Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 109: Tiếng Chuông Xa Xứ
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn đỏ rực, để lại thị trấn ven sông chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Căn nhà nhỏ của Lê An vẫn ấm cúng như mọi ngày, nhưng lòng cô lại thấy lạnh lẽo. Cô đặt chiếc cặp sách xuống bàn, rồi lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao trùm lấy thị trấn. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, treo lơ lửng trên bầu trời, như một giọt nước mắt bạc. Lê An khẽ thở dài. Cô biết, cuộc sống của Trần Hạo ở thành phố chắc chắn rất khác, rất áp lực. Nhưng cô cũng không thể ngừng hy vọng, ngừng chờ đợi. Mối tình thanh mai trúc mã của họ, liệu có thể vượt qua được khoảng cách địa lý, và cả khoảng cách vô hình đang dần lớn lên này không? Câu hỏi đó cứ mãi quẩn quanh trong tâm trí cô, mang theo một nỗi xót xa âm ỉ.
Ở một nơi xa xôi, cách thị trấn yên bình của Lê An hàng trăm cây số, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, không khí lại hoàn toàn khác. Tiếng sinh hoạt chung của hàng chục học sinh vang vọng khắp hành lang tầng ba, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của tuổi trẻ và tham vọng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút cọ vào giấy rột rẹt, tiếng quạt trần cũ kỹ quay đều rì rì trên trần nhà, đẩy đi cái nóng bức tích tụ cả ngày, nhưng chỉ đủ để làm dịu đi phần nào sự ngột ngạt của không khí. Đâu đó trong phòng, tiếng Hà Minh và Thanh Bình ôn bài lầm rầm, giọng họ trầm đục, như những lời thần chú được tụng niệm không ngừng nghỉ, cố gắng khắc sâu kiến thức vào tâm trí. Mùi sách vở mới xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường đã cũ kỹ, mùi mồ hôi của những buổi học căng thẳng, và cả mùi mì gói đang bốc lên từ góc phòng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một mùi hương đặc trưng của ký túc xá – một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa đầy áp lực vừa không ngừng thôi thúc.
Trần Hạo ngồi trước bàn học, lưng còng xuống dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt, chập chờn. Ánh sáng yếu ớt ấy chỉ đủ để soi rõ chồng sách giáo khoa, sách tham khảo cao ngất ngưởng, những tập tài liệu chi chít chữ và công thức. Gương mặt anh mệt mỏi, hằn lên những vệt thâm quầng dưới mắt, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua từng dòng chữ, từng bài tập. Anh cố gắng tập trung, cố gắng để những lời giải phức tạp của môn Vật lý thấm vào đầu, nhưng tâm trí anh lại không ngừng trôi dạt về một nơi khác. Một nơi có dòng sông êm đềm, có tiếng gió reo qua rặng tre và một cô gái với ánh mắt trong veo.
Anh nhìn đồng hồ treo tường, kim phút nhích từng nhịp nặng nề. Đã hơn mười giờ tối. Đã hai tuần rồi, kể từ cái ngày anh nhận được lá thư của Lê An. Hai tuần, mà anh vẫn chưa thể viết nổi một dòng hồi âm. Nỗi nhớ cô, nỗi day dứt khi biết cô đang chờ đợi, và cả cảm giác tội lỗi vì sự im lặng kéo dài của mình, tất cả đang đè nặng lên trái tim anh. Anh biết, Lê An không phải là người dễ dàng nghi ngờ, nhưng sự chờ đợi mỏi mòn chắc chắn sẽ làm cô bất an. "Phải gọi cho em ấy thôi... Em ấy chắc đang lo lắm," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm trầm, đầy day dứt. Anh nhớ lại những dòng cuối cùng trong lá thư của cô, cái cách cô miêu tả việc mỗi chiều đều ghé bưu điện, ánh mắt đầy hy vọng. Nỗi đau thắt lại trong lòng anh.
