Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 105: Nét Chữ Hồi Âm Của Nỗi Nhớ

Ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt vàng cam trên sàn gỗ cũ kỹ trong căn phòng của Lê An. Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng gió xào xạc khẽ lướt qua những tán lá bàng. Lê An khẽ cựa mình, mở mắt. Đêm qua, cô đã ngủ với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ, như thể một tảng đá đè nặng trong lòng đã được nhấc bổng. Trên chiếc bàn học nhỏ, cuốn sổ nhật ký bìa xanh đã cũ nằm mở hờ, để lộ lá thư của Trần Hạo. Nét chữ nắn nót, đều tăm tắp của anh vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô.

Cô đưa tay, vuốt nhẹ lên tờ giấy đã ố vàng theo thời gian của cuốn sổ, rồi chậm rãi cầm lá thư lên. Mùi mực mới và mùi giấy đặc trưng vẫn còn thoảng nhẹ, như mang theo hơi thở của anh từ nơi xa xôi ấy. Lê An không đọc lại từng chữ, từng câu như lần đầu. Thay vào đó, cô để đôi mắt lướt qua những dòng quen thuộc, những từ ngữ đã in sâu vào tâm khảm. Mỗi lần nhìn thấy dòng chữ "Anh nhớ em nhiều lắm, nhiều hơn cả những gì anh viết ra được trong lá thư này", trái tim cô lại khẽ rung lên. Nó không còn là nỗi buồn âm ỉ hay sự hụt hẫng của những ngày Trần Hạo chỉ gửi những tin nhắn ngắn ngủi. Giờ đây, chỉ còn lại sự ấm áp, vỗ về.

Cô vuốt ve lá thư, cảm nhận sự mềm mại của tờ giấy dưới đầu ngón tay. Trong đầu cô, những hình ảnh về Trần Hạo hiện lên rõ mồn một. Anh gầy hơn, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm học bài, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định, đầy quyết tâm. Cô hình dung ra cảnh anh ngồi trong căn phòng ký túc xá xa lạ, ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên trang giấy trắng, cố gắng viết nên những lời tâm tình chân thật nhất để gửi về cho cô. Nỗi nhớ nhà, sự cô đơn, áp lực học tập nặng nề mà anh đã chia sẻ trong thư, tất cả đều khiến Lê An cảm thấy xót xa. Anh không chỉ nói về những điều tốt đẹp, về sự mới mẻ của thành phố. Anh còn cho cô thấy cả những khó khăn, những góc khuất mà anh đang phải đối mặt. Điều đó khiến cô cảm thấy anh thật gần, thật thật thà.

"Anh ấy nhớ mình...", cô lại thầm thì, lần này không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một lời khẳng định đầy hạnh phúc. "Thật may, anh ấy vẫn không quên mình." Lá thư này không chỉ là một lời giải thích cho sự im lặng những ngày qua, mà còn là một lời cam kết, một sự trấn an vô giá. Nó đã xoa dịu nỗi lo lắng bấy lâu của cô về khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa hai người. Cô đã từng sợ rằng, khi anh rời đi, khi anh chạm đến một thế giới hoàn toàn khác, anh sẽ quên mất cô, quên mất thị trấn nhỏ này và những lời hứa hẹn bên bờ sông cũ. Nhưng lá thư này đã chứng minh điều ngược lại.

Lê An khẽ nở một nụ cười, nụ cười thật sự, không còn chút gượng gạo hay lo âu nào. Cô ôm chặt lá thư vào lòng, nhắm mắt lại. Hơi ấm từ tờ giấy mỏng manh như lan tỏa khắp cơ thể cô, mang theo một làn hương dịu nhẹ của mực và giấy, hòa quyện với mùi nắng sớm và mùi đất ẩm từ ngoài vườn. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn giữ trọn hơi ấm, giữ trọn nỗi nhớ và sự quan tâm mà anh đã gửi gắm từ phương xa. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng, mọi hoài nghi dường như tan biến. Chỉ còn lại niềm tin và hy vọng. Niềm hy vọng rằng dù có khó khăn đến mấy, dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, tình cảm của họ vẫn có thể được duy trì, được nuôi dưỡng bởi những lá thư chân thành như thế này. Cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, sẽ tin anh. Cô tin vào sức mạnh của những lời nói không thành, được gói ghém cẩn thận trong từng nét chữ.

