Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 104: Nét Chữ Nỗi Nhớ Từ Phương Xa
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những con thuyền nhỏ trôi xuôi về phía biển lớn. Lê An vẫn ngồi đó, bên bờ sông cũ, nơi đã từng là thiên đường của tình yêu tuổi thơ, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến nỗi buồn và sự cô đơn của cô. Cô khẽ thở dài. "Nếu như ngày đó…", cô lại tự hỏi mình. Nếu như anh đã bày tỏ sớm hơn, nếu như cô đã không chờ đợi mỏi mòn, liệu mọi thứ có khác không? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một điều gì đó trong lòng mình đang dần phai nhạt, như ánh hoàng hôn đã tắt. Sự cô đơn và nỗi nhớ của cô ở thị trấn, đối lập với hình ảnh Trần Hạo đang phải đối mặt với áp lực học tập và môi trường mới ở thành phố, báo hiệu sự khác biệt ngày càng lớn trong trải nghiệm sống của họ. Cô bắt đầu có những suy tư sâu sắc hơn về mối quan hệ này, một sự thay đổi trong tâm lý, cho thấy cô không còn ngây thơ như trước và sẽ dần đặt ra những câu hỏi về tương lai của cả hai, về cái khoảng cách vô hình đang ngày càng giãn rộng.
***
Cùng lúc đó, tại một góc nhỏ của ký túc xá trường chuyên thành phố, Trần Hạo cũng đang chìm trong một nỗi trống trải tương tự, dù hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà hắt xuống, phủ lên căn phòng bé xíu một vẻ ảm đạm. Ngoài ô cửa sổ nhỏ, những ánh đèn cao tầng của thành phố lấp lánh như vô vàn vì sao xa lạ, lạnh lẽo, không chút thân quen. Chúng chẳng giống gì với ánh trăng vằng vặc soi rõ đường về nhà, hay ánh đèn dầu leo lét từ những ngôi nhà ven sông mà anh vẫn thường nhìn thấy mỗi khi đêm về ở thị trấn.
Trần Hạo vừa gập cuốn sách toán dày cộp lại, đặt cây bút chì xuống bàn. Đầu óc anh căng như dây đàn sau hàng giờ vật lộn với những công thức phức tạp và những bài tập hóc búa. Khác với những buổi học ở trường huyện, nơi anh luôn là người nổi trội nhất, ở đây, anh chỉ là một trong số rất nhiều học sinh ưu tú khác. Áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhắc nhở anh rằng nếu không cố gắng hơn nữa, anh sẽ bị bỏ lại phía sau. Cô Lan đã nói đúng, thành phố này không dung thứ cho sự chậm trễ hay lơ là.
Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh nhớ lại tin nhắn ngắn ngủi mình vừa gửi cho Lê An. "Anh khỏe. Đang học bài. Em cũng giữ gìn sức khỏe nhé." Anh đọc lại dòng chữ đó trong đầu, cảm thấy nó khô khan đến lạ lùng. Nó chẳng thể nào diễn tả hết sự mệt mỏi, sự cô đơn, và cả nỗi nhớ đang cuộn trào trong lòng anh. Anh biết, chắc chắn Lê An sẽ thất vọng. Cô đã quen với những lời trò chuyện dài, những câu chuyện vu vơ anh kể về một ngày của mình, những lời dặn dò tỉ mỉ. Giờ đây, chỉ còn là mười mấy chữ trống rỗng.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ kỹ nằm im lìm trên đầu giường, màn hình đã tắt ngóm. Nó như một vật thể xa lạ, không còn là cầu nối thân thuộc giữa anh và cô nữa. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không thể. Thời gian biểu dày đặc, những bài tập chất chồng, và cả những buổi học phụ đạo đến tận khuya khiến anh kiệt sức. Anh không có đủ thời gian để nghĩ đến một câu chuyện thú vị, hay một lời hỏi han sâu sắc. Anh chỉ có thể trả lời một cách vội vã, qua loa nhất có thể, để Lê An không phải chờ đợi quá lâu.
