Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 107: Lá Thư Giữa Phố Thị Xô Bồ
Chiều muộn, gió heo may đầu mùa đã bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu chớm đông. Trần Hạo đang ngồi cúi mình bên chiếc bàn học nhỏ trong phòng ký túc xá, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, đổ bóng anh lên chồng sách vở cao ngất. Căn phòng bốn người giờ chỉ còn một mình anh, ba người bạn cùng phòng đã kéo nhau xuống căng tin ăn tối hoặc ra sân bóng. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên trang giấy và tiếng quạt thông gió rì rì từ hành lang vọng vào. Anh đang vật lộn với một bài toán hình học không gian phức tạp, những đường nét, mặt phẳng chằng chịt xoáy vào tâm trí, khiến trán anh nhăn lại đầy vẻ tập trung. Mùi giấy cũ và mực in đặc trưng của sách giáo khoa quyện lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của chiếc chăn bông đã lâu không được phơi nắng.
Đúng lúc ấy, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. “Vào đi.” Anh đáp, giọng hơi khàn.
Cánh cửa mở ra, Hà Minh, cậu bạn cùng phòng với mái tóc undercut gọn gàng và nụ cười luôn thường trực, thò đầu vào. Trên tay cậu ta là một phong bì thư màu trắng. “Hạo, có thư của cậu này.” Hà Minh nói, rồi ném phong bì lên bàn anh một cách cẩu thả. “Chắc là thư nhà gửi tiền đấy. Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn, ít nói, nhưng thư từ thì nhiều ra phết.” Cậu ta nheo mắt cười đắc ý, rồi không đợi Trần Hạo đáp lời, đã quay lưng đi thẳng, chắc là xuống sân bóng với đám bạn.
Trần Hạo khẽ nhíu mày trước sự vô tâm của Hà Minh, nhưng ánh mắt anh ngay lập tức bị hút vào phong bì trên bàn. Một nét chữ mềm mại, quen thuộc đến nao lòng, như một sợi chỉ vô hình kéo anh rời khỏi những con số và hình học khô khan. "Lê An..." Anh lẩm bẩm, trái tim bỗng hẫng một nhịp, như thể vừa bị trượt chân xuống một bậc thang vô hình. Cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu đi sự căng thẳng từ bài toán. Là Lê An. Em ấy đã gửi thư cho anh rồi.
Anh khẽ vươn tay, những ngón tay thô ráp chạm vào lớp giấy mỏng manh, cảm nhận sự thân thuộc đến lạ kỳ. Phong bì được dán kín một cách cẩn thận, trên đó, tên và địa chỉ của anh được viết nắn nót bằng nét chữ mà anh có thể nhận ra dù ở bất cứ đâu. Nó không phải là thư nhà, cũng không phải là tiền. Nó là một mảnh ghép của thế giới cũ, một cánh cửa nhỏ mở ra khung cảnh của thị trấn ven sông yên bình, nơi anh đã rời xa hơn một tháng nay.
Trần Hạo cẩn thận bóc phong bì, từng chút một, như thể sợ làm rách đi một phần ký ức. Tờ giấy kẻ ngang màu trắng ngà được gấp gọn gàng, mang theo mùi hương thoang thoảng của gió sông và mùi nắng sớm, hay chỉ là do anh tự tưởng tượng ra. Anh mở lá thư, ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ đầu tiên, rồi chậm rãi đọc từng câu, từng chữ, như thể đang thưởng thức một bản nhạc êm đềm sau những giờ phút căng thẳng.
*“Anh Hạo yêu quý của em,”* Dòng chữ ấy như một tia nắng ấm áp rọi vào căn phòng ký túc xá lạnh lẽo. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và dịu dàng. *“Anh có khỏe không? Em hy vọng lá thư này sẽ tìm thấy anh trong lúc anh đang thảnh thơi một chút, giữa những bộn bề học hành nơi thành phố xa lạ.”*
Lê An kể về cuộc sống ở thị trấn. Về những buổi sáng mẹ Sáu ra chợ mua cá tươi, về những chiều cô phụ mẹ tưới rau ngoài vườn. Cô nhắc đến con đường làng đã được sửa sang lại một chút, về tiếng chuông chùa thanh thoát mỗi buổi chiều tà, về những đứa trẻ vẫn vô tư chạy nhảy trên con đê đất. Từng câu, từng chữ đều gợi lên một khung cảnh bình dị, êm đềm, đối lập hoàn toàn với tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người hối hả và nhịp sống vội vã nơi thành phố mà anh đang chìm đắm.
*“Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, anh Hạo ạ. Mỗi chiều tan học, em thường ghé qua bờ sông cũ, nơi chúng ta vẫn thường ngồi. Sóng vẫn vỗ rì rào, và những cây phượng vĩ già vẫn đứng đó, như những người lính gác trung thành. Em vẫn nhớ tiếng anh kể chuyện, nhớ những lời nói không thành mà anh cứ mãi giữ trong lòng…”*
Đọc đến đây, Trần Hạo khẽ dừng lại. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi trong lòng anh. Lời nói không thành. Đúng vậy. Anh đã có biết bao nhiêu cơ hội, biết bao nhiêu khoảnh khắc để nói ra điều đó, nhưng rồi tất cả đều tan biến trong sự e dè, trong nỗi sợ hãi mơ hồ về một điều gì đó sẽ thay đổi. Giờ đây, khi Lê An nhắc lại, nó như một vết cứa nhẹ vào trái tim anh, khiến anh nhớ về cái đêm định mệnh dưới ánh trăng, khi anh lén lút nhìn cô ngủ gật trên chuyến xe về, và lời hứa "không quên em" bật ra một cách yếu ớt.
Lá thư tiếp tục với những lời động viên, những lời chúc anh học tập tốt và giữ gìn sức khỏe. Lê An còn tinh tế hỏi thăm xem anh đã quen với môi trường mới chưa, có gặp khó khăn gì không, và liệu anh có nhớ thị trấn không. Mỗi câu hỏi đều thấm đẫm sự quan tâm chân thành, không chút giả dối. Cô còn kể về một buổi chiều mưa, khi cô ngồi bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa tí tách rơi và nhớ về những lần anh che ô cho cô trên đường đi học về.
*“Em biết anh đang rất bận, và thành phố có biết bao nhiêu điều mới mẻ để anh khám phá. Nhưng em vẫn hy vọng anh sẽ không quên nơi này, không quên em. Em vẫn ở đây, vẫn chờ đợi những lá thư của anh, những dòng tin ngắn ngủi cũng được, để em biết anh vẫn ổn, và anh vẫn nhớ về em.”*
Cái kết của lá thư như một lời nhắn nhủ, một lời cầu xin thầm lặng. Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Anh nhớ Lê An, nhớ cái cảm giác bình yên khi có cô bên cạnh. Nhưng anh cũng biết, cuộc sống ở thành phố này hoàn toàn khác. Anh đang phải chiến đấu từng ngày, từng giờ để không bị tụt lại phía sau, để không phụ lòng mong mỏi của gia đình và chính bản thân anh. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ cuối cùng: *“Mong anh sớm hồi âm. An của anh.”*
“An của anh.” Câu chữ ấy ghim sâu vào tâm trí Trần Hạo. Anh gấp lá thư lại một cách cẩn thận, đặt nó vào giữa cuốn sách toán đang dang dở. Mùi hương thoang thoảng của lá thư vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay anh, như một lời nhắc nhở dịu dàng về một thế giới khác, một thế giới mà giờ đây anh đang phải học cách để tạm gác lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, những ánh đèn cao áp từ đường phố hắt lên, vẽ nên một bức tranh thành phố lung linh nhưng cũng đầy xa lạ. Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy anh, dù anh vừa đọc được những lời ấm áp nhất. Có lẽ, khoảng cách vô hình này không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là khoảng cách của những trải nghiệm, những suy nghĩ khác biệt đang dần lớn lên trong mỗi người. Anh biết, anh phải hồi âm cho cô, phải cho cô biết anh vẫn ổn, vẫn nhớ về cô. Nhưng, anh có bao nhiêu thời gian để làm điều đó?