Thế nhưng, sâu thẳm trong tiềm thức, một góc nhỏ bé trong lòng cô vẫn không thể ngừng tự hỏi. Liệu những lá thư như thế này, dù chân thành đến mấy, có đủ để giữ họ lại gần nhau không, khi mà cuộc sống và những trải nghiệm của họ đang ngày càng rẽ sang hai hướng khác biệt? Liệu anh có thể duy trì được nỗ lực này, hay rồi áp lực sẽ lại khiến anh xao nhãng, khiến những dòng thư này lại thưa dần, như những tin nhắn ngắn ngủi trước đó? Niềm vui sướng vỡ òa, nhưng nỗi lo lắng tiềm ẩn vẫn như một sợi tơ mỏng manh, quấn quýt đâu đó trong tim Lê An. Cô biết, cô đang đặt cược rất nhiều cảm xúc vào những lá thư này, vào một phương tiện truyền thông có vẻ bền vững, nhưng lại dễ dàng bị cuốn trôi bởi dòng chảy hối hả của cuộc sống. Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

***

Lê An khẽ mở mắt, đặt lá thư cẩn thận trở lại cuốn sổ nhật ký. Cảm giác nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng khiến cô muốn bắt đầu một ngày mới thật tươi tắn. Cô bước xuống giường, mở cửa sổ. Ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng, rọi sáng từng góc nhỏ. Tiếng chim hót ríu rít bên tai, tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng cây xanh mướt, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa đêm và mùi hoa dại từ bờ rào. Cô hít căng lồng ngực, cảm thấy như mình có thể chạm tay vào niềm vui đang lan tỏa khắp không gian.

Khi Lê An bước ra sân, mẹ Phan Thị Sáu đã ở đó, đang cặm cụi tưới những luống rau xanh mướt. Nắng ấm áp bao trùm khu vườn nhỏ, làm nổi bật màu xanh tươi tắn của rau cải, rau muống. Mùi đất ẩm và mùi rau hăng nồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thanh bình đặc trưng của thị trấn ven sông. Tiếng nước chảy róc rách từ chiếc vòi tưới, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa ca dịu êm. Lê An nở một nụ cười thật tươi, không còn vẻ suy tư, ưu buồn như mấy hôm trước. Gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

"Mẹ ơi, con giúp mẹ một tay nhé!" Giọng Lê An trong trẻo, ngân vang trong không gian buổi sáng.

Bà Sáu quay lại, đôi mắt hiền từ nhìn con gái. Bà thấy rõ sự thay đổi trên khuôn mặt Lê An. Mấy ngày nay, con bé cứ thẫn thờ, đôi khi ngồi một mình bên bờ sông cũ, ánh mắt xa xăm. Bà biết con bé nhớ thằng Hạo, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều. Giờ đây, thấy con gái tươi tỉnh trở lại, bà cũng vui lây.

"Ừ, con ra đây nhổ cỏ giúp mẹ mấy luống cải này đi con." Bà Sáu dịu dàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, chứa đựng sự quan tâm thấu hiểu của một người mẹ. Bà đặt chiếc vòi nước xuống, nhìn con gái. "Mặt mũi con bé hôm nay tươi tỉnh hẳn ra, có chuyện gì vui à con?" Bà khẽ nhếch môi cười, ánh mắt bà tràn đầy sự trìu mến.

Lê An khẽ cúi đầu, hai má ửng hồng. Cô cúi xuống nhổ cỏ, nhưng khóe môi vẫn không giấu được nụ cười. Cô biết mẹ đã tinh ý nhận ra sự thay đổi của mình. Dù hơi ngại ngùng, nhưng cô cũng muốn chia sẻ niềm vui này với mẹ. Mẹ là người duy nhất cô có thể tâm sự những chuyện riêng tư nhất.

"Dạ… con nhận được thư của anh Hạo mẹ ạ," Lê An lí nhí, giọng cô nhỏ dần ở cuối câu, nhưng vẫn đủ để bà Sáu nghe thấy. Cô vẫn giữ chặt lá thư của Trần Hạo trong tay, như một báu vật. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn lá thư, rồi lại nở một nụ cười mơ màng.