Nhưng sự vội vã ấy, anh biết, đã tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt nhỏ trong mối liên kết tưởng chừng bền chặt giữa hai người. Anh nhớ về bờ sông cũ, nhớ về những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, nơi anh và Lê An thường ngồi kề bên nhau, không cần nói một lời nào cũng cảm thấy đủ đầy. Nơi đó, thời gian trôi chậm rãi, đủ để họ mơ mộng, đủ để họ trao nhau những ánh nhìn, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Còn ở đây, thời gian như một dòng chảy xiết, cuốn phăng mọi thứ, không cho phép anh dừng lại để tận hưởng, hay để hoài niệm.
Trần Hạo thở dài thườn thượt, âm thanh khẽ vang vọng trong căn phòng vắng lặng. Anh xoay người, nhìn ra ngoài ô cửa sổ lần nữa. Thành phố về đêm thật đẹp, thật lộng lẫy, nhưng cũng thật xa lạ và cô đơn. Nó không phải là nơi anh thuộc về, ít nhất là lúc này. Anh nhớ mùi hương quen thuộc của nhà mình, nhớ tiếng mẹ anh gọi cơm, nhớ tiếng gió xào xạc qua hàng tre sau nhà Lê An. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô mỗi khi anh kể chuyện.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trần Hạo. Điện thoại không đủ để truyền tải những gì anh muốn nói. Những tin nhắn ngắn ngủi chỉ khiến cô thêm hụt hẫng. Anh cần một thứ gì đó chân thật hơn, hữu hình hơn, một thứ có thể lưu giữ lại cảm xúc và gửi gắm nỗi lòng anh một cách trọn vẹn nhất. Một lá thư. Đúng vậy, một lá thư tay. Anh sẽ kể cho cô nghe mọi thứ, từ áp lực học tập đến nỗi nhớ nhà, để cô hiểu rằng dù anh ở xa, lòng anh vẫn luôn hướng về cô. Anh sẽ không để lời nói không thành, sẽ không để khoảng cách vô hình này chia cắt họ. Anh sẽ viết, dù đêm đã khuya, dù ngày mai anh còn phải đối mặt với một lịch trình dày đặc. Anh phải làm điều đó, vì Lê An, và cũng vì chính bản thân anh, để xoa dịu đi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm trong lòng.
***
Đêm đã về khuya, những âm thanh ồn ào của thành phố đã dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng còi xe vọng lại từ xa và tiếng gió se lạnh luồn qua khe cửa sổ. Trần Hạo ngồi thẳng lưng trên chiếc giường tầng, cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại căng như dây đàn. Anh lấy ra một tờ giấy trắng tinh khôi từ ngăn bàn học và một cây bút mực. Đầu bút đặt nhẹ lên mặt giấy, mực đen nhánh như dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí anh. Anh chần chừ một lúc, đôi mắt nheo lại, cố gắng tìm kiếm những từ ngữ đầu tiên. Không phải là những lời chào hỏi xã giao, mà là một lời mở đầu đủ ấm áp để Lê An có thể cảm nhận được nỗi nhớ nhung anh chất chứa.
Anh hít một hơi sâu, rồi bắt đầu nắn nót. Nét chữ của Trần Hạo vốn dĩ đã đẹp, giờ đây lại càng cẩn thận, từng nét một, như thể mỗi con chữ đều mang theo một phần tâm tư của anh.
"An à,"
Dòng chữ ấy như một tiếng gọi thân thương, đưa anh trở về với thị trấn yên bình, với bờ sông cũ. Anh mỉm cười nhạt nhòa, rồi tiếp tục viết.
"Thành phố này không giống như em nghĩ đâu. Nó rộng lớn, ồn ào và vội vã lắm. Mọi người đều như những con kiến bận rộn, chỉ biết chạy đua. Anh đã đỗ vào trường chuyên, như lời hứa của mình. Nhưng ở đây, không khí học tập căng thẳng hơn nhiều. Mỗi ngày, anh đều phải cố gắng hết sức để không bị tụt lại phía sau."
