Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 101: Lời Hẹn Ước Bên Sông, Khởi Đầu Khoảng Cách
Chiếc xe khách Liên Tỉnh chầm chậm lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ như một con thú khổng lồ thức giấc, nuốt chửng lấy khoảng không gian vốn đã ồn ào của bến xe. Trần Hạo vẫn ngồi lì bên khung cửa sổ, ánh mắt xuyên qua lớp kính mờ mịt, cố gắng níu giữ hình ảnh Lê An đang đứng lặng như pho tượng. Bóng cô cùng bố mẹ cô, cùng một vài gương mặt quen thuộc của thị trấn, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất hẳn sau làn bụi đường mịt mùng do bánh xe tạo nên. Một nhát cắt dứt khoát, tàn nhẫn, chia lìa hai thế giới, hai cuộc đời. Trái tim Trần Hạo như có ai bóp nghẹt, một nỗi trống rỗng mênh mông bủa vây, lạnh lẽo hơn cả làn gió sáng sớm luồn qua khe cửa.
Mùi xăng dầu hăng nồng, mùi khói xe ngai ngái, mùi ẩm mốc cũ kỹ của ghế nệm, và cả mùi thức ăn đường phố còn vương vấn từ những gánh hàng rong trước bến xe, tất cả quyện vào nhau tạo nên một thứ hỗn tạp xa lạ. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt khan. Cái cảm giác bức bối, ngột ngạt này hoàn toàn đối lập với mùi phù sa quen thuộc của dòng sông, mùi hoa dại thoang thoảng từ những cánh đồng ven làng mà anh vẫn thường ngửi thấy mỗi khi đạp xe qua. Bến xe vốn đã hối hả, ồn ào, nay càng trở nên hỗn loạn hơn trong tâm trí anh. Tiếng còi xe hú dài, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách mời chào ồn ã, tất cả như đang hợp xướng một khúc ca chia ly, một lời tiễn biệt chẳng mấy vui tươi.
Anh siết chặt chiếc khăn tay thêu hình hoa cúc dại trong túi áo, cảm giác mát lạnh của sợi chỉ thêu nổi lên lòng bàn tay, tựa như một lời nhắc nhở hữu hình về Lê An. Nó là vật kỷ niệm cuối cùng cô trao cho anh, một món quà giản dị nhưng chứa đựng cả một bầu trời hoài niệm và những lời nói không thành. Anh nhớ như in ánh mắt cô, đỏ hoe nhưng kiên cường, đứng đó dõi theo anh đến tận giây phút cuối cùng. Cô không vẫy tay, cũng không gọi tên anh, chỉ đứng lặng lẽ, như muốn khắc ghi mọi khoảnh khắc vào tâm trí, vào tận cùng ký ức. Và anh, cũng chỉ dám giơ tay vẫy nhẹ, một cử chỉ yếu ớt, không thành lời, bởi lẽ anh biết, nếu anh nói thêm một câu, nếu anh nhìn cô thêm một giây, anh sẽ không thể rời đi. Đó là một sự rụt rè cố hữu, một phần bản chất đã định hình nên “sai một bước” của anh.
Chiếc xe khách đã hoàn toàn thoát khỏi bến, lao vun vút trên con đường nhựa trải dài về phía thành phố. Những hàng cây xanh rì hai bên đường lướt qua nhanh chóng, tạo thành một dải màu xanh mờ ảo. Phía sau anh, thị trấn nhỏ với mái nhà ngói đỏ, những con đường đất quanh co và dòng sông hiền hòa đang dần chìm vào dĩ vãng. Anh dựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc đang hỗn độn trong lòng. Một bên là sự hào hứng của tuổi trẻ trước ngưỡng cửa mới, một tương lai đầy hứa hẹn, nơi anh sẽ được học tập, được chạm tới những ước mơ lớn lao. Nhưng một bên khác, là nỗi tiếc nuối khó tả, sự dằn vặt khi phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn, rời xa những kỷ niệm đẹp đẽ, và rời xa Lê An.
“An, anh sẽ không quên em…” Anh thì thầm trong lòng, lời hứa thốt ra nghe thật yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng động cơ và sự ồn ào của chuyến xe. Nó không phải là một lời yêu, anh biết. Nó chỉ là một lời hứa của một người anh trai, một người bạn thanh mai trúc mã, nhưng trong sâu thẳm, anh muốn nó mang nhiều ý nghĩa hơn thế. Anh muốn níu giữ, muốn bảo vệ, nhưng anh chưa bao giờ đủ dũng cảm để nói ra một cách rõ ràng. Sự e dè của anh, một lần nữa, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, không phải giữa anh và cô, mà là giữa cảm xúc thật của anh và những gì anh dám bày tỏ. Anh tự hỏi, liệu lời hứa mơ hồ này, có đủ sức mạnh để chống chọi lại thời gian và khoảng cách địa lý sắp tới? Hay nó cũng sẽ bị bào mòn, phai nhạt dần, như những câu chuyện tình bạn thuở ấu thơ mà người lớn vẫn thường kể?
Trần Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, xa xa là những dãy núi trùng điệp chìm trong làn sương mỏng. Khung cảnh quen thuộc của miền quê dần nhường chỗ cho những con đường lớn hơn, những tòa nhà cao tầng bắt đầu xuất hiện lờ mờ ở phía chân trời. Một chương mới trong cuộc đời anh đã thực sự bắt đầu, mang theo cả hy vọng và nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải mạnh mẽ, phải cố gắng. Nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn biết, một phần trái tim anh đã ở lại, mãi mãi nằm lại bên bờ sông cũ, nơi có cô gái với ánh mắt kiên cường và nụ cười buồn bã.
***
Lê An trở về nhà, nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng. Con đường từ bến xe về nhà, vốn chỉ vài bước chân, nay bỗng trở nên dài vô tận. Mỗi bước đi của cô đều nặng trĩu, như thể đôi chân cô đang níu giữ cả một tảng đá vô hình. Nắng trưa gay gắt chiếu thẳng vào mặt, nhưng cô không cảm thấy nóng. Trái tim cô lạnh buốt, trống rỗng, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Nhà cửa vắng lặng, không còn tiếng cười đùa, không còn bóng dáng quen thuộc của Trần Hạo. Cô không thể chịu nổi sự im lặng này, sự im lặng mà trước đây cô chưa từng để ý, nay bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Mỗi góc nhỏ trong căn phòng quen thuộc, nơi mỗi đồ vật đều in đậm hình bóng Hạo, giờ đây như đang chế giễu nỗi cô đơn của cô. Chiếc ghế tre Hạo vẫn thường ngồi đọc sách, bậc cửa sổ nơi hai đứa vẫn hay trò chuyện vu vơ, và cả khoảng sân nhỏ nơi họ từng chơi bi, tất cả đều trở thành những nhát dao vô hình cứa vào tim cô.
Cô không vào nhà, không thể đối mặt với sự trống rỗng ấy. Thay vào đó, cô rẽ bước, tìm đến bờ sông, nơi chứng kiến bao kỷ niệm của hai người, nơi chứa đựng những lời nói không thành và những cảm xúc không tên. Dòng sông vẫn cuộn chảy, lấp lánh dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều tà, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe như một điệu ru buồn. Gió hiu hiu thổi, mang theo mùi nước sông mát lành và mùi phù sa ngai ngái quen thuộc. Khung cảnh mênh mông, thoáng đãng, nhưng trong lòng Lê An, nó lại càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn tột cùng.
Cô ngồi thụp xuống bờ cỏ, đôi tay ôm chặt lấy đầu gối, chôn mặt vào đó. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo. Từng giọt nước mắt nóng hổi như đốt cháy da thịt, rửa trôi đi những hy vọng mong manh. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, dòng sông vẫn cuộn chảy, nhưng trong lòng cô, ký ức về buổi chia ly cuối cùng bên bờ sông lại ùa về như một thước phim quay chậm.
Đó là đêm cuối cùng trước khi Trần Hạo đi. Hai đứa đã ngồi bên nhau trên bờ đá quen thuộc, nhìn ánh trăng vàng vọt treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm. Hơi lạnh của gió sông thổi nhè nhẹ, cuốn theo những tiếng ve sầu rả rích.