Tiếng Hà Minh khẽ hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: "Hạo, bài này cậu làm thế nào? Tớ vẫn chưa hiểu chỗ này." Trần Hạo hơi giật mình, ngước lên. Hà Minh đang chỉ vào một bài toán khó trên cuốn sách. Anh khẽ thở dài, cảm thấy áp lực lại dâng lên. Cuộc sống ở thành phố này là như vậy, không ngừng học, không ngừng chạy đua. Mỗi giây phút đều quý giá, đều phải được tận dụng triệt để. "Cậu đợi một chút," anh nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, rồi lại cúi xuống, cố gắng giải thích cho bạn. Nhưng tâm trí anh vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh Lê An. Anh biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, khoảng cách vô hình giữa hai người sẽ ngày càng lớn. "Không thể để em ấy một mình chờ đợi như thế này mãi được," anh tự nhủ một lần nữa, lần này kiên quyết hơn. Anh phải gọi cho cô, dù chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi.
Quyết định đã được đưa ra. Trần Hạo khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng để không làm phiền Hà Minh và Thanh Bình đang say sưa với những bài toán. Anh cầm theo mấy đồng tiền lẻ đã được chuẩn bị sẵn trong túi quần, là tiền anh dành dụm từ những bữa ăn sáng giản dị. Tiếng bước chân anh khẽ khàng trên nền gạch lạnh lẽo của ký túc xá. Anh lén lút rời khỏi phòng, như một kẻ trộm, đi về phía buồng điện thoại công cộng đặt ở cuối hành lang, gần phòng trực của người quản lý. Con đường hành lang dài hun hút, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ những chiếc bóng sợi đốt hắt ra từ các phòng, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền gạch. Tiếng gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, khiến anh rùng mình.
Buồng điện thoại công cộng là một góc nhỏ, chật hẹp, được bao bọc bởi những tấm ván gỗ cũ kỹ đã sờn màu. Mùi ẩm mốc và mùi sơn cũ phảng phất trong không khí. Bên trong, chiếc điện thoại bàn cũ kỹ, màu xanh xám, nằm im lìm trên một chiếc kệ gỗ nhỏ, dây điện thoại xoắn tít lại, đã ngả màu theo thời gian. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lòng anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi xúc động khó tả, một sự pha trộn giữa nỗi nhớ mong, sự lo lắng và cả một chút hồi hộp. Anh đưa tay nhấc ống nghe nặng trĩu lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nhựa cứng chạm vào tai. Tiếng "tút tút" quen thuộc vang lên, báo hiệu đường dây đã sẵn sàng. Anh bắt đầu bấm số, từng con số quen thuộc của nhà Lê An, từng nhịp bấm như từng nhịp đập của trái tim anh.
Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, trong căn nhà nhỏ của Lê An, một không khí khác đang bao trùm. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tre ngoài vườn, tạo nên một bản hòa tấu dịu nhẹ cùng tiếng dế kêu ri ri. Từ phòng khách, tiếng thời sự trên chiếc radio cũ nhỏ li ti, đều đều, như một phần không thể thiếu của buổi tối gia đình. Tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc, đếm từng giây phút trôi qua trong sự yên bình đến nao lòng. Mùi cơm chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa trước sân và một chút mùi hương trầm dịu nhẹ từ bàn thờ ông bà, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thuộc.
Lê An đang ngồi trên ghế mây, tay thoăn thoắt may vá phụ mẹ Phan Thị Sáu. Cô đang thêu những bông hoa nhỏ lên chiếc khăn trải bàn mới, nhưng ánh mắt cô lại không ngừng liếc nhìn về phía chiếc điện thoại bàn cũ kỹ, màu đen, đặt trang trọng trên chiếc tủ gỗ đã bạc màu theo thời gian. Đã hơn hai tuần trôi qua kể từ lá thư cuối cùng cô gửi cho Trần Hạo, và cũng chừng ấy thời gian cô chưa nhận được bất kỳ tin tức nào từ anh. Nỗi bất an từ buổi chiều ở bưu điện vẫn còn nguyên vẹn, như một đám mây xám xịt lơ lửng trong lòng cô. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, cố gắng tin vào lời hứa của anh, nhưng sự im lặng kéo dài quá mức khiến trái tim cô không khỏi trĩu nặng.