Anh kể về buổi học đầu tiên, về sự khác biệt trong phương pháp giảng dạy. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tự học và sự chủ động. Anh kể về Hà Minh, một cậu bạn thông minh nhưng cũng đầy cạnh tranh, luôn đứng đầu lớp. "Cậu ấy khiến anh phải cố gắng nhiều hơn nữa, An ạ, không thể lơ là một phút nào." Anh cũng nhắc đến Thanh Bình, một người bạn hiền lành, luôn sẵn lòng giúp đỡ anh trong những ngày đầu bỡ ngỡ. Mùi mực mới từ cây bút lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của căn phòng ký túc xá, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc.
"Những ngày đầu ở đây, anh cảm thấy mình thật lạc lõng. Giữa dòng người đông đúc, anh lại càng nhớ về thị trấn của chúng ta, nhớ về con đường nhỏ quen thuộc dẫn đến trường, nhớ về tiếng chim hót líu lo mỗi sáng thay vì tiếng còi xe inh ỏi. Anh nhớ tiếng mẹ anh gọi cơm, nhớ tiếng ba anh kể chuyện trên bàn ăn. Và hơn hết, anh nhớ em, An ạ."
Đến đoạn này, anh dừng lại, ngón tay miết nhẹ lên mặt giấy. Những lời anh viết ra chân thật đến nỗi anh có thể cảm nhận được sự cồn cào trong lòng mình. Anh đã rất ít khi bộc lộ cảm xúc một cách trực tiếp như vậy, nhưng giờ đây, anh muốn cô biết anh đang nghĩ gì, đang cảm thấy gì.
"Anh biết những tin nhắn gần đây của anh rất ngắn gọn, có lẽ đã khiến em buồn. Anh xin lỗi. Không phải anh không muốn nói chuyện với em, không phải anh không nhớ em. Mà là anh quá bận rộn, quá mệt mỏi. Đôi khi, sau một ngày dài học tập, anh chỉ muốn ngả lưng xuống và chìm vào giấc ngủ. Anh sợ rằng nếu anh kể lể hết những áp lực của mình, em sẽ lo lắng. Anh sợ rằng những lời than thở của anh sẽ khiến em cảm thấy phiền phức."
Anh nuốt khan, cảm thấy một chút nghẹn ngào. "Lê An, em có biết không, mỗi khi anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố này lại khiến anh nhớ về ánh trăng sáng trên bờ sông của chúng ta. Anh nhớ những buổi tối chúng ta ngồi bên nhau, không cần nói gì cả, chỉ cần cảm nhận sự bình yên. Anh nhớ lời hứa ‘không quên em’ mà anh đã nói với em. Anh chưa bao giờ quên lời hứa đó, An ạ. Dù ở đây có bao nhiêu điều mới mẻ, bao nhiêu áp lực, hình bóng của em và thị trấn vẫn luôn ở trong tâm trí anh."
Trần Hạo viết tiếp, từng câu từng chữ như một lời thì thầm từ sâu thẳm trái tim. Anh kể về những buổi tối một mình, những lúc anh cảm thấy cô đơn nhất, anh lại nghĩ về cô, về nụ cười của cô, về sự dịu dàng của cô. Anh biết cô đang chờ đợi, và anh không muốn cô phải chờ đợi trong vô vọng.
"Anh mong em hãy kiên nhẫn một chút, An nhé. Hãy tin anh. Anh sẽ cố gắng hết sức mình. Anh sẽ không để em phải thất vọng. Thành phố này, nó mang đến cho anh nhiều cơ hội, nhưng cũng lấy đi của anh nhiều thứ, trong đó có cả thời gian dành cho em. Nhưng anh hứa, anh sẽ không bao giờ để khoảng cách này làm chúng ta xa cách. Anh sẽ tìm cách để chúng ta vẫn gần nhau, dù là qua những dòng thư này."
