Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 112: Món Quà Từ Phương Xa

Đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và nỗi cô đơn len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Lê An. Cô đã ngồi bên bờ sông thật lâu, đến khi ánh trăng đã lên cao vằng vặc, soi rõ từng gợn sóng lăn tăn và bóng hình cô độc của cô. Lá thư của Trần Hạo trong tay cô đã nhàu đi vì những lần siết chặt, những dòng chữ đã khắc sâu vào tâm trí, nhưng vẫn không thể xua đi cái cảm giác xa cách, cái nỗi lo lắng mơ hồ đang lớn dần. Anh nói anh không quên cô, anh nói anh vẫn nhớ, nhưng giọng nói mệt mỏi qua điện thoại, những dòng chữ vội vã trong thư đã tố cáo sự thật phũ phàng hơn: anh đang kiệt sức.

Cô biết, những nỗ lực của anh, dù đáng trân trọng, nhưng sẽ không bền vững. Gánh nặng của lời hứa, của áp lực thành phố, của tham vọng học hành, tất cả đang đè nặng lên đôi vai gầy của chàng trai mà cô yêu. Và cô, bên bờ sông cũ, cảm thấy mình đang đứng quá xa để có thể sẻ chia, quá nhỏ bé để có thể nâng đỡ. Niềm tin bắt đầu lung lay, như con thuyền nhỏ giữa dòng nước lớn, chênh vênh trước bão tố vô hình. Lê An khẽ nhắm mắt, cố gạt đi những giọt nước mắt chực trào. Cô không muốn yếu đuối, không muốn bi lụy. Cô phải làm gì đó, không thể cứ ngồi đây và chờ đợi, không thể cứ để nỗi sợ hãi về một sự buông bỏ dần dần gặm nhấm. Bình minh của một ngày mới sẽ không chỉ mang theo ánh sáng, mà còn phải mang theo một quyết tâm mới.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè xuyên qua tán lá, mơn man trên những mái ngói rêu phong, Lê An đã thức giấc. Không còn vẻ mệt mỏi, thẫn thờ của đêm qua, thay vào đó là một sự quyết tâm lạ thường ánh lên trong đôi mắt cô. Cô ngồi vào bàn học cũ kỹ của mình, nơi từng chứng kiến biết bao nhiêu buổi học nhóm, bao nhiêu lần cô cùng Trần Hạo giải những bài toán khó, hay đơn giản chỉ là trò chuyện vu vơ dưới ánh đèn vàng. Chiếc bàn gỗ sờn màu thời gian, mặt bàn đã mòn nhẵn ở những chỗ cô hay đặt tay, giờ đây trở thành chiến trường cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí cô gái trẻ.

Trước mặt Lê An là một cuốn sổ nhật ký bìa xanh đã ngả màu, và một tờ giấy trắng tinh khôi, đợi chờ những dòng chữ. Cô cầm cây bút chì đã cùn đầu, ngập ngừng một lúc, tâm trí vẫn còn vương vấn những hình ảnh của Trần Hạo: dáng vẻ vội vã, ánh mắt mệt mỏi qua những dòng chữ, giọng nói trầm ấm nhưng lại chất chứa sự căng thẳng qua chiếc điện thoại bàn. Cô thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Anh Hạo chắc đang vất vả lắm... Mình phải làm gì đó để anh ấy vui lên." Đó không chỉ là một câu nói bâng quơ, mà là một lời tự nhủ, một mệnh lệnh từ trái tim đang thổn thức của cô.

Không thể chỉ ngồi chờ đợi, không thể cứ để anh đơn độc chiến đấu với áp lực nơi thành phố xa xôi. Lê An muốn gửi cho anh một phần hơi ấm từ quê nhà, một chút bình yên từ dòng sông cũ, một lời động viên không lời nhưng chứa chan tình cảm. Cô nghĩ đến những món quà nhỏ bé mà cô có thể tự tay làm, những thứ mang đậm dấu ấn của thị trấn ven sông, những thứ sẽ nhắc nhở anh về một nơi chốn bình yên đang chờ đợi anh trở về.

Cô đứng dậy, bước vào căn bếp nhỏ, nơi mùi gạo rang thơm lừng vẫn còn vương vấn từ bữa sáng. Lê An cẩn thận chọn những chiếc bánh quy mè mà mẹ cô, bà Mai, vừa nướng hôm qua. Những chiếc bánh nhỏ xinh, vàng ruộm, giòn tan, mang theo hương vị của tuổi thơ, của những buổi chiều mưa cùng anh trốn học ra bờ sông chia nhau từng chiếc bánh. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, đang ngồi đan áo len cạnh cửa sổ, nhìn con gái với ánh mắt trìu mến.

"Con bé An lại tỉ mẩn làm gì đấy?" Bà Mai cất giọng hỏi, nhẹ nhàng và ấm áp, ánh mắt vẫn không rời khỏi những mũi kim đan đều đặn. "Gửi cho thằng Hạo hả con?"

Lê An khẽ cười, nụ cười hiền dịu làm bừng sáng cả căn bếp. "Dạ, con muốn động viên anh ấy một chút." Cô nói, giọng cô tràn đầy sự quan tâm và một chút ngại ngùng. Cô biết mẹ cô hiểu tất cả, hiểu cả mối thâm tình giữa cô và Trần Hạo, hiểu cả nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng cô.

Bà Mai chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười thấu hiểu nở trên môi. "Thằng bé nó lên thành phố, một mình bơ vơ, lại áp lực học hành. Có thư nhà, có chút quà của con bé, chắc nó mừng lắm." Bà không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt của bà đã nói lên tất cả sự ủng hộ và yêu thương.

Lê An quay trở lại bàn học, đặt những chiếc bánh quy vào một chiếc hộp thiếc nhỏ, lót giấy nến cẩn thận để bánh không bị vỡ. Cô còn muốn gửi thêm một vài thứ khác. Ánh mắt cô dừng lại ở lọ hoa khô đặt trên bệ cửa sổ. Đó là những bông hoa sao khô mà cô và Trần Hạo từng cùng nhau hái bên triền đê, giữ lại những cánh hoa nhỏ li ti như những vì sao lấp lánh, mang theo cả mùi hương của nắng và gió. Cô nhẹ nhàng chọn vài cành, đặt vào giữa những chiếc bánh, hy vọng mùi hương dịu nhẹ của chúng sẽ xoa dịu phần nào nỗi cô đơn của anh.

Sau đó, cô mới bắt đầu viết thư. Khác với những lá thư trước đây chỉ là những lời hỏi thăm xã giao, lần này, Lê An muốn viết thật nhiều, thật chân thành. Cô kể về những buổi chiều hoàng hôn đỏ rực trên sông, về tiếng chim hót líu lo mỗi sáng, về những câu chuyện nhỏ nhặt trong xóm. Cô cố gắng lồng ghép vào từng câu chữ những hình ảnh thân thuộc, những âm thanh quen thuộc của thị trấn, để anh cảm thấy như đang được trở về nhà, dù chỉ trong chốc lát. Cô viết về những ước mơ của mình, về hy vọng anh sẽ luôn mạnh mẽ, rằng cô và mọi người ở nhà vẫn luôn dõi theo và ủng hộ anh. Cô tránh nhắc đến sự mệt mỏi của anh, hay những nỗi lo lắng của chính mình, chỉ tập trung vào việc động viên và mang lại niềm vui.

Từng nét chữ của Lê An đều nắn nót, cẩn thận, như thể mỗi con chữ đều mang theo một lời thì thầm, một cái ôm ấm áp. Cô viết mãi, cho đến khi nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên trang giấy. Khi hoàn thành, cô đọc lại lá thư một lần nữa, chỉnh sửa vài từ ngữ, rồi cẩn thận gấp lại. Lá thư không chỉ là những con chữ, mà còn là cả tấm lòng của cô, là lời nói không thành mà cô không dám nói trực tiếp, là những cảm xúc mà cô gửi gắm vào từng nét bút.

Lê An đặt lá thư vào một phong bì màu trắng, đề địa chỉ của Trần Hạo ở thành phố một cách tỉ mỉ. Cô gói chiếc hộp thiếc đựng bánh và hoa khô vào một lớp giấy báo cũ, rồi thêm một lớp giấy gói màu nâu giản dị, buộc bằng một sợi dây ruy băng nhỏ. Mọi thứ đều được làm với sự chăm chút đặc biệt, thể hiện tình cảm sâu sắc của cô. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể đã trút bỏ được một phần gánh nặng trong lòng. Nhưng đồng thời, nỗi lo lắng mơ hồ vẫn còn đó, không biết liệu những món quà và lá thư này có đủ sức mạnh để chống lại "khoảng cách vô hình" và áp lực mà Trần Hạo đang phải đối mặt. Cô chỉ biết, đây là tất cả những gì cô có thể làm lúc này, gửi gắm hy vọng và tình yêu của mình vào từng gói quà, từng dòng chữ, băng qua ngàn dặm xa xôi. Cô đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ, mùi mực, mùi bánh quy và hoa khô hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của hy vọng.

