Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 110: Hy Vọng Trong Tiếng Chuông Vọng
Tiếng “tút tút… tút tút” lạnh lẽo và vô cảm từ đầu dây bên kia như một bản nhạc dạo buồn, vang vọng mãi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Lê An đặt ống nghe xuống, lòng cô nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với trước đó, nhưng cũng trống trải đến lạ lùng. Dù đã được nghe giọng Trần Hạo, được anh trấn an, nhưng sự ngắn ngủi của cuộc gọi và khoảng cách địa lý vẫn hiện hữu rõ ràng, như một bức tường vô hình không thể nào phá bỏ. Cô trở về phòng mình, căn phòng nhỏ quen thuộc với những bức tường màu xanh nhạt và chiếc giường đơn giản.
Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc qua những tán cây, tiếng dế kêu ri ri từ góc vườn, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Cô khẽ thở dài, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm thu thấm vào da thịt.
Cô lấy cuốn sổ nhật ký nhỏ, bìa da màu nâu đã sờn cũ, lật đến một trang trắng tinh. Cây bút chì trong tay cô cứ khẽ xoay tròn, không biết bắt đầu từ đâu. Những lời anh nói "Anh không quên em đâu" vẫn còn văng vẳng bên tai cô, như một lời ru êm đềm, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về một tương lai mờ mịt, đầy bất định. Cô muốn viết, muốn giãi bày tất cả những cảm xúc hỗn độn đang dâng trào trong lòng mình, nhưng dường như ngôn từ trở nên bất lực.
"Anh không quên em... Nhưng bao giờ anh mới về? Bao giờ chúng ta mới lại được ngồi bên nhau như trước?" Cô tự hỏi mình, giọng nói nội tâm nhỏ xíu, lạc lõng. Cuộc gọi ngắn ngủi, như một cơn gió thoảng qua, chỉ để lại chút hương thôi. Nó xoa dịu nỗi bất an của cô, nhưng không thể xóa nhòa hoàn toàn những lo lắng âm ỉ. Cô biết, Trần Hạo đang rất bận rộn, anh đang cố gắng rất nhiều ở thành phố xa xôi ấy. Anh đã hứa "sẽ cố gắng gọi về thường xuyên hơn", nhưng cô cũng hiểu, đó là một lời hứa khó thực hiện. Cuộc sống ở thành phố, với những áp lực và tham vọng, sẽ cuốn anh đi, sẽ khiến anh dần dần thay đổi, và có thể, sự ưu tiên của anh cũng sẽ thay đổi theo.
Cô khẽ thở dài một tiếng nữa, rồi viết vài dòng nguệch ngoạc vào cuốn sổ, những dòng chữ chất chứa nỗi niềm và sự hoài niệm. Cô lại nhìn ra phía bờ sông xa xăm, nơi cô đã từng ngồi chờ đợi anh, nơi những lời hứa đầu tiên đã được trao. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những con thuyền nhỏ trôi về phía biển lớn, như cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, mang theo những con người đi xa, đi về những chân trời mới. Nỗi nhớ anh, hòa cùng với sự tiếc nuối và một chút sợ hãi vô định, khiến lòng cô nặng trĩu. Cô chỉ biết lặng lẽ chờ đợi, như dòng sông vẫn kiên nhẫn đợi con thuyền trở về, dù biết rằng có thể sẽ không bao giờ. Khoảng cách vô hình giữa hai người, có lẽ, đã bắt đầu được hình thành, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những viên đá nhỏ tích tụ thành bức tường.
***
Vài ngày sau, một buổi sáng trong lành, nắng nhẹ trải vàng khắp thị trấn. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi nước và mùi phù sa thoang thoảng. Lê An thức dậy với một tâm trạng nửa mong đợi, nửa lo âu. Kể từ cuộc gọi ngắn ngủi đó, cô đã tự nhủ mình phải kiên nhẫn, phải hiểu cho Trần Hạo. Nhưng trái tim lại có những lý lẽ riêng, cứ thổn thức mỗi khi nghe thấy tiếng động lạ, mỗi khi nhìn thấy chiếc điện thoại bàn màu đen cũ kỹ đặt ở góc nhà. Cô bắt đầu thói quen ngồi gần điện thoại hơn, cố gắng không để lỡ bất kỳ tiếng chuông nào. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ con đường cái, tiếng chim hót líu lo trên cành ổi đầu ngõ, đôi khi là tiếng hàng xóm gọi nhau í ới, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của buổi sáng thị trấn. Trong làn không khí ấm áp, yên bình, phảng phất chút mùi cà phê mới pha từ bếp và mùi hoa lài dịu nhẹ từ ban công, Lê An cảm thấy một chút cô đơn len lỏi.