Cuối cùng, anh kết thúc lá thư bằng một lời nhắn nhủ chân thành, giản dị. "Em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho anh quá. Hãy sống vui vẻ, hãy kể cho anh nghe mọi chuyện ở thị trấn khi có dịp. Anh nhớ em nhiều lắm, nhiều hơn cả những gì anh viết ra được trong lá thư này. Mong sớm nhận được thư hồi âm của em."
Anh đọc lại toàn bộ lá thư, từng câu, từng chữ. Nó không hoàn hảo, nhưng nó là tất cả những gì anh có thể nói lúc này, một cách chân thật nhất. Lá thư dài hơn bất kỳ tin nhắn nào anh từng gửi, mang theo cả nỗi nhớ, sự mệt mỏi, áp lực và tình cảm anh dành cho Lê An. Anh cẩn thận gấp lá thư làm ba, rồi cho vào một phong bì trắng. Anh dán kín phong bì, ánh mắt tràn đầy hy vọng và nỗi buồn. Anh đặt lá thư lên bàn, tự nhủ sáng mai sẽ gửi nó đi. Anh hy vọng nó sẽ đến tay Lê An thật nhanh, và mang đến cho cô sự an ủi mà cô đang cần. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một gánh nặng nhỏ bé vừa được trút bỏ khỏi lòng, nhưng cũng biết rằng, đây chỉ là một khởi đầu, một nỗ lực nhỏ bé trong cuộc chiến chống lại khoảng cách v�� thời gian.
***
Vài ngày sau đó, một buổi sáng nắng đẹp trải vàng khắp con đường nhỏ dẫn vào nhà Lê An. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bưởi trước sân, hòa cùng mùi trà sen thơm dịu từ ấm trà mẹ cô vừa pha. Lê An đang giúp mẹ Phan Thị Sáu dọn bữa sáng, những món ăn dân dã, quen thuộc nhưng luôn ấm lòng. Mẹ cô, Phan Thị Sáu, với dáng người nhỏ nhắn và nụ cười hiền hậu, vừa đi chợ về, tay xách một giỏ rau tươi rói.
"An à, có thư của con này!" Mẹ cô gọi vọng vào, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, tay cầm một phong bì trắng.
Lê An quay phắt lại, tim cô đập thình thịch. Thư? Từ ai cơ chứ? Cô hiếm khi nhận được thư, bởi giờ đây mọi người đều dùng điện thoại. Khi nhìn thấy phong bì trắng trên tay mẹ, một tia hy vọng chợt bùng lên trong lòng cô. Cô chạy vội đến, cầm lấy lá thư. Nét chữ quen thuộc, nắn nót trên phong bì, không lẫn vào đâu được. Là của Trần Hạo!
"Thằng Hạo đó con. Mấy bữa nay mẹ đi bưu điện gửi đồ cho dì Tư, tiện thể hỏi xem có thư từ thành phố về không. Ai dè lại có thật!" Bà Sáu mỉm cười hiền từ, nhìn con gái.
Lê An không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nỗi hụt hẫng từ những tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo vẫn còn vương vấn trong lòng cô, nhưng giờ đây, sự xuất hiện của lá thư này như một luồng gió mát xoa dịu tâm hồn cô. Cô vội vã chạy lên phòng, quên cả bữa sáng. Mùi nắng sớm tràn vào căn phòng nhỏ, cùng với mùi giấy và mùi mực mới từ phong bì.
Cô ngồi xuống mép giường, cẩn thận xé mép phong bì. Từng động tác đều chậm rãi, như thể cô đang sợ làm hỏng thứ quý giá bên trong. Khi lá thư được lấy ra, cô thấy những dòng chữ nắn nót, đều tăm tắp, khác hẳn với những tin nhắn khô khan cô nhận được mấy ngày trước.