***

Đến trưa, khi mặt trời đã đứng bóng, tỏa nắng vàng như rót mật xuống những con phố nhỏ của thị trấn, Lê An cẩn thận ôm gói bưu phẩm nhỏ trên tay, bước những bước chân nhẹ nhàng trên con đường quen thuộc dẫn đến bưu điện. Con đường này, cô đã đi không biết bao nhiêu lần, từ những ngày còn bé thơ chạy theo Trần Hạo đi học, đến những buổi chiều cùng nhau ra bờ sông ngắm hoàng hôn. Giờ đây, mỗi bước chân cô đều mang theo một tâm trạng khác, một sự hồi hộp và hy vọng pha lẫn nỗi lo âu.

Bưu điện thị trấn vẫn vậy, một tòa nhà cũ kỹ với kiến trúc Pháp cổ, tường vôi vàng đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm vốn có. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, chào đón cô bằng mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hơi ẩm đặc trưng. Bên trong, không gian không quá rộng, nhưng luôn có vài người đang xếp hàng chờ gửi thư, gửi báo, hay gọi điện thoại đường dài. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng đóng dấu "cộp cộp" của cô nhân viên bưu điện, tiếng chuông điện thoại reng lên từng hồi thưa thớt tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây.

Lê An xếp hàng phía sau một bác nông dân đang cặm cụi ghi địa chỉ trên một phong bì đã ố vàng. Cô quan sát những người xung quanh, mỗi người một vẻ, nhưng ai cũng mang theo một chút gì đó của sự chờ đợi, của mong ngóng. Một cô gái trẻ đang nói chuyện điện thoại, giọng cô nghẹn ngào, có lẽ là đang tâm sự với người thân ở xa. Một cụ già với mái tóc bạc phơ đang kiên nhẫn đợi để gửi một gói quà cho con cháu. Cô nhận ra rằng, trong thời đại này, việc liên lạc qua khoảng cách không phải là điều dễ dàng, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự chờ đợi, và cả một chút chi phí không hề nhỏ. Chính những điều này càng làm cho những lần liên lạc trở nên quý giá hơn, nhưng cũng đồng thời tạo nên một "khoảng cách vô hình" không chỉ về địa lý mà còn về thời gian và tâm lý.

Đến lượt Lê An, cô bước đến quầy, đặt gói bưu phẩm nhỏ và lá thư đã niêm phong cẩn thận lên mặt bàn gỗ trơn nhẵn. Người tiếp cô là cô Phan Thị Sáu, một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính cận. Cô Sáu là nhân viên bưu điện đã lâu năm, quen mặt với hầu hết người dân trong thị trấn, và cũng biết rõ mối quan hệ giữa Lê An và Trần Hạo.

"Dạ, cháu muốn gửi bưu phẩm này lên thành phố cho Trần Hạo ạ," Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, kèm theo một nụ cười xã giao.

Cô Phan Thị Sáu đẩy cặp kính lên sống mũi, nhìn gói quà rồi nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ thân thiện. "À, thằng Hạo hả? Lớn tướng rồi, lại còn học giỏi nữa chứ. Nó ở thành phố có quen không?" Cô Sáu hỏi, giọng điệu tự nhiên, như một người hàng xóm đang hỏi thăm.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười có chút gượng gạo. "Dạ... anh ấy vẫn ổn ạ." Cô không muốn kể lể về những nỗi lo lắng của mình, về sự mệt mỏi của Trần Hạo. Cô chỉ muốn mọi người biết anh vẫn đang cố gắng, và cô cũng vậy.

"Ừ, cứ gửi đi," cô Sáu nói, tay thoăn thoắt cân gói bưu phẩm, dán tem và ghi địa chỉ. "Lên đó vất vả, có thư nhà là mừng rồi." Lời nói của cô Sáu, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến nỗi lòng của Lê An. Nó càng khẳng định rằng Trần Hạo đang phải đối mặt với một cuộc sống hoàn toàn khác biệt so với thị trấn yên bình này, một cuộc sống đầy áp lực và thử thách.

Trong khi cô Sáu làm thủ tục, Lê An vẫn đứng đó, mắt dõi theo từng cử động của cô. Cô cảm nhận rõ sự chậm chạp, sự "cầu kỳ" của quy trình gửi bưu phẩm. Mỗi con tem được dán, mỗi dấu mộc được đóng đều mang một ý nghĩa, một lời hứa về việc gói quà này sẽ vượt qua bao nhiêu cây số, bao nhiêu ngày đường để đến được tay người nhận. Cô biết, phải mất vài ngày, thậm chí cả tuần, gói quà này mới có thể đến được thành phố. Khoảng thời gian chờ đợi ấy, đối với cô, là một thử thách cho sự kiên nhẫn, và cũng là một minh chứng cho "khoảng cách vô hình" mà họ đang phải đối mặt.

Khi mọi thủ tục đã hoàn tất, Lê An trả tiền, nhận lại biên lai rồi chào cô Sáu. Cô bước ra khỏi bưu điện, hít thở làn gió nhẹ mang theo mùi hoa sữa đầu mùa, cảm thấy một chút nhẹ nhõm nhưng cũng không kém phần nặng lòng. Cô đã làm tất cả những gì có thể. Giờ đây, chỉ còn biết chờ đợi, và hy vọng. Hy vọng rằng những chiếc bánh quy mè sẽ mang lại cho anh một chút hương vị quê nhà, hy vọng những bông hoa sao khô sẽ nhắc anh nhớ về những kỷ niệm đẹp "bên bờ sông cũ", và hy vọng lá thư của cô sẽ tiếp thêm sức mạnh cho anh trong những ngày tháng khó khăn.

Cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu điều không nói thành lời. Lê An chợt nghĩ, "nếu như ngày đó" anh bạo dạn hơn, nếu như "lời nói không thành" được thốt ra sớm hơn, liệu mọi thứ có khác đi không? Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự tiếc nuối và một hành trình dài của sự chờ đợi, của những nỗ lực thầm lặng để níu giữ một sợi dây tình cảm đang dần trở nên mong manh, "chậm một nhịp" so với dòng chảy khắc nghiệt của cuộc đời.

***

Vài ngày sau, tại một căn phòng ký túc xá chật chội và có phần lạnh lẽo ở thành phố, Trần Hạo đang vùi đầu vào đống sách vở chồng chất. Ánh đèn bàn yếu ớt hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi hằn sâu. Anh đang cố gắng giải quyết một bài toán vật lý phức tạp, những công thức và ký hiệu nhảy múa trong đầu, khiến anh cảm thấy choáng váng. Không khí trong phòng đặc quánh mùi sách cũ, mùi mực và mùi của sự căng thẳng. Tiếng bước chân rộn ràng ngoài hành lang, tiếng nói chuyện râm ran từ các phòng bên cạnh, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, xa lạ với sự yên bình quen thuộc của thị trấn ven sông.

Đúng lúc anh cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, cánh cửa phòng ký túc xá khẽ mở. Thanh Bình, cậu bạn cùng phòng, một người hiền lành và kiệm lời, bước vào, trên tay cầm một gói bưu phẩm nhỏ.

"Hạo ơi, có bưu phẩm của cậu này," Thanh Bình nói, giọng nói đều đều, rồi đặt gói quà lên bàn học của Trần Hạo.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nheo lại. Anh nhìn gói bưu phẩm, rồi nhìn nét chữ viết tay trên đó. Ngay lập tức, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực anh. Đó là nét chữ của Lê An, cẩn thận và quen thuộc đến lạ. Anh gần như quên mất mọi mệt mỏi, vội vàng gạt đống sách sang một bên, vươn tay cầm lấy gói quà.

Cảm giác gói quà trong tay thật nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu tình cảm. Anh từ từ bóc lớp giấy gói màu nâu giản dị, rồi đến lớp giấy báo cũ bên trong. Bên dưới là một chiếc hộp thiếc nhỏ, và một phong bì thư màu trắng. Mùi thơm dịu nhẹ của bánh quy mè và mùi hoa sao khô thoang thoảng bay lên, đánh thức những ký ức ngủ vùi trong tâm trí anh. Đó là mùi hương của quê nhà, của những buổi chiều "bên bờ sông cũ", của những kỷ niệm ngọt ngào mà anh tưởng chừng đã bị vùi lấp dưới gánh nặng của cuộc sống mới.

