Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 102: Phố Thị Lạ Lẫm, Nỗi Nhớ Vấn Vương

Trần Hạo khẽ thở dài. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong tâm trí. Anh biết, đây không chỉ là một khởi đầu mới cho anh, mà còn là khởi đầu cho một thử thách lớn đối với cả hai người. Một thử thách mà, nếu anh "sai một bước" nữa, có thể sẽ dẫn đến "lỡ cả một đời".

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu thu còn đang rón rén len qua những kẽ lá, nhuộm vàng cả con phố thị vừa thức giấc, Trần Hạo đã có mặt trong lớp học mới của mình. Không khí trong căn phòng rộng rãi, sáng sủa này khác hẳn với sự ấm cúng, có phần cũ kỹ của lớp học cấp ba ở thị trấn. Ở đây, mọi thứ đều toát lên vẻ hiện đại, nghiêm túc và có phần lạnh lùng. Tiếng phấn viết ken két trên bảng đen không còn là âm thanh quen thuộc của những buổi học lười biếng mà trở thành một nhịp điệu dồn dập, gấp gáp. Tiếng lật sách vở sột soạt của gần năm mươi học sinh cùng lúc tạo thành một bản giao hưởng của sự chuyên cần, của tham vọng. Trần Hạo cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc vào giữa dòng sông lớn, nơi mọi con thuyền khác đều đang rẽ sóng lao về phía trước với tốc độ chóng mặt. Mùi giấy mới từ những cuốn sách giáo khoa dày cộp, mùi mực từ những chiếc bút bi đủ màu sắc, và một chút mùi gỗ quen thuộc từ bàn ghế – tất cả hòa quyện, tạo nên một bầu không khí học thuật căng như dây đàn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh.

Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, đứng trên bục giảng. Mái tóc cô búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh vắt trên sống mũi cao, ánh mắt sắc sảo nhưng không kém phần bao dung quét một lượt khắp lớp. Giọng nói của cô ấm áp nhưng chứa đựng một sự nghiêm nghị đến lạ, như dòng nước ngầm chảy xiết dưới vẻ ngoài tĩnh lặng. "Các em phải nhớ," cô cất lời, từng tiếng rõ ràng và dứt khoát, "đây là môi trường mới. Ai không cố gắng sẽ bị bỏ lại phía sau. Kiến thức là vô hạn, và thời gian của chúng ta thì hữu hạn. Đừng để lãng phí dù chỉ một giây phút nào." Lời nói của cô không chỉ là một lời nhắc nhở mà còn là một lời cảnh báo, một nhát dao vô hình cứa vào tâm trí Trần Hạo, gợi nhắc anh về mục tiêu của mình khi đến đây. Anh cố gắng ghi chép thật nhanh, thật đầy đủ, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng trước lượng kiến thức khổng lồ và tốc độ giảng bài nhanh đến mức chóng mặt. Những công thức toán học phức tạp, những khái niệm vật lý trừu tượng cứ nhảy múa trước mắt anh, như muốn trêu ngươi sự chậm chạp của anh.

Bên cạnh Trần Hạo, Hà Minh, một cậu bạn với khuôn mặt bảnh bao và ánh mắt luôn ánh lên vẻ tự tin, đã hoàn thành xong bài tập mà cô giáo vừa đưa ra. Cậu ấy khẽ quay sang, nở một nụ cười nửa miệng, giọng nói có chút tự mãn nhưng vẫn đủ lịch sự: "Cậu theo kịp không? Bài này cũng không quá khó nhỉ." Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. Anh biết, Hà Minh không có ý xấu, nhưng câu nói ấy như một lời nhắc nhở phũ phàng về khoảng cách giữa anh và những người bạn cùng lớp này. Anh đã từng là học sinh giỏi nhất ở thị trấn, nhưng ở đây, anh chỉ là một trong số rất nhiều người giỏi, thậm chí còn có phần thua kém. Áp lực vô hình đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy khó thở. Anh thở dài một tiếng thật khẽ, cố gắng tập trung lại vào bài giảng, dù trong lòng vẫn còn chút vương vấn về sự yên bình, chậm rãi của thị trấn cũ.

