Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 103: Khoảng Trống Bên Hiên

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt nuốt trọn cả thị trấn nhỏ bé. Chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn im lìm trong tay Lê An, lạnh ngắt như chính nỗi lòng cô lúc này. Nỗi buồn man mác bao trùm lấy cô gái trẻ, khiến bước chân cô trở nên nặng nề hơn khi rời khỏi bờ sông, nơi những ký ức về Trần Hạo vẫn còn vương vấn trong từng làn gió. Cô đã gửi tin nhắn rồi, một câu hỏi thăm đơn giản, một lời hỏi han chân thành, nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Hay anh bận thật? Hay anh mệt mỏi quá? Lê An cố gắng tự trấn an mình, nhưng những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí, gieo rắc những hạt mầm lo lắng không tên. Cô về đến nhà, căn nhà vẫn ấm cúng như mọi ngày, nhưng thiếu vắng đi một hình bóng, một tiếng cười, một sự hiện diện đã từng là lẽ tự nhiên trong cuộc sống của cô. Đêm đó, Lê An trằn trọc mãi không ngủ, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc soi rọi xuống dòng sông. Dòng sông vẫn đó, nhưng người cùng cô ngắm trăng thì đã ở một nơi xa xôi, một thế giới khác.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đậu nhẹ trên tấm rèm voan trắng, Lê An thức dậy với một cảm giác trống rỗng lạ thường. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng nước chảy từ vòi nước ở sân sau, và tiếng lạch cạch của chén đĩa từ bếp vọng lên, tất cả đều quen thuộc, nhưng lại thiếu đi một âm thanh, một nhịp điệu đã từng là một phần không thể thiếu trong mỗi buổi sáng của cô. Đó là tiếng bước chân vội vã của Trần Hạo khi anh ghé qua, là tiếng anh gọi tên cô vọng từ cổng, là tiếng cười khúc khích của hai đứa khi cùng nhau trên con đường đến trường. Giờ đây, chỉ còn lại sự vắng lặng. Một sự vắng lặng không phải do không có âm thanh, mà là do thiếu đi những âm thanh quen thuộc, những âm thanh gắn liền với một người.

Lê An chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt còn vương chút buồn ngủ. Cô nhìn quanh căn phòng, ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc bàn học nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Trên đó, vẫn còn nguyên vẹn chiếc bút chì anh từng gọt hộ cô, cuốn sách anh từng mượn cô đọc dở, và cả hộp bút màu cô từng dùng để vẽ tặng anh một bức tranh phong cảnh bờ sông. Mọi thứ vẫn ở đó, nhưng người chủ của chúng thì đã đi xa. Một cảm giác tiếc nuối nhè nhẹ len lỏi vào tâm trí cô. Nếu như ngày đó, anh không đi, hoặc nếu như ngày đó, cô đủ can đảm để nói ra những lời đã chôn giấu... Nhưng những "nếu như" đó giờ chỉ còn là những ảo ảnh phai mờ.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Lê An đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Gương mặt cô vẫn nét ngây thơ của tuổi mười sáu, nhưng đôi mắt đã ánh lên một nỗi ưu tư mà trước đây chưa từng có. Cô buộc mái tóc dài đen nhánh của mình lên gọn gàng, rửa mặt bằng nước lạnh để xua đi sự uể oải. Mùi xà phòng thơm nhẹ nhàng, quen thuộc, nhưng lại không thể xua đi cái mùi của nỗi nhớ, của sự thiếu vắng đã bám víu lấy cô từ tối qua.

Khi Lê An bước xuống bếp, mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, đã chuẩn bị xong bữa sáng. Mùi cơm nóng, mùi cá kho thơm lừng quyện vào nhau, đánh thức khứu giác cô. Bà Tư đặt đĩa cá lên bàn, quay sang nhìn con gái, ánh mắt chất chứa đầy sự lo lắng không che giấu.