"Hạo, anh hứa sẽ không quên em nhé?" Giọng Lê An thì thầm, ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan sự yên bình của khoảnh khắc. Cô nắm chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của tuổi thơ đang dần tan biến. Trong sâu thẳm, cô muốn nghe một lời gì đó khác, một lời hứa về một điều gì đó thiêng liêng hơn, nhưng cô biết, anh sẽ không nói. Sự rụt rè của anh, cô đã quá quen rồi.
Trần Hạo khẽ siết lại bàn tay cô, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi ánh trăng dát bạc lấp lánh. "Anh hứa. Anh sẽ không quên em, An." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sự kiên định lạ lùng, nhưng lại thiếu đi sự mãnh liệt mà cô khao khát. "Anh sẽ về..." Anh nói thêm, như một lời tự trấn an cho chính mình, hoặc một lời hứa anh muốn cô tin.
"Anh hứa là sẽ liên lạc với em thường xuyên chứ?" Lê An khẽ ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào anh, tìm kiếm sự cam đoan. Cô biết, khoảng cách sắp tới sẽ là một thử thách lớn, và cô sợ. Sợ những lời hứa sẽ bị bào mòn, sợ những tình cảm sẽ phai nhạt, sợ cái “khoảng cách vô hình” sẽ trở thành hữu hình.
Trần Hạo gật đầu, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ trầm tư. "Anh sẽ viết thư cho em, sẽ gọi điện thoại mỗi khi có thể. Em cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt, đợi anh về nhé." Lời anh nói nghe thật chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi niềm riêng, một gánh nặng anh đang mang trên vai. Anh không biết, rồi đây, cuộc sống ở thành phố sẽ như thế nào, anh có đủ thời gian, đủ tâm trí để giữ trọn lời hứa ấy không.
Khoảnh khắc đó, dưới ánh trăng tàn, một lời hẹn ước đã được thốt ra, thiêng liêng nhưng cũng mong manh như sương khói. Nó là tất cả những gì họ có thể trao cho nhau, một lời hứa mơ hồ về một tương lai xa xôi đầy bất định. Lê An biết, anh thích cô, anh quan tâm cô, nhưng cái "thích" ấy, cái "quan tâm" ấy, liệu có đủ để vượt qua thử thách của thời gian và khoảng cách? Cô chỉ có thể gật đầu, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi.
Giờ đây, trở lại với thực tại, Lê An vẫn ngồi đó, nước mắt đã khô trên má. Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng cô thì ngưng đọng. Nỗi nhớ da diết, sự trống rỗng khi Hạo rời đi, nỗi lo lắng về tương lai của mối quan hệ, tất cả như những con sóng ngầm đang cuộn trào trong tâm can. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ tiêu cực. Cô sẽ đợi. Cô sẽ tin vào lời hứa của anh. Nhưng trong sâu thẳm, một nỗi dự cảm không lành vẫn lởn vởn, một tiếng nói thì thầm rằng, liệu cô có đang tự lừa dối chính mình? Liệu sự chờ đợi này, có quá mông lung, quá vô vọng?
***
Thành phố hiện ra trước mắt Trần Hạo không giống như những gì anh từng tưởng tượng. Không phải là những tòa nhà chọc trời san sát, những con đường rợp bóng cây cổ thụ như trong phim ảnh, mà là một sự pha trộn hỗn độn của cũ và mới, của ồn ào và trầm mặc. Khi chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến, một làn sóng người và tiếng ồn ào lập tức ập đến, khiến anh choáng váng. Mùi xăng dầu, mùi khói bụi, mùi mồ hôi của đám đông, mùi đồ ăn đường phố hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đô thị. Anh Tám, sau khi trả khách, chỉ kịp vẫy tay chào anh một cách vội vã rồi lại quay đi với những hành khách mới.
Trần Hạo một mình đứng giữa biển người, cảm giác lạc lõng, bỡ ngỡ bao trùm. Anh xiết chặt quai ba lô, cố gắng hòa vào dòng người, tìm đường đến trường chuyên. Anh đã đến thành phố. Anh đã bắt đầu một cuộc sống mới.