Phía bên kia dãy bàn, Thanh Bình, một cậu bạn cao gầy, đeo kính với vẻ ngoài hiền lành, chăm học, lại quay sang anh, giọng nói có phần rụt rè nhưng chân thành: "Khó quá ha, Hạo. Có gì không hiểu cứ hỏi mình nha." Ánh mắt cậu ấy không có sự cạnh tranh, chỉ có sự đồng cảm và một chút lo lắng. Trần Hạo cảm thấy ấm lòng hơn đôi chút. Ít nhất, ở nơi xa lạ này, anh cũng không hoàn toàn cô độc. Anh gật đầu cảm ơn, rồi lại vùi mình vào việc ghi chép. Anh biết, anh không thể để mình bị bỏ lại phía sau. Anh đã hứa với Lê An, với gia đình, và quan trọng hơn, với chính bản thân mình. Anh phải thành công.

***

Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với những áp lực mới nơi thành thị, ở thị trấn ven sông, Lê An lại đang trải qua những buổi chiều tà đầy hoài niệm và nỗi nhớ. Cô ngồi một mình bên bờ sông quen thuộc, nơi những ký ức về tuổi thơ, về những lời hứa hẹn ngày nào cứ thế ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Tiếng nước sông chảy rì rào, nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát, như một điệu ru buồn man mác. Tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xanh mướt, mang theo mùi đất ẩm và phù sa đặc trưng của quê hương. Từ xa, tiếng côn trùng kêu rả rích bắt đầu vang vọng, báo hiệu một đêm nữa lại về. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt mà Trần Hạo đang phải đối mặt. Lê An khẽ ôm đầu gối, ánh mắt dõi theo dòng nước trôi lững lờ, trong lòng đầy nỗi nhớ và những suy tư về Trần Hạo.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, một chiếc Nokia cục gạch chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Màn hình đen lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, nhuộm màu cam cháy cả một vùng trời. Đã mấy ngày kể từ khi Hạo đi, cô chưa nhận được một tin nhắn hay một cuộc gọi nào từ anh. Cô hiểu anh bận rộn, anh đang phải làm quen với môi trường mới, nhưng lòng cô vẫn không khỏi cảm thấy trống vắng và lo lắng. Cô đã soạn đi soạn lại một tin nhắn, rồi lại xóa. Viết rồi lại sửa. Mỗi câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, sợ rằng mình sẽ làm phiền anh, hoặc sợ rằng lời hỏi thăm của mình sẽ trở nên vô nghĩa giữa bộn bề cuộc sống mới của anh.

"Anh ấy có đang nhớ mình không? Có bận lắm không?" Cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nhỏ bé, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Những câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, gặm nhấm sự yên bình vốn có. Cô nhớ lại ánh mắt của Hạo ngày anh ra đi, nhớ lời hứa "không quên em" của anh, dù nó không đủ mạnh mẽ như một lời yêu, nhưng cũng đủ để níu giữ hy vọng trong lòng cô. Cô muốn tin anh, muốn tin vào tình cảm thanh mai trúc mã đã được dệt nên từ bao nhiêu năm tháng. Nhưng, "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là tâm trí, là những trải nghiệm khác biệt mà mỗi người đang phải đối mặt.

Cuối cùng, sau một hồi lưỡng lự, Lê An hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm. Cô ấn nút gửi tin nhắn đã soạn sẵn, chỉ vỏn vẹn vài chữ, ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bầu trời nỗi nhớ và lo lắng: "Anh Hạo, anh khỏe không? Thành phố có khác lắm không?" Cô siết chặt chiếc điện thoại, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Ánh mắt cô dõi theo bóng ông lão đánh cờ đang ngồi yên tĩnh bên gốc đa già, bên bờ sông cũ quen thuộc. Ông lão vẫn vậy, trầm tư, bình tĩnh, dường như thời gian chẳng thể chạm đến ông. Cô ước gì mình cũng có được sự bình thản ấy, không phải thấp thỏm chờ đợi một tín hiệu mong manh từ nơi xa xăm. Nụ cười mỉm của ông lão khi nhìn thấy cô, như một lời động viên không lời, khiến cô cảm thấy ấm lòng hơn đôi chút. Nhưng rồi, khi ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm đen kịt, chiếc điện thoại vẫn im lìm trong tay, nỗi buồn man mác lại bao trùm lấy cô.