Mẹ Phan Thị Sáu ngồi bên cạnh, tay thoăn thoắt đan len, ánh mắt hiền từ nhìn Lê An. "Con bé cứ nhìn cái điện thoại làm gì, lo cho Trần Hạo à?" bà khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Lê An khẽ giật mình, má ửng hồng. Cô cúi xuống, tập trung vào mũi kim, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười gượng gạo. Bố Lê Văn Năm đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế bành cũ, đeo kính lão, thi thoảng lại khẽ khịt mũi hoặc lật trang báo sột soạt. Ông là người ít nói, nhưng sự quan tâm dành cho con cái thì không hề kém.
Bỗng, một âm thanh chói tai vang lên, phá tan sự yên tĩnh của buổi tối – tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, dồn dập và bất ngờ. "Reng! Reng! Reng!" Tiếng chuông ấy, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây lại khiến tim Lê An đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô cảm thấy như nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc kim thêu trên tay cô suýt chút nữa đâm vào ngón tay, một cảm giác tê buốt chạy dọc cánh tay. Cô giật mình, ngước nhìn chiếc điện thoại với ánh mắt đầy hy vọng và cả một chút sợ hãi. Liệu có phải...?
Phan Thị Sáu khẽ nhíu mày. "Ai gọi giờ này nhỉ?" bà lẩm bẩm, giọng nói có chút thắc mắc. Lê Văn Năm đặt tờ báo xuống, chậm rãi tháo kính. "Để bố nghe." Ông đứng dậy, bước đến bên chiếc tủ, đưa tay nhấc ống nghe nặng trịch lên. Tiếng "A lô" của ông vang lên, trầm ấm và đều đều. Lê An ngồi yên, nín thở, đôi mắt không rời khỏi bố mình. Từng cử động, từng biểu cảm trên gương mặt ông đều được cô thu vào tầm mắt, như thể muốn tìm kiếm một manh mối nào đó.
Vài giây trôi qua, dài như cả thế kỷ. Bố Lê Văn Năm lắng nghe đầu dây bên kia, rồi ông khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý và trìu mến. Ông quay sang nhìn Lê An, ánh mắt lấp lánh như muốn trêu chọc. "An ơi, Hạo gọi." Chỉ ba tiếng ngắn ngủi, nhưng như một phép màu, chúng đã xua tan đi mọi nỗi lo lắng, mọi sự bất an đang đè nặng trong lòng Lê An suốt hai tuần qua. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô, từ đỉnh đầu đến gót chân. Niềm vui sướng đột ngột dâng trào, khiến cô như muốn vỡ òa. Tim cô đập rộn ràng, nhưng giờ đây là một nhịp đập của hạnh phúc và sự nhẹ nhõm.
"Hạo... anh hả?" Lê An vội vàng đứng dậy, gần như chạy đến bên bố, đưa tay đón lấy ống nghe như thể đó là một báu vật vô giá. Giọng cô run run, khó giấu được sự xúc động. Cô áp sát ống nghe vào tai, như thể muốn kéo gần khoảng cách địa lý mênh mông đang ngăn cách hai người. Đầu dây bên kia, Trần Hạo nghe thấy giọng cô, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn nhớ nhung dâng lên. Tiếng "A lô" của cô, dù hơi run rẩy, nhưng vẫn ấm áp và thân thuộc đến lạ kỳ, khiến trái tim anh như được sưởi ấm giữa đêm đông lạnh giá của thành phố.