“Con ăn sáng đi An, đừng suy nghĩ nhiều quá,” bà Tư nhẹ nhàng nói, giọng nói ấm áp, đầy yêu thương. Bà biết con gái mình đang bận lòng vì chuyện gì. Từ ngày Trần Hạo đi, Lê An ít nói hẳn, đôi mắt thì cứ nhìn xa xăm, thỉnh thoảng lại lén lút cầm chiếc điện thoại cũ lên xem.

Lê An khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn. Cô nhấp một ngụm trà thảo mộc mẹ pha, vị đăng đắng, chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng không thể làm tê liệt cái cảm giác trống trải đang ngự trị trong lòng. Cô nhìn ra khoảng sân vắng trước nhà. Sân nhà Trần Hạo nằm ngay sát bên, thường ngày thì đã thấy anh lúi húi dắt xe đạp ra cổng, hoặc tiếng anh cười nói vọng sang. Giờ đây, khoảng sân ấy vắng hoe. Cánh cổng gỗ khép hờ, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của người bạn thân thiết.

“Mẹ không biết con đang nghĩ gì…,” Lê An thầm nghĩ trong lòng, một câu nói không thành lời, chỉ là tiếng thở dài khe khẽ. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm. Mẹ đã đủ vất vả vì cô rồi. Cô cố gắng ăn một cách chậm rãi, nuốt từng miếng cơm như nuốt xuống những suy tư nặng trĩu. Tay cô vô thức chạm vào chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn. Nó vẫn im lìm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Cái sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả sự ồn ào. Nó là biểu tượng cho khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa cô và anh.

Lê An nhớ lại lời hứa của Trần Hạo bên bờ sông, cái nắm tay siết chặt và ánh mắt kiên định của anh. "Anh sẽ không quên em." Lời hứa ấy, giờ đây, dường như đang bị thử thách bởi thời gian và không gian. Thành phố rộng lớn, cuộc sống mới đầy áp lực có thể đã cuốn anh đi quá nhanh, quá xa. Cô tự hỏi, liệu anh có còn nhớ đến những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng anh dành cho cô không? Hay tất cả đã nhạt nhòa, chỉ còn lại trong ký ức của riêng cô?

Cái cảm giác hụt hẫng khi không nhận được tin nhắn trả lời khiến Lê An càng thêm mệt mỏi. Cô hiểu anh bận, cô biết anh đang cố gắng rất nhiều ở một môi trường mới hoàn toàn xa lạ. Nhưng cô cũng là một cô gái, cô cũng có những mong muốn được quan tâm, được chia sẻ. Nỗi lo lắng từ từ lớn dần trong tâm trí cô, như những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt sông, rồi dần dần cuộn mình thành những đợt sóng lớn hơn, đe dọa nhấn chìm sự bình yên trong tâm hồn cô. Cô khẽ thở dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Dù sao thì, anh cũng chỉ mới đi có mấy ngày. Có lẽ anh đang rất bận rộn, và sẽ liên lạc lại với cô sớm thôi. Cô phải tin anh, phải tin vào lời hứa của anh. Đó là điều duy nhất cô có thể làm lúc này, để giữ cho ngọn lửa hy vọng trong lòng không bị dập tắt bởi gió lạnh của sự xa cách.

***

Tiếng trống trường vang vọng, báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Sân trường cấp 3 thị trấn bỗng trở nên nhộn nhịp, ồn ào hơn hẳn. Tiếng cười nói của đám học sinh, tiếng giày dép lạo xạo trên sân xi măng, tiếng bóng chuyền va vào lưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc sôi động của tuổi học trò. Lan Hương và vài người bạn khác đang tụ tập ở góc lớp, nói chuyện rôm rả về bài kiểm tra toán vừa rồi, về bộ phim mới chiếu ở rạp huyện, và về những tin đồn nho nhỏ trong trường.

Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra sân trường. Ánh nắng đẹp, trong lành của buổi sáng mùa thu chiếu xuyên qua khung cửa, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Cô đưa tay hứng lấy một tia nắng, cảm nhận sự ấm áp của nó, nhưng lòng cô thì vẫn thấy lạnh lẽo. Cô cố gắng hòa mình vào không khí vui vẻ xung quanh, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cách cô với tất cả.

“An ơi, chiều nay tụi mình đi qua nhà Tùng chơi không? Tùng mới có con chó con dễ thương lắm!” Lan Hương, cô bạn thân với mái tóc dài dịu dàng, quay sang hỏi cô, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, thiếu đi sự hồn nhiên thường thấy. “Mình… mình bận rồi, các cậu cứ đi đi.” Cô viện cớ, dù thực ra cô chẳng có việc gì bận. Cô chỉ không muốn đi, không muốn phải đối mặt với những câu hỏi về Trần Hạo, hay đơn giản là không muốn giả vờ vui vẻ khi lòng mình đang rối bời.

Lan Hương nhìn cô đầy nghi hoặc, nhưng rồi cũng gật đầu. “Thôi được rồi, vậy để lần sau nhé.” Cô bé không hỏi thêm, có lẽ đã quen với sự trầm tư của Lê An kể từ khi Trần Hạo đi.

Lê An lật trang sách giáo khoa, nhưng ánh mắt cô không tập trung vào những dòng chữ in nghiêng. Những con chữ nhảy múa lung tung trong tâm trí cô, không đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Cô đưa tay sờ vào chiếc vòng tay nhỏ đã được Trần Hạo tặng vào dịp sinh nhật năm ngoái. Chiếc vòng được làm bằng sợi dây dù đơn giản, đính một hạt ngọc trai nhỏ xíu, nhưng đối với cô, nó lại là một vật báu vô giá. Mỗi khi chạm vào nó, cô lại nhớ đến nụ cười của anh, ánh mắt trìu mến của anh khi trao nó cho cô, và lời thì thầm “Anh mong em sẽ luôn bình an.”

Mọi thứ vẫn vậy, chỉ là không có anh ấy… Lê An thầm nghĩ. Bàn học của Trần Hạo vẫn còn trống, chiếc ghế của anh vẫn lạnh ngắt. Cô nhớ những lúc anh quay sang trêu chọc cô trong giờ học, nhớ những lúc anh lén chuyền cho cô một mẩu giấy nhỏ với những nét chữ nguệch ngoạc, nhớ cả những lúc anh giảng bài cho cô những chỗ khó hiểu. Giờ đây, chỉ còn lại khoảng trống. Một khoảng trống lớn đến mức, dù cô có cố gắng lấp đầy nó bằng những hoạt động khác, nó vẫn cứ hiện hữu, dai dẳng và ám ảnh.

Thỉnh thoảng, cô lại thấy những nhóm bạn học cùng lớp Trần Hạo tụ tập, nói chuyện rôm rả. Trong số đó có Thanh Tùng, người bạn thân của Trần Hạo. Thanh Tùng vẫn vô tư, hồn nhiên như mọi khi, nhưng Lê An để ý thấy thỉnh thoảng cậu ấy lại nhìn sang chỗ ngồi trống của Trần Hạo, ánh mắt thoáng chút buồn bã. Có lẽ, không chỉ riêng cô, mà cả những người bạn khác cũng đang nhớ anh.

Lê An nhớ lại một lần tình cờ nghe được Thanh Tùng nói chuyện với một người bạn khác: "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu nói ấy, dù chỉ là một thoáng, đã từng thắp lên một tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng cô. Rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn quan tâm đến cuộc sống của cô. Nhưng sau đó, mọi thứ lại chìm vào im lặng. Có lẽ, sự bận rộn đã khiến anh không còn thời gian để hỏi han nhiều nữa.

Tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi vang lên, kéo Lê An trở về thực tại. Cô thở dài, gập cuốn sách lại, cố gắng tập trung vào buổi học tiếp theo. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hình bóng Trần Hạo vẫn cứ ẩn hiện, như một vết mực không thể tẩy xóa trên trang giấy cuộc đời cô. Cô biết, cuộc sống của cô ở thị trấn vẫn sẽ tiếp diễn, vẫn sẽ có trường học, có bạn bè, có gia đình. Nhưng thiếu vắng anh, mọi thứ dường như đều mất đi một phần hương vị, một phần ý nghĩa. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng giữa dòng chảy cuộc đời, chầm chậm trôi đi, và anh thì đã rẽ sang một nhánh sông khác, chảy xiết hơn, rộng lớn hơn, nơi cô không thể với tới. Cái cảm giác ấy, nó đau đáu và day dứt, như một lời nhắc nhở rằng, đôi khi, tình yêu không thua vì không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì những lời nói không thành, những cảm xúc bị giấu kín, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, không thể nào bù đắp được.

***

Buổi chiều, sau khi tan học, thay vì về nhà ngay như mọi khi, Lê An quyết định một mình đạp xe đến bờ sông. Con đường quen thuộc rợp bóng cây, những hàng tre xanh rì rào trong gió, và mùi bùn đất thoang thoảng từ dòng sông chảy qua những cánh đồng. Cảnh vật vẫn vậy, yên bình và thân thuộc, nhưng lòng cô thì không thể yên bình được.

Cô dựng chiếc xe đạp cũ kỹ dưới gốc cây đa cổ thụ, rồi chầm chậm bước đến bãi cỏ quen thuộc. Đây là nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai người. Nơi anh và cô từng ngồi hàng giờ liền, ngắm hoàng hôn buông xuống, trò chuyện vu vơ về những ước mơ tuổi thơ, về tương lai xa vời. Nơi anh đã từng siết chặt tay cô, hứa rằng sẽ không quên cô. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng nhuốm màu buồn bã. Gió mát từ sông thổi lên, mơn man trên da thịt cô, mang theo hơi ẩm và mùi của nước, của rong rêu.

Lê An ngồi xuống bãi cỏ, nơi cỏ vẫn còn vương những hạt sương đêm, ướt lạnh. Cô đưa tay vuốt nhẹ những ngọn cỏ mềm mại. Trong khoảnh khắc đó, cô lại nhớ đến cảm giác bàn tay anh lướt qua tóc cô, ấm áp và dịu dàng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại khuôn mặt anh, giọng nói của anh. Nhưng những hình ảnh ấy dường như đang dần trở nên mờ nhạt, như những bức ảnh cũ đã phai màu theo thời gian.

Cô lấy chiếc điện thoại cũ kỹ ra từ túi áo. Màn hình vẫn tối đen. Cô bật nguồn, nhìn chằm chằm vào nó. Đến giờ vẫn chưa có tin nhắn nào từ Trần Hạo. Nỗi thất vọng len lỏi, nhưng cô cố gắng xua đi. Có lẽ anh bận thật. Có lẽ anh đang học thi, hoặc đang tham gia hoạt động nào đó ở trường. Thành phố chắc hẳn có nhiều thứ để anh khám phá, để anh bận rộn.

Lê An ngập ngừng soạn một tin nhắn mới. Ngón tay cô lướt trên bàn phím vật lý của chiếc điện thoại, xóa đi xóa lại dòng chữ đầu tiên. Cô muốn hỏi anh có ổn không, có nhớ cô không, thành phố có tốt không. Cô muốn kể cho anh nghe về những gì đã xảy ra ở trường, về những câu chuyện nhỏ nhặt của thị trấn. Nhưng rồi, cô lại xóa tất cả. Cô sợ rằng những lời hỏi han quá nhiều sẽ khiến anh cảm thấy phiền phức, hoặc sẽ làm anh thêm áp lực.

Cuối cùng, cô chỉ gõ một câu hỏi thăm ngắn gọn, đơn giản: "Anh Hạo, anh vẫn khỏe chứ?" Cô nhìn lại tin nhắn, cảm thấy nó thật trống rỗng, thật thiếu thốn. Nhưng cô không thể làm gì khác. Cô đã mất đi sự tự tin, sự hồn nhiên để có thể chia sẻ một cách thoải mái như trước. Cô gửi tin nhắn đi, rồi lại đặt điện thoại xuống bên cạnh, ánh mắt dõi theo dòng sông.

Từng giây, từng phút trôi qua chậm rãi, như dòng nước sông kia. Lê An ngồi đó, ngắm nhìn hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Tim cô đập thình thịch, một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô tự hỏi, liệu anh có trả lời không? Liệu anh có nhận được tin nhắn của cô không? Hay nó sẽ lại chìm vào biển im lặng như bao tin nhắn khác cô đã từng gửi đi trong mấy ngày qua?

Đột nhiên, chiếc điện thoại rung nhẹ. Một tia hy vọng chợt bùng lên trong lòng Lê An, khiến cô giật mình cầm lấy nó. Màn hình hiện lên tên Trần Hạo. Cô vội vàng mở tin nhắn, trái tim đập rộn ràng.

"Anh khỏe. Đang học bài. Em cũng giữ gìn sức khỏe nhé."

Chỉ vỏn vẹn mười mấy chữ. Ngắn gọn, khô khan, và có phần vội vã. Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, từng chữ như cứa vào lòng cô một vết xước nhỏ. Không có lời hỏi thăm lại, không có một câu chuyện nhỏ, không có một chút gì gợi nhớ về những kỷ niệm đã qua. Chỉ là một lời thông báo về tình trạng của anh, và một lời dặn dò chung chung.

Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã mong chờ nhiều hơn thế. Cô đã mong chờ một lời trấn an, một câu nói ấm áp, một chút gì đó để xoa dịu nỗi nhớ đang cồn cào trong lòng cô. Nhưng đáp lại, chỉ là sự vội vã và khoảng cách.

Lê An đưa tay ôm lấy chiếc điện thoại vào lòng, như thể muốn níu giữ lấy chút liên kết mong manh còn sót lại giữa hai người. Nước mắt không chảy, nhưng trong lòng cô, một dòng sông tiếc nuối đang cuộn chảy. Cô biết anh bận, cô hiểu anh đang phải đối mặt với áp lực lớn. Nhưng cô cũng không thể ngừng cảm thấy hụt hẫng. Cái cảm giác này, nó không phải là sự giận dỗi, mà là một nỗi đau âm ỉ, day dứt. Nó là dấu hiệu đầu tiên cho sự "thưa thớt trong liên lạc" sẽ ngày càng rõ rệt hơn, là bằng chứng cho việc cuộc sống của họ đang dần rẽ sang hai hướng khác nhau.

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những con thuyền nhỏ trôi xuôi về phía biển lớn. Lê An vẫn ngồi đó, bên bờ sông cũ, nơi đã từng là thiên đường của tình yêu tuổi thơ, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến nỗi buồn và sự cô đơn của cô. Cô khẽ thở dài. "Nếu như ngày đó…", cô lại tự hỏi mình. Nếu như anh đã bày tỏ sớm hơn, nếu như cô đã không chờ đợi mỏi mòn, liệu mọi thứ có khác không? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một điều gì đó trong lòng mình đang dần phai nhạt, như ánh hoàng hôn đã tắt. Sự cô đơn và nỗi nhớ của cô ở thị trấn, đối lập với hình ảnh Trần Hạo đang phải đối mặt với áp lực học tập và môi trường mới ở thành phố, báo hiệu sự khác biệt ngày càng lớn trong trải nghiệm sống của họ. Cô bắt đầu có những suy tư sâu sắc hơn về mối quan hệ này, một sự thay đổi trong tâm lý, cho thấy cô không còn ngây thơ như trước và sẽ dần đặt ra những câu hỏi về tương lai của cả hai, về cái khoảng cách vô hình đang ngày càng giãn rộng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free