Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 115: Nhịp Thở Của Dòng Thư
Trần Hạo ngồi trên chiếc giường tầng kê sát cửa sổ, tấm rèm mỏng màu xanh đã bạc màu vì thời gian không đủ sức ngăn những đợt gió heo may đầu mùa lùa vào. Cái lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ hở của khung cửa sổ cũ kỹ, khiến anh khẽ rùng mình, hai vai vô thức rụt lại. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống đặc quánh, nuốt chửng những đường nét cuối cùng của dãy nhà đối diện, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu từ xa, vàng vọt và yếu ớt, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền kính ố vàng của ô cửa sổ. Ký túc xá giờ đây đã chìm vào sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài ồn ào. Tiếng bước chân rón rén của vài người bạn cùng phòng đi vệ sinh, tiếng lật sách khẽ khàng của một vài người vẫn đang miệt mài học bài đến tận khuya, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, đều đều của cuộc sống thành thị về đêm.
Anh đặt chồng sách Vật Lý dày cộm, bìa đã bong tróc, sang một bên. Mấy cuốn Toán, Hóa, Sinh cũng nằm la liệt xung quanh, như những bức tường vô hình vây kín lấy anh. Anh thở dài một hơi, nặng nhọc, như thể vừa gánh vác cả một ngọn núi. Mùi giấy mực cũ, mùi bụi phấn từ những trang sách đã ngả màu, mùi gỗ mục của chiếc bàn học cũ kỹ cứ quanh quẩn trong không khí, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng tri thức đang đè nặng lên vai anh. Trần Hạo vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Anh cố gắng xua đi sự mỏi mệt đang xâm chiếm từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh. Anh đã học liên tục từ chiều cho đến tận khuya, đầu óc căng như dây đàn, những công thức, định lý, những phương trình hóa học phức tạp vẫn cứ nhảy múa lộn xộn trong tâm trí, không chịu đi vào trật tự, khiến anh cảm thấy choáng váng.
Anh đưa tay với lấy một phong thư được đặt cẩn thận dưới gối, tấm phong bì màu trắng đã sờn nhẹ ở các góc, hằn lên dấu vết của những lần mở ra đóng vào. Từ phong thư phảng phất mùi hương thoang thoảng của thị trấn ven sông, mùi của những cánh đồng lúa sau mưa, mùi của đất ẩm, và cả mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của Lê An. Từng dòng chữ nắn nót, mềm mại, như một lời thì thầm dịu dàng từ quá khứ, đưa anh trở về với những con đường đất quen thuộc, với bờ sông rì rào ngày đêm và cả nụ cười e ấp của cô gái anh vẫn luôn cất giấu trong tim. Anh mở lá thư ra, ánh đèn bàn vàng vọt hắt xuống, làm nổi bật từng nét chữ quen thuộc, từng dấu chấm phẩy được đặt đúng chỗ một cách cẩn thận. Lê An kể về những chuyện nhỏ nhặt ở nhà, về cây xoài trước sân đang ra hoa trắng muốt, về bà Mai vừa khoe cháu nội ở thành phố gửi về quà bánh, về những buổi chiều cô ra sông ngồi một mình, nhìn dòng nước trôi lững lờ và nhớ anh. Cô không quên động viên anh học tập, nhắc anh giữ gìn sức khỏe, và luôn kết thúc bằng câu nói quen thuộc, nhưng mỗi lần đọc lại đều khiến tim anh rung động: "Anh cứ yên tâm học hành nhé, em vẫn ở đây chờ anh."
Đọc đến đó, một nỗi nhớ cồn cào dội về, như một làn sóng lạnh lẽo cuốn lấy trái tim anh giữa đêm khuya thanh vắng. Thị trấn yên bình ấy, những buổi tan học chung đường dưới bóng cây bàng cổ thụ, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, tiếng ếch nhái kêu râm ran, và cả những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô… tất cả như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ cái cách ánh mắt cô lấp lánh khi anh kể chuyện về những cuốn sách anh đọc, nhớ tiếng cười trong trẻo như chuông gió khi anh trêu chọc cô, nhớ cả sự ngại ngùng đáng yêu của cô khi anh vô tình chạm vào tay cô trên chuyến đò ngang. Nỗi nhớ ấy vừa ngọt ngào, như một viên kẹo đường cất giấu từ thuở ấu thơ, vừa day dứt, một lời nhắc nhở về một phần cuộc sống anh đã bỏ lại phía sau, vì một tương lai mà anh tin rằng sẽ tốt đẹp hơn cho cả hai.