***
Đêm đã về khuya. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ ký túc xá rít lên từng hồi, mạnh hơn và lạnh hơn, như những tiếng thở dài của thành phố chìm trong bóng tối. Trần Hạo vẫn ngồi ở bàn học, nhưng không còn giải toán nữa. Cuốn sách đã được gấp lại, và lá thư của Lê An nằm ngay ngắn bên cạnh, như một báu vật nhỏ bé giữa đống sách vở khổng lồ. Ánh đèn bàn vẫn chiếu sáng, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa không gian mờ ảo của căn phòng. Ba người bạn cùng phòng đã trở về, tiếng ngáy khò khò từ giường tầng trên vọng xuống, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của cuộc sống tập thể.
Trần Hạo khẽ vuốt ve lá thư của Lê An, cảm nhận từng nếp gấp trên tờ giấy. Anh lại mở ra, đọc lại một lần nữa, chậm rãi hơn, để từng câu chữ thấm sâu vào tâm trí. Từng lời Lê An kể về thị trấn, về dòng sông, về những kỷ niệm cũ, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Anh thấy mình lại đứng bên bờ sông, nơi tiếng sóng vỗ rì rào, nơi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nơi anh và Lê An đã có biết bao nhiêu cuộc trò chuyện, bao nhiêu lời tâm sự không thành. Mùi nước sông, mùi đất ẩm, tiếng côn trùng rả rích, tất cả những chi tiết nhỏ nhặt ấy như sống lại, lấp đầy không gian tĩnh lặng của căn phòng.
"Thị trấn vẫn bình yên như vậy..." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió đêm. "Còn mình thì..." Anh nhìn quanh căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp, nơi chất đầy sách vở, nơi áp lực học tập và sự cạnh tranh dường như không bao giờ ngủ. Ký ức về thị trấn, về những buổi chiều tan học thong dong, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, giờ đây trở nên xa xăm và mơ hồ, như một giấc mơ đẹp đã qua. Thành phố này, với những ánh đèn rực rỡ và nhịp sống hối hả, đang dần nuốt chửng lấy anh, kéo anh ra xa khỏi cái thế giới bình yên ấy.
Anh nhớ đến ánh mắt dịu dàng của Lê An, nhớ nụ cười của cô, nhớ cái cách cô khẽ nghiêng đầu khi lắng nghe anh nói. An vẫn nhớ anh đến thế. Cô vẫn chờ đợi anh. Sự chân thành trong từng dòng chữ của cô khiến trái tim anh vừa ấm áp, vừa nặng trĩu. Anh biết, cô vẫn giữ nguyên cái tình cảm non nớt, trong sáng ấy. Nhưng anh, anh có còn là Trần Hạo của thị trấn ven sông ngày nào không? Hay anh đã bị cuốn vào vòng xoáy của những bài học khó, những kỳ thi căng thẳng, và những tham vọng mới mẻ đang nảy nở trong lòng?
Một thoáng lo âu chợt lóe lên trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao phủ lấy cả thành phố, chỉ có những ánh đèn đường và đèn từ các tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao rơi. Gió vẫn rít, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên sân trường. Cảm giác cô độc bỗng nhiên ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ở thị trấn, anh luôn có Lê An bên cạnh, có một bờ vai để tựa vào, một đôi tai để lắng nghe. Còn ở đây, giữa hàng triệu người, anh lại thấy mình nhỏ bé và đơn độc.
