Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 100: Bình Minh Chia Ly, Lời Hứa Lạc Giữa Phố Thị

Bóng dáng Trần Hạo đã khuất vào đêm, nhưng Lê An vẫn đứng đó, bất động trước cánh cổng gỗ cũ kỹ. Hơi lạnh buốt giá của gió đêm không thể thấm vào được trái tim cô, nơi dường như đã đóng băng lại tự lúc nào. Nước mắt cô chảy dài, mặn chát, hòa vào mùi phù sa và sương đêm còn vương vấn trong không khí. Hoàng hôn cuối cùng của tuổi thơ đã lặn từ lâu, và ánh trăng tàn cũng đã nhường chỗ cho màn đêm đen kịt không một vì sao. "Không quên" không có nghĩa là "sẽ mãi ở bên nhau". "Không quên" đôi khi chỉ là một ký ức đau đáu, một nỗi tiếc nuối âm ỉ trong suốt cả cuộc đời. Cô biết điều đó, bằng một trực giác lạ lùng của một cô gái vừa bước qua ngưỡng cửa của sự hồn nhiên. Khoảng cách vật lý đã bắt đầu, và cô sợ, một khoảng cách vô hình khác cũng đang hình thành, chậm rãi nhưng không thể tránh khỏi.

***

Bình minh hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau rặng tre làng, Trần Hạo đã thức giấc. Giấc ngủ của anh chập chờn, bị xé vụn bởi những hình ảnh của đêm qua: đôi mắt ướt đẫm của Lê An, cái nắm tay hờ hững, lời hứa không trọn vẹn. Anh trở mình, cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Căn nhà nhỏ, nơi đã chứng kiến bao nhiêu năm tháng tuổi thơ của anh, giờ đây lại mang một vẻ yên ắng lạ thường, tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có ánh đèn vàng từ bếp hắt ra, cùng với tiếng lạch cạch của Mẹ Tư đang chuẩn bị bữa sáng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt ấy. Mùi cơm nóng hổi, mùi cá kho thơm lừng quyện với mùi sương sớm, lẽ ra phải ấm áp và quen thuộc, nhưng hôm nay lại khiến Trần Hạo thấy nghèn nghẹt nơi cổ họng.

Anh rời giường, bước xuống gian nhà chính. Bố Ba đã ngồi đó, bên chiếc bàn trà cũ kỹ, ánh mắt trầm ngâm dõi ra ngoài hiên, nơi màn sương vẫn còn giăng mắc, phủ lên những hàng cây vừa tắm mình trong đêm lạnh. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi thấy anh, ánh mắt dẫu nghiêm nghị vẫn không giấu được sự lo lắng sâu thẳm. Mẹ Tư, với vóc dáng nhỏ bé đã hơi còng đi vì tuổi tác và công việc đồng áng, đang tất bật trong bếp. Mái tóc bà vấn gọn gàng, vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Bà quay lại nhìn anh, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng vẫn chan chứa tình yêu thương vô bờ.

"Dậy rồi à con? Mau vào ăn sáng đi, kẻo nguội." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp như dòng nước sông mùa hạ, nhưng lại mang theo một nỗi buồn không thể che giấu. "Lên đó phải tự lo cho mình, ăn uống đầy đủ, đừng để bị ốm. Có gì thì gọi về cho mẹ." Bà dặn dò, từng lời như cứa vào lòng anh. Trần Hạo cố gắng gật đầu, ngồi vào bàn. Bát cơm nóng hổi được đặt trước mặt, nhưng anh chẳng có chút khẩu vị nào. Mỗi miếng cơm đưa lên miệng đều cảm thấy khô khốc, nghẹn lại nơi cổ họng, khó nuốt. Anh chỉ muốn thời gian ngừng lại, muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, để anh không phải rời đi, không phải đối mặt với một tương lai đầy bất định.