Nhưng hiện thực lại là chồng sách vở ngổn ngang, là những bài tập khó nhằn mà anh phải vật lộn giải quyết, là những kỳ thi liên miên với áp lực điểm số nặng nề. Thành phố này, với những tòa nhà cao tầng vươn tới trời xanh như những ngọn núi bê tông khổng lồ, với dòng người hối hả ngược xuôi không ngừng nghỉ, với nhịp sống nhanh đến chóng mặt, đã nuốt chửng phần lớn thời gian và năng lượng của anh. Anh không còn là cậu thiếu niên vô tư dạo bước bên bờ sông, thả những chiếc thuyền giấy ước mơ. Anh là một sinh viên trường chuyên, với tham vọng và áp lực phải thành công, phải chứng tỏ bản thân. Những bài giảng trên lớp đòi hỏi sự tập trung cao độ, những buổi tự học kéo dài đến tận khuya khoắt dưới ánh đèn bàn yếu ớt, những buổi thí nghiệm phức tạp trong phòng lab đầy mùi hóa chất... tất cả đều là những thử thách mà anh phải vượt qua, không một phút giây lơ là. Anh biết, anh phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba để không phụ lòng mong mỏi của gia đình, của thầy cô, và đặc biệt là của Lê An.
Trần Hạo khẽ thở dài, gấp lá thư lại một cách cẩn trọng, đặt nó vào một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn màu, được anh cất giấu kỹ dưới gối, nơi chứa đầy những kỷ niệm quý giá của anh và cô. Anh đưa tay xuống gầm giường, lôi ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da đã sờn, những trang giấy bên trong đã ngả vàng. Đó là cuốn sổ anh dùng để ghi lại lịch trình học tập dày đặc, lịch thi, và cả... lịch liên lạc với Lê An. Anh lật đến trang có ghi chú cẩn thận bằng nét chữ rắn rỏi của mình: "Chủ Nhật hàng tuần: Gọi điện cho An tại bưu điện thành phố. Hai tuần một lần: Gửi thư cho An." Anh lướt ngón tay trên dòng chữ ấy, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi trong lồng ngực lạnh giá. Đó là sợi dây mong manh, là nhịp cầu thời gian mà cả hai đã cố gắng xây dựng, để khoảng cách địa lý không thể chia cắt họ, để "khoảng cách vô hình" không thể nuốt chửng tình cảm của họ.
Anh biết, anh đã hứa với Lê An, hứa sẽ không quên cô. Và anh sẽ giữ lời hứa đó, dù có khó khăn đến mấy, dù có phải hy sinh bao nhiêu thời gian và công sức. Anh nhặt cây bút bi, đặt tờ giấy trắng tinh lên mặt bàn. Mực bút bi xanh lướt nhẹ trên trang giấy, nhưng những dòng chữ đầu tiên lại khó khăn đến lạ, như thể có một bức tường vô hình chắn ngang. Anh muốn kể cho cô nghe về cuộc sống của mình, nhưng những gì anh trải qua lại quá khác biệt so với thế giới yên bình, chậm rãi của cô. Anh không muốn cô lo lắng, cũng không muốn cô cảm thấy xa lạ hay tự ti vì không thể chia sẻ những điều đó. Anh cố gắng chọn lọc những điều có thể chia sẻ, những câu chuyện đơn giản, những lời động viên. Anh viết về những buổi học, về những điều anh học được, về những khó khăn anh đối mặt. Anh viết về những ước mơ, về tương lai mà anh đang cố gắng kiến tạo, một tương lai có cô trong đó. Nhưng anh cũng không quên nhắc đến cô, nhắc đến những kỷ niệm cũ "bên bờ sông cũ", nhắc đến lời hứa anh đã trao.
