Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 106: Nỗi Nhớ Gửi Theo Dòng Sông
Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên khung cửa sổ nhà Lê An, xuyên qua tán lá cây bưởi sum suê trong vườn, nhảy nhót trên nền gạch hoa cũ kỹ và cuối cùng đậu lại trên chiếc bàn học nhỏ kê sát tường. Không khí buổi sớm dịu mát, mang theo chút hương hoa lài từ giàn hoa trước hiên nhà, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng chim chuyền cành ríu rít, cùng tiếng mái hiên kêu kẽo kẹt theo từng cơn gió thoảng qua, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, quen thuộc của thị trấn ven sông.
Lê An khẽ cựa mình trên ghế, đôi mắt còn vương chút ngái ngủ nhưng ánh nhìn đã tập trung hoàn toàn vào lá thư vừa hoàn thành đêm qua. Nó nằm yên vị trên cuốn sổ nhật ký cũ, bên cạnh là lá thư của Trần Hạo. Cô đưa tay vuốt ve mép phong bì trắng tinh, nơi tên và địa chỉ của anh được viết nắn nót bằng chính nét chữ của cô. Một nụ cười nhẹ, mơ hồ nở trên môi cô gái trẻ. Đêm qua, cô đã dồn hết tâm tư, tình cảm vào từng con chữ, cố gắng gói ghém cả nỗi nhớ, sự quan tâm và niềm hy vọng vào lá thư ấy. Giờ đây, đọc lại, cô vẫn cảm thấy sự chân thành và da diết len lỏi trong từng câu từ. Cô đã kể cho anh nghe về cuộc sống bình dị của mình ở thị trấn, về những buổi sáng cùng mẹ ra chợ, về những chiều phụ giúp ba tưới rau ngoài vườn. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn êm đềm trôi, không có gì thay đổi quá nhiều ngoài việc vắng bóng anh.
"Anh Hạo à," cô thầm thì, giọng chỉ đủ nghe, "em kể cho anh nghe về cây xoài trước nhà mình đã ra trái sum suê thế nào rồi nhé. Mấy đứa nhỏ trong xóm cứ ngóng từng ngày, y như hồi mình còn bé vậy. Bà Sáu nhà bên cứ nhắc mãi, bảo là anh đi học xa, không biết có được ăn xoài non chấm muối ớt không." Cô hình dung ra nụ cười quen thuộc của Trần Hạo khi nghe những chuyện vặt vãnh ấy. Cô muốn anh biết rằng, dù anh ở xa, cuộc sống nơi đây vẫn tiếp diễn, và anh vẫn luôn là một phần của nó, là một phần của những ký ức, những câu chuyện thường nhật.
Lê An lại dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương vẫn còn đọng trên lá cây. Cô nhớ lại cái đêm anh ra đi, nhớ lời hứa "không quên em" mà anh đã nói. Nụ cười của cô chợt tắt, thay vào đó là một nét ưu tư nhẹ nhàng. "Thành phố chắc không dễ dàng như mình vẫn nghĩ, phải không anh?" Cô tự hỏi. Lá thư của anh đã phần nào hé lộ về sự vất vả, áp lực học tập nơi thành thị. Cô lo anh sẽ vì mải mê đèn sách mà quên ăn quên ngủ, quên đi việc chăm sóc bản thân. Những lời dặn dò của cô trong thư không chỉ là sự quan tâm đơn thuần, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc anh đừng quá lao lực, đừng để bản thân bị cuốn đi bởi những tham vọng nơi thành thị mà quên mất việc chăm sóc bản thân, quên mất những gì thân thuộc đã níu giữ anh bao năm.
Cô nhớ những buổi chiều hai đứa cùng nhau đạp xe dọc bờ sông, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng, dưới tán cây cổ thụ đầu làng. "Em nhớ nụ cười của anh, nhớ ánh mắt của anh. Mọi thứ ở đây vẫn giữ nguyên, chỉ có anh là đang ở một nơi rất xa," cô đã viết như vậy. Cô dùng những kỷ niệm chung để níu giữ sợi dây kết nối, để nhắc nhở anh về những gì họ đã có, về những gì họ đang chờ đợi. Những lời nói không thành, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo ngày đó, giờ đây được Lê An gói ghém lại, gửi gắm vào lá thư này như một bằng chứng về tình cảm của cô. Cô muốn anh cảm nhận được sự ấm áp, sự ủng hộ mà cô gửi gắm qua từng con chữ. Cô muốn anh biết rằng, dù xa cách, cô vẫn luôn ở đây, dõi theo và ủng hộ anh.
Cô đặt tay lên lá thư của Trần Hạo, cảm nhận sự thân thuộc từ những dòng chữ ấy. Anh đã kể về trường mới, về những người bạn mới, về những tiết học khó nhằn. Giọng văn của anh vẫn vậy, đôi khi có chút khô khan, nhưng vẫn đầy sự chân thành. Tuy nhiên, cô vẫn cảm nhận được một sự thay đổi rất nhỏ, một chút gì đó xa lạ trong những dòng chữ ấy, như thể anh đang dần trưởng thành và hòa nhập vào một thế giới mà cô chưa từng biết đến. Một cảm giác lo lắng mơ hồ len lỏi trong trái tim cô, một nỗi sợ rằng khoảng cách không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những trải nghiệm sống. Liệu những lá thư này có đủ sức mạnh để giữ họ lại gần nhau khi cuộc sống của mỗi người rẽ sang những ngả đường khác biệt?
Cô đã kết thúc lá thư bằng một lời hứa hẹn, một lời cam kết thầm lặng. "Em sẽ luôn chờ đợi anh trở về, anh Hạo. Dù có bao lâu đi nữa, em cũng sẽ chờ. Anh cứ yên tâm học hành, cố gắng hết sức nhé. Em mong nhận được thư của anh sớm. Em nhớ anh nhiều lắm." Nỗi nhớ da diết, sự quan tâm chân thành, niềm hy vọng mãnh liệt – tất cả đều được gói gọn trong những dòng chữ nắn nót ấy. Đây không chỉ là một lá thư hồi âm, mà còn là một lời khẳng định tình cảm từ phía cô. Cô đang đặt cược tất cả niềm tin của mình vào mối quan hệ này, vào khả năng những lá thư sẽ giữ họ lại gần nhau. Cô tin vào sức mạnh của tình yêu, tin vào sự chân thành của những lá thư tay, và tin rằng, dù chậm một nhịp, họ vẫn sẽ tìm thấy nhau. Cô gấp lá thư lại một lần nữa, cẩn thận đặt vào phong bì, rồi dán kín. Cô đã sẵn sàng để gửi đi nỗi nhớ của mình.
***
Sau khi phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa trưa, Lê An cầm lá thư đã niêm phong cẩn thận, bước ra khỏi nhà. Buổi trưa ở thị trấn bắt đầu trở nên oi ả hơn, nhưng cơn gió nhẹ từ phía sông vẫn mang theo chút hơi nước làm dịu đi cái nóng. Trên con đường đất nhỏ dẫn ra bưu điện, tiếng ve kêu râm ran trên những hàng cây phượng vĩ đang vào mùa nở rộ. Mùi hoa phượng nồng nàn, xen lẫn với mùi nắng hè gay gắt, là những mùi hương thân thuộc đã gắn liền với bao mùa thi cử, bao mùa chia ly của tuổi học trò. Lê An bước đi chậm rãi, bàn tay khẽ siết chặt lá thư, như thể đang giữ trong lòng một vật báu vô giá. Mỗi bước chân của cô đều mang theo một niềm hy vọng, một sự mong mỏi khôn nguôi.
Bưu điện thị trấn nằm khuất sau hàng cây bằng lăng tím ngắt, một ngôi nhà nhỏ với tường vôi vàng đã bạc màu theo thời gian. Không gian bên trong bưu điện vắng lặng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, kêu kẽo kẹt, và tiếng lật giấy sột soạt từ phía quầy giao dịch. Cô nhân viên bưu điện trẻ tuổi đang ngồi phân loại bưu phẩm, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi kính cận trễ xuống sống mũi. Khi Lê An bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ kêu leng keng, thu hút sự chú ý của cô nhân viên.
"Cháu chào chị ạ," Lê An lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Chào cháu, cháu gửi gì à?" Cô nhân viên mỉm cười thân thiện.
Lê An đưa lá thư ra, "Dạ, cháu gửi thư cho anh Hạo ở thành phố ạ." Cô ngập ngừng một chút, rồi hỏi, "Chị ơi, thư này gửi lên thành phố thì khoảng bao lâu thì tới ạ? Có nhanh không ạ?" Giọng cô lộ rõ sự sốt ruột.