Bà Sáu mỉm cười hiền từ. "À, ra là vậy. Hôm qua mẹ đi bưu điện, nhận được lá thư của nó. Thấy con bé cứ chạy vội lên phòng, chẳng thèm ăn sáng, mẹ đã đoán ra rồi. Thằng bé nó cũng có lòng lắm, xa xôi thế mà vẫn không quên gửi thư về cho con." Bà Sáu nói, giọng điệu có chút tự hào về Trần Hạo, đứa trẻ bà cũng yêu quý như con ruột. Bà hiểu rằng, trong thời đại tin nhắn điện thoại nhanh gọn, một lá thư tay mang ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều.

"Dạ..." Lê An chỉ khẽ đáp, tim cô vẫn còn rộn ràng niềm vui. Cô cảm thấy thật may mắn khi có một người mẹ thấu hiểu như vậy. Mẹ không hỏi han quá nhiều, không thúc ép cô phải kể lể chi tiết, mà chỉ đơn giản là chia sẻ niềm vui cùng cô. Điều đó càng khiến Lê An cảm thấy được an ủi và thấu hiểu.

Cô tiếp tục nhổ cỏ, bàn tay thoăn thoắt loại bỏ những cây dại bám víu vào gốc rau. Nắng ấm vẫn chiếu rọi trên vai, gió nhẹ khẽ luồn qua tóc cô. Mùi hoa dại từ hàng rào nhà bên cạnh thoang thoảng bay đến, quyện với mùi đất và mùi rau tươi, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị đồng quê. Tâm hồn Lê An hoàn toàn thư thái. Những lo lắng về Trần Hạo, về khoảng cách, về tương lai dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc giản dị của hiện tại.

"Thư nó viết gì mà con bé vui thế?" Bà Sáu hỏi, giọng bà ấm áp, không giấu được sự tò mò. Bà Sáu là người sống thực tế, nhưng bà cũng hiểu những cảm xúc lãng mạn của tuổi trẻ. Bà đã chứng kiến Lê An và Trần Hạo lớn lên cùng nhau, bà biết tình cảm của hai đứa nhỏ này sâu đậm đến nhường nào.

Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh. "Dạ, anh ấy kể về thành phố, về trường học, về bạn bè. Anh ấy còn xin lỗi con vì mấy hôm nay chỉ nhắn tin ngắn gọn, vì anh ấy bận học quá, áp lực lắm mẹ ạ." Cô kể, giọng đầy sự cảm thông và yêu thương. "Anh ấy còn nói nhớ con nhiều lắm, nhiều hơn cả những gì anh ấy viết ra được."

Nghe con gái kể, bà Sáu khẽ gật đầu. "Thôi, xa xôi cách trở, có được tấm lòng như vậy là quý rồi con. Con bé cũng nên thông cảm cho nó. Học hành ở thành phố đâu phải chuyện đùa. Cứ cố gắng học thật giỏi, sau này có tương lai tốt đẹp thì hai đứa mới có thể ở bên nhau lâu dài được." Bà Sáu nói, lời lẽ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một lời khuyên thực tế. Bà không chỉ nhìn vào cảm xúc nhất thời, mà còn nhìn xa hơn, vào tương lai của hai đứa trẻ. Bà biết, tình yêu không chỉ cần có sự lãng mạn, mà còn cần có sự nỗ lực và thực tế để có thể tồn tại. Đây cũng là một cách bà gieo mầm cho Lê An về sự kiên nhẫn, về việc phải chấp nhận những khó khăn khi yêu xa, và về việc không thể chỉ trông chờ vào những lá thư lãng mạn mãi mãi.