Anh viết thật chậm, thật cẩn thận, cố gắng truyền tải hết tấm lòng mình vào từng câu chữ, như gửi gắm một phần linh hồn vào đó. Dù mệt mỏi rã rời, dù áp lực từ mọi phía, nhưng khi nghĩ đến Lê An, nghĩ đến nụ cười của cô khi nhận được thư anh, nghĩ đến niềm vui của cô khi nghe giọng anh, anh lại có thêm động lực. Anh biết, những dòng chữ này, những cuộc gọi ngắn ngủi này, chính là hơi thở, là nhịp đập của mối quan hệ giữa hai người, là cách duy nhất để họ giữ chặt lấy nhau giữa muôn vàn thử thách và cám dỗ của cuộc sống mới. Anh hy vọng, hy vọng rằng những nỗ lực này sẽ không phải là vô vọng, rằng tình yêu của họ sẽ không "chậm một nhịp" quá lâu, để rồi phải nuối tiếc cả một đời, với những "lời nói không thành" còn mãi trong lòng. Anh đặt bút xuống, nhìn những dòng chữ đã phủ kín gần hết trang giấy. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng đâu đó, vẫn là nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai, về những điều chưa thể đoán định. Liệu những cố gắng này có đủ để chống lại dòng chảy của thời gian và sự xa cách? Anh tự hỏi, rồi lại vùi mình vào sách vở, để những con số và công thức tạm thời xua đi những suy tư miên man, dù chỉ là trong chốc lát.
***
Sáng Chủ Nhật, nắng nhẹ trải vàng khắp con đường đất dẫn vào bưu điện thị trấn. Những tia nắng đầu ngày xuyên qua kẽ lá của những cây bàng cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đường còn ẩm hơi sương đêm. Trời trong xanh, không một gợn mây, báo hiệu một ngày cuối tuần thật yên bình, một sự tương phản rõ rệt với sự hối hả của thành phố. Lê An bước đi trên con đường quen thuộc, tiếng dép lẹt xẹt trên đất khô nghe thật êm tai. Lòng cô hồi hộp khôn tả, một cảm giác nôn nao thường trực mỗi khi đến ngày hẹn nhận thư. Dù đã có lịch trình rõ ràng, dù biết chắc rằng Trần Hạo sẽ không thất hứa, nhưng mỗi lần đến bưu điện, cô vẫn không khỏi mong chờ, cái cảm giác ấy, nó giống như việc chờ đợi một điều kỳ diệu, dù biết chắc điều kỳ diệu ấy sẽ đến. Nó là niềm vui giản dị, là sự an ủi lớn lao giữa những nỗi nhớ chất chồng.
Khi cô bước vào, mùi giấy mực cũ, mùi phong bì và tem thư quen thuộc xộc vào mũi, gợi lên một sự bình yên đến lạ. Bưu điện thị trấn không quá đông đúc như bưu điện thành phố mà Trần Hạo từng tả, chỉ có vài người đang xếp hàng gửi thư, gửi bưu phẩm, tiếng nói chuyện rì rầm đủ nghe. Lê An nhận ra bà Mai, người hàng xóm thân thiết, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi, đang đứng trước quầy, tay cầm một phong thư đã dán tem cẩn thận. Bà thường gửi thư cho con trai đang làm việc ở xa, nên việc gặp bà ở đây không có gì lạ lẫm.
"Chào bà Mai ạ," Lê An cất tiếng chào, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, mang theo cả sự vui vẻ của một cô gái đang yêu.
Bà Mai quay lại, đôi mắt nheo cười đầy trìu mến khi nhìn thấy Lê An. Nụ cười của bà như xua đi cái không khí có phần trang trọng của bưu điện. "Ối chà, con bé An đấy ư? Lại đến nhận thư của thằng Hạo à con?" Giọng bà vẫn tự nhiên, chất phác, nhưng câu hỏi lại chứa đựng một chút tò mò kín đáo, cùng với sự quan tâm chân thành. Bà nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến, như thể nhìn đứa cháu gái trong nhà, đứa cháu mà bà đã chứng kiến lớn lên từng ngày. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Thằng Hạo nó đi học xa, con bé cứ héo hon cả người, trông gầy đi nhiều đó nha."