Cô nhân viên nhận lấy lá thư, cẩn thận đóng dấu và ghi chép vào sổ. "Thường thì khoảng ba đến năm ngày là tới nơi cháu ạ. Nhưng dạo này thư từ nhiều, có khi hơi chậm hơn một chút. Cháu cứ yên tâm, chị gửi đảm bảo đến tay người nhận." Cô ấy trả lại cho Lê An một biên lai nhỏ.
Ba đến năm ngày. Một khoảng thời gian không quá dài, nhưng đối với Lê An lúc này, mỗi ngày trôi qua đều như một sự chờ đợi mòn mỏi. Cô cầm biên lai, cúi đầu cảm ơn và quay người định ra về thì chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở quầy gửi bưu phẩm phía bên kia.
"Mẹ!" Lê An ngạc nhiên kêu lên.
Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, đang loay hoay với một thùng hàng nhỏ. Bà quay lại, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ trìu mến khi nhìn thấy con gái. "À, con gái mẹ cũng ra đây à? Mẹ đang gửi ít đồ khô cho bà ngoại con đấy. Con gửi thư cho thằng Hạo hả?" Bà Sáu hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, ánh mắt tinh ý lướt qua vẻ mặt Lê An. Bà đã thấy con gái mình rạng rỡ hơn hẳn từ khi nhận được lá thư của Trần Hạo, nhưng đâu đó vẫn có một chút ưu tư, một nỗi lo lắng ẩn hiện trong khóe mắt cô bé.
Lê An gật đầu, "Dạ, con gửi thư hồi âm cho anh ấy ạ." Cô khẽ cười, nụ cười vẫn còn chút ngượng nghịu của một cô gái mới lớn đang yêu.
"Thư từ gì mà lâu vậy con? Từ sáng đến giờ vẫn chưa đi học à?" Bà Sáu hỏi, vừa quan tâm vừa có chút nhắc nhở nhẹ nhàng. Bà biết con gái mình đang ở tuổi mộng mơ, nhưng việc học vẫn là trên hết.
"Dạ, con vừa mới xong ạ. Giờ con về nhà rồi đi học luôn." Lê An vội đáp.
Bà Sáu tiến lại gần, khẽ đặt tay lên vai con gái. "Mẹ thấy con có vẻ vừa mừng vừa lo thế nào ấy. Thằng Hạo nó giỏi giang, lại biết lo cho bản thân, con đừng lo quá. Cứ tin tưởng vào nó. Tình cảm của hai đứa, mẹ thấy rõ mà. Nhưng con cũng phải biết lo cho bản thân mình nữa, đừng có mà thức khuya viết lách rồi ảnh hưởng sức khỏe." Lời khuyên của bà Sáu thực tế, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Bà biết con gái mình đang đặt cược nhiều cảm xúc vào mối tình này, và bà không muốn con gái phải chịu đựng quá nhiều đau khổ. Bà muốn Lê An mạnh mẽ và thực tế hơn, nhưng cũng không muốn dập tắt đi niềm hy vọng của con.
Lê An dựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận được sự ấm áp và an ủi từ vòng tay bà. "Dạ, con biết rồi mẹ. Con chỉ mong anh ấy nhận được thư rồi trả lời con thôi mẹ ạ. Thành phố xa xôi thế, không biết anh ấy có ổn không." Nỗi lo lắng cứ lởn vởn trong lòng cô, như một đám mây nhỏ che khuất đi ánh nắng hy vọng. Cô biết Trần Hạo là người mạnh mẽ, nhưng môi trường mới, áp lực mới liệu có làm anh thay đổi? Liệu anh có còn nhớ về những lời nói không thành, những kỷ niệm thân thuộc bên bờ sông cũ?
Bà Sáu xoa đầu con gái, "Con cứ yên tâm đi. Mẹ thấy thằng Hạo nó cũng thương con lắm. Thời gian sẽ trả lời tất cả. Giờ thì về nhà ăn cơm rồi đi học đi, không trễ giờ đấy." Bà nở một nụ cười hiền hậu.
Lê An gật đầu, lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Mặc dù nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng những lời an ủi của mẹ đã giúp cô vững tâm hơn. Cô tin vào tình cảm của Trần Hạo, tin vào lời hứa của anh. Cô tạm biệt mẹ và bước ra khỏi bưu điện, để lại phía sau tiếng quạt trần kêu kẽo kẹt và mùi giấy cũ. Lá thư của cô đã bắt đầu hành trình của nó, mang theo tất cả nỗi nhớ và hy vọng đến một nơi xa xôi.