Ký túc xá của trường chuyên nằm trong một khu nhà cũ kỹ nhưng được sửa sang lại, tường quét vôi vàng nhạt, hành lang lát gạch bông cũ. Căn phòng của anh nhỏ hẹp, chỉ kê vừa bốn chiếc giường tầng và một chiếc bàn học chung. Mùi gỗ mới từ những chiếc giường, mùi sách mới từ những chồng tài liệu, và một chút mùi ẩm nhẹ từ bức tường sau cơn mưa đêm qua, tất cả tạo nên một không gian xa lạ nhưng đầy hứa hẹn.
"Chào cậu, mình là Hoàng. Cậu t��� đâu đến?" Một giọng nói thân thiện vang lên kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Đó là một cậu bạn có khuôn mặt sáng sủa, đang ngồi trên giường tầng đối diện, nở nụ cười tươi rói.
Trần Hạo khẽ giật mình, vội vàng đáp lại. "À, chào cậu. Mình là Trần Hạo, từ thị trấn ven sông lên."
Hoàng gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò. "Thị trấn ven sông à? Nghe có vẻ yên bình lắm nhỉ? Ở đây thì ồn ào suốt ngày. Mà thôi, cậu cứ sắp xếp đồ đạc đi, tối nay chúng ta đi ăn mừng nhé. Nhập học mà!"
Trần Hạo gật đầu cười nhẹ, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi và nỗi nhớ đang cồn cào trong lòng. Anh bắt đầu sắp xếp đồ đạc, đặt chiếc ba lô gọn gàng trên giá hành lý. Mỗi món đồ anh lấy ra đều gợi nhớ về nhà, về những ngày tháng yên bình ở thị trấn. Anh lấy ra chiếc điện thoại cũ, một chiếc Nokia cục gạch chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin. Anh lưỡng lự có nên gọi cho Lê An ngay không. Ánh mắt anh chạm vào chiếc khăn tay thêu hoa cúc dại vẫn nằm trong túi áo. Một cảm giác tội lỗi nhẹ dâng lên. Anh đã quá bận rộn với môi trường mới, với những thủ tục nhập học, với việc làm quen bạn bè, mà chưa kịp nhắn tin cho cô một lời nào. Có lẽ cô đang rất lo lắng.
Tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả từ các phòng bên cạnh vọng vào, tiếng mở cửa đóng cửa liên tục, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng chuông trường vang lên từng hồi, tất cả tạo nên một bản nhạc nền ồn ào, khác hẳn với sự tĩnh lặng của thị trấn. Anh cố gắng hòa nhập, cố gắng cười nói, nhưng tâm trí anh vẫn vương vấn hình ảnh Lê An. Anh tự hỏi, giờ này cô đang làm gì? Có lẽ cô đã về đến nhà, hay vẫn đang đứng ngẩn ngơ bên bờ sông?
"An... Em đã về đến nhà chưa?" Anh thầm nghĩ, một lời hỏi thăm không thể thốt ra, chỉ quanh quẩn trong tâm trí. Chiếc điện thoại cũ trên bàn như một lời nhắc nhở về sợi dây liên kết mong manh giữa anh và cô. Nó là phương tiện duy nhất để duy trì kết nối, nhưng nó cũng là biểu tượng cho sự hạn chế, cho khó khăn trong việc giao tiếp. Anh biết, ở thành phố này, với áp lực học tập và môi trường cạnh tranh khốc liệt, thời gian anh dành cho cô sẽ ngày càng ít đi. Sẽ có những lúc anh bận rộn đến mức quên cả gọi điện, quên cả nhắn tin. Và đó, có thể sẽ là khởi đầu cho những rạn nứt đầu tiên.
Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, mở sách giáo khoa ra, cố gắng tập trung vào bài vở. Nhưng ánh mắt anh vẫn thi thoảng liếc về phía cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ. Những ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, xa hoa và lộng lẫy, nhưng cũng xa lạ và lạnh lẽo. Anh tự hỏi, liệu anh có thể tìm thấy con đường của mình giữa biển ánh sáng này không? Liệu anh có thể giữ vững lời hứa của mình, giữa bộn bề cuộc sống mới không?
Anh khẽ thở dài. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong tâm trí. Anh biết, đây không chỉ là một khởi đầu mới cho anh, mà còn là khởi đầu cho một thử thách lớn đối với cả hai người. Một thử thách mà, nếu anh "sai một bước" nữa, có thể sẽ dẫn đến "lỡ cả một đời".
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.