"Mình phải làm gì đây?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Anh biết, anh phải học. Anh phải cố gắng thật nhiều để không phụ lòng cha mẹ, để có một tương lai tốt đẹp hơn. Anh đã hứa với bản thân sẽ học thật giỏi, sẽ thành công để có thể trở về và lo cho gia đình. Nhưng liệu cái giá phải trả cho sự thành công đó có phải là việc đánh mất đi những gì quý giá nhất, những gì thuộc về quá khứ?
Trần Hạo khẽ vuốt ve chiếc vòng tay kỷ niệm trên cổ tay, chiếc vòng mà Lê An cũng có một chiếc tương tự. Đó là một vật kỷ niệm đơn giản, được tết từ những sợi chỉ màu, nhưng nó lại là sợi dây vô hình kết nối hai người. Mỗi khi nhìn thấy nó, anh lại nhớ về ánh mắt của cô, nhớ về những cử chỉ quan tâm vụng về nhưng đầy chân thành của cô. Anh nhớ lời hứa "không quên em" mà anh đã nói vào cái đêm chia ly, nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết.
"Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành, khoảng cách vô hình. Những cụm t�� ấy cứ văng vẳng trong tâm trí anh. Anh biết, giờ đây, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của những trải nghiệm, những áp lực mà mỗi người đang phải đối mặt. Lê An vẫn sống trong thế giới bình yên của cô, còn anh, anh đang chiến đấu trong một môi trường hoàn toàn mới. Liệu anh có thể duy trì được cái sợi dây liên kết mỏng manh này khi mà thời gian và năng lượng của anh đang bị vắt kiệt từng chút một?
Anh đặt lá thư trở lại cuốn sách, như cất giữ một mảnh ghép quý giá của quá khứ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, hít một hơi thật sâu. Mùi không khí lạnh lẽo của đêm khuya thành phố len lỏi vào phổi, xua đi chút dư vị ấm áp mà lá thư mang lại. Anh cần phải viết thư hồi âm cho Lê An, thật nhanh. Nhưng nghĩ đến việc phải ngồi xuống, nắn nót từng câu chữ, kể lại cuộc sống bận rộn và đầy áp lực của mình một cách khéo léo để cô không lo lắng, anh lại thấy mệt mỏi. Anh biết, anh không thể viết một lá thư qua loa được. An xứng đáng nhận được một lá thư chân thành, giống như những gì cô đã gửi cho anh. Nhưng anh có bao nhiêu thời gian? Liệu anh có thể tìm thấy một khoảnh khắc bình yên như Lê An đã có, để dồn hết tâm tư vào từng con chữ? Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh biết, anh đang dần ít thời gian hơn cho cô, cho những gì thuộc về quá khứ. Và điều đó khiến anh day dứt khôn nguôi.
***
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố vẫn âm u, xám xịt, như báo hiệu một ngày bận rộn và đầy thử thách. Tiết học đầu tiên đã bắt đầu từ sớm. Trần Hạo ngồi trong lớp học, giữa hàng chục ánh mắt chăm chú, tập trung cao độ vào bài giảng của giáo viên. Mùi phấn bảng và mùi mực viết vẫn vương vấn trong không khí. Tiếng thầy cô giảng bài đều đều, tiếng bút sột soạt trên giấy của học sinh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự học tập nghiêm túc và căng thẳng.
Anh lại trở về với guồng quay quen thuộc. Một núi bài tập đang chờ đợi, những tiết học dày đặc từ sáng sớm đến tối khuya, và những bài kiểm tra liên miên không dứt. Trường chuyên không phải là nơi để anh hoài niệm hay mơ mộng. Nó là một chiến trường, nơi mỗi học sinh phải chiến đấu hết mình để giành lấy một vị trí, một tương lai.