"Học hành cho giỏi, đừng để bố mẹ phải thất vọng. Thành phố khác làng quê, phải biết giữ mình." Bố Ba cất lời, giọng ông trầm ấm, mang đậm chất người đàn ông miền sông nước, ít nói nhưng đầy thấu đáo. Ông không nhìn thẳng vào Hạo, nhưng ánh mắt ông, sâu hút như dòng sông, đã truyền tải tất cả những kỳ vọng và áp lực mà ông đặt lên vai con trai. "Ở đó người ta khôn ngoan lắm, đừng để bị lừa gạt. Chuyện học là chính, đừng có lơ là." Ông ngừng lại, hớp một ngụm trà. "Thành đạt rồi thì về đây, làm rạng danh dòng họ."

Trần Hạo chỉ có thể khẽ gật đầu, cố gắng đáp lại bằng những câu ngắn gọn, súc tích như chính cách nói của mình. "Con biết rồi, bố. Con sẽ cố gắng." Anh biết lời nói của mình nghe thật yếu ớt, không đủ sức nặng để trấn an những lo lắng đang quặn thắt trong lòng cha mẹ. Nỗi niềm giằng xé trong anh càng lúc càng lớn. Một bên là tham vọng được vươn xa, được chứng tỏ bản thân ở một chân trời mới, một bên là sự day dứt khôn nguôi về Lê An, về những lời yêu thương anh chưa từng dám nói, về cái "lời nói không thành" đã trở thành một vết sẹo trong tim anh. Anh sợ hãi mơ hồ về tương lai, sợ hãi rằng anh sẽ thay đổi, rằng khoảng cách sẽ bào mòn tất cả, và rằng anh sẽ mất đi cô gái mà anh đã yêu thầm từ thuở ấu thơ.

Sau bữa sáng gượng ép, Trần Hạo kiểm tra lại chiếc ba lô đã cũ. Bên trong là vài bộ quần áo đơn giản, mấy cuốn sách giáo khoa và một ít đồ dùng cá nhân. Tất cả tài sản của anh gói gọn trong một không gian nhỏ hẹp, tượng trưng cho một khởi đầu mới, đầy khó khăn và thử thách. Anh quay sang Mẹ Tư, đôi mắt bà đã đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào. Anh ôm bà một cái thật chặt, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của mẹ, mùi mồ hôi và mùi đất phèn vương trên áo bà. Cử chỉ đó thật nhanh, như thể anh sợ rằng nếu kéo dài thêm một giây, anh sẽ không thể giữ được sự kiên cường của mình. "Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé." Anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Rồi anh bắt tay Bố Ba. Bàn tay ông thô ráp, chai sạn vì lao động, nhưng cái nắm tay lại kiên định, vững vàng. Ánh mắt hai cha con chạm nhau, không cần lời nói, tất cả đều được truyền tải qua ánh nhìn ấy: sự tin tưởng, kỳ vọng, và cả nỗi sợ hãi thầm kín của người cha khi tiễn con ra đi. Anh Hạo cố gắng hít một hơi thật sâu, dằn nén lại cảm xúc đang dâng trào. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ không hối hận. Nhưng liệu trái tim anh có đủ mạnh mẽ để không "sai một bước" nữa không? Anh không biết.

***

Khoảng bảy giờ sáng, khi nắng đã lên cao, rải những vệt vàng óng ả khắp con đường làng, Trần Hạo bước đến trước cổng nhà Lê An. Cánh cổng gỗ, vốn đã bạc màu thời gian, nay lại như khoác thêm một lớp áo trầm mặc, u buồn. Từ xa, anh đã thấy bóng dáng quen thuộc của An đứng đó, tựa vào cột cổng, đôi mắt dõi về phía con đường anh sẽ đi. Cô mặc chiếc áo bà ba màu trắng ngà, mái tóc dài buông xõa, nhìn mong manh như một cánh hoa cúc dại. Đôi mắt cô hơi đỏ hoe, dấu hiệu của một đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn ấy vẫn kiên cường, như muốn khắc ghi mọi khoảnh khắc cuối cùng này.

Bố Năm và Mẹ Sáu cũng đứng đó, vẻ mặt đượm buồn. Mẹ Sáu, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc đã điểm bạc, tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai Trần Hạo. "Thằng Hạo đi xa rồi, con An ở nhà phải ngoan, biết giữ gìn sức khỏe." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng lời nói ấy lại mang một nỗi lo lắng mơ hồ, như thể bà đã nhìn thấy trước được những thử thách đang chờ đợi phía trước. Bố Năm, trầm ngâm hơn, chỉ khẽ gật đầu chào anh. "Sau này hai đứa lớn rồi, thành đạt rồi thì về đây, xây nhà cạnh nhau mà ở." Lời nói của ông mang theo chút hài hước, nhưng lại chất chứa một ước mong giản dị, một kịch bản về hạnh phúc mà ông và cả thị trấn này vẫn luôn mặc định dành cho hai đứa trẻ.

Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía hàng xóm: "Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" Đó là Bà Mai, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu thường trực, giờ đây lại mang chút ưu tư. Thầy Bình, giáo viên cũ của cả hai, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt đăm chiêu. "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh. Chỉ sợ... xa mặt cách lòng." Lời nói của người lớn, tưởng chừng vô tư, lại như những mũi kim châm vào lòng Trần Hạo và Lê An, gieo vào họ một dự cảm bất an về tương lai, về cái "khoảng cách vô hình" mà họ sắp phải đối mặt.

Trần Hạo và Lê An đứng đối diện nhau, giữa vòng vây của những ánh mắt quan tâm và những lời nói thì thầm, dường như không biết nói gì. Mọi lời của người lớn càng khiến không khí thêm nặng nề, càng làm họ cảm thấy ngột ngạt. Cuối cùng, Lê An phá vỡ sự im lặng. "Anh... có quên em không?" Giọng cô nhỏ xíu, chứa đầy sự lo lắng và mong chờ, như một sợi chỉ mỏng manh đang cố níu kéo một điều gì đó.

Trần Hạo nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt vẫn còn vương những giọt lệ. Anh muốn nói rất nhiều, muốn thề thốt, muốn hứa hẹn. Nhưng rồi, "lời nói không thành" lại một lần nữa nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ có thể khẽ nói: "Anh sẽ không quên em. Sẽ liên lạc thường xuyên." Lời hứa của anh nghe thật mơ hồ, thiếu đi sự mạnh mẽ của lời yêu, thiếu đi sự cam kết rõ ràng mà có lẽ cô đang mong đợi. Anh biết, đó là tất cả những gì anh có thể nói lúc này, một lời hứa yếu ớt trước một tương lai đầy biến động.

Lê An không nói gì thêm. Cô chỉ nhẹ nhàng đưa cho Trần Hạo một chiếc khăn tay thêu tay nhỏ. Chiếc khăn được thêu hình một bông hoa cúc dại trắng muốt, tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ. Mùi hương vải mới và hương hoa cúc phảng phất, dịu dàng. "Cái này... em thêu cho anh đó. Để anh mang theo... lỡ có lúc nào nhớ nhà, nhớ em..." Giọng cô lạc đi, không thể nói hết câu.

Trần Hạo nhận lấy chiếc khăn, nắm chặt trong tay. Cảm giác mềm mại, mát lạnh của sợi chỉ thêu chạm vào lòng bàn tay anh, như một lời nhắc nhở về sự dịu dàng của cô, về những gì anh sắp bỏ lại phía sau. Chiếc khăn nhỏ, giản dị nhưng lại chứa đựng tất cả tình cảm của Lê An, một kỷ vật của tuổi thơ, một biểu tượng của quá khứ. Liệu nó có đủ sức níu giữ anh với An khi anh đối mặt với cuộc sống mới ở một thành phố xa lạ?

Anh Hạo nhìn cô, sự giằng xé trong lòng càng lúc càng lớn. Anh biết mình phải đi, nhưng anh cũng biết, mỗi bước chân rời xa cô đều như đang xé nát trái tim anh. Không một lời nói, anh đưa tay ra, ôm Lê An một cái thật nhanh, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một giấc mơ. Hơi ấm của cô thoáng qua, một cái ôm hờ hững, không đủ để truyền tải tất cả những gì anh muốn nói, nhưng cũng không đủ để khiến anh không thể rời đi. Đó là một cái ôm tạm biệt, một cái ôm đầy tiếc nuối và sự bỏ lỡ, một "sai một bước" nữa của anh.

Rồi anh buông cô ra, quay lưng bước đi, không dám nhìn lại.

