Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 99: Lời Hứa Mong Manh Dưới Ánh Trăng Tàn
Hoàng hôn cuối cùng của tuổi thơ đã lặn, mang theo những tia hy vọng cuối cùng của một mối tình thanh mai trúc mã, để lại phía sau một khoảng không vô định, một sự "lỡ cả một đời" đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng Lê An không muốn buông xuôi, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô vẫn ngồi đó, bên bờ sông, nơi quen thuộc đến nỗi mỗi hòn sỏi, mỗi ngọn cỏ đều như đã in hằn dấu chân và tiếng cười của hai đứa. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, không còn vệt vàng cam nào vương lại trên nền trời. Thay vào đó, màn đêm buông xuống nhanh chóng, bao trùm cả thị trấn nhỏ. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt bắt đầu hé lộ, hắt một vệt sáng bạc lung linh trên mặt nước sông, tựa như một dải lụa mỏng manh trải dài giữa bóng tối. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm từ dòng nước, len lỏi qua từng thớ vải mỏng manh của chiếc áo Lê An đang mặc. Những cơn gió nhẹ phảng phất, mơn man trên tóc cô, mang theo mùi phù sa quen thuộc, mùi cỏ cây xanh tươi còn đọng hơi sương, và thoang thoảng cả mùi hoa dại nở muộn đâu đó bên triền đê. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đều đặn, như một điệu ru buồn miên man không dứt, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản nhạc nền u tịch, chỉ dành riêng cho khoảnh khắc này.
Trần Hạo vẫn ngồi cạnh Lê An, im lặng. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ cô, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi lo sợ vô hình đang len lỏi trong từng thớ thịt. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xoa dịu trái tim đang thổn thức của cô, nhưng cổ họng anh như có vật gì đó nghẹn lại. Sự rụt rè cố hữu, cái gánh nặng vô hình của những kỳ vọng, những tham vọng anh đã tự đặt ra cho bản thân ở thành phố xa xôi, tất cả đè nén lên anh, khiến anh không thể cất lời. Bàn tay anh, vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cái chạm hờ hững của Lê An lúc trước, giờ đây vô thức tìm đến bàn tay cô. Lần này, anh không còn để yên nữa, mà nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào những ngón tay mềm mại của cô. Hơi ấm truyền qua từng ngón tay, một chút an ủi, một chút níu kéo, một lời hứa không thành hình, nhưng đủ để Lê An cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm đôi chút giữa cái lạnh lẽo của đêm.
Cả hai cứ ngồi như vậy, trên triền cỏ mềm mại, dưới ánh trăng mờ ảo, nhìn về phía dòng sông. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo bao nhiêu ký ức của tuổi thơ hai đứa. Những buổi trưa hè trốn ngủ trưa ra đây bắt dế, những buổi chiều tan học cùng nhau nhặt đá cuội, những đêm trăng rằm tâm sự vu vơ về tương lai. Giờ đây, tất cả những điều đó như một thước phim quay chậm, lướt qua trong tâm trí Lê An. Cô cảm thấy một nỗi buồn dâng lên nghẹn ngào, một nỗi mất mát vô hình đang dần hiện hữu. Cô không muốn phá vỡ sự thiêng liêng của khoảnh khắc cuối cùng này, nhưng rồi, nỗi lo lắng trong lòng lại thôi thúc cô phải cất tiếng. Giọng cô thì thầm, nhẹ đến nỗi gần như tan vào trong gió, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu day dứt, bao nhiêu nỗi niềm: "Sông vẫn chảy, Hạo nhỉ? Liệu mình có giống con nước, mãi mãi trôi đi không quay lại?"
Trần Hạo siết nhẹ tay Lê An, bàn tay anh hơi run. Anh cảm nhận được sự mong manh trong câu hỏi của cô, sự bất an đang bủa vây trái tim cô. Anh biết cô đang nghĩ gì. Cô sợ anh đi rồi sẽ quên, sợ mối tình thanh mai trúc mã này sẽ tan biến như bọt nước. Anh muốn trấn an cô, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng anh sẽ không bao giờ rời xa. Nhưng rồi, lời nói lại chẳng thể nào thốt ra thành tiếng. Anh chỉ có thể dùng hành động nhỏ bé này để gửi gắm tất cả những gì anh muốn nói. Giọng anh trầm khàn, mang theo chút do dự, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên định, như thể anh đang tự trấn an chính mình: "Không. Sông thì luôn về biển, còn chúng ta... sẽ luôn tìm về nhau." Lời nói ấy, dù nghe có vẻ mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm trong lòng Trần Hạo, anh cũng không khỏi hoài nghi. Anh biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, biết thành phố lớn kia có bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu điều mới lạ. Liệu anh có thể giữ vững lời hứa này không? Liệu anh có thể tìm về cô, tìm về cái bến bờ bình yên này không, khi mà tham vọng và tương lai đang vẫy gọi anh đi xa? Nỗi lo lắng đó, sự không chắc chắn đó, anh cố gắng giấu kín, không để lộ ra ngoài, nhưng Lê An, với trực giác nhạy cảm của mình, vẫn cảm nhận được.
Cô khẽ tựa đầu vào vai Trần Hạo. Vai anh rộng, vững chãi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn lạ lùng, như thể cả thế giới ngoài kia đang chao đảo, nhưng chỉ cần ở bên anh, cô vẫn có thể tìm thấy một điểm tựa. Mùi hương quen thuộc của anh, mùi nắng, mùi gió, mùi sách vở, tất cả quyện vào nhau, đánh thức trong cô bao nhiêu kỷ niệm. Cô nhắm mắt lại, cố gắng khắc ghi khoảnh khắc này, cố gắng níu giữ tất cả những gì đang có, bởi cô biết, chỉ sáng mai thôi, tất cả sẽ thay đổi. Có lẽ, đây là lần cuối cùng cô được tựa vào vai anh một cách vô tư lự như thế này, trước khi khoảng cách vô hình bắt đầu chia cắt hai người. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi những giọt nước mắt đang chực trào. Tiếng thở dài nhẹ nhõm của cô hòa vào tiếng gió, một tiếng thở dài mang theo cả hy vọng và nỗi tuyệt vọng. Trần Hạo cũng không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, bàn tay vẫn đan chặt lấy tay cô. Cả hai cứ ngồi như vậy, dưới vầng trăng mờ, bên dòng sông chảy, như hai bóng hình nhỏ bé đang chống chọi với dòng thời gian nghiệt ngã, níu giữ lấy chút bình yên cuối cùng trước bão tố. Khoảnh khắc ấy, đối với cả hai, là một lời tạm biệt không nói, một lời hứa thầm kín về một tương lai xa xôi đầy bất định.
Đêm dần về khuya, không khí trở nên lạnh hơn, sương bắt đầu xuống, phủ một lớp màn mỏng lên cỏ cây, lên mặt sông. Trần Hạo cảm thấy vai áo Lê An đã hơi ẩm vì hơi sương. Anh muốn xoay người sang đối diện cô, muốn nói điều gì đó rõ ràng hơn, nhưng lại chùn bước. Chính sự rụt rè cố hữu này, sự thiếu quyết đoán này đã là một phần của anh, khắc sâu vào bản chất, khiến anh không thể vượt qua. Anh nhìn xuống bàn tay hai người đang đan chặt, cảm nhận từng mạch đập yếu ớt từ những ngón tay cô, như thể đó là sợi dây duy nhất còn kết nối hai trái tim đang dần xa cách.
Lê An xoay người, ngẩng đầu nhìn Trần Hạo. Trong ánh sáng mờ ảo của đêm, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà đầy những vì sao lấp lánh và cả những hố đen thăm thẳm của nỗi buồn. Ánh mắt cô chất chứa bao điều muốn nói, bao câu hỏi không dám thốt thành lời, bao nhiêu mong chờ một lời khẳng định rõ ràng, một sự trấn an chắc chắn hơn từ anh. Cô muốn anh nói ra, nói ra rằng anh yêu cô, rằng anh sẽ không bao giờ rời bỏ cô. Cô muốn nghe những lời đó, dù chỉ một lần, để cô có đủ sức mạnh đối mặt với những ngày tháng xa cách sắp tới. Cô cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng trong ánh mắt anh, một lời thổ lộ mà cô đã chờ đợi từ rất lâu. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa một nỗi mong mỏi đến tột cùng, một sự khao khát được sẻ chia, được thấu hiểu: "Hạo này... anh có bao giờ... nghĩ về mình sau này sẽ thế nào không?" Câu hỏi của cô không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa cô đang mở ra, chờ đợi anh bước vào, chờ đợi anh nói ra những điều sâu thẳm nhất trong trái tim mình.
Trần Hạo cảm nhận được ánh nhìn đó, cảm nhận được sự mong chờ cháy bỏng trong đôi mắt cô. Anh biết cô muốn anh nói gì. Trái tim anh thắt lại. Anh muốn đáp lại cô bằng tất cả những gì anh cảm nhận, bằng tất cả tình yêu mà anh đã dành cho cô bấy lâu nay, một tình yêu thầm lặng, lớn dần theo từng ngày tháng. Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại hiện hữu, ngăn cách anh với những lời nói yêu thương. Sự rụt rè, nỗi sợ hãi về một tương lai không chắc chắn, gánh nặng của những kỳ vọng mà gia đình và bản thân anh đặt ra cho sự nghiệp học hành, tất cả đè nặng lên anh, khiến anh không thể nào thốt ra những lời yêu thương ấy. Anh không dám đối diện trực tiếp với nỗi mong chờ trong đôi mắt cô, sợ rằng mình sẽ không thể đáp lại trọn vẹn. Anh né tránh ánh mắt An, nhìn xuống bàn tay họ vẫn đang nắm chặt, như thể đó là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự an ủi trong khoảnh khắc bối rối này. Giọng anh trầm khàn, mang theo sự ngập ngừng, do dự, và một nỗi buồn khó tả: "Anh... anh sẽ cố gắng học thật giỏi, để sau này... có thể lo cho em, lo cho gia đình mình." Lời nói ấy, dù được thốt ra với ý định tốt đẹp, với tất cả sự chân thành mà anh có, lại không phải là lời mà Lê An đang khao khát. Nó là một lời hứa về trách nhiệm, về bổn phận, về một tương lai vật chất, chứ không phải là một lời thổ lộ tình yêu nồng cháy. Nó thiếu đi sự dứt khoát, sự mãnh liệt mà cô đang tìm kiếm.
Nghe những lời đó, lòng Lê An chùng xuống. Một nỗi thất vọng len lỏi, lạnh buốt như dòng nước sông mùa đông. Cô biết, anh đang cố gắng trấn an cô theo cách của anh, bằng một lời hứa về một tương lai ổn định. Nhưng "lo cho em" khác xa với "yêu em". Cô mong chờ một lời nói, một cảm xúc, chứ không phải một trách nhiệm. "Chỉ thế thôi sao?" cô thầm nghĩ, nhưng không thốt ra thành lời. Ánh mắt cô vẫn nhìn vào anh, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn, nhưng chỉ thấy sự tránh né và một nỗi mệt mỏi đang dần hiện rõ trong đáy mắt anh. Cô biết, anh cũng đang dằn vặt, nhưng sự dằn vặt của anh lại không đủ để anh vượt qua rào cản của chính mình.
