Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 116: Thế Giới Của Anh Đang Rộng Lớn Hơn

Dưới làn mưa đêm của thành phố, Trần Hạo bước đi, bóng anh đổ dài, cô đơn và kiên định, như một người lữ hành đang lạc giữa hai thế giới, một thế giới của hiện tại đầy áp lực và một thế giới của quá khứ đầy hoài niệm, nơi có Lê An đang chờ. Anh siết chặt chiếc cặp sách, như siết chặt một lời hứa, một niềm tin vào một tương lai mà anh vẫn chưa thể nhìn rõ, một tương lai mà anh tin rằng có cả cô và anh. Mùi khói bụi trộn lẫn với hơi ẩm của mưa tạo nên một thứ mùi đặc trưng của thành phố, khác xa cái mùi ngai ngái của đất bùn sau mưa ở quê nhà. Từng giọt mưa lất phất chạm vào mặt, lạnh buốt nhưng không đủ để dập tắt ngọn lửa nhỏ bé của trách nhiệm và tình yêu vẫn cháy âm ỉ trong lòng. Anh biết, việc duy trì sợi dây liên lạc mong manh này không chỉ là một nỗ lực, mà còn là một cuộc chiến dai dẳng với thời gian, với khoảng cách, và với cả chính sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh từng ngày.

Khi về đến ký túc xá, đồng hồ đã chỉ quá mười giờ đêm. Trần Hạo rón rén mở cửa phòng, cố gắng không gây tiếng động làm phiền bạn cùng phòng. Căn phòng nhỏ, ẩm thấp, ba chiếc giường tầng kê sát vào nhau, và ba chiếc bàn học nhỏ đặt đối diện, mỗi chiếc được chiếu sáng bởi một ngọn đèn bàn. Mùi ẩm mốc hòa với mùi sách vở cũ kỹ, tạo nên một không khí đặc quánh của sự học hành và thiếu thốn. Hai người bạn cùng phòng của anh, Quân và Hà Minh, vẫn đang cặm cụi bên chồng sách. Quân đã gục đầu ngủ thiếp đi trên bàn từ lúc nào, cuốn sách giáo khoa vẫn mở. Còn Hà Minh thì khác, cậu ta vẫn ngồi thẳng lưng, đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn, tay thoăn thoắt gõ bút xuống trang giấy. Trần Hạo thoáng nhìn thấy sự tập trung đến đáng sợ trên gương mặt Hà Minh, một sự tập trung không cho phép bất kỳ sự xao nhãng nào. Anh hiểu rằng, ở cái môi trường này, ai cũng là những người ưu tú, những con người khao khát khẳng định mình, và sự cạnh tranh diễn ra không ngừng, ngay cả trong từng hơi thở, từng nhịp bút.

Anh lặng lẽ thay quần áo ướt, cảm giác lạnh lẽo dần tan đi, nhưng sự mệt mỏi thì vẫn còn đó, ngấm vào tận xương tủy. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp trước bàn học, nơi chồng sách vở cao ngất đang chờ đợi anh. Anh không vội vàng mở sách. Thay vào đó, anh chậm rãi lấy ra lá thư của Lê An từ trong cặp. Những nét chữ tròn trịa, quen thuộc hiện lên dưới ánh đèn vàng vọt, xoa dịu phần nào những áp lực đang đè nặng. Đọc xong, một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng ngay sau đó là một cái thở dài, nặng trĩu. Anh nghĩ về những lời cô viết, về cuộc sống yên bình ở thị trấn, về những buổi chiều cô giúp bà Mai tưới cây, về những câu chuyện hàng xóