Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 111: Áp Lực Giữa Những Lời Hứa
Cả thế giới của Lê An như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm bỗng chốc vụt tắt, để lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo trong lòng. Cô cảm thấy hụt hẫng, như vừa rơi xuống vực sâu. "Dạ không phải. Cô nhầm số rồi ạ," Lê An đáp, giọng cô khẽ và đầy thất vọng. Nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt cô, đôi mắt to tròn nhìn vào khoảng không vô định. Chiếc điện thoại trên tay cô dường như trở nên nặng trĩu.
Cô từ từ đặt ống nghe xuống, tiếng "cạch" nhỏ của nó như một tiếng kết thúc cho những hy vọng mong manh của cô. Ánh mắt cô đờ đẫn nhìn vào chiếc điện thoại, rồi nhìn ra màn đêm qua khung cửa sổ. Nỗi hụt hẫng rõ ràng hiện trên khuôn mặt, như một bức tranh buồn được vẽ bằng những gam màu xám xịt. Cô nắm chặt cuốn sổ nhật ký trên tay, như thể nó là thứ duy nhất có thể níu giữ cô lại.
Lê An trở về chiếc ghế, ngồi xuống bên ngọn đèn dầu, nhưng không còn tâm trí để thêu thùa nữa. Tiếng chuông điện thoại vừa rồi, dù không phải dành cho cô, lại càng làm sâu sắc thêm nỗi lo lắng âm ỉ bấy lâu. Cô tự hỏi, liệu anh Hạo có thực sự bận đến mức không thể gọi điện cho cô? Hay anh đã dần quên đi lời hứa của mình? Nỗi bất an cứ thế lớn dần, như một cái bóng đen đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô biết, Trần Hạo đang phải đối mặt với nhiều áp lực, nhưng cô cũng là một người con gái, với những cảm xúc và nỗi nhớ nhung riêng. Sự chờ đợi không có hồi đáp, sự im lặng kéo dài, đang dần bào mòn sự kiên nhẫn của cô. Khoảng cách vô hình giữa hai người, giờ đây, không chỉ là không gian vật lý, mà còn là khoảng cách của những lời nói không thành, của những cuộc gọi không đến, và của một tình yêu đang chậm một nhịp. Cô khẽ thở dài, tựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao la, nơi có những vì sao xa xăm đang lấp lánh, như những hy vọng nhỏ nhoi, cứ le lói rồi vụt tắt.
***
Đêm khuya ở thành phố, trong căn phòng ký túc xá rộng chừng mười mét vuông, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống chồng sách vở cao ngất, tạo nên một quầng sáng cô độc giữa màn đêm tĩnh mịch. Trần Hạo ngồi đó, lưng còng trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, đầu óc quay cuồng với những công thức toán học khô khan và những định lý vật lý phức tạp. Đôi mắt anh quầng thâm, trũng sâu, phản chiếu sự kiệt sức đã tích tụ sau hàng tháng trời học tập căng thẳng. Bên cạnh, Thanh Bình – người bạn cùng phòng – đã chìm sâu vào giấc ngủ, hơi thở đều đều, tạo nên một nhịp điệu êm ái mà Hạo ao ước được hưởng thụ. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của mùa đông phương Bắc, khiến Hạo rùng mình. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút ẩm mốc nhẹ từ những bức tường vôi cũ kỹ của ký túc xá quẩn quanh mũi, càng làm anh thêm uể oải.
Anh gật gù, mí mắt nặng trĩu muốn sụp xuống. Cây bút bi trên tay rơi xuống trang sách, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh, đủ để kéo anh thoát khỏi cơn buồn ngủ vật vã. Hạo khẽ xoa thái dương, cảm nhận những mạch máu đang giật thon thót dưới làn da. Anh cố gắng ngồi thẳng dậy, ép mình tập trung vào bài tập hóa học đang còn dang dở. Mỗi con số, mỗi phương trình giờ đây như những con chữ vô nghĩa nhảy múa trước mắt anh. Áp lực học hành nơi thành phố này thật sự khủng khiếp, nó khác xa so với những gì anh từng hình dung. Các bạn cùng lớp đều là những "thần đồng" từ khắp các tỉnh thành, ai cũng tài giỏi, ai cũng tràn đầy tham vọng. Anh biết mình phải cố gắng gấp nhiều lần để không bị bỏ lại phía sau, để giữ vững vị trí trong ngôi trường chuyên danh tiếng này, để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ, và để chứng minh bản thân xứng đáng với những ước mơ đã ấp ủ.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi dằn vặt khác không ngừng gặm nhấm anh. Đã gần một tuần kể từ cuộc gọi đầu tiên cho Lê An. Anh đã hứa sẽ gọi về thường xuyên hơn, nhưng thời gian và cơ hội dường như là một thứ xa xỉ. Mỗi giây phút rảnh rỗi đều được tính toán kỹ lưỡng, dành cho việc học, việc ăn, và chỉ một chút ngủ ít ỏi. Anh nhớ đến gương mặt Lê An, nhớ đến giọng nói nhẹ nhàng của cô qua điện thoại, nhớ cả đôi mắt to tròn, chất chứa bao nhiêu niềm tin và hy vọng. "Mình phải giữ lời hứa. Mình không thể để An phải chờ đợi nữa," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khàn đặc vì mệt mỏi. "Nhưng... sao khó quá?"
Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, qua ô kính mờ hơi sương. Đêm đen đặc quánh, không một ánh sao. Anh thấy mình cô độc biết bao, giữa một thành phố xa lạ, giữa những áp lực vô hình. Nỗi nhớ nhà, nhớ thị trấn ven sông, và đặc biệt là nhớ Lê An, dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm chút năng lượng còn sót lại của anh. Anh biết Lê An đang chờ đợi anh, chờ đợi một lá thư, một cuộc điện thoại, một dấu hiệu cho thấy anh vẫn nhớ đến cô, vẫn giữ lời hứa "không quên em".
Với một quyết tâm mới, Trần Hạo gạt chồng sách sang một bên, lấy ra một tờ giấy trắng và một cây bút mới. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng rũ bỏ sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Nhưng rồi, khi ngòi bút chạm vào giấy, những câu chữ đầu tiên lại không hề trôi chảy như anh mong muốn. Anh muốn viết thật nhiều, muốn kể cho Lê An nghe về cuộc sống mới ở thành phố, về những bài học khó nhằn, về những người bạn mới, về những ước mơ lớn lao. Nhưng tất cả những gì hiện lên trong đầu anh chỉ là sự kiệt quệ.
Anh nắn nót viết: "An à, anh vẫn ổn. Em đừng lo cho anh nhé." Anh dừng lại, gạch bỏ chữ "ổn". Anh thật sự không ổn chút nào. Nhưng anh không muốn Lê An phải lo lắng. Anh không muốn cô biết rằng anh đang phải vật lộn từng ngày, rằng đôi khi anh chỉ muốn bỏ cuộc. Anh muốn cô tin rằng anh vẫn đang mạnh mẽ tiến về phía trước, vẫn đang xây đắp tương lai của cả hai. Anh thở dài, rồi viết lại: "An à, anh đây. Đã lâu rồi không viết thư cho em, chắc em giận anh lắm phải không? Anh xin lỗi. Học ở đây vất vả lắm, bài vở nhiều, lúc nào cũng như chạy đua với thời gian. Nhưng anh sẽ cố gắng hết sức."
Anh cố gắng tô điểm thêm những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống ở ký túc xá, về những buổi học nhóm, về những lần đi bộ qua công viên gần trường. Anh muốn lá thư này trở thành một sợi dây vô hình, kết nối anh và cô, xoa dịu nỗi nhớ nhung và sự bất an của Lê An. Nhưng càng viết, anh càng cảm thấy những câu chữ của mình gượng ép, không còn sự hồn nhiên, lãng mạn như những lá thư đầu tiên. Nó chất chứa sự mệt mỏi, sự vội vã, và cả một nỗi dằn vặt không tên. Anh đọc lại những dòng mình vừa viết, rồi lại gạch bỏ vài chữ, sửa lại một vài câu. Anh biết, Lê An tinh tế lắm, cô sẽ nhận ra sự thay đổi này. Nhưng anh không thể làm gì khác. Thời gian là vàng bạc, và giấc ngủ cũng là một thứ xa xỉ đối với anh lúc này. Cuối cùng, anh miễn cưỡng hoàn thành lá thư, gấp gọn gàng rồi nhét vào bì thư, hẹn sáng mai sẽ ra bưu điện gửi đi. Chiếc đồng hồ báo thức trên bàn đã chỉ gần ba giờ sáng. Anh gục đầu xuống bàn, thiếp đi trong mệt mỏi, giữa mùi sách vở cũ và những giấc mơ chập chờn về một bờ sông yên bình, nơi có một cô gái đang chờ anh.
***
Buổi chiều hôm sau, thành phố vẫn còn vương lại cái nắng gắt ban ngày, dù những cơn gió nhẹ đã thổi bớt đi chút oi ả. Tại bưu điện trung tâm, không khí vẫn tấp nập, ồn ào. Tiếng người nói chuyện, tiếng điện thoại reo, tiếng bước chân lạo xạo trên nền gạch cũ kỹ. Mùi giấy, mực, và cả mùi ẩm mốc nhẹ xen lẫn mùi khói xe từ ngoài đường phả vào, tạo nên một thứ hỗn hợp khó tả. Trần Hạo đứng xếp hàng, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt anh vẫn đầy sự sốt ruột. Anh liên tục nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút một, chậm chạp như thể đang trêu ngươi anh. Anh vừa tan học, tranh thủ giờ nghỉ giữa các ca học thêm để chạy ra đây. Anh biết mình chỉ có đúng mười lăm phút.
Khi đến lượt, anh vội vàng đưa lá thư cho nhân viên bưu điện, sau đó chạy nhanh đến buồng điện thoại. Anh đưa tờ giấy ghi địa chỉ nhà Lê An cho cô nhân viên trực tổng đài, giọng nói pha lẫn sự gấp gáp và một chút hổ thẹn. "Cô ơi, cho cháu gọi về thị trấn X, nhà cô Phan Thị Sáu ạ." Anh gần như nói lắp, sợ hãi mình sẽ bỏ lỡ cơ hội quý giá này. Anh nhấc ống nghe lạnh lẽo lên, cảm nhận sự nặng trĩu của nó trong tay. Tim anh đập thình thịch, một phần vì lo lắng về thời gian, một phần vì hồi hộp khi sắp được nghe giọng Lê An.
Tiếng chuông reo dài, sau đó là tiếng "tút... tút..." quen thuộc. Giọng một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia, giọng của mẹ Lê An. "Alo, ai đấy ạ?"
"Cháu Hạo đây cô Sáu ạ," Trần Hạo nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. "Cô cho cháu gặp An được không ạ?"
Chỉ vài giây sau, anh nghe thấy tiếng bước chân vội vã, rồi một giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên, pha chút ngạc nhiên và vui mừng. "Vâng, em nghe đây... Anh Hạo à?"
Lê An! Nghe thấy giọng cô, một làn hơi ấm lan tỏa trong lòng Trần Hạo, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Anh muốn nói thật nhiều, muốn hỏi han cô mọi chuyện, muốn kể cho cô nghe tất cả những gì anh đã trải qua. Nhưng nhìn chiếc đồng hồ treo tường đang đếm ngược từng giây, anh chỉ có thể nói vội vàng, gần như là đọc thuộc lòng những gì đã chuẩn bị sẵn trong đầu.
"An à, anh đây. Anh vừa tan học, tranh thủ gọi cho em đây," anh nói, giọng nhanh đến mức gần như không kịp thở. Anh nghe thấy tiếng thở nhẹ của Lê An ở đầu dây bên kia, nhưng không có thời gian để phân tích cảm xúc đó. "Em vẫn khỏe chứ? Anh vẫn ổn... Anh bận lắm, học hành thi cử dồn dập, nên không gọi thường xuyên được. Em đừng lo nhé..."
Anh cố gắng nói ra những lời trấn an, nhưng chính anh cũng cảm thấy chúng thật trống rỗng và thiếu tự nhiên. Anh ước mình có thể có nhiều thời gian hơn, để nói những lời yêu thương, để nghe Lê An chia sẻ những nỗi niềm của cô. Nhưng thời gian không cho phép. Anh nghe thấy tiếng nhân viên bưu điện ở bàn bên cạnh bắt đầu giục giã, tiếng "Hết giờ rồi cháu ơi!" vang lên một cách rõ ràng, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
"Anh phải đi rồi, An à. Anh có tiết học thêm ngay bây giờ. Em giữ gìn sức khỏe nhé. Anh sẽ cố gắng gọi lại sớm nhất có thể. Đừng lo cho anh nhé, anh vẫn luôn nhớ về em..." Anh nói như bắn liên thanh, cảm thấy tội lỗi khi phải cúp máy đột ngột như vậy. Anh không nghe rõ Lê An đáp lại điều gì, chỉ kịp nghe một tiếng "Vâng..." rất khẽ, rất nhỏ, rồi anh vội vàng đặt ống nghe xuống, cảm giác hụt hẫng và bất lực dâng trào.
Anh thở dài thườn thượt, hơi thở nặng nề như trút đi một gánh nặng vô hình, nhưng đồng thời lại chất thêm một gánh nặng khác vào lòng. Anh biết cuộc gọi này quá ngắn ngủi, quá vội vàng. Nó không thể xoa dịu hết nỗi nhớ nhung của Lê An, cũng không thể giải tỏa hết những lo lắng của cô. Anh chỉ có thể hy vọng rằng sự cố gắng của anh, dù có chút gượng ép, vẫn đủ để giữ lửa cho mối quan hệ này. Anh quay lưng bước ra khỏi bưu điện, hòa vào dòng người tấp nập của thành phố, lòng trĩu nặng những suy tư về Lê An, về lời hứa anh đang cố gắng giữ gìn, và về những khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần.
***
Tối hôm đó, tại ngôi nhà nhỏ ven sông, bữa cơm chiều vừa kết thúc, không khí trong nhà ấm cúng và dịu dàng. Phan Thị Sáu đang dọn dẹp bát đũa, tiếng va chạm lanh canh nhẹ nhàng. Lê An ngồi đọc sách giáo khoa, cố gắng tập trung vào bài học. Tiếng côn trùng kêu ri ri từ góc vườn, tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây xoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của làng quê.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, dứt khoát và gấp gáp. "Reng! Reng! Reng!" Lê An giật mình, tim cô đập mạnh một nhịp. Cô buông quyển sách xuống, ánh mắt đầy hy vọng. Nhưng lần này, cô không vội vàng chạy đến. Những hụt hẫng từ đêm hôm trước vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức.
Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, điềm tĩnh hơn. Bà nhấc ống nghe lên, rồi mỉm cười quay sang con gái. "An ơi, Hạo gọi con này!"
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Lê An. Cô bật dậy, chạy nhanh về phía điện thoại. Bàn tay cô run run khi cầm lấy ống nghe, cảm nhận hơi lạnh từ lớp vỏ nhựa. "Vâng, em nghe đây... Anh Hạo à?" Giọng cô khẽ, chứa đựng biết bao nhiêu mong chờ và hồi hộp.
Nhưng rồi, chỉ vài phút sau, Lê An từ từ đặt ống nghe xuống, ánh mắt đã nhuốm một màu buồn bã. Gương mặt cô trở nên đờ đẫn, cảm giác hụt hẫng lại dâng trào. Cuộc trò chuyện quá ngắn ngủi, quá vội vàng. Giọng Trần Hạo, dù vẫn cố gắng thể hiện sự quan tâm, nhưng lại tràn ngập sự gấp gáp, mệt mỏi, và một nỗi bận lòng không thể che giấu. Anh chỉ kịp nói vài câu trấn an, vài lời hứa hẹn chóng vánh, rồi vội vàng cúp máy với lý do có tiết học thêm. Lời nói "anh vẫn luôn nhớ về em" của anh, dù cố gắng thốt ra, nhưng lại không đủ sức xoa dịu nỗi bất an đang lớn dần trong lòng cô.
Phan Thị Sáu nhìn con gái, ánh mắt chất chứa sự quan tâm. Bà không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Bà đã chứng kiến sự mong ngóng của con gái suốt thời gian qua, và bà cũng nhận ra sự thay đổi tinh tế trong cách Trần Hạo liên lạc. Những cuộc gọi, dù có, nhưng lại vội vã, hời hợt hơn. Những lá thư, dù vẫn đến, nhưng không còn nồng nàn, sâu sắc như trước.
Vài ngày sau cuộc điện thoại ấy, một lá thư của Trần Hạo được gửi đến. Bà Sáu nhận thư từ người đưa thư, rồi trao cho Lê An với một nụ cười hiền hậu. "Thư của thằng Hạo này con. Nó cũng hay viết thư về cho con nhỉ?" Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một chút suy tư, như thể bà đang tự hỏi liệu tần suất này có thực sự là "hay" hay chỉ là một sự cố gắng gượng ép.
Lê An cầm lá thư, lòng cô tràn ngập cảm giác lẫn lộn. Vừa vui mừng vì anh vẫn nhớ đến mình, nhưng cũng cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô cẩn thận xé phong bì, mùi giấy và mực mới thoang thoảng bay lên. Cô đọc từng dòng, từng chữ. Trần Hạo đã cố gắng kể nhiều điều về cuộc sống ở thành phố, về những bài học mới, về những người bạn mới. Anh dùng những từ ngữ tích cực, lạc quan. Nhưng Lê An, với sự tinh tế của một người con gái đang yêu, lại cảm nhận được một điều gì đó khác.
Từng câu chữ của anh, dù cố gắng để mạnh mẽ, lại ẩn chứa một sự mệt mỏi không thể che giấu. Những đoạn văn miêu tả cuộc sống học đường tuy dài, nhưng lại thiếu đi sự sinh động, những chi tiết nhỏ nhặt, những cảm xúc chân thật mà anh từng chia sẻ trong những lá thư đầu tiên. Nó giống như một bản báo cáo hơn là một lời tâm tình. Cô đọc đi đọc lại lá thư, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của sự thân mật, của tình yêu, của sự kết nối sâu sắc mà cô từng cảm nhận. Nhưng tất cả những gì cô tìm thấy là sự gượng ép, sự cố gắng đến kiệt sức.
"Anh ấy... mệt mỏi quá sao?" Lê An thầm nghĩ, lòng trĩu nặng. Cô đặt lá thư xuống, ngón tay khẽ vuốt ve những dòng chữ. "Hay có điều gì anh ấy không muốn kể?" Nỗi lo lắng mơ hồ từ đêm hôm trước, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời tâm trí cô. Cô đặt tay lên chiếc điện thoại bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Chiếc điện thoại này, dù đã giúp cô rút ngắn khoảng cách với Trần Hạo, nhưng đồng thời cũng là vật chứng cho những cuộc gọi vội vàng, những lời nói không thành, và những khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần. Lê An khẽ thở dài, rồi đứng dậy, bước ra hiên nhà, ngồi thẫn thờ nhìn ra màn đêm.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc soi sáng cả một góc trời, đổ một vệt bạc lấp lánh xuống dòng sông êm đềm. Lê An ngồi một mình bên bờ sông, nơi cô và Trần Hạo từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của dòng chảy, cùng tiếng dế kêu ri ri từ những bụi cỏ ven bờ, tạo nên một bản nhạc đêm đầy mê hoặc nhưng cũng chất chứa nỗi buồn. Làn gió nhẹ vuốt ve mái tóc cô, mang theo mùi nước sông mát lạnh và mùi cỏ cây ẩm ướt sau một ngày nắng.