Đúng lúc đó, Hà Minh, người bạn cùng phòng, khẽ huých tay anh. "Hạo, bài này cậu làm được chưa?" Cậu ta thì thầm, ánh mắt hơi tự mãn. "Nghe nói khó lắm đấy, cả lớp đang đau đầu vì nó. Tớ vừa nộp bài rồi, may mà làm kịp." Hà Minh là một người thông minh và rất tự tin, cậu ta luôn muốn thể hiện khả năng của mình, ngay cả trong những câu nói tưởng chừng như vô tư.
Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Tớ vẫn đang nghĩ. Bài này có vài chỗ rắc rối thật." Giọng anh trầm và có phần mệt mỏi. Anh muốn nói rằng anh đã dành cả đêm để đọc thư của Lê An, để suy nghĩ về những điều đã qua, thay vì tập trung hoàn toàn vào bài vở. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt lại trong cổ họng anh. Anh không muốn chia sẻ những cảm xúc riêng tư của mình với Hà Minh, hay bất cứ ai ở đây. Ở thành phố này, anh phải học cách giữ mọi thứ cho riêng mình.
Ngay sau đó, Thanh Bình, cậu bạn cao gầy, đeo kính cận dày cộp ngồi bàn trên quay xuống, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. "Các cậu ơi, thầy vừa nhắc về bài kiểm tra tuần tới đấy. Hình như còn khó hơn bài này nữa. Áp lực quá đi mất!" Thanh Bình thở dài, tay xoa xoa thái dương. Cậu ấy là một người chăm học nhưng luôn có vẻ căng thẳng, lo lắng về điểm số và thành tích.
Trần Hạo nhìn Thanh Bình, rồi lại nhìn Hà Minh, người đang mỉm cười đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh không thể chậm lại. Anh không được phép chậm lại. Mọi người ở đây đều đang chạy đua với thời gian, với kiến thức, với chính bản thân họ.
Ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc đồng hồ treo tường. Thời gian trôi đi thật nhanh, nhanh hơn rất nhiều so với những ngày ở thị trấn. Anh ước mình có thêm nhiều thời gian, nhiều hơn một chút, để có thể ngồi xuống, nắn nót một lá thư hồi âm cho Lê An. Một lá thư thật dài, thật chi tiết, kể cho cô nghe về cuộc sống ở thành phố, về những gì anh đang trải qua. Nhưng làm sao anh có thể làm được điều đó khi mọi thứ cứ dồn dập thế này?
Sau giờ học, Trần Hạo lại vùi đầu vào thư viện. Chồng sách tham khảo chất cao ngất, những công thức hóa học, những định lý vật lý phức tạp cứ liên tục lấp đầy tâm trí anh. Anh cảm thấy mình như một con robot, miệt mài làm việc, miệt mài học tập, không có thời gian cho bất cứ thứ gì khác. Cảm giác cô đơn và áp lực mà anh đang trải qua ở thành phố này, dù chỉ mới là khởi đầu, đã dần dần thay đổi anh. Anh trở nên độc lập hơn, tự lực hơn, nhưng cũng có thể cô độc hơn. Anh biết, anh đang dần xa rời những mối bận tâm tình cảm, đặt sự nghiệp và tương lai lên hàng đầu.
Anh nhớ lại lá thư của Lê An, nhớ về lời cô nói: *“Em vẫn ở đây, vẫn chờ đợi những lá thư của anh…”* Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. Anh biết, sự thiếu hụt thời gian nghiêm trọng này sẽ khiến anh dần ít liên lạc hơn với Lê An. Những lá thư sẽ thưa thớt dần, những cuộc gọi sẽ ngắn lại. Đó là một sự thật phũ phàng mà anh không muốn đối mặt, nhưng anh biết, nó sẽ đến. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thư viện, bầu trời vẫn âm u, và những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên ô cửa kính, rồi từ từ chảy xuống, như những giọt nước mắt vô hình. Có lẽ, khoảng cách vô hình này, sẽ ngày càng lớn hơn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.