Lê An khẽ đỏ mặt, nụ cười ngượng ngùng nở trên môi. "Dạ, con đến xem có thư không ạ." Cô tránh né câu hỏi về chuyện "có đôi có cặp", dù trong lòng, hình bóng Trần Hạo vẫn luôn hiện hữu, rõ nét hơn bao giờ hết. Cô biết bà Mai chỉ có ý tốt, nhưng những lời nói ấy lại vô tình chạm vào nỗi lo lắng mơ hồ về "khoảng cách vô hình" giữa cô và anh, về những gì có thể thay đổi khi hai người ở quá xa nhau. Cô không muốn bà Mai nhận ra sự b��t an ấy trong ánh mắt mình.
Cô tiến đến quầy, trình chứng minh thư và nói tên. Cô nhân viên bưu điện, cô Sáu với mái tóc búi cao và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, lật lật chồng thư một cách chậm rãi, quen thuộc. "Lê An à? Có đây, một lá từ thành phố." Cô Sáu mỉm cười hiền hậu, đưa cho Lê An một phong bì màu trắng, nét chữ quen thuộc, rắn rỏi nhưng vẫn toát lên vẻ cẩn trọng của Trần Hạo hiện rõ trên đó.
Trái tim Lê An đập rộn ràng, một niềm vui sướng không thể kìm nén lan tỏa khắp lồng ngực. Cô vội vàng nhận lấy lá thư, cảm ơn cô Sáu rối rít. "Cảm ơn cô ạ!" Giọng cô reo lên, không giấu được sự phấn khích.
Bà Mai vẫn đứng đó, nhìn Lê An với ánh mắt đầy thấu hiểu, dường như bà đã thấy rất nhiều câu chuyện tình yêu qua những phong thư như thế này. "Thằng Hạo nó vẫn giỏi giang như ngày nào. Con bé cứ yên tâm nhé. Tình cảm mà bền chặt thì xa mấy cũng thành gần thôi. Nhưng mà," bà khẽ hạ giọng, ánh mắt thoáng chút xa xăm, "cũng phải biết giữ lấy nhau, đừng để 'chậm một nhịp' mà lỡ cả đời, con nhé." Bà nói, nhưng trong giọng nói lại mang một chút gì đó của sự từng trải, của những điều đã qua, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Lê An mà còn cho chính bản thân bà.
Lê An chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ. "Dạ, con cảm ơn bà ạ." Cô biết, bà Mai muốn an ủi cô, muốn truyền cho cô niềm tin, nhưng những lời khuyên ấy lại càng khiến cô suy nghĩ nhiều hơn, càng khắc sâu hơn những nỗi lo thầm kín. Cô vẫn còn nhớ những lời Bà Mai và cô Sáu đã nói từ những lần trước, về việc phải biết "giữ lấy nhau", đừng để "chậm một nhịp" mà lỡ cả đời. Những lời nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo nhẹ nhàng, một tiếng chuông báo động vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn.
Không thể chờ đợi thêm, Lê An vội vàng rời khỏi bưu điện, như thể sợ rằng nếu cô chậm trễ, niềm vui sẽ tan biến. Cô đi bộ nhanh về phía bờ sông quen thuộc, nơi cô thường ngồi mỗi khi có chuyện vui buồn, nơi cô đã cùng Trần Hạo trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ. Nơi đó, tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát, tiếng gió thổi nhẹ qua những rặng cây phi lao, luôn là những người bạn đồng hành thầm lặng, lắng nghe những tâm tư của cô.
Cô tìm một tảng đá phẳng lì, nhẵn nhụi vì dòng nước xô đẩy qua năm tháng, ngồi xuống. Cái nắng ấm áp của buổi sáng Chủ Nhật mơn man trên da, xua tan đi cái lạnh se sắt của gió heo may đầu mùa. Hít thở sâu mùi phù sa, mùi nước sông, cô bóc phong thư một cách cẩn trọng, tỉ mỉ, như thể sợ làm hỏng một báu vật vô giá. Lá thư ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn một trang giấy, nhưng từng câu chữ đều chứa đựng sự quan tâm và nỗi nhớ của Trần Hạo, sự cố gắng của anh. Anh kể về những buổi học căng thẳng ở trường chuyên, về những kỳ thi sắp tới, về việc anh phải thức khuya dậy sớm để học bài. Anh không kể nhiều về những người bạn mới hay những hoạt động giải trí ở thành phố, chỉ tập trung vào việc học, vào những mục tiêu anh đang theo đuổi.