Cuộc trò chuyện diễn ra ngắn ngủi, từng lời nói đều chất chứa bao tâm sự và nỗi niềm. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại giọng nói của hai người, vọng về từ hai đầu đường dây, như những sợi tơ mỏng manh cố gắng kết nối hai thế giới khác biệt.
"Anh vẫn khỏe chứ? Anh học có vất vả lắm không?" Lê An hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn chứa biết bao sự quan tâm và lo lắng. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã rưng rưng.
Trần Hạo khẽ thở dài, tiếng thở dài nghe rõ mồn một qua ống nghe cũ kỹ. "Anh vẫn khỏe, em đừng lo. Anh bận quá, xin lỗi em. Anh chưa kịp viết thư..." Giọng anh trầm ấm, nhưng có chút mệt mỏi và pha lẫn sự áy náy. Anh thật sự muốn giải thích cho cô hiểu về áp lực học tập, về những buổi ôn thi dài dằng dặc, về cuộc sống không ngừng nghỉ ở thành phố này, nơi mà thời gian là một thứ xa xỉ. Nhưng anh biết, những lời giải thích đó chỉ làm cô thêm lo lắng. Anh chỉ muốn trấn an cô, muốn cô biết rằng anh vẫn luôn nghĩ về cô.
"Không sao đâu anh, em hiểu mà." Lê An đáp, giọng cô dịu dàng, nhưng ánh mắt lại thoáng buồn. Cô thật sự hiểu, hiểu rằng anh đang phải đối mặt với một môi trường hoàn toàn mới, một cuộc sống đầy thử thách. Nhưng sự hiểu biết đó không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi hụt hẫng trong lòng cô. "Em chỉ sợ anh quên em thôi..." Câu nói cuối cùng của cô nhỏ xíu, gần như là một lời thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, chạm đến tận sâu thẳm trái tim Trần Hạo.
Anh siết chặt ống nghe, cảm giác lạnh lẽo của nhựa cứng truyền vào lòng bàn tay anh. Anh có thể hình dung ra gương mặt Lê An lúc này, đôi mắt hơi cụp xuống, bờ môi mím chặt. "Sao mà quên được em chứ?" anh nói, giọng trầm ấm, cố gắng vỗ về cô, xua tan đi mọi nỗi lo lắng. "Anh nhớ em nhiều lắm. Em cứ yên tâm ở nhà, anh sẽ cố gắng gọi về thường xuyên hơn." Lời hứa đó, anh biết, khó mà thực hiện được trong hoàn cảnh hiện tại, với lịch học dày đặc và chi phí điện thoại không hề rẻ. Nhưng anh vẫn muốn nói ra, muốn cô có một điểm tựa, một niềm hy vọng để bám víu. Anh cảm thấy một nỗi đau thắt nhẹ trong lồng ngực khi phải nói dối cô một cách gián tiếp như vậy, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không muốn cô phải lo lắng thêm.
"Vâng." Lê An đáp, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại thoáng buồn. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, nhưng cô cũng cảm nhận được sự khó khăn, sự mệt mỏi ẩn chứa trong giọng nói ấy. "Nghe giọng anh là em yên tâm rồi. Anh cứ lo học cho tốt, em ở nhà đợi anh." Câu nói của cô, tuy đơn giản, nhưng lại chất chứa một sự kiên nhẫn vô bờ bến, một niềm tin sắt đá mà cô dành cho anh. Cô muốn anh yên tâm, muốn anh tập trung vào việc học, vào tương lai của mình. Cô sẽ đợi, dù phải đợi bao lâu đi chăng nữa.