Cô phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa, quét sân, nhưng đôi tai thì luôn hướng về phía chiếc điện thoại. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại reo ở nhà hàng xóm, tim cô lại đập thình thịch, rồi lại hụt hẫng khi nhận ra đó không phải là tiếng chuông ở nhà mình. Nỗi mong chờ cứ thế âm ỉ lớn dần, như một dòng nước chảy ngầm, không ngừng gặm nhấm sự yên bình trong lòng cô. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giây quay đều đều, chậm rãi như muốn trêu ngươi nỗi sốt ruột của cô. Vẻ mặt cô đăm chiêu, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa x xôi, nơi có bóng dáng Trần Hạo đang vật lộn với những bài vở.
Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, tinh ý nhận ra sự khác lạ của con gái. Bà thấy An hay thở dài hơn, ít nói cười hơn, và ánh mắt thì cứ vương vấn về phía chiếc điện thoại. Bà đặt bát canh rau vừa nấu lên bàn, khẽ khàng hỏi: "Con bé An nhà mình dạo này cứ thơ thẩn đâu đâu ấy nhỉ?" Giọng bà nhỏ nhẹ, chất chứa sự lo lắng của một người mẹ. Bà biết con gái mình đang có tâm sự, nhưng bà không muốn ép buộc con phải chia sẻ.
Lê An giật mình, vội vàng quay lại, trên môi nở một nụ cười gượng gạo. "Con có sao đâu mẹ. Con đang suy nghĩ vài chuyện thôi." Cô nói, nhưng ánh mắt lại không giấu được chút bối rối. Cô không muốn mẹ phải lo lắng cho mình, không muốn mẹ biết rằng cô đang chìm đắm trong những nỗi nhớ nhung và sự bất an về một tình yêu xa xôi.
Lê Văn Năm, bố Lê An, đang ngồi đọc báo ở bàn uống nước, đặt tờ báo xuống, thong thả uống một ngụm trà. Dù trầm tính và ít nói, nhưng ông luôn quan sát mọi động tĩnh của các con. Ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc: "Cứ để con bé tự nhiên đi bà. Lớn rồi, có suy tư là phải." Ông nhìn con gái bằng ánh mắt đầy yêu thương, như muốn nói rằng ông hiểu những gì con đang trải qua, và ông tin tưởng vào sự lựa chọn của con. Ông biết, tuổi trẻ là vậy, có những điều không thể nói thành lời, chỉ có thể giữ riêng trong lòng và tự mình trải nghiệm. Ông hiểu rằng con gái ông đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời, với những rung động đầu đời và cả những thử thách đầu tiên của tình yêu.
Lê An cảm thấy ấm áp hơn một chút trước sự quan tâm của bố mẹ, nhưng nỗi lòng vẫn không thể nào vơi bớt. Cô lại quay ra cửa sổ, nhìn xa xăm, nơi những con đường nhỏ uốn lượn dẫn ra thị trấn, và rồi vươn dài đến những thành phố xa xôi. Cô nhớ lại lời hứa của Trần Hạo, "sẽ cố gắng gọi về thường xuyên hơn." Cô biết anh đang rất bận rộn, nhưng cô vẫn không ngừng hy vọng. Hy vọng đó, dù mong manh, lại là sợi dây duy nhất níu giữ cô với anh trong khoảng cách vô hình này. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô lại tự hỏi, liệu hôm nay, tiếng chuông điện thoại có reo lên, mang theo giọng nói quen thuộc của anh không?