***
Trên đường về nhà, thay vì đi thẳng, Lê An lại rẽ vào con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và mặt sông, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa mang một nét u buồn khó tả. Gió từ sông thổi lên mát rượi, xoa dịu đi cái oi ả của buổi trưa, mang theo mùi nước sông và mùi đất ẩm đặc trưng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng rả rích từ phía xa, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, ru lòng người.
Lê An bước đến gốc cây cổ thụ già cỗi, nơi cô và Trần Hạo đã có biết bao nhiêu kỷ niệm. Cô khẽ chạm tay vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự vững chãi và im lìm của nó, như thể nó đã chứng kiến tất cả những câu chuyện, những lời tâm sự không thành của hai người. Cô tựa lưng vào gốc cây, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, như những viên kim cương nhỏ li ti được rải khắp vũ trụ.
"Anh Hạo giờ đang làm gì ở thành phố nhỉ?" Lê An thầm thì, giọng cô như hòa vào làn gió. "Anh có nhớ em như em nhớ anh không? Hay anh đã bị cuốn vào những bài vở, những cuộc thi, những người bạn mới mà quên đi nơi này, quên đi em rồi?" Nỗi lo lắng mơ hồ từ ban sáng giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một bóng mây đen nhỏ dần bao phủ lấy trái tim cô. Cô biết thành phố khác xa thị trấn yên bình này. Ở đó có sự cạnh tranh, có những áp lực mà cô chưa từng trải qua. Liệu môi trường mới ấy có làm Trần Hạo thay đổi, có khiến anh quên đi lời hứa "không quên em" mà anh đã nói vào cái đêm chia ly?
Cô khẽ vuốt ve chiếc vòng tay kỷ niệm trên cổ tay, chiếc vòng mà Trần Hạo đã tặng cô vào sinh nhật năm mười lăm tuổi. Đó là một chiếc vòng đơn giản, được tết từ những sợi chỉ màu xanh và trắng, nhưng đối với cô, nó lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao, là biểu tượng cho tình cảm thầm lặng của anh, cho những lời nói không thành mà anh chưa bao giờ dám thốt ra. Mỗi khi nhìn thấy nó, cô lại nhớ về ánh mắt của anh, nhớ về những cử chỉ quan tâm vụng về nhưng đầy chân thành của anh.
"Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút..." Cô tự hỏi. Nhưng rồi lại khẽ lắc đầu. "Thích thì không đủ." Lời nói của cô trong tương lai, giờ đây chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, một mảnh ghép của tương lai chưa thành hình. Hiện tại, cô vẫn đang cố gắng tin tưởng, cố gắng níu giữ mối liên hệ mỏng manh này. Cô tin vào lá thư, tin vào sức mạnh của những con chữ, tin rằng chúng sẽ là cầu nối, là sợi dây vô hình níu giữ hai trái tim lại gần nhau. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói nhỏ thì thầm rằng, khoảng cách vô hình này không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là khoảng cách của những trải nghiệm, những suy nghĩ khác biệt đang dần lớn lên trong mỗi người.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa bầu trời đêm. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những câu chuyện, những kỷ niệm đã cũ và những hy vọng chưa thành. Lê An đứng đó rất lâu, để mặc cho những làn gió lạnh thổi qua, để mặc cho những suy nghĩ miên man cuốn lấy mình. Cô biết, con đường phía trước còn dài, và sẽ có nhiều thử thách. Cô đã gửi đi lá thư của mình, đã gửi đi tất cả nỗi niềm. Giờ đây, cô chỉ có thể chờ đợi. Chờ đợi một hồi âm, chờ đợi một tín hiệu từ nơi xa xôi ấy. Nhưng liệu niềm vui và sự kỳ vọng quá lớn của Lê An vào những lá thư này có tạo ra sự hụt hẫng sâu sắc hơn khi tần suất liên lạc giảm dần sau này? Liệu cô có thể giữ vững niềm tin ấy khi cuộc sống và áp lực thành thị dần cuốn Trần Hạo đi, khiến những dòng thư này lại thưa dần, như những tin nhắn ngắn ngủi trước đó? Chỉ thời gian mới có thể trả lời. Cô rời bờ sông, bước đi chậm rãi về nhà, bóng dáng nhỏ bé của cô in đậm trên con đường làng vắng vẻ, mang theo nỗi nhớ và một niềm hy vọng mong manh, như ánh trăng cuối tháng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.