***

Đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của mùa thu thành phố. Trong căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp, Trần Hạo ngồi trước bàn học, xung quanh là chồng sách vở cao ngất. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo trên trần hắt xuống, chiếu rõ khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của anh. Tiếng xe cộ từ đường phố vẫn vọng lên, dù đã nhẹ hơn so với ban ngày, nhưng vẫn đủ để tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, khác hẳn với sự tĩnh lặng mà anh vốn quen thuộc. Tiếng bước chân vội vã của các bạn học đi lại hành lang, tiếng sột soạt của sách vở từ những căn phòng bên cạnh, tiếng rì rầm của quạt trần, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một không gian căng thẳng, đầy áp lực. Anh đã học liên tục từ lúc về đến phòng, cố gắng nhồi nhét những kiến thức mới, những công thức phức tạp vào đầu. Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng không dám dừng lại. Lời nhắc nhở của Cô Lan về việc "ai không cố gắng sẽ bị bỏ lại phía sau" cứ văng vẳng bên tai.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn rung nhẹ. Một cảm giác quen thuộc, một tia hy vọng chợt lóe lên trong lòng anh. Anh đưa tay cầm lấy điện thoại, màn hình hiện lên tên Lê An. "An…" Anh thốt lên khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc mong manh này. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, xuất hiện trên môi anh. Nụ cười ấy pha lẫn sự ấm áp, nỗi nhớ nhung, và cả một chút cảm giác tội lỗi. Anh đã quá bận rộn với môi trường mới, với những thủ tục nhập học, với việc làm quen bạn bè, và quan trọng nhất là với việc học hành, đến mức quên mất việc liên lạc với cô. Anh biết cô đang chờ đợi, và anh đã để cô chờ đợi quá lâu.

Anh mở tin nhắn, đọc từng chữ: "Anh Hạo, anh khỏe không? Thành phố có khác lắm không?" Những câu hỏi đơn giản, đầy quan tâm, nhưng lại khiến lòng anh nặng trĩu. Anh muốn kể cho cô nghe về mọi thứ, về áp lực, về sự bỡ ngỡ, về những người bạn mới, về những tòa nhà cao tầng và ánh đèn lấp lánh của thành phố. Anh muốn kể cho cô nghe về cảm giác lạc lõng của mình, về những đêm mất ngủ vì bài vở. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh không muốn cô lo lắng, và anh cũng không có thời gian để viết một tin nhắn dài. Anh cần phải học.

Anh gõ vài chữ, ngắn gọn, có phần khô khan, cố gắng truyền tải sự bận rộn của mình nhưng cũng không muốn làm cô thất vọng. "Anh khỏe. Thành phố ồn ào lắm. Anh bận học. Em giữ gìn sức khỏe nhé." Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, thấy nó thật thiếu thốn, thiếu đi sự tỉ mỉ, thiếu đi những lời lẽ dịu dàng mà anh vẫn thường dành cho cô khi ở thị trấn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không thể lãng phí thời gian. Khoảnh khắc ấy, anh không nhận ra rằng, chính cái sự "ngắn gọn" và "khô khan" này, chính cái sự "bận học" này, đang gieo mầm cho những rạn nứt đầu tiên trong mối quan hệ của họ. Nó là dấu hiệu đầu tiên cho sự "thưa thớt trong liên lạc", cho sự thay đổi trong cách anh thể hiện tình cảm, một cách vô thức.

Sau khi gửi tin nhắn, Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, ánh mắt vẫn còn vương vấn một chút suy tư. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Những ánh sáng ấy xa hoa, lộng lẫy, nhưng cũng xa lạ và lạnh lẽo. Chúng không mang lại cho anh cảm giác ấm áp như ánh trăng vằng vặc trên bờ sông cũ, nơi anh và Lê An từng ngồi bên nhau. Anh cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, xua đi nỗi nhớ thị trấn, và vùi đầu vào sách vở. Anh phải tập trung. Anh phải thành công. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, anh vẫn tự hỏi, liệu anh có thể tìm thấy con đường c��a mình giữa biển ánh sáng này không? Liệu anh có thể giữ vững lời hứa của mình, giữa bộn bề cuộc sống mới không? Hay anh đã, và đang, "sai một bước" nữa, mà không hề hay biết?

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free