông cũ này, trái tim cô mang một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn của sự chấp nhận và của những điều không thể thay đổi. Cô muốn nói, muốn níu giữ, nhưng rồi lại thôi. Cô chỉ có thể lặng lẽ đạp xe theo sau anh, để những nỗi lo lắng ấy vỡ òa trong tâm trí mình. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ước mơ, những nỗi buồn, và cả những lời nói không thành.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.