Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 108: Thời Gian, Áp Lực và Nỗi Bất An Đầu Tiên
Đêm khuya, vài ngày sau khi lá thư của Lê An được đặt cẩn thận trên bàn học, ký túc xá trường chuyên thành phố chìm trong một thứ tĩnh lặng đặc biệt. Nó không phải là sự yên bình của màn đêm ở thị trấn ven sông, mà là một thứ tĩnh lặng nặng trĩu của sự tập trung, của những bộ óc đang miệt mài với kiến thức. Tiếng gió se lạnh luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của đêm thành phố, khiến không khí càng thêm phần ảm đạm. Trần Hạo ngồi trước bàn học, dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn bàn đã cũ, cố gắng nắn nót từng chữ vào một tờ giấy trắng. Bên cạnh anh, lá thư của Lê An, với nét chữ tròn trịa và mùi giấy quen thuộc, đã nhăn nhàu một góc vì được anh lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần.
Anh viết được vài dòng rồi lại ngừng, gạch xóa. Đầu óc anh như một mê cung, với một bên là hình ảnh Lê An mỉm cười trong trí nhớ, lời cô nói *“Em vẫn ở đây, vẫn chờ đợi những lá thư của anh…”* cứ văng vẳng bên tai, và một bên là những công thức hóa học phức tạp, những phương trình toán học rối rắm đang chờ anh giải quyết. Anh thở dài, miết nhẹ ngón tay lên những dòng chữ anh vừa viết dở: “An thân mến… Anh xin lỗi vì hồi âm chậm trễ… Cuộc sống ở đây thật sự…”. Anh không biết phải tiếp tục thế nào. Viết thế nào để cô không cảm thấy anh đang phàn nàn, hay tệ hơn, đang biện hộ cho sự im lặng của mình? Viết thế nào để cô hiểu rằng, mỗi giây phút anh có thể dành cho việc viết thư, anh lại bị giằng xé bởi một bài kiểm tra sắp tới, một kỳ thi quan trọng đang treo lơ lửng trên đầu?
Tiếng bút sột soạt trên giấy của Hà Minh và tiếng gõ phím lạch cạch của Thanh Bình vẫn không ngừng nghỉ từ góc phòng đối diện. Họ là những người bạn cùng phòng, nhưng cũng là những đối thủ trong cuộc đua giành lấy tương lai. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và sự tự tin có phần hơi tự mãn, luôn là người hoàn thành bài tập sớm nhất và đạt điểm cao nhất. Còn Thanh Bình, cậu bạn cao gầy, đeo kính cận dày cộp, thì lại là một người chăm chỉ đến mức gần như ám ảnh, luôn lo lắng về mọi điểm số, mọi thành tích. Cả hai đều là tấm gương phản chiếu áp lực mà Trần Hạo đang phải đối mặt. Anh không thể chậm lại, không thể chểnh mảng. Một chút lơ là ở đây có thể đồng nghĩa với việc bị bỏ lại phía sau, bị cuốn trôi khỏi dòng chảy khắc nghiệt của môi trường này.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tấm kính mờ hơi sương, phản chiếu lại hình ảnh một chàng trai trẻ với ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định. Những hạt mưa phùn li ti vẫn đang rơi, đọng lại trên ô kính rồi từ từ chảy xuống, hệt như những giọt nước mắt vô hình của một nỗi lòng không thể bày tỏ. Anh nhớ về những buổi chiều mưa ở thị trấn, hai đứa thường trú mưa dưới mái hiên nhà, nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói, trò chuyện vu vơ về những giấc mơ. Giờ đây, tiếng mưa ở thành phố lại mang một vẻ cô đơn, xa lạ đến lạ.
“Hạo, cậu vẫn còn ‘mối tình đầu’ à?” Giọng Hà Minh bất chợt vang lên, hơi giễu cợt, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Hà Minh ngẩng đầu lên từ cuốn sách Hóa học dày cộp, ánh mắt lướt qua lá thư nhăn nhúm trên bàn của anh. “Lo mà học đi, thành phố này không chờ ai đâu.” Cậu ta cười nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấu được sự yếu lòng của Trần Hạo. Hà Minh không hề ác ý, chỉ đơn thuần là cậu ta sống một cách thực dụng, và nhìn nhận mọi thứ qua lăng kính của sự cạnh tranh. Đối với cậu ta, tình cảm lãng mạn ở lứa tuổi này chỉ là một thứ xa xỉ, một sự xao nhãng không cần thiết.