***

Con đường từ nhà Lê An ra bến xe khách Liên Tỉnh dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân của Trần Hạo đều nặng trĩu, như thể anh đang gánh trên vai cả một gánh nặng của quá khứ và tương lai. Nắng đã lên cao và bắt đầu gắt, trời trong xanh không một gợn mây, nhưng cái nóng của trưa hè lại càng làm tăng thêm sự bức bối trong lòng anh. Những hàng cây ven đường xào xạc trong gió, tiếng chim hót líu lo, tất cả những âm thanh quen thuộc của làng quê giờ đây lại như đang thì thầm những lời tạm biệt.

Khi đến bến xe, một khung cảnh hoàn toàn khác mở ra. Tiếng xe máy nổ ròn, tiếng người mua bán, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng xe khách rú ga, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, hỗn độn. Mùi xăng dầu, mùi khói bụi quyện vào nhau, khác hẳn với mùi phù sa và hoa dại quen thuộc ở thị trấn. Anh Tám, người tài xế quen thuộc c���a tuyến xe này, với vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng, đang đứng cạnh chiếc xe khách màu xanh lam đã cũ. "Lên xe đi, sắp chạy rồi!" Giọng anh Tám khàn khàn, thúc giục.

Trần Hạo bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn yêu dấu lần cuối. Chiếc ba lô được đặt gọn gàng trên giá hành lý. Anh nắm chặt chiếc khăn tay thêu hình hoa cúc dại trong lòng bàn tay, cảm giác mát lạnh của sợi chỉ như một lời nhắc nhở về Lê An. Qua khung cửa kính, anh nhìn ra ngoài. Lê An vẫn đứng đó, cách chiếc xe một quãng, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên cường, vẫn dõi theo anh. Cô không vẫy tay, chỉ đứng lặng như pho tượng, như muốn khắc ghi hình ảnh anh vào tâm trí, vào tận cùng ký ức.

Anh giơ tay vẫy nhẹ, một cử chỉ yếu ớt, không thành lời. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. Rồi, cánh cửa xe đóng lại, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, như một nhát cắt dứt khoát, ngăn cách hai thế giới, hai cuộc đời. Tiếng động cơ xe khách bắt đầu gầm rú, rung chuyển cả không gian. Chiếc xe từ từ lăn bánh, chầm chậm rời khỏi bến xe quen thuộc, mang theo Trần Hạo rời khỏi thị trấn, rời khỏi những năm tháng tuổi thơ.

Anh nhìn theo Lê An qua khung cửa kính. Bóng cô nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất hẳn sau khúc cua của con đường đất. Trái tim anh thắt lại, một cảm giác trống rỗng mênh mông bủa vây. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt khan. "Anh sẽ trở về." Anh thì thầm trong lòng, một lời hứa tự nói với chính mình, vừa là quyết tâm, vừa là sự trấn an yếu ớt cho một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, Lê An vẫn đứng lặng như pho tượng, nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi biến mất hoàn toàn sau rặng tre. Gió thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và những chiếc lá khô. Nắng gắt chiếu thẳng vào mặt cô, nhưng cô không cảm thấy nóng. Trái tim cô lạnh buốt, trống rỗng. "Em sẽ đợi." Cô thì thầm, giọng nói tan vào trong gió, yếu ớt và vô vọng.

Chiếc khăn tay thêu hoa cúc dại, giờ đây, là tất cả những gì Trần Hạo mang theo từ thị trấn nhỏ ấy, một kỷ vật của tình yêu đầu, của những lời nói không thành, của một "khoảng cách vô hình" vừa mới bắt đầu. Anh không biết, rồi đây, lời hứa "không quên em" của anh sẽ bị bào mòn bởi thời gian và khoảng cách như thế nào. Anh không biết, rồi đây, nỗi chờ đợi mông lung của Lê An sẽ kết thúc ra sao. Anh không biết, rằng chính cái khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh, mang theo anh rời đi, đã là "sai một bước" đầu tiên, và cũng là khởi đầu cho một "lỡ cả một đời" của cả hai. Tuổi thơ đã khép lại. Một chương mới mở ra, đầy rẫy những thử thách, những đổi thay, và những hối tiếc chưa gọi thành tên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free