Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 114: Nhịp Cầu Thời Gian
Hoàng hôn đã tắt, màn đêm buông xuống ôm trọn lấy thị trấn nhỏ. Lê An vẫn ngồi đó, bóng dáng cô đơn in hằn trên nền trời xám xịt, trái tim nặng trĩu những suy tư. Cô không biết liệu Trần Hạo có còn nhớ đến những buổi chiều hai đứa ngồi cạnh nhau bên bờ sông này, hay tất cả đã bị cuộc sống hối hả nơi thành thị cuốn trôi mất rồi. Chỉ còn lại nỗi nhớ và một niềm hy vọng mong manh, như sợi chỉ tơ mỏng manh đang cố gắng níu giữ hai đầu của một mối tình đã bắt đầu rạn nứt. Gió đêm bắt đầu se lạnh, như chạm vào tận đáy lòng cô, nhắc nhở cô về cái "khoảng cách vô hình" không chỉ về địa lý mà còn về những ưu tiên, những gánh nặng mà mỗi người đang mang. Cô khẽ rùng mình, đứng dậy, bước chân nặng trĩu rời khỏi bờ sông.
***
Cái lạnh se của buổi tối thành phố len lỏi qua ô cửa sổ ký túc xá, mang theo mùi khói bụi và ẩm ướt của những ngày cuối thu. Trần Hạo ngồi đó, bàn học ngổn ngang chồng sách vở cao ngất, ánh đèn bàn vàng yếu ớt đổ bóng lên khuôn mặt anh, để lộ vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Đã quá nửa đêm, nhưng anh vẫn chưa thể chợp mắt. Mấy ngày nay, kể từ khi gửi vội lá thư ngắn ngủi cho Lê An, lòng anh cứ nặng trĩu. Anh nhớ lại từng câu chữ cô viết trong lá thư cô gửi trước đó, nhớ ánh mắt cô trong lần gặp cuối cùng, nhớ cả cái cách cô kiên nhẫn lắng nghe anh qua điện thoại, dù giọng anh luôn vội vã.
Cảm giác có lỗi cứ thế cồn cào trong lòng. Anh biết Lê An đang chờ đợi anh, chờ đợi một lời hồi đáp, một sự quan tâm xứng đáng với tình cảm chân thành mà cô đã trao. Nhưng cuộc sống nơi thành phố, với những bài vở chồng chất, những kỳ thi áp lực, những buổi học thêm kéo dài đến khuya, đã cuốn anh đi. Anh không còn là Trần Hạo của ngày xưa, người có thể ngồi hàng giờ bên Lê An, kể cho cô nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Giờ đây, mỗi phút giây đều trở nên quý giá, đều phải được đánh đổi bằng điểm số, bằng tương lai. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, mà thời gian thì chẳng bao giờ đủ.
"Mình không thể để An phải lo lắng mãi được. Mình phải làm gì đó...", Trần Hạo tự nhủ, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn cao tầng xa xa nhấp nháy như những vì sao lạc giữa biển đêm. Thành phố này thật rộng lớn, thật xa lạ, và cũng thật cô đơn. Nó khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt, và đôi khi, bất lực.
Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói, những câu hỏi ẩn ý trong thư, về việc liệu anh có quên đi những điều nhỏ nhặt hay không. Những "lời nói không thành" của anh, sự vội vã trong từng cuộc gọi, từng lá thư, đang dần tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh không muốn điều đó xảy ra. Anh không muốn "sợi dây mong manh" này đứt đoạn. Anh đã hứa "không quên em", và anh muốn giữ lời hứa ấy, dù có khó khăn đến mấy. Cái suy nghĩ "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" cứ vẩn vơ trong đầu, nhưng giờ thì đã quá muộn để quay ngược thời gian. Điều anh có thể làm bây giờ là cố gắng hết sức để bù đắp.
Trần Hạo khẽ thở dài, đứng dậy. Anh bước đến bên bức tường, nơi có một tờ lịch nhỏ treo ở góc. Anh nhìn vào những con số, cố gắng tìm ra một khoảng thời gian cố định, một "nhịp cầu thời gian" để kết nối hai thế giới đang ngày càng xa cách. Anh khoanh tròn vài ngày trong tuần, vài buổi tối. Đó là những khoảng trống hiếm hoi mà anh có thể tự tạo ra giữa lịch trình dày đặc. Nhưng rồi anh lại lắc đầu. Vài buổi tối không đủ. Cần phải có một sự nhất quán, một sự cam kết rõ ràng hơn.
Bỗng, tiếng cửa phòng khẽ kẽo kẹt mở. Hà Minh, bạn cùng phòng, ló đầu vào, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn mang vẻ tinh ranh. Hà Minh là một chàng trai khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, khác hẳn với vẻ trầm tư của Trần Hạo. Cậu ta luôn tập trung vào việc học hành, nhưng cũng không quên tận hưởng những thú vui của tuổi trẻ.
"Hạo, chưa ngủ à? Học dữ vậy?" Hà Minh hỏi khẽ, giọng nói tự nhiên, pha chút ngạc nhiên. Cậu bước vào, nhìn chồng sách vở của Trần Hạo. "Gần thi rồi hay sao mà căng thế? Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn."
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. "Cũng không hẳn. Chỉ là... có vài chuyện phải suy nghĩ." Anh không muốn chia sẻ quá nhiều về chuyện của Lê An. Hà Minh là bạn tốt, nhưng cậu ta không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp này. Thế giới của Hà Minh dường như đơn giản hơn, chỉ xoay quanh sách vở, bạn bè, và đôi khi là những cuộc vui chốc lát. Cậu ta không có một "bờ sông cũ" để nhớ về, không có một "lời hứa" cần phải giữ.
Hà Minh nhún vai, không hỏi thêm. Cậu ta biết Trần Hạo là người kín đáo. "Thôi, học nhiều cũng phải nghỉ chứ. Ngủ sớm đi, mai còn có tiết Vật lý khó nhằn đấy." Nói rồi, Hà Minh đóng cửa, trở về giường. Tiếng thở đều đều của cậu ta nhanh chóng vang lên, trái ngược hẳn với sự trằn trọc của Trần Hạo.
Trần Hạo nhìn lại tờ lịch. Anh quyết định. Cần phải có một lịch trình cụ thể, một ngày nhất định trong tuần, để Lê An không phải chờ đợi trong vô vọng. Anh sẽ phải hy sinh một vài buổi học nhóm, một vài trận bóng đá với bạn bè, thậm chí là những buổi tối đọc sách thư giãn hiếm hoi. Anh biết điều đó sẽ khó khăn, nhưng nó cần thiết. Nó là cách duy nhất để anh có thể duy trì "sợi dây mong manh" này, để chứng minh rằng "lời hứa không quên em" không phải là "lời nói đầu môi khi xa cách". Anh thầm nghĩ, "Mình không thể để mối tình này "chậm một nhịp" đến mức lỡ cả một đời được." Cảm giác ấm áp từ giọng nói quen thuộc qua điện thoại, dù chỉ là tưởng tượng, đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh sẽ ra bưu điện vào sáng mai, dù có phải xếp hàng dài đến mấy. Quyết tâm lóe lên trong ánh mắt mệt mỏi của Trần Hạo, xua tan đi phần nào cái lạnh se của đêm khuya.
***
Buổi chiều muộn, nắng nhạt cuối ngày trải một lớp vàng óng lên con đường phố đông đúc. Trần Hạo đứng xếp hàng tại bưu điện thành phố, vẻ mặt căng thẳng. Xung quanh anh là tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy móc lách cách. Mùi giấy và mực cũ kỹ hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí, tạo nên một không gian đặc trưng của những bưu điện công cộng thời bấy giờ. Anh cảm thấy thật nhỏ bé giữa dòng người hối hả ấy. Anh đã phải bỏ lỡ buổi học nhóm Tiếng Anh quan trọng với Hà Minh và mấy người bạn khác để đến đây. "Hôm nay Hạo đâu rồi nhỉ? Lại biến mất bí ẩn như mọi khi," anh có thể hình dung Hà Minh nói điều đó với nụ cười nửa miệng.
Sau một hồi chờ đợi mệt mỏi, cuối cùng cũng đến lượt anh. Anh bước vào buồng điện thoại trống, không gian nhỏ hẹp và hơi ngột ngạt. Tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi dài, chậm rãi, như nhịp đập của trái tim anh. Anh hy vọng, anh cầu nguyện rằng Lê An sẽ ở đó, sẽ nhấc máy. Anh muốn nghe giọng nói của cô, muốn chia sẻ với cô kế hoạch mà anh đã vạch ra. Cảm giác ấm áp từ giọng nói quen thuộc qua điện thoại là thứ duy nhất có thể xoa dịu đi nỗi lo âu trong lòng anh lúc này.
"Alo?" Giọng Lê An vang lên, nhẹ nhàng và hơi ngạc nhiên, kéo Trần Hạo về thực tại. Nỗi lo âu trong anh vơi đi một nửa.
"An à, anh đây... Trần Hạo đây." Anh nói khẽ, giọng hơi khàn vì căng thẳng. Tiếng ồn ào từ bên ngoài buồng điện thoại vẫn vọng vào, khiến anh phải cố gắng nói to hơn một chút.
"Hạo? Anh gọi lúc này à? Em cứ tưởng..." Lê An chưa kịp nói hết câu, Trần Hạo đã vội vàng ngắt lời. Anh không muốn cô nghe thấy sự vội vã, sự mệt mỏi trong giọng anh, hay cảm nhận được cái "khoảng cách vô hình" mà anh đang cố gắng thu hẹp.
"An à, anh xin lỗi. Mấy hôm nay anh bận quá, không thể gọi cho em được. Anh biết anh hơi vô tâm." Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. "Hay là... chúng ta thử thế này nhé?" Anh cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng lại như lửa đốt. Anh muốn cô hiểu, anh không hề lãng quên cô, chỉ là anh đang chật vật với cuộc sống mới. Anh không muốn những "lời nói không thành" này cứ mãi đeo bám anh.
"Thế nào ạ, anh?" Giọng Lê An vẫn nhẹ nhàng, nhưng có chút gì đó bám víu, như một người đang chới với giữa dòng nước và tìm thấy một cành cây nhỏ.
"Anh... anh nghĩ chúng ta nên có một lịch trình cố định. Một ngày trong tuần, vào một giờ nhất định, chúng ta sẽ gọi cho nhau. Như vậy, cả anh và em đều có thể chuẩn bị, và anh cũng có thể sắp xếp thời gian hợp lý hơn." Trần Hạo nói, giọng anh có chút run run. Anh sợ cô sẽ nghĩ anh đang cố gắng biến tình cảm thành một nghĩa vụ, một thói quen khô khan.
Ở đầu dây bên kia, Lê An im lặng một lát. Trần Hạo cảm thấy tim mình như thắt lại. Liệu cô có thất vọng? Liệu cô có cho rằng anh đang tạo ra thêm một "khoảng cách vô hình" nữa?
"Thật sao anh?" Giọng Lê An vang lên, lần này không còn vẻ ngạc nhiên hay bám víu nữa, mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm, xen lẫn một niềm vui nhỏ bé. "Em... em mong lắm. Vậy Chủ Nhật hàng tuần, lúc 8 giờ tối nhé? Lúc đó em rảnh, mà chắc anh cũng vừa học xong..."
Trần Hạo như trút được gánh nặng. "Được, Chủ Nhật 8 giờ. Và anh sẽ cố gắng viết thư đều đặn hơn. Em cũng vậy nhé?" Anh hứa. Lời hứa này không chỉ dành cho Lê An, mà còn dành cho chính anh, cho quyết tâm của anh trong việc giữ gìn mối quan hệ này. Anh không muốn tình yêu của họ "chậm một nhịp" một cách nguy hiểm nữa. Anh muốn xóa đi cái "nếu như ngày đó" khỏi suy nghĩ của mình.
"Vâng, em sẽ cố gắng." Lê An nói, giọng nói ấm áp như xoa dịu đi sự mệt mỏi trong lòng anh. Anh có thể hình dung nụ cười nhẹ nhõm của cô ở đầu dây bên kia. Nó khiến anh cảm thấy có lỗi hơn vì đã để cô phải chờ đợi lâu như vậy, nhưng cũng tiếp thêm sức mạnh để anh tiếp tục cố gắng.
Trần Hạo nhanh chóng ghi chép lại lịch trình vào một cuốn sổ tay nhỏ, cẩn thận khoanh tròn ngày Chủ Nhật và ghi chú "8 PM". Đó không chỉ là một lịch trình, mà là một lời hứa, một sự cam kết. Khi cúp máy, anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn đó một nỗi lo mơ hồ. Anh biết, việc duy trì lịch trình này sẽ không hề dễ dàng. Anh sẽ phải "bỏ qua một số hoạt động với bạn bè", từ chối những lời mời đi chơi, những buổi học thêm đột xuất. Cuộc sống ở thành phố đã tạo ra quá nhiều khác biệt giữa anh và Lê An, những khác biệt về trải nghiệm, về suy nghĩ. Anh cảm thấy cái "khoảng cách vô hình" ấy vẫn còn đó, dù đã có lịch trình liên lạc. Anh chỉ hy vọng, nó sẽ không trở thành một bức tường không thể vượt qua. Anh rời khỏi bưu điện, nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se của phố thị.
***
Sáng đầu tuần, một buổi sáng trong trẻo với nắng nhẹ và gió mát. Lê An bước vào bưu điện thị trấn, trong lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm và vui vẻ chưa từng có. Không còn là những bước chân nặng trĩu của những ngày chờ đợi mỏi mòn, không còn là ánh mắt đầy lo âu khi cầm trên tay lá thư vội vàng của Trần Hạo. Giờ đây, mỗi bước đi của cô đều như mang theo một nhịp điệu của hy vọng mới. Cô thầm mỉm cười khi nghĩ về cuộc gọi ngày hôm qua, về "lịch trình liên lạc" mà hai người đã cùng nhau thiết lập. Nó giống như một chiếc phao cứu sinh được thả xuống giữa biển khơi, níu giữ lấy "sợi dây mong manh" của tình yêu họ.
Bưu điện thị trấn vẫn vắng vẻ như mọi khi, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng lật giấy khẽ khàng của cô Phan Thị Sáu. Mùi giấy và mực quen thuộc, mùi gỗ cũ và một chút mùi hương của hoa lài từ vườn nhà ai đó thoảng vào qua ô cửa sổ, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào mà Trần Hạo đã miêu tả về bưu điện thành phố. Lê An đặt lá thư đã viết sẵn lên quầy. Cô tỉ mỉ chọn một con tem hình bông hoa sen, dán ngay ngắn vào góc phong bì. Từng nét chữ trên địa chỉ, tên Trần Hạo, đều được cô viết cẩn thận, nắn nót, như thể mỗi con chữ đều mang theo một phần tình cảm của cô.
"Cháu gửi thư cho anh Hạo đó bà," Lê An nói với Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, đang ngồi cạnh đó vá lưới. Bà Mai với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường xuyên có mặt ở bưu điện, vừa để giúp đỡ cô Sáu những việc vặt, vừa để trò chuyện với những người đến gửi thư, nhận báo. Bà Mai luôn quan tâm đến Lê An như con cháu trong nhà.
Bà Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt bà ấm áp và đầy thấu hiểu. "À, con bé An của bà. Bà thấy con tươi tỉnh hẳn ra." Bà cười hiền, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm. "Tốt quá rồi con. Cứ thế mà giữ lấy nhau nhé." Lời nói của bà như một lời chúc phúc, một sự động viên nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa.