Lê An lắng nghe lời mẹ, cô gật đầu. Cô hiểu ý mẹ. Cô biết con đường phía trước còn dài, và sẽ có nhiều thử thách. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn đắm chìm trong niềm hạnh phúc và hy vọng mà lá thư của Trần Hạo đã mang lại. Cô sẽ trân trọng từng lời anh viết, sẽ kiên nhẫn chờ đợi, và sẽ cố gắng hết sức để duy trì sợi dây liên kết vô hình giữa hai người. Cô cũng biết rằng, việc cô chia sẻ những cảm xúc này với mẹ Sáu là một sự an ủi lớn. Có lẽ, trong những lúc Trần Hạo vắng mặt, mẹ sẽ là người cô có thể tìm đến để sẻ chia những tâm tư thầm kín. Điều này cũng vô tình gieo mầm cho việc cô sẽ dần tìm kiếm sự hỗ trợ từ những người khác khi Trần Hạo càng lúc càng vắng bóng trong cuộc sống của cô.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên mái ngói rêu phong, hắt vào căn phòng nhỏ của Lê An một thứ ánh sáng vàng cam dịu nhẹ. Gió thổi hiu hiu, mang theo hơi lạnh se se của buổi hoàng hôn, lùa qua cửa sổ và khẽ làm lay động tấm rèm vải trắng. Mùi hoa dại vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên dưới nhà, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Sau bữa cơm chiều ấm cúng với mẹ, Lê An trở về phòng. Cô ngồi vào bàn học, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật quen thuộc của thị trấn ven sông hiện lên trong ánh hoàng hôn, đẹp đến nao lòng. Bờ sông cũ, nơi cô và Trần Hạo đã có bao nhiêu kỷ niệm, giờ đây chìm trong màn sương mờ ảo của buổi chiều muộn.

Cô mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tờ giấy trắng tinh khôi và cây bút máy màu xanh sẫm. Đã lâu lắm rồi cô mới có cảm giác háo hức như vậy khi viết. Không phải là những bài văn trên lớp, cũng không phải là những dòng nhật ký ghi lại suy nghĩ vu vơ. Đây là một lá thư. Một lá thư hồi âm cho Trần Hạo. Cô đặt bút xuống giấy, ngập ngừng một lát. Cô muốn viết thật nhiều, thật nhiều, muốn kể cho anh nghe tất cả những gì đã xảy ra, tất cả những cảm xúc cô đã trải qua những ngày qua. Nhưng cô biết, một lá thư chỉ có giới hạn.

"Anh Hạo thân mến," cô bắt đầu, nét chữ nắn nót, cẩn thận như đang nâng niu từng con chữ. Mùi mực mới thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi giấy cũ, mang theo một cảm giác hoài niệm khó tả.

Cô kể về những gì đã diễn ra ở thị trấn. Về buổi học đầu tuần với cô Lan, về những câu chuyện phiếm với Lan Hương và Thanh Tùng. Cô miêu tả lại vẻ đẹp của bờ sông vào mỗi buổi chiều tà, khi cô thường ra đó ngồi một mình, nhìn dòng nước trôi lững lờ và nhớ về anh. Cô không quên nhắc đến những người bạn chung, những câu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống thường ngày, để anh không cảm thấy quá xa lạ với nơi này. "Ở đây mọi thứ vẫn vậy, chỉ thiếu anh thôi," cô viết, những lời này chất chứa nỗi nhớ da diết mà cô không thể kìm nén.

Cô viết về cảm giác của mình khi nhận được lá thư của anh. "Khi nhận được lá thư của anh, em đã vui sướng đến mức quên cả ăn sáng. Nó giống như một tia nắng ấm áp xua tan đi tất cả những lo lắng, những nỗi buồn mà em đã gặm nhấm bấy lâu. Cảm ơn anh, Hạo, vì đã không quên em, vì đã dành thời gian viết cho em những lời chân thành như vậy." Từng câu, từng chữ đều chất chứa sự nhẹ nhõm, sự biết ơn và niềm hy vọng. Lê An muốn anh biết rằng, lá thư của anh có ý nghĩa lớn lao đến nhường nào đối với cô.

Cô cũng bày tỏ sự lo lắng và cảm thông của mình đối với những áp lực mà anh đang phải đối mặt ở thành phố. "Em đọc thư anh, em biết anh đang rất vất vả, phải cố gắng rất nhiều. Thành phố chắc không dễ dàng như mình vẫn nghĩ, phải không anh? Anh phải giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để bị ốm vì học hành quá sức. Em biết anh rất giỏi, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất." Những lời dặn dò của cô không chỉ là sự quan tâm đơn thuần, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc anh đừng quá lao lực, đừng để bản thân bị cuốn đi bởi những tham vọng nơi thành thị mà quên mất việc chăm sóc bản thân.

Lê An dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng dế kêu rả rích từ góc vườn, tiếng ếch nhái vọng lại từ phía bờ sông, tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm đềm, quen thuộc. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh anh đang đọc lá thư của mình, với nụ cười nhẹ nhõm trên môi. Cô muốn anh cảm nhận được sự ấm áp, sự ủng hộ mà cô gửi gắm qua từng con chữ. Cô muốn anh biết rằng, dù xa cách, cô vẫn luôn ở đây, dõi theo và ủng hộ anh.