Lê An khẽ đưa bàn tay còn lại của mình, chạm nhẹ vào má Trần Hạo. Làn da anh lạnh, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay cô vẫn đủ để truyền một chút tình cảm, một chút níu kéo cuối cùng. Cô mong anh sẽ quay sang, sẽ nhìn thẳng vào mắt cô, sẽ ôm cô vào lòng và nói ra tất cả những gì anh giấu kín. Nhưng Trần Hạo chỉ khẽ giật mình, rồi quay mặt đi, tránh né cái chạm của cô. Anh không thể đối diện với sự dịu dàng, sự mong chờ đang trào dâng trong ánh mắt cô. Anh sợ rằng nếu anh nhìn sâu vào đó, anh sẽ không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, và rồi anh sẽ lại nói ra những điều mà anh tin rằng sẽ làm gánh nặng cho cô, hoặc làm chệch hướng con đường mà anh đã vạch ra. Cái quay mặt đi của anh, dù chỉ là một hành động nhỏ, lại như một nhát dao cứa vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ bàn tay mình, rồi nhanh chóng lan khắp cơ thể. Ánh mắt cô trở nên buồn bã, như chứa đựng cả một bầu trời đêm không sao. Cô thu tay về, cảm giác hụt hẫng đến tột cùng. Cô hiểu rồi. Cô hiểu rằng, giữa họ, có một khoảng cách vô hình, một bức tường mà anh không thể, hoặc không dám, vượt qua. Lời hứa "sẽ lo cho em" của anh, giờ đây chỉ còn là một lời an ủi trống rỗng, không đủ sức níu giữ trái tim cô. Trực giác nhạy cảm của cô mách bảo rằng, những gì cô đang cảm nhận, đang chờ đợi, sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Sự im lặng bao trùm lấy hai người, nặng nề hơn cả không khí lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe như tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu thẳm. Tiếng gió đêm rì rào qua những tán cây, mang theo nỗi buồn len lỏi vào từng tế bào. Trần Hạo cảm thấy một nỗi ân hận dâng lên trong lòng. Anh biết mình vừa bỏ lỡ một cơ hội, một cơ hội để nói ra tất cả, để giữ chặt lấy cô. Nhưng rồi, cái gánh nặng vô hình kia lại thắng thế. Anh chỉ có thể siết chặt tay cô hơn một chút, một cử chỉ vô vọng, một lời xin lỗi không thành tiếng. Lê An cũng cảm nhận được cái siết tay yếu ớt đó. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng sự cố gắng của anh lại quá mong manh, quá yếu ớt trước bão tố cuộc đời. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự chấp nhận, sự cam chịu, và một nỗi buồn vô hạn.
Sau một hồi im lặng nặng nề, như thể cả hai đang cố gắng kéo dài khoảnh khắc cuối cùng này mãi mãi, Trần Hạo khẽ cựa mình. Anh biết đã đến lúc phải ra về. Sáng sớm mai, anh sẽ lên đường. Dù không muốn, dù trái tim anh đang thắt lại, nhưng lý trí mách bảo anh rằng anh phải đi, phải theo đuổi con đường mà anh đã chọn. Anh nhẹ nhàng buông tay Lê An. Bàn tay cô lạnh buốt, như một tảng băng vừa tan ra, để lại trong lòng anh một khoảng trống vô hình. Cả hai cùng đứng dậy, những ngọn cỏ dưới lưng vẫn còn vương hơi sương lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự chia ly sắp đến.
Họ bước đi trên con đường làng quen thuộc, con đường mòn đã in hằn dấu chân của tuổi thơ. Ánh trăng tàn treo lơ lửng trên bầu trời, hắt những vệt sáng yếu ớt, mờ ảo lên con đường đất. Tiếng bước chân của hai người chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi bước đi là một sự níu kéo, một sự chần chừ, không muốn tiến về phía trước. Tiếng chó sủa xa vọng lại từ một ngôi nhà nào đó, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya, nhưng lại càng làm cho không gian thêm phần cô tịch. Mùi nước sông, mùi phù sa, mùi sương đêm và mùi hoa dại quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi nhớ và sự chia ly. Lê An đi cạnh Trần Hạo, mỗi bước chân cô như một lời thì thầm: "Đừng đi. Xin anh, đừng đi." Nhưng cô không nói ra. Cô biết anh phải đi. Cô biết mình không thể giữ anh lại.
Khi đến trước cổng nhà Lê An, cánh cổng gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian, họ dừng lại. Không cần nói, cả hai đều hiểu đây là lời tạm biệt cuối cùng trước khi Hạo rời đi. Trần Hạo quay sang nhìn Lê An. Gương mặt cô trong ánh trăng tàn hiện lên một vẻ đẹp mong manh, u buồn, với đôi mắt đỏ hoe đang cố kìm nén những giọt nước mắt. Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh sẽ trở về. Nhưng rồi, lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ có thể đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm mại của cô, một cử chỉ thân quen mà anh đã làm biết bao lần trong suốt tuổi thơ của hai người. Mái tóc cô mềm như tơ, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương quen thuộc. Cái chạm nhẹ nhàng đó, như một lời an ủi vô vọng, một lời xin lỗi không thành tiếng.
Lê An cúi đầu, cố gắng che đi những giọt nước mắt đang chực trào. Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy, như sợi chỉ mỏng manh sắp đứt: "Anh... anh sẽ viết thư cho em, đúng không?" Cô cố gắng bám víu vào một lời hứa nhỏ bé, một sự liên lạc mong manh trong tương lai. Trần Hạo khẽ gật đầu. "Ừm... Anh sẽ viết thư cho em." Giọng anh khàn khàn, chứa đựng sự dằn vặt và nỗi buồn sâu sắc. Anh biết lời hứa này có thể sẽ không giữ được trọn vẹn, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể nói lúc này. "Em... nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Anh cố gắng nói thêm, những lời nói vụng về, không đủ để diễn tả tất cả những gì anh muốn dành cho cô.
Lê An ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô ướt nhòe, nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng cuối cùng. "Anh cũng vậy... Đừng quên em nhé." Lời thỉnh cầu của cô như một mũi kim đâm vào trái tim Trần Hạo. Anh biết mình sẽ không bao giờ quên cô, nhưng anh cũng biết, cuộc đời sẽ có bao nhiêu biến động, bao nhiêu điều có thể xảy ra. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu, không nói thêm được lời nào nữa. Anh sợ rằng nếu anh mở miệng, anh sẽ không thể kìm nén được cảm xúc của mình, và rồi tất cả sẽ vỡ òa. Anh sợ rằng nếu anh nói ra những lời yêu thương, anh sẽ không đủ can đảm để rời đi, để theo đuổi con đường mà anh đã chọn.
Trần Hạo quay lưng bước đi, bóng dáng anh in trên con đường làng mờ ảo dưới ánh trăng tàn, dần khuất vào trong đêm tối. Mỗi bước chân của anh như kéo dài thêm khoảng cách giữa hai người, như một sự chia ly không thể tránh khỏi. Lê An đứng đó, bất động, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Trái tim cô như đang đóng băng. Nước mắt cô chảy dài trên má, mặn chát và cay đắng. Hoàng hôn cuối cùng của tuổi thơ đã lặn, và bây giờ, ánh trăng tàn cũng đã nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Cô biết, anh sẽ không quên cô. Nhưng "không quên" không có nghĩa là "sẽ mãi ở bên nhau". "Không quên" đôi khi chỉ là một ký ức đau đáu, một nỗi tiếc nuối âm ỉ trong suốt cả cuộc đời. Khoảnh khắc anh quay lưng bước đi, bóng dáng anh khuất dần trong đêm, đã báo hiệu cho sự xa cách vật lý, và dần dần, cũng là sự xa cách về mặt cảm xúc. Lời hứa mong manh của anh, cái nắm tay hờ hững của anh, tất cả đều là những mảnh vỡ của một mối tình thanh mai trúc mã, một "sai một bước" của anh, và một "lỡ cả một đời" của cô.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.