"Dạ, tụi cháu vừa thống nhất lịch liên lạc rồi ạ. Cứ Chủ Nhật hàng tuần là gọi điện thoại, còn thư từ thì cố gắng viết đều đặn hơn." Lê An kể, giọng cô chứa đựng niềm vui sướng và sự tự hào. Cô cảm thấy như gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, thay vào đó là một niềm tin mới mẻ.
Cô Phan Thị Sáu, người phụ trách bưu điện, nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến. Cô Sáu đã chứng kiến bao nhiêu lá thư đi và đến giữa Lê An và Trần Hạo. Cô hiểu được những nỗi niềm mà những lá thư ấy mang theo. "Vậy là tốt rồi, An. Phải biết giữ lấy nhau chứ. Đừng để 'chậm một nhịp' mà lỡ cả đời nhé con." Cô Sáu khẽ nhắc nhở, giọng nói mang chút tiếc nuối cho những mối tình mà cô từng chứng kiến qua những cánh thư.
Lê An gật đầu, lòng thầm nghĩ về cái "nếu như ngày đó" mà cô và Trần Hạo từng e ngại. Giờ đây, họ đang cố gắng sửa chữa, đang cố gắng không để quá khứ lặp lại. Cô cẩn thận bỏ lá thư vào thùng, tiếng giấy sột soạt nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong lòng cô như một bản giao hưởng của hy vọng.
Sau khi gửi thư, Lê An không về nhà ngay. Cô bước ra bờ sông quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã có biết bao nhiêu kỷ niệm. Gió mát nhẹ nhàng thổi qua mái tóc cô, mang theo mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Dòng nước vẫn êm đềm trôi, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Cô ngồi xuống phiến đá cũ, ngắm nhìn cảnh vật. Những cây cỏ lau ven sông khẽ lay động, như đang thì thầm những câu chuyện cổ tích. "Bên bờ sông cũ" này, giờ đây, không còn là nơi của những nỗi buồn man mác hay những câu hỏi không lời đáp, mà đã trở thành một nơi chốn của sự bình yên và niềm tin.
Cô nhớ lại giọng nói mệt mỏi của Trần Hạo qua điện thoại, nhưng cũng nhớ cả sự kiên định của anh khi đề xuất lịch trình. Cô biết anh đang rất bận rộn, rất áp lực. Nhưng việc anh vẫn cố gắng tìm cách duy trì mối quan hệ này, dù chỉ bằng những cuộc gọi hay lá thư theo lịch, đã đủ để sưởi ấm trái tim cô. Cô tự nhủ, "Anh ấy vẫn nhớ mình... Chỉ là bận quá thôi." Niềm hy vọng mong manh giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, vững chắc hơn, như sợi chỉ tơ mỏng manh đã được buộc chặt hơn một chút. Cô tin rằng, với sự cố gắng của cả hai, cái "khoảng cách vô hình" sẽ không thể ngăn cách họ mãi mãi. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Lê An, như một bông hoa vừa hé nở dưới ánh nắng sớm. Cô ngước nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi, trong lòng tràn ngập hy vọng, nhưng đâu đó, vẫn còn một nỗi lo mơ hồ về những gì anh không nói, về sự thay đổi không thể tránh khỏi của cuộc sống.
***
Hoàng hôn một ngày Chủ Nhật buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Lê An ngồi bên bờ sông quen thuộc, tay ôm chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) đã nguội lạnh. Cuộc gọi với Trần Hạo vừa kết thúc. Giọng anh vẫn trầm, vẫn chậm rãi, nhưng chất chứa một sự mệt mỏi khó tả. Anh đã kể cho cô nghe về áp lực học hành, về những bài kiểm tra khó nhằn, về việc anh phải thức khuya dậy sớm mỗi ngày. Anh không nói trực tiếp, nhưng cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng lời anh nói, sự kiệt sức ẩn sau những câu chuyện anh kể.