Cả hai đều muốn níu giữ cuộc nói chuyện, muốn kéo dài thêm vài phút nữa, vài giây nữa. Có biết bao nhiêu điều muốn nói, biết bao nhiêu nỗi nhớ muốn giãi bày, nhưng thời gian không cho phép. Tiếng "tút tút... tút tút..." đột ngột vang lên, chói tai và dứt khoát, báo hiệu rằng thời gian đã hết, hoặc số tiền trong tài khoản điện thoại đã cạn. Trần Hạo giật mình, như một người vừa tỉnh giấc. Anh vội vàng nói thêm một câu cuối cùng: "Anh cúp máy đây, em ngủ ngon nhé." Trước khi Lê An kịp trả lời, đường dây đã hoàn toàn im lặng, chỉ còn lại tiếng "tút tút" lạnh lẽo và vô cảm. Anh đặt ống nghe xuống, cảm thấy một nỗi trống rỗng khó tả dâng lên trong lòng.
Lê An đặt ống nghe xuống, lòng cô nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với trước đó, nhưng cũng trống trải đến lạ lùng. Dù đã được nghe giọng Trần Hạo, được anh trấn an, nhưng sự ngắn ngủi của cuộc gọi và khoảng cách địa lý vẫn hiện hữu rõ ràng, như một bức tường vô hình không thể nào phá bỏ. Cô trở về phòng mình, căn phòng nhỏ quen thuộc với những bức tường màu xanh nhạt và chiếc giường đơn giản.
Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc qua những tán cây, tiếng dế kêu ri ri từ góc vườn, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Cô khẽ thở dài, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm thu thấm vào da thịt.
Cô lấy cuốn sổ nhật ký nhỏ, bìa da màu nâu đã sờn cũ, lật đến một trang trắng tinh. Cây bút chì trong tay cô cứ khẽ xoay tròn, không biết bắt đầu từ đâu. Những lời anh nói "Anh không quên em đâu" vẫn còn văng vẳng bên tai cô, như một lời ru êm đềm, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về một tương lai mờ mịt, đầy bất định. Cô muốn viết, muốn giãi bày tất cả những cảm xúc hỗn độn đang dâng trào trong lòng mình, nhưng dường như ngôn từ trở nên bất lực.
"Anh không quên em... Nhưng bao giờ anh mới về? Bao giờ chúng ta mới lại được ngồi bên nhau như trước?" Cô tự hỏi mình, giọng nói nội tâm nhỏ xíu, lạc lõng. Cuộc gọi ngắn ngủi, như một cơn gió thoảng qua, chỉ để lại chút hương thôi. Nó xoa dịu nỗi bất an của cô, nhưng không thể xóa nhòa hoàn toàn những lo lắng âm ỉ. Cô biết, Trần Hạo đang rất bận rộn, anh đang cố gắng rất nhiều ở thành phố xa xôi ấy. Anh đã hứa "sẽ cố gắng gọi về thường xuyên hơn", nhưng cô cũng hiểu, đó là một lời hứa khó thực hiện. Cuộc sống ở thành phố, với những áp lực và tham vọng, sẽ cuốn anh đi, sẽ khiến anh dần dần thay đổi, và có thể, sự ưu tiên của anh cũng sẽ thay đổi theo.
Cô khẽ thở dài một tiếng nữa, rồi viết vài dòng nguệch ngoạc vào cuốn sổ, những dòng chữ chất chứa nỗi niềm và sự hoài niệm. Cô lại nhìn ra phía bờ sông xa xăm, nơi cô đã từng ngồi chờ đợi anh, nơi những lời hứa đầu tiên đã được trao. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những con thuyền nhỏ trôi về phía biển lớn, như cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, mang theo những con người đi xa, đi về những chân trời mới. Nỗi nhớ anh, hòa cùng với sự tiếc nuối và một chút sợ hãi vô định, khiến lòng cô nặng trĩu. Cô chỉ biết lặng lẽ chờ đợi, như dòng sông vẫn kiên nhẫn đợi con thuyền trở về, dù biết rằng có thể sẽ không bao giờ. Khoảng cách vô hình giữa hai người, có lẽ, đã bắt đầu được hình thành, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những viên đá nhỏ tích tụ thành bức tường.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.