Trần Hạo mở phong bì, rút lá thư ra. Từng nét chữ nắn nót của Lê An hiện rõ mồn một. Anh đọc chậm rãi, cố gắng cảm nhận từng lời cô viết. Cô kể về những điều nhỏ nhặt ở thị trấn, những buổi hoàng hôn trên sông, tiếng dế kêu đêm. Cô tránh nhắc đến những nỗi lo âu, chỉ tập trung vào việc động viên anh, nhắc anh giữ gìn sức khỏe, và rằng mọi người ở nhà vẫn luôn mong anh. "Anh Hạo nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, em và mọi người ở nhà vẫn luôn mong anh." Dòng chữ ấy, như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của anh. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của căn phòng, của nỗi cô đơn nơi đất khách.

Anh nhìn vào chiếc hộp thiếc, thấy những chiếc bánh quy vàng ruộm và vài cành hoa sao khô nhỏ xinh. Anh cầm một chiếc bánh lên, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt bùi, giòn tan của bánh quy mè tan chảy trong miệng, mang theo cả hương vị của tuổi thơ, của những buổi chiều mưa cùng Lê An. Mùi hoa sao khô, dù đã phai nhạt, vẫn gợi lên hình ảnh triền đê xanh mướt và những nụ cười trong trẻo của cô.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy vô cùng xúc động. Lê An vẫn luôn ở đó, âm thầm quan tâm, âm thầm động viên anh. Nàng không đòi hỏi, không trách móc, chỉ lặng lẽ gửi đi những yêu thương. Một cảm giác ấm áp len lỏi vào từng tế bào, xua đi sự mệt mỏi, căng thẳng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này.

Nhưng rồi, chỉ vài giây sau, cảm giác ấm áp ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi nặng lòng, một sự mặc cảm dâng lên mạnh mẽ. Anh mở mắt ra, nhìn lại đống sách vở ngổnn ngang trên bàn, nhìn bài toán vật lý còn đang dang dở, nhìn đồng hồ điểm đã gần nửa đêm. Áp lực từ những kỳ thi, từ sự kỳ vọng của gia đình, từ những ước mơ lớn lao nơi thành phố hiện về, đè nặng lên trái tim anh.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự bất lực và mệt mỏi. "Mình có xứng đáng với sự quan tâm này không?" anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của phòng. Lê An đã dành cả tâm huyết để gửi những món quà này, để viết lá thư này, trong khi anh, những lần liên lạc của anh chỉ là những cuộc gọi vội vàng, những lá thư gượng ép, những "lời nói không thành" vì không thể tìm thấy đủ thời gian và sự riêng tư. Sự chênh lệch trong nỗ lực duy trì mối quan hệ này khiến anh cảm thấy có lỗi, cảm thấy mình đang thụ động và vô tâm.

Anh biết Lê An chân thành, nhưng chính sự chân thành đó lại khiến anh thêm phần mặc cảm. Anh đang phải đấu tranh từng ngày để cân bằng giữa tương lai và quá khứ, giữa tham vọng và tình yêu. Những món quà nhỏ bé này, dù mang đến niềm vui, nhưng cũng đồng thời nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Anh ở đây, vật lộn với những bài học khô khan, với áp lực cạnh tranh khốc liệt. Còn cô, ở đó, vẫn dịu dàng và kiên nhẫn, gửi gắm yêu thương từ "bên bờ sông cũ".

Trần Hạo biết, những món quà và thư tay của Lê An, dù chân thành đến mấy, rồi cũng sẽ trở nên "nhỏ bé" và không đủ sức mạnh để chống lại áp lực cuộc sống và thời gian. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh muốn đáp lại sự quan tâm của cô, muốn viết một lá thư thật dài, muốn gọi điện để nói cho cô nghe hết những khó khăn mình đang trải qua. Nhưng thời gian đâu, sức lực đâu?

Anh đặt lá thư và chiếc hộp bánh quy sang một bên, rồi lại nhìn vào chồng sách vở. Nỗi mặc cảm và gánh nặng trong lòng Trần Hạo khi nhận được sự quan tâm của Lê An cho thấy anh sẽ ngày càng khó khăn hơn trong việc cân bằng tình cảm và sự nghiệp, dẫn đến việc anh dần "xa cách" cô một cách vô thức. Anh biết, mối tình của họ đang "chậm một nhịp", một nhịp chậm định mệnh, và anh không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để giữ vững nhịp điệu đó, hay sẽ phải buông bỏ dần dần. Anh khẽ thở dài một lần nữa, rồi lại vùi đầu vào những con số, những công thức, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Đêm khuya, căn phòng ký túc xá vẫn lạnh lẽo, và trái tim anh cũng vậy, dù vừa được sưởi ấm bởi một chút hơi ấm từ phương xa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free