Trong tay Lê An là lá thư của Trần Hạo. Cô đã đọc nó không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm thấy những tia hy vọng, những lời trấn an thật sự. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo nói trong cuộc điện thoại vội vã, giọng anh gấp gáp, mệt mỏi. "Em đừng lo nhé," anh nói. "Anh vẫn luôn nhớ về em." Cô nhớ lại lời anh nói, rồi tự hỏi, liệu những lời ấy có đủ sức mạnh để chống lại những áp lực vô hình mà anh đang phải đối mặt? Liệu anh có thực sự ổn, hay anh chỉ đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để cô không phải lo lắng?
Lê An ngước nhìn ánh trăng, đôi mắt cô xa xăm, đượm buồn. Trăng vẫn tròn và sáng, nhưng lòng cô lại trống rỗng đến lạ. Nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một nỗi lo lắng mơ hồ, một sự bất an khó gọi tên. Cô cảm thấy vui vì anh vẫn nhớ đến mình, vẫn cố gắng duy trì liên lạc, dù là qua những cuộc gọi ngắn ngủi hay những lá thư gượng ép. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng, dù Trần Hạo đang cố gắng, nhưng khoảng cách địa lý và áp lực từ môi trường mới đã bắt đầu tạo ra một rạn nứt nhỏ trong mối quan hệ của họ.
Khoảng cách vô hình này không phải là sự thiếu vắng tình yêu, mà là sự thiếu vắng thời gian, thiếu vắng sự chia sẻ sâu sắc. Nó là gánh nặng của lời hứa mà Trần Hạo đang cố gắng mang vác, và là sự mỏi mòn của sự chờ đợi mà Lê An đang trải qua. Cô nhận ra rằng, dù anh vẫn khẳng định "không quên em", nhưng sự thay đổi trong giọng nói, trong câu chữ của anh đã nói lên tất cả. Anh đang kiệt sức. Anh đang phải đấu tranh từng ngày để cân bằng giữa tương lai và quá khứ, giữa tham vọng và tình yêu.
Lê An khẽ thở dài, cảm nhận sự cô đơn đang bao trùm lấy mình. Cô tựa đầu vào thân cây cổ thụ bên bờ sông, nơi từng là chứng nhân cho bao lời thề non hẹn biển. "Anh Hạo... anh có thật sự ổn không?" cô thầm thì với gió, giọng nói như tan vào màn đêm. "Anh ấy nói không quên em... nhưng sao em lại thấy xa cách quá?" Cô vuốt ve lá thư, cảm nhận sự lạnh lẽo của tờ giấy. Nó giống như một tấm gương, phản chiếu cả sự cố gắng đến kiệt sức của Trần Hạo, và cả nỗi lo lắng đang lớn dần trong lòng cô.
Lê An biết, việc Trần Hạo phải gượng ép để viết thư và gọi điện cho thấy những nỗ lực này sẽ không bền vững. Gánh nặng sẽ ngày càng lớn, và một ngày nào đó, anh có thể sẽ buông bỏ. Nỗi sợ hãi ấy, dù chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, cũng đủ khiến trái tim cô se lại. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh Trần Hạo mệt mỏi, vội vã cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí.
Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đô thị le lói, mờ ảo như những đốm lửa ma trơi. Nơi đó, Trần Hạo đang vật lộn với cuộc sống mới, với những giấc mơ lớn lao. Và nơi đây, bên bờ sông cũ, cô vẫn chờ đợi, vẫn hy vọng, nhưng niềm tin đã bắt đầu lung lay. Cô cảm nhận rõ ràng rằng tình yêu của họ đang chậm một nhịp, một nhịp chậm định mệnh, được tạo ra bởi khoảng cách, bởi áp lực, và bởi những lời nói không thành. Liệu những cố gắng của Trần Hạo có đủ để giữ vững mối quan hệ này, hay chính sự kiệt sức của anh sẽ là khởi đầu cho một sự buông bỏ dần dần, một rạn nứt không thể hàn gắn? Lê An khẽ cắn môi, nước mắt chực trào, nhưng cô cố kìm nén. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, và cô, một mình bên bờ sông, sẽ phải học cách đối mặt với sự cô đơn và những nỗi bất an đang ngày càng lớn dần.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.