***
Mấy ngày trôi qua, những buổi sáng đầy mong chờ của Lê An cứ thế tiếp diễn, nhưng tiếng chuông điện thoại mà cô hằng mong đợi vẫn không hề vang lên. Chiều muộn, sau giờ học ở trường cấp ba thị trấn, Lê An bước đi trên con đường quen thuộc, con đường lát gạch đỏ đã nhuốm màu thời gian, dẫn về nhà. Trời trong xanh, nắng dịu dàng trải xuống những mái nhà cổ kính và những tán cây cổ thụ ven đường. Gió nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc cô, mang theo mùi của cỏ cây, của đất ẩm và mùi nước sông đặc trưng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây me, tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, lãng mạn, nhưng trong lòng Lê An lại phảng phất một nỗi hoài niệm và sự chênh vênh khó tả.
Cô đi ngang qua bưu điện thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ với bức tường vôi đã bạc màu và cánh cửa gỗ sẫm. Từ bên trong, tiếng máy điện thoại quay số rè rè, tiếng người nói chuyện vọng ra không rõ lời. Cô bước chậm lại, ánh mắt vô thức dõi theo một vài người dân đang xếp hàng chờ gọi điện đường dài. Một cô gái trẻ đang ghé sát tai vào ống nghe, giọng nói đầy khắc khoải, cố gắng truyền tải lời nhắn qua làn sóng điện thoại yếu ớt. Một người đàn ông trung niên thì đang sốt ruột nhìn đồng hồ, vẻ mặt đầy lo lắng. Hình ảnh đó khiến Lê An nhận ra sự khó khăn và chi phí tốn kém của việc liên lạc đường dài trong thời đại này. Điện thoại bàn không phải là thứ dễ dàng để tiếp cận, và mỗi cuộc gọi đều phải tính toán kỹ lưỡng thời gian và tiền bạc. Điều đó càng làm cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và Trần Hạo trở nên xa xôi hơn, không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là rào cản của công nghệ lạc hậu.
"An đấy à con? Lại qua đây ngóng tin thằng Hạo hả cháu?" Một giọng nói hiền từ vang lên, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Bà Mai, hàng xóm của cô, đang ngồi trên chiếc ghế đá trước cửa bưu điện, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, trên người mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn cũ. Nụ cười của bà hiền hậu, ánh mắt lại đầy sự thấu hiểu. Bà vẫn hay ngồi đây mỗi buổi chiều, vừa hóng mát vừa trò chuyện với những người qua lại.
Lê An khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười buồn, lắc đầu. "Dạ không ạ, cháu đi học về thôi, tiện đường ghé qua." Cô nói, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng che giấu nỗi lòng. Cô không muốn ai phải thương hại mình, hay phải lo lắng thay cho cô. Nhưng ánh mắt của bà Mai thì như có thể đọc thấu mọi suy nghĩ.
Bà Mai nhìn Lê An một lúc, rồi khẽ thở dài. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà nói, giọng chất chứa sự quan tâm, nhưng cũng là một câu hỏi mà Lê An đã nghe không biết bao nhiêu lần, và mỗi lần nghe, lòng cô lại dấy lên một nỗi buồn khó tả. Bà biết rõ mối tình thanh mai trúc mã giữa Lê An và Trần Hạo, và bà cũng thấu hiểu những nỗi lòng của cô gái trẻ khi người yêu đi xa.
Lê An chỉ biết cười gượng, không đáp lời. Cô bước chậm rãi hơn, ánh mắt vẫn dõi theo những người đang cố gắng liên lạc với người thân ở phương xa. Mỗi tiếng "tút tút" từ chiếc điện thoại, mỗi câu nói đứt quãng, mỗi vẻ mặt sốt ruột của họ đều chạm đến trái tim cô, làm cô cảm thấy nặng trĩu. Cô thở dài một hơi thật dài, lòng ngập tràn những suy tư. Cô hiểu rằng Trần Hạo cũng đang phải đối mặt với những khó khăn tương tự ở thành phố. Liệu anh có tìm được thời gian rảnh rỗi để gọi về cho cô không? Liệu anh có còn nhớ đến lời hứa của mình, giữa bộn bề công việc và học tập? Nỗi nhớ anh, hòa cùng với sự tiếc nuối và một chút sợ hãi vô định về một tương lai xa cách, cứ thế lớn dần trong lòng cô. Con đường về nhà dường như dài hơn, và hoàng hôn thì như đang cố tình kéo dài để nhấn chìm cô vào những suy nghĩ miên man.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố lớn, ánh đèn điện trắng xóa hắt xuống từ những chiếc đèn tuýp cao áp trong khu ký túc xá trường chuyên, t��o nên một không gian lạnh lẽo và đầy áp lực. Đêm khuya, khi hầu hết các sinh viên đã chìm vào giấc ngủ, Trần Hạo vẫn cắm cúi bên chồng sách vở và tài liệu dày cộp. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc máy tính cũ kỹ kêu rè rè, tiếng gõ phím lạch cạch của một vài sinh viên khác còn thức khuya, và tiếng nói chuyện chuyên môn thấp giọng từ phòng bên cạnh, tất cả hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh đặc trưng của môi trường học thuật. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in và mùi không khí được lọc sạch từ máy điều hòa tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, tập trung cao độ, nhưng cũng đầy căng thẳng.
Trần Hạo cảm thấy mệt mỏi rã rời, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh đã liên tục học tập và làm bài tập từ sáng sớm đến tận giờ, không có lấy một phút giây nghỉ ngơi thật sự. Những bài toán phức tạp, những khái niệm khoa học trừu tượng cứ quay cuồng trong đầu anh, đòi hỏi sự tập trung cao độ và một trí lực bền bỉ. Anh biết mình không thể dừng lại, bởi vì đây là cơ hội duy nhất để anh thay đổi cuộc đời, để thực hiện ước mơ của mình. Áp lực từ gia đình, từ thầy cô, và cả từ chính bản thân anh, đều đè nặng lên đôi vai gầy của chàng trai trẻ.
Trong một khoảnh khắc ngẩng đầu lên để xoa bóp thái dương, ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc điện thoại bàn công cộng ở cuối hành lang khu ký túc xá. Nó nằm im lìm ở đó, như một vật vô tri, nhưng lại gợi lên trong anh một hình ảnh thân thương: Lê An. Anh nhớ đến lời hứa với cô, lời hứa sẽ cố gắng gọi về thường xuyên hơn. Một nỗi day dứt, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh muốn gọi cho cô, muốn nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, muốn chia sẻ những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Nhưng anh cảm thấy bất lực. Anh không có lấy một phút giây rảnh rỗi thực sự, và càng không có sự riêng tư để có một cuộc trò chuyện tử tế.
"An... anh xin lỗi. Anh bận quá. Anh sẽ gọi lại sau..." Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, chất chứa sự chua xót. Anh biết, lời nói đó chỉ là một lời tự trấn an, một lời hứa hẹn mông lung mà anh không chắc có thể thực hiện được. Mỗi lần nhìn thấy chiếc điện thoại, anh lại thấy hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí, với đôi mắt to tròn, dịu dàng và nụ cười hiền hậu. Anh nhớ bờ sông cũ, nhớ những buổi chiều hai đứa ngồi bên nhau, chia sẻ những ước mơ và hoài bão. "Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác..." ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu anh, nhưng rồi nhanh chóng bị xua đi bởi gánh nặng của thực tại.
Anh xoa trán, thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài như trút bỏ bao nhiêu áp lực và mệt mỏi. Rồi anh lại vùi đầu vào chồng sách vở, ánh mắt đầy sự căng thẳng và mệt mỏi. Hình ảnh chiếc điện thoại công cộng dần mờ đi trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những công thức toán học và những định luật vật lý. Anh biết mình không thể chùn bước, không thể dừng lại. Lê An ở nhà đang đợi anh, và anh phải thành công để không phụ lòng cô. Nhưng anh cũng không biết, liệu sự thành công đó có phải trả giá bằng một khoảng cách vô hình, bằng những lời nói không thành, và bằng một tình yêu bị chậm một nhịp hay không.
***
Tối muộn cùng ngày, tại ngôi nhà nhỏ ven sông, Lê An đang ngồi thêu thùa bên ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ ngọn đèn hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt đượm buồn. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Tiếng côn trùng kêu ri ri từ góc vườn, tiếng ếch nhái từ ao nhỏ sau nhà vọng lại, tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây xoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của làng quê. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa dại từ bờ rào và mùi cây cỏ xanh tươi tràn ngập không gian, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình, có chút bí ẩn và lãng mạn. Lê An cầm kim chỉ, cẩn thận thêu từng mũi kim lên tấm vải trắng, nhưng tâm trí cô lại không ngừng lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh, đặc biệt là hướng về phía chiếc điện thoại bàn.
Cô đã chờ đợi cả ngày, từ sáng sớm cho đến tận tối muộn. Mỗi âm thanh nhỏ, mỗi tiếng động bất thường đều khiến cô giật mình, hy vọng đó là tiếng chuông điện thoại. Nhưng rồi, tất cả chỉ là sự im lặng kéo dài, hoặc là những âm thanh quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Nỗi hụt hẫng cứ thế chồng chất lên nhau, như những đám mây đen vần vũ trong lòng cô.
Đột nhiên, một tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, dứt khoát và gấp gáp, xé tan sự yên tĩnh của màn đêm. "Reng! Reng! Reng!" Tim Lê An đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác vừa mừng vừa lo ập đến, khiến cô run rẩy cả người. "Anh Hạo! Anh Hạo gọi!" Cô thầm reo lên trong lòng, vội vàng đặt khung thêu xuống, gần như làm đổ ngọn đèn dầu.
Cô bật dậy, chạy nhanh về phía chiếc điện thoại bàn đặt ở góc phòng khách. Bước chân cô nhẹ như bay, trong lòng tràn ngập hy vọng. Bàn tay cô run run khi đưa lên nhấc ống nghe. "Alo...?" Cô khẽ gọi, giọng nói run nhẹ, chất chứa biết bao nhiêu mong chờ và hồi hộp. Giây phút này, cô cảm thấy như cả thế giới đang dừng lại, chỉ còn lại tiếng tim cô đập và hơi thở gấp gáp của chính mình.
Nhưng rồi, một giọng nói xa lạ vang lên từ đầu dây bên kia, giọng của một người phụ nữ lớn tuổi mà Lê An chưa từng nghe qua. "Dạ cho hỏi có phải nhà cô Ba ở xóm trên không ạ?"
Cả thế giới của Lê An như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm bỗng chốc vụt tắt, để lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo trong lòng. Cô cảm thấy hụt hẫng, như vừa rơi xuống vực sâu. "Dạ không phải. Cô nhầm số rồi ạ," Lê An đáp, giọng cô khẽ và đầy thất vọng. Nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt cô, đôi mắt to tròn nhìn vào khoảng không vô định. Chiếc điện thoại trên tay cô dường như trở nên nặng trĩu.
Cô từ từ đặt ống nghe xuống, tiếng "cạch" nhỏ của nó như một tiếng kết thúc cho những hy vọng mong manh của cô. Ánh mắt cô đờ đẫn nhìn vào chiếc điện thoại, rồi nhìn ra màn đêm qua khung cửa sổ. Nỗi hụt hẫng rõ ràng hiện trên khuôn mặt, như một bức tranh buồn được vẽ bằng những gam màu xám xịt. Cô nắm chặt cuốn sổ nhật ký trên tay, như thể nó là thứ duy nhất có thể níu giữ cô lại.
Lê An trở về chiếc ghế, ngồi xuống bên ngọn đèn dầu, nhưng không còn tâm trí để thêu thùa nữa. Tiếng chuông điện thoại vừa rồi, dù không phải dành cho cô, lại càng làm sâu sắc thêm nỗi lo lắng âm ỉ bấy lâu. Cô tự hỏi, liệu anh Hạo có thực sự bận đến mức không thể gọi điện cho cô? Hay anh đã dần quên đi lời hứa của mình? Nỗi bất an cứ thế lớn dần, như một cái bóng đen đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô biết, Trần Hạo đang phải đối mặt với nhiều áp lực, nhưng cô cũng là một người con gái, với những cảm xúc và nỗi nhớ nhung riêng. Sự chờ đợi không có hồi đáp, sự im lặng kéo dài, đang dần bào mòn sự kiên nhẫn của cô. Khoảng cách vô hình giữa hai người, giờ đây, không chỉ là không gian vật lý, mà còn là khoảng cách của những lời nói không thành, của những cuộc gọi không đến, và của một tình yêu đang chậm một nhịp. Cô khẽ thở dài, tựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao la, nơi có những vì sao xa xăm đang lấp lánh, như những hy vọng nhỏ nhoi, cứ le lói rồi vụt tắt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.