"Anh nhớ em nhiều lắm, An à. Cố gắng học thật tốt nhé, rồi anh về." Lời nói cuối cùng của anh vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Nó ấm áp, nhưng cũng khiến cô cảm thấy một nỗi lo mơ hồ. Những điều anh không nói, những khoảng lặng trong cuộc trò chuyện, những tiếng thở dài anh cố gắng che giấu, tất cả đều gợi lên trong cô một sự bất an khó tả. Anh không kể về những người bạn mới, về những hoạt động giải trí hay những buổi đi chơi của anh ở thành phố. Anh chỉ nói về học tập, về áp lực. Điều đó khiến Lê An tự hỏi, liệu cuộc sống của anh ở thành phố chỉ có vậy? Hay anh đang cố giấu giếm điều gì đó, để cô không phải lo lắng?
Mùi phù sa ven sông thoảng vào, quyện lẫn với mùi hương của hoa dại. Gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, mang theo sự tĩnh mịch của buổi tối dần buông. "Anh ấy vẫn nhớ mình... Chỉ là bận quá thôi," Lê An tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Cô tin vào Trần Hạo, tin vào "lời hứa không quên em" của anh. Lịch trình liên lạc đã mang lại cho cô một sự an ủi lớn, một điểm tựa vững chắc giữa những nỗi nhớ và lo lắng. Cô không còn phải chờ đợi trong vô vọng, không còn phải thấp thỏm mỗi khi lá thư đến chậm. Giờ đây, cô biết chính xác khi nào sẽ được nghe giọng anh, khi nào sẽ nhận được thư của anh. Đó là một sự xoa dịu đáng kể, một "nhịp cầu thời gian" đã được bắc qua cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người.
Tuy nhiên, sự xoa dịu ấy chỉ là tạm thời. Trong sâu thẳm, Lê An vẫn cảm nhận được sự mong manh của "sợi dây liên lạc" này. Cô biết, cuộc sống ở thành phố đã và đang thay đổi Trần Hạo. Anh đang sống trong một môi trường hoàn toàn khác, gặp gỡ những con người mới, có những trải nghiệm mà cô không thể chia sẻ. Cô vẫn còn nhớ những lời Bà Mai và cô Sáu đã nói, về việc phải biết "giữ lấy nhau", đừng để "chậm một nhịp" mà lỡ cả đời. Những lời nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo nhẹ nhàng.
Lê An ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím than và cam đỏ cuối cùng. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh, một vài chiếc đèn đường đã bật sáng. Cô khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Cô biết, để duy trì mối quan hệ này, cả hai sẽ phải cố gắng rất nhiều. Trần Hạo phải hy sinh thời gian cá nhân, còn cô phải học cách thấu hiểu và chấp nhận những áp lực mà anh đang gánh chịu. Nhưng liệu sự thấu hiểu và chấp nhận ấy có đủ để lấp đầy "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần, tạo ra bởi sự khác biệt trong cuộc sống hàng ngày, trong những trải nghiệm và suy nghĩ?
Lê An biết, cái "nếu như ngày đó" vẫn còn đó, lẩn khuất trong những suy nghĩ chưa thành lời, trong những nỗi lo chưa gọi tên. Cô chỉ có thể hy vọng rằng, những nỗ lực của cả hai sẽ không biến thành vô vọng, rằng tình yêu của họ sẽ không "chậm một nhịp" quá lâu, để rồi phải nuối tiếc cả một đời. Cô thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả hy vọng và những nỗi niềm chưa thể gọi tên. Bóng tối dần bao trùm, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió thổi nhẹ, như một bản nhạc buồn man mác giữa đêm khuya. Lê An vẫn ngồi đó, trái tim cô mang theo một sự an ủi tạm thời, nhưng nỗi lo mơ hồ về tương lai vẫn cứ lơ lửng, như những đám mây đen đang dần kéo đến sau ánh hoàng hôn rực rỡ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.