Lê An bắt đầu đọc. Từng câu, từng chữ của Trần Hạo như một lời thì thầm ấm áp, vang vọng trong căn phòng. Cô mỉm cười khi anh kể về thành phố rộng lớn, về sự vội vã và áp lực. Cô hình dung ra cảnh anh đang phải vật lộn với những bài toán khó, với những người bạn cạnh tranh. Nụ cười ấy chợt tắt đi, thay bằng sự lo lắng khi anh nói về việc anh cảm thấy lạc lõng, nhớ nhà, nhớ về thị trấn.
Khi đọc đến đoạn anh xin lỗi vì những tin nhắn ngắn gọn, nước mắt cô chợt rưng rưng. Cô đã mong chờ một lời giải thích, một lời an ủi như thế này từ rất lâu rồi. Nỗi buồn âm ỉ trong lòng cô như được gỡ bỏ, thay vào đó là sự nhẹ nhõm đến lạ. "Anh ấy vẫn nhớ mình...", cô thầm nghĩ, "Anh ấy vẫn quan tâm mình."
Từng câu chữ của Trần Hạo, mỗi lời anh kể về áp lực học tập, về sự cạnh tranh của Hà Minh, về sự cố gắng của anh, đều khiến Lê An cảm thấy anh thật gần gũi. Cô hiểu rằng thành phố chắc khó khăn lắm, không dễ dàng như anh vẫn thường nói trong những tin nhắn cũ. Nó không phải là một nơi chỉ toàn niềm vui và những điều mới mẻ, mà còn là một đấu trường khắc nghiệt, đòi hỏi anh phải dốc hết sức mình.
"Anh nhớ em nhiều lắm, nhiều hơn cả những gì anh viết ra được trong lá thư này." Dòng chữ ấy như một tia nắng ấm áp, xua tan đi tất cả những lo lắng, những nỗi buồn mà cô đã gặm nhấm bấy lâu. Lê An đưa tay ôm lấy lá thư vào ngực, cảm nhận sự ấm áp của tờ giấy, của những lời tâm tình chân thật. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh Trần Hạo đang ngồi viết lá thư này trong căn phòng ký túc xá xa xôi, với ánh đèn vàng yếu ớt và nỗi nhớ nhà khắc khoải.
Lá thư này không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một lời cam kết, một sự trấn an. Nó đã xoa dịu nỗi lo lắng của cô về khoảng cách và sự thay đổi trong cách liên lạc của anh. Nó khiến cô tin rằng, dù anh có bận rộn đến đâu, dù anh có đối mặt với bao nhiêu áp lực, trái tim anh vẫn luôn hướng về cô, về thị trấn nhỏ này.
Lê An mở mắt, nở một nụ cười nhẹ nhõm, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo. Cô ngồi thẫn thờ một lúc, rồi cẩn thận gấp lá thư lại, đặt nó vào cuốn sổ nhật ký bìa xanh đã cũ của mình, nơi cô vẫn thường ghi lại những kỷ niệm và suy nghĩ của mình. Cuốn sổ đó, giờ đây, không chỉ chứa đựng những dòng tâm sự của cô, mà còn là nơi lưu giữ những lời chân thành từ người con trai cô yêu.
Lá thư của Trần Hạo đã mang đến cho cô một niềm hy vọng mới, một sự an ủi lớn lao. Cô biết, con đường phía trước còn dài, khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, và những áp lực của cuộc sống thành phố có thể sẽ tiếp tục cuốn Trần Hạo đi. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy được yêu thương, được thấu hiểu. Cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, như lời anh đã dặn. Cô sẽ tin anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ bé vẫn không thể ngừng tự hỏi, liệu những lá thư như thế này có đủ để giữ họ lại gần nhau không, khi mà cuộc sống và những trải nghiệm của họ đang ngày càng rẽ sang hai hướng khác biệt? Liệu anh có thể duy trì được nỗ lực này, hay rồi áp lực sẽ lại khiến anh xao nhãng, khiến những dòng thư này lại thưa dần, như những tin nhắn ngắn ngủi trước đó? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.