Cô lại cầm bút lên, viết tiếp. "Em nhớ những buổi chiều mình cùng nhau đạp xe dọc bờ sông, nhớ những đêm mình ngồi bên nhau trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Em nhớ nụ cười của anh, nhớ ánh mắt của anh. Mọi thứ ở đây vẫn giữ nguyên, chỉ có anh là đang ở một nơi rất xa." Cô dùng những kỷ niệm chung để níu giữ sợi dây kết nối, để nhắc nhở anh về những gì họ đã có, về những gì họ đang chờ đợi. Những lời nói không thành, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo ngày đó, giờ đây được Lê An gói ghém lại, gửi gắm vào lá thư này như một bằng chứng về tình cảm của cô.

Cuối cùng, cô kết thúc lá thư bằng một lời hứa hẹn. "Em sẽ luôn chờ đợi anh trở về, anh Hạo. Dù có bao lâu đi nữa, em cũng sẽ chờ. Anh cứ yên tâm học hành, cố gắng hết sức nhé. Em mong nhận được thư của anh sớm. Em nhớ anh nhiều lắm."

Lê An đọc lại lá thư một lần nữa, cẩn thận kiểm tra từng câu chữ. Cô muốn lá thư này phải thật hoàn hảo, phải truyền tải được hết tâm tư tình cảm của cô. Nỗi nhớ da diết, sự quan tâm chân thành, niềm hy vọng mãnh liệt – tất cả đều được gói gọn trong những dòng chữ nắn nót ấy. Đây không chỉ là một lá thư hồi âm, mà còn là một lời cam kết thầm lặng, một sự khẳng định tình cảm từ phía cô. Cô đang đặt cược tất cả niềm tin của mình vào mối quan hệ này, vào khả năng những lá thư sẽ giữ họ lại gần nhau. Việc cô dồn hết tâm tư vào từng câu chữ trong lá thư này, sự chân thành và nỗi nhớ da diết của cô, sẽ trở thành một "bằng chứng" về tình cảm của cô, một sự tương phản rõ rệt với sự thiếu quyết đoán của Trần Hạo sau này.

Cô gấp lá thư lại thật gọn gàng, rồi đặt vào một phong bì trắng tinh. Cô cẩn thận dán kín mép phong bì, rồi dùng cây bút máy của mình, viết tên và địa chỉ của Trần Hạo lên đó. Từng nét chữ mềm mại, chứa đựng biết bao nhiêu tình cảm. Khi đã hoàn tất, Lê An ôm lá thư vào lòng, nở một nụ cười mơ màng. Cô tin rằng, dù khoảng cách có xa xôi đến mấy, dù cuộc sống có nhiều thay đổi, những lá thư này sẽ là cầu nối, là sợi dây vô hình níu giữ hai trái tim lại gần nhau. Cô đặt lá thư lên cuốn sổ nhật ký cũ, bên cạnh lá thư của Trần Hạo. Giờ đây, cuốn sổ ấy không chỉ là nơi cô lưu giữ những kỷ niệm của riêng mình, mà còn là nơi chứa đựng những lời tâm tình, những nỗi nhớ và hy vọng mà cô và anh dành cho nhau.

Một niềm hy vọng mới bừng sáng trong lòng Lê An. Cô biết, con đường phía trước còn dài, và sẽ có nhiều thử thách. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy được yêu thương, được thấu hiểu, và được kết nối. Cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi, như lời anh đã dặn. Cô sẽ tin anh. Cô tin vào sức mạnh của tình yêu, tin vào sự chân thành của những lá thư tay, và tin rằng, dù chậm một nhịp, họ vẫn sẽ tìm thấy nhau. Nhưng, liệu niềm vui và sự kỳ vọng quá lớn của Lê An vào những lá thư này có tạo ra sự hụt hẫng sâu sắc hơn khi tần suất liên lạc giảm dần sau này? Liệu cô có thể giữ vững niềm tin ấy khi cuộc sống và áp lực thành thị dần cuốn Trần Hạo đi, khiến những dòng thư này lại thưa dần, như những tin nhắn ngắn ngủi trước đó? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free