"Anh biết em lo lắng cho anh. Nhưng em cứ yên tâm nhé, anh vẫn ổn. Anh nhớ em nhiều lắm, An à. Cố gắng học thật tốt, rồi anh về. Chờ anh nhé, An của anh."
Đọc đến dòng cuối cùng, Lê An khẽ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi, như một bông hoa vừa hé nở dưới ánh nắng sớm. Cô ngước nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, trong lòng tràn ngập hy vọng, một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định. Dù lá thư ngắn gọn, dù anh không kể những điều cô mong muốn được nghe, dù "lời nói không thành" vẫn còn đó những khoảng trống, nhưng chỉ cần biết anh vẫn nhớ cô, vẫn dành thời gian để viết thư, để giữ lời hứa, vậy là đủ.
Cô tin vào Trần Hạo, tin vào "lời hứa không quên em" của anh. Lịch trình liên lạc đã mang lại cho cô một sự an ủi lớn, một điểm tựa vững chắc giữa những nỗi nhớ và lo lắng. Cô không còn phải chờ đợi trong vô vọng, không còn phải thấp thỏm mỗi khi lá thư đến chậm. Giờ đây, cô biết chính xác khi nào sẽ được nghe giọng anh, khi nào sẽ nhận được thư của anh. Đó là một sự xoa dịu đáng kể, một "nhịp cầu thời gian" đã được bắc qua cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một nhịp cầu được xây bằng niềm tin và sự cố gắng của cả hai.
Tuy nhiên, sự xoa dịu ấy chỉ là tạm thời. Trong sâu thẳm, Lê An vẫn cảm nhận được sự mong manh của "sợi dây liên lạc" này, như một sợi chỉ mỏng manh có thể đứt bất cứ lúc nào trước sóng gió cuộc đời. Cô biết, cuộc sống ở thành phố đã và đang thay đổi Trần Hạo. Anh đang sống trong một môi trường hoàn toàn khác, gặp gỡ những con người mới, có những trải nghiệm mà cô không thể chia sẻ. Anh chỉ nói về học tập, về áp lực, về những mục tiêu to lớn. Điều đó khiến Lê An tự hỏi, liệu cuộc sống của anh ở thành phố chỉ có vậy? Hay anh đang cố giấu giếm điều gì đó, để cô không phải lo lắng? Hay anh đã có những điều mới mẻ mà cô không thuộc về?
Cái "nếu như ngày đó" vẫn còn đó, lẩn khuất trong những suy nghĩ chưa thành lời, trong những nỗi lo chưa gọi tên. Cô chỉ có thể hy vọng rằng, những nỗ lực của cả hai sẽ không biến thành vô vọng, rằng tình yêu của họ sẽ không "chậm một nhịp" quá lâu, để rồi phải nuối tiếc cả một đời. Lê An thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả hy vọng và những nỗi niềm chưa thể gọi tên, hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào của dòng sông. Cô vẫn ngồi đó, trái tim cô mang theo một sự an ủi tạm thời, nhưng nỗi lo mơ hồ về tương lai vẫn cứ lơ lửng, như những đám mây đen đang dần kéo đến sau ánh hoàng hôn rực rỡ, dù bây giờ mới chỉ là buổi sáng trong xanh.
***
Tối Chủ Nhật. Mưa lất phất, không khí ẩm ướt bao trùm thành phố. Những hạt mưa nhỏ li ti như những sợi chỉ bạc giăng mắc khắp nơi, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo, những ánh đèn đường trở nên nhòe nhoẹt. Dù không quá lớn, chỉ là một cơn mưa phùn dai dẳng, nhưng nó đủ để làm ướt sũng bất cứ ai không có ô hoặc áo mưa, đủ để khiến cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào không ngớt trên những con đường ngập tràn ánh đèn neon, ánh đèn phản chiếu trên mặt đường ướt át. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm gừ, tiếng cười nói vọng ra từ những quán ăn, quán cà phê ven đường... tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của thành phố không ngủ, ngay cả trong đêm mưa.
Trần Hạo chạy vội vã trên vỉa hè, chiếc cặp sách cũ kỹ ôm chặt trước ngực, cố gắng che chắn những cuốn vở bên trong khỏi những hạt mưa đang thi nhau trút xuống. Mái tóc anh bết lại vì nước mưa, vài giọt nước lạnh lẽo chảy dọc xuống thái dương, rồi thấm vào cổ áo, khiến da thịt anh nổi da gà. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục đã ướt sũng, dính chặt vào người, khiến anh cảm thấy lạnh thấu xương, một cảm giác buốt giá không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu bên trong. Anh vừa hoàn thành một buổi học thêm kéo dài hơn dự kiến, những kiến thức mới mẻ, khó nhằn vẫn còn quay cuồng trong đầu anh, và thời gian hẹn gọi điện cho Lê An đã điểm. Đồng hồ đeo tay chỉ bảy giờ mười lăm phút tối, anh đã chậm mất mười lăm phút. Mười lăm phút ấy, đối với anh, là cả một sự áy náy, một nỗi lo sợ vô hình.
Bưu điện thành phố nằm ngay trên một con phố lớn, biển hiệu cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bên trong. Anh ít khi ghé qua, chỉ những khi cần liên lạc với Lê An theo lịch trình, anh mới chạy đến đây. Hôm nay, nó hiện ra trước mắt anh như một bến cảng cuối cùng, nơi anh có thể neo đậu con thuyền tâm hồn mình sau một tuần học tập căng thẳng, nơi anh có thể tìm thấy một chút bình yên giữa những bộn bề. Anh bước vào, hơi thở dồn dập, cơ thể run lên vì lạnh. Mùi khói bụi của thành phố hòa lẫn với mùi ẩm mốc của nước mưa, mùi giấy tờ cũ kỹ và cả mùi kim loại từ những chiếc điện thoại công cộng tạo nên một thứ mùi khó chịu, nhưng anh không còn tâm trí nào để bận tâm. Tất cả sự tập trung của anh đổ dồn vào việc tìm một buồng điện thoại trống.
Anh nhanh chóng tìm đến khu vực buồng điện thoại công cộng. Hầu hết các buồng đều có người, tiếng nói chuyện ồn ào, xen lẫn tiếng nhạc từ những cửa hàng gần đó. Anh thở phào khi thấy một buồng trống ở góc khuất, như một ốc đảo nhỏ giữa biển người. Vội vàng bước vào, đóng cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cách ly anh khỏi thế giới ồn ào bên ngoài. Anh lấy từ trong túi quần ra một vài đồng xu lẻ, những đồng xu lạnh ngắt vì hơi ẩm. Ngón tay anh run rẩy bấm từng số điện thoại quen thuộc của Lê An, từng số một, chậm rãi và cẩn trọng.
Tiếng "tút... tút..." kéo dài như vô tận, khiến tim anh thắt lại. Liệu cô có còn chờ anh không? Liệu cô có nghĩ anh đã quên lời hứa? Những suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu anh, khiến nỗi lo lắng càng thêm lớn, chen lẫn với sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Rồi, sau vài hồi chuông, một giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, quen thuộc đến mức khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ, vang lên: "A lô?"
"An à? Anh đây. Anh xin lỗi, anh hơi chậm một chút." Giọng Trần Hạo có chút mệt mỏi, xen lẫn sự hụt hơi vì vừa chạy. Anh cố gắng nén lại tiếng thở dài, điều chỉnh giọng mình để nghe có vẻ bình thường nhất có thể, không muốn để lộ sự kiệt sức của mình.
"Hạo đấy à? Em vẫn chờ anh mà. Anh không sao chứ? Giọng anh nghe có vẻ mệt mỏi lắm." Giọng Lê An vẫn dịu dàng, nhưng cô vẫn đủ tinh tế để nhận ra sự khác lạ trong giọng anh, sự quan tâm của cô thể hiện rõ qua từng lời nói.
"Anh không sao. Chỉ là... vừa mới học xong, chạy vội đến đây nên hơi thở dốc một chút thôi." Trần Hạo nói, cố gắng tỏ ra vui vẻ, thậm chí nở một nụ cười gượng gạo mà Lê An không thể thấy. Anh không muốn cô lo lắng. Anh không muốn cô biết anh đã vất vả thế nào, đã mệt mỏi ra sao, những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Anh chỉ muốn cô biết rằng anh vẫn ổn, và anh vẫn luôn nhớ về cô, vẫn giữ lời hứa. "Em ở nhà thế nào? Mọi chuyện vẫn tốt chứ?"
Lê An kể cho anh nghe về những chuyện nhỏ nhặt ở thị trấn, về những buổi chiều cô ra sông ngồi, ngắm nhìn dòng nước trôi lững lờ, về việc bà Mai lại hỏi bao giờ anh về, về những bông hoa dại ven đường vừa nở rộ. Giọng cô trong trẻo, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang mệt mỏi của anh. Anh lắng nghe, cố gắng hình dung ra nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh của cô, hình dung ra khung cảnh yên bình mà anh đã bỏ lại phía sau. Anh ước gì mình có thể ở đó, bên cạnh cô, cùng cô ngắm nhìn hoàng hôn trên sông, cùng cô chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt. Cái "nếu như ngày đó" chợt thoáng qua trong đầu anh, nếu ngày đó anh không lên thành phố, liệu mọi chuyện có khác?
"Anh Hạo này," Lê An nói, giọng cô khẽ trầm xuống, mang theo một chút lo lắng. "Anh học hành có vất vả lắm không? Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng có thức khuya quá, em lo cho anh lắm."
"Anh biết mà." Trần Hạo trả lời, giọng trầm ấm. "Em cũng vậy nhé. Anh... anh nhớ em nhiều lắm." Anh nói câu cuối cùng một cách khẽ khàng, như một lời thì thầm chỉ dành riêng cho cô, một lời thú nhận chân thật nhất giữa bộn bề cuộc sống.
Đúng lúc đó, cánh cửa buồng điện thoại khẽ mở ra. Một bóng người cao ráo, ăn mặc lịch sự, nở một nụ cười quen thuộc bước ngang qua. Đó là Hà Minh, bạn cùng lớp của Trần Hạo, với vẻ ngoài bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn tự tin. Hà Minh vừa bước ra từ một cửa hàng tiện lợi gần đó, tay cầm một chai nước khoáng. Ánh mắt anh ta lướt qua buồng điện thoại, thoáng dừng lại ở Trần Hạo đang áp tai vào ống nghe, người ướt sũng và có vẻ mệt mỏi. Nụ cười trên môi Hà Minh hơi giãn ra, mang theo một chút gì đó khó hiểu, một sự tò mò kín đáo mà Trần Hạo không thể nắm bắt được. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn," Hà Minh khẽ lẩm bẩm đủ nghe, rồi chỉ khẽ gật đầu chào hỏi xã giao, tiếp tục bước đi, nhưng cái nhìn ấy đã kịp thu vào toàn bộ cảnh tượng Trần Hạo đang gọi điện thoại, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng che giấu cảm xúc.
Trần Hạo khẽ giật mình, một cảm giác khó chịu len lỏi. Anh chỉ gật đầu đáp lại Hà Minh một cách qua loa, ánh mắt tránh né, rồi quay trở lại với cuộc trò chuyện của mình, cố gắng duy trì sự bình thản. "An à, anh phải cúp máy đây. Sắp hết giờ rồi." Anh nói dối, bởi vì anh không muốn Hà Minh nghe thấy bất cứ điều gì, không muốn những chuyện riêng tư của mình bị bạn bè ở thành phố bàn tán, bị thêu dệt. Anh không muốn những ánh mắt tò mò, những lời xì xào ảnh hưởng đến cô.
"Dạ. Anh giữ gìn sức khỏe nhé. Em... em cũng nhớ anh." Giọng Lê An có chút hụt hẫng, cô dường như cảm nhận được sự vội vã của anh, nhưng cô vẫn thấu hiểu. Cô biết anh bận, biết anh phải giữ gìn hình ảnh, biết anh đang ở một nơi khác biệt hoàn toàn với cô. "Tuần sau anh gọi lại cho em nhé."
"Anh biết rồi. Tạm biệt em." Trần Hạo đặt ống nghe xuống, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mong manh, như cắt đứt một phần của chính anh.
Anh đứng trong buồng điện thoại, cảm giác lạnh lẽo từ bộ quần áo ướt sũng càng thêm tê tái, thấm vào từng tế bào. Tiếng xe cộ ồn ào bên ngoài dường như càng lớn hơn, nuốt chửng sự tĩnh lặng của khoảnh khắc vừa rồi, nuốt chửng cả những cảm xúc anh vừa trải qua. Cái nhìn thoáng qua của Hà Minh, nụ cười "khó hiểu" kia, cứ vương vấn trong tâm trí Trần Hạo, như một điềm báo không lành. Anh biết, môi trường ở thành phố này rất khác. Những người bạn mới, những mối quan hệ xã giao phức tạp, tất cả đều có thể tạo ra những rắc rối không đáng có. Anh không muốn Lê An bị ảnh hưởng bởi những điều đó. Anh không muốn cô phải nghe những điều không hay, những tin đồn về "bạn gái mới" ở thành phố mà anh biết chắc là không có thật, nhưng lại có thể gây ra nỗi lo lắng, sự hiểu lầm, làm rạn nứt niềm tin mong manh của cô. Anh biết, "khoảng cách vô hình" không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách của những lời nói không thành, của những điều không thể chia sẻ, của những nghi ngờ không tên.
Anh bước ra khỏi bưu điện, hòa mình vào dòng người hối hả dưới cơn mưa lất phất. Cái lạnh buốt của gió, mùi khói bụi và mưa, cùng với sự mệt mỏi rã rời, tất cả như muốn nhấn chìm anh, muốn kéo anh xuống tận cùng của sự kiệt sức. Anh biết, việc duy trì lịch trình này ngày càng khó khăn và đòi hỏi sự hy sinh lớn. Việc phải "chạy vội", "người ướt sũng" để kịp cuộc gọi định kỳ không phải là lần đầu, và anh cảm nhận được rằng những tình huống tương tự sẽ còn tái diễn, sẽ bào mòn ý chí của anh theo thời gian. Đôi lúc, anh cảm thấy kiệt sức, muốn buông xuôi, muốn chỉ đơn giản là vùi mình vào giấc ngủ sâu để quên đi mọi áp lực, mọi trách nhiệm. Nhưng rồi, hình ảnh Lê An, giọng nói của cô, nụ cười của cô lại hiện lên, tiếp thêm sức mạnh cho anh, một sức mạnh khó tả. Anh không thể bỏ cuộc. Anh đã hứa.
Anh vẫn còn nhớ câu nói của Lê An, "thích thì không đủ." Anh không muốn tình yêu của mình với cô cũng vì "chậm một nhịp" mà trở nên không đủ, trở thành một sự nuối tiếc mãi mãi. Anh biết, cái "nếu như ngày đó" vẫn còn đó, lẩn khuất trong những suy nghĩ chưa thành lời, trong những nỗi lo chưa gọi tên. Anh chỉ có thể hy vọng rằng, những nỗ lực của cả hai sẽ không biến thành vô vọng, rằng sợi dây liên lạc mà họ đang cố gắng duy trì sẽ không đứt gãy giữa dòng đời hối hả này, giữa những cám dỗ và thử thách của một thế giới hoàn toàn mới. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hơn cả sự mệt mỏi thể xác, mang theo cả hy vọng và những nỗi niềm chưa thể gọi tên. Dưới làn mưa đêm của thành phố, Trần Hạo bước đi, bóng anh đổ dài, cô đơn và kiên định, như một người lữ hành đang lạc giữa hai thế giới, một thế giới của hiện tại đầy áp lực và một thế giới của quá khứ đầy hoài niệm, nơi có Lê An đang chờ. Anh siết chặt chiếc cặp sách, như siết chặt một lời hứa, một niềm tin vào một tương lai mà anh vẫn chưa thể nhìn rõ, một tương lai mà anh tin rằng có cả cô và anh.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.