Trần Hạo khẽ giật mình, vội vàng gấp lá thư viết dở lại, đặt nó dưới chồng sách tham khảo chất cao ngất. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng, không phải vì lời nói của Hà Minh, mà vì nó chạm đúng vào nỗi day dứt của anh. Anh biết Hà Minh nói đúng. Thành phố này, ngôi trường này, không dành cho những kẻ mơ mộng hay hoài niệm. Nó là một cỗ máy khổng lồ, nghiền nát những ai không đủ nhanh, không đủ mạnh.
“Mình phải trả lời An, nhưng… còn bài này, mai kiểm tra rồi.” Trần Hạo tự nhủ trong đầu, giọng anh trầm và có phần mệt mỏi, dù không nói ra thành lời. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ về Lê An và lá thư sang một bên, ép mình quay lại với cuốn sách Vật lý đang dang dở. Những công thức, những định lý phức tạp hiện ra, chiếm trọn tâm trí anh. Anh cầm bút, tiếp tục giải bài, nhưng từng nét chữ dường như nặng hơn, chậm hơn. Anh cảm thấy một sự tội lỗi dâng lên, như thể anh đang phản bội một điều gì đó thiêng liêng. Anh biết sự thiếu hụt thời gian nghiêm trọng này sẽ khiến anh dần ít liên lạc hơn với Lê An. Những lá thư sẽ thưa thớt dần, những cuộc gọi sẽ ngắn lại. Đó là một sự thật phũ phàng mà anh không muốn đối mặt, nhưng anh biết, nó sẽ đến. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thư viện, bầu trời vẫn âm u, và những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên ô cửa kính, rồi từ từ chảy xuống, như những giọt nước mắt vô hình. Có lẽ, khoảng cách vô hình này, sẽ ngày càng lớn hơn.
***
Vài ngày sau đó, trong lớp học trường chuyên, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt sáng mờ ảo lên nền gạch. Tuy nhiên, cái se lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, báo hiệu một buổi sáng đầu đông. Mùi phấn bảng và mùi mực viết vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ của những chồng sách giáo khoa. Tiếng cô giáo Lan giảng bài đều đều, trầm bổng, nhưng mỗi lời cô nói ra đều mang một sức nặng của tri thức và sự nghiêm khắc.
Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, lưng thẳng tắp, đôi mắt chăm chú dõi theo từng nét chữ cô viết trên bảng. Anh biết rõ mình không thể lơ là một giây phút nào, vì sự cạnh tranh ở đây là rất lớn. Mỗi giờ học đều là một cuộc chạy đua, một cuộc chiến khốc liệt để giành lấy kiến thức, giành lấy vị trí. Một câu hỏi không hiểu, một khái niệm bỏ lỡ có thể khiến anh mất đà, và rồi, sẽ bị bỏ lại phía sau.
Cô Lan, một phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao gọn gàng và ánh mắt sắc sảo, khẽ gõ thước lên mặt bàn khi kết thúc phần giảng bài. Giọng cô vang vọng, dứt khoát nhưng cũng đầy uy lực: “Bài học hôm nay khá nặng. Cô biết nhiều bạn sẽ cảm thấy khó khăn, nhưng đây là trường chuyên. Kiến thức không tự nhiên mà có, mà phải tự mình đào sâu, nghiên cứu. Và các em phải hiểu rằng, các em đang ở một môi trường mà… bạn nào không theo kịp, tự khắc sẽ bị bỏ lại phía sau.”
Câu nói của cô Lan như một lời nhắc nhở lạnh lùng, dội thẳng vào tâm trí Trần Hạo. Nó không chỉ là lời nói suông, mà là một quy luật bất thành văn của ngôi trường này, của cuộc sống thành thị này. Anh nhìn quanh lớp, những gương mặt non nớt nhưng đầy quyết tâm. Hà Minh thì đang mỉm cười đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay, cậu ta dường như không bao giờ lo lắng về việc bị bỏ lại. Thanh Bình, trái lại, lại có vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, cậu ấy vội vàng ghi chép những điều cô vừa nói, như thể sợ rằng mình sẽ quên mất.
Trần Hạo cúi đầu, bàn tay anh ghi chép lia lịa vào cuốn vở, cố gắng tiếp thu từng chút kiến thức cô truyền đạt. Anh cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Mỗi ngày ở đây đều là một thử thách, một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Anh không được phép chùn bước. Anh phải cố gắng, phải nỗ lực hơn nữa.
Dù cố gắng tập trung tuyệt đối vào bài học, nhưng đôi lúc, một thoáng lo lắng về lá thư chưa hồi âm lại vụt qua trong tâm trí anh. Hình ảnh Lê An, với nụ cười dịu dàng và ánh mắt mong đợi, hiện lên trong đầu anh. Anh nhớ về mùi hương của dòng sông, về tiếng gió rì rào thổi qua những rặng tre, về những buổi chiều tan học cùng cô trên con đường làng. Những kỷ niệm đó, giờ đây, lại trở thành một thứ gì đó xa xỉ, một sự xao nhãng mà anh không thể cho phép mình đắm chìm vào quá lâu.
Anh nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên. Anh phải tập trung. Anh phải học. Đó là mục tiêu duy nhất của anh lúc này. Tương lai của anh, và cả tương lai mà anh hằng mơ ước cho cả hai, phụ thuộc vào những gì anh đang làm ở đây. Anh không thể để tình cảm cá nhân xen vào, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh tự nhủ, một khi đã vững vàng, đã thành công, anh sẽ có đủ thời gian, đủ sự ổn định để quay về, để bù đắp cho Lê An. Nhưng liệu cô có còn ở đó để chờ anh không? Câu hỏi đó chợt thoáng qua, tạo nên một vết xước nhỏ trong tâm hồn anh, rồi nhanh chóng bị những kiến thức khô khan của môn Vật lý lấp đầy.
Anh lại vùi đầu vào những công thức, những định lý. Tiếng bút sột soạt, tiếng lật sách, và giọng nói của cô giáo Lan lại trở thành bản giao hưởng quen thuộc của cuộc đời anh. Cảm giác cô đơn và áp lực mà anh đang trải qua ở thành phố này, dù chỉ mới là khởi đầu, đã dần dần thay đổi anh. Anh trở nên độc lập hơn, tự lực hơn, nhưng cũng có thể cô độc hơn. Anh biết, anh đang dần xa rời những mối bận tâm tình cảm, đặt sự nghiệp và tương lai lên hàng đầu. Anh nhớ lại lá thư của Lê An, nhớ về lời cô nói: *“Em vẫn ở đây, vẫn chờ đợi những lá thư của anh…”* Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. Anh biết, sự thiếu hụt thời gian nghiêm trọng này sẽ khiến anh dần ít liên lạc hơn với Lê An. Những lá thư sẽ thưa thớt dần, những cuộc gọi sẽ ngắn lại. Đó là một sự thật phũ phàng mà anh không muốn đối mặt, nhưng anh biết, nó sẽ đến. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thư viện, bầu trời vẫn âm u, và những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên ô cửa kính, rồi từ từ chảy xuống, như những giọt nước mắt vô hình. Có lẽ, khoảng cách vô hình này, sẽ ngày càng lớn hơn.
***
Buổi chiều tà buông xuống thị trấn ven sông, mang theo một làn gió nhẹ, mơn man qua những tán lá bàng đã ngả vàng. Nắng đã tắt dần, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng vàng cam dịu nhẹ, phủ lên những mái nhà rêu phong và con đường đất quen thuộc. Lê An bước vào bưu điện thị trấn, ánh mắt cô đầy mong chờ, lướt qua những ô tủ đựng thư và hướng thẳng về quầy giao dịch. Tiếng chuông cửa nhỏ khẽ reo lên khi cô đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, tạo ra một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút mùi ẩm mốc nhẹ nhàng của bưu điện, tất cả những mùi hương ấy đã trở nên quá đỗi thân thuộc với cô trong suốt hai tuần qua.
Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày cô gửi lá thư cho Trần Hạo. Hai tuần, cô đã ghé đây mỗi chiều, sau giờ học, với một niềm hy vọng mong manh nhưng không bao giờ tắt. Mỗi lần bước vào, cô đều cố gắng giữ cho mình một nụ cười thật tươi, một ánh mắt thật bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong, lồng ngực cô lại đập rộn ràng, vừa mong chờ v��a lo lắng. Cô nhân viên bưu điện, một người phụ nữ trung niên hiền lành với mái tóc búi cao và cặp kính lão, đã quá quen với sự xuất hiện đều đặn của Lê An.
“Dạ cô ơi, có thư từ thành phố gửi về cho cháu Lê An không ạ?” Lê An hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, hơi run run, cố gắng che giấu sự hồi hộp. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của cô nhân viên, như thể muốn tìm thấy một chút tia sáng hy vọng nào đó.
Cô nhân viên khẽ lắc đầu, ánh mắt ái ngại. Nụ cười trên môi Lê An dần tắt đi, thay vào đó là một vẻ bồn chồn, lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. “Chưa có con ạ. Con cứ về đi, có thư cô sẽ giữ cho.” Lời nói của cô nhân viên như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng đang leo lét trong lòng Lê An.
Lê An cúi đầu, đôi mắt cụp xuống, che giấu đi nỗi thất vọng đang dâng lên. Cô khẽ nói lời cảm ơn rồi nặng nề bước ra khỏi bưu điện. Mỗi bước chân của cô dường như đều mang theo một sức nặng vô hình. Ánh hoàng hôn rực rỡ đang nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không thể xua đi nỗi buồn và sự hụt hẫng đang lớn dần trong lòng cô. Con đường về nhà, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây lại trở nên dài hơn, vắng lặng hơn.
Cô đi bộ dọc theo bờ sông, nơi hai đứa từng có biết bao kỷ niệm. Tiếng nước sông chảy đều đều, tiếng gió thổi vi vu qua những rặng tre, tất cả đều gợi lên hình ảnh của Trần Hạo. *“Em vẫn ở đây, vẫn chờ đợi những lá thư của anh…”* Cô đã viết như thế trong lá thư của mình. Và cô đã thực sự chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng sự im lặng kéo dài của anh đang dần biến niềm hy vọng thành nỗi bất an. Liệu anh có ổn không? Liệu anh có quá bận rộn đến mức không thể dành một chút thời gian cho cô? Hay là… có điều gì đó đã thay đổi?
Nỗi bất an đầu tiên bắt đầu len lỏi vào tâm trí Lê An, như một hạt mầm nhỏ bé nhưng đầy dai dẳng. Cô không phải là người dễ dàng nghi ngờ, nhưng sự chờ đợi quá lâu, cùng với những câu chuyện về cuộc sống bận rộn ở thành phố mà cô từng nghe loáng thoáng, khiến lòng cô không khỏi trĩu nặng. Cô nhìn dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, một màu đỏ đẹp đến nao lòng nhưng cũng mang theo một chút gì đó u buồn. Dòng sông vẫn trôi, vẫn chảy về phía biển lớn, như cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, mang theo những con người đi xa, đi về những chân trời mới.
Lê An nhớ lại lời hứa của Trần Hạo bên bờ sông cũ, cái ngày anh chuẩn bị lên đường. *“Anh sẽ không quên em.”* Lời hứa đó vẫn còn văng vẳng bên tai cô, nhưng giờ đây, nó lại mang một âm hưởng khác, một âm hưởng của sự mong manh. Cô không muốn nghĩ đến điều tiêu cực, không muốn nghi ngờ anh. Nhưng sự thưa thớt dần của liên lạc, sự chậm trễ trong mỗi lá thư hồi âm, đang dần tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người, một khoảng cách mà cô cảm thấy mình bất lực không thể nào rút ngắn lại được.
Cô về đến nhà, căn nhà nhỏ quen thuộc vẫn ấm cúng như mọi ngày, nhưng lòng cô lại thấy lạnh lẽo. Cô đặt chiếc cặp sách xuống bàn, rồi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao trùm lấy thị trấn. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên bầu trời, như một giọt nước mắt bạc. Lê An khẽ thở dài. Cô biết, cuộc sống của Trần Hạo ở thành phố chắc chắn rất khác, rất áp lực. Nhưng cô cũng không thể ngừng hy vọng, ngừng chờ đợi. Mối tình thanh mai trúc mã của họ, liệu có thể vượt qua được khoảng cách địa lý, và cả khoảng cách vô hình đang dần lớn lên này không? Câu hỏi đó cứ mãi quẩn quanh trong tâm trí cô, mang theo một nỗi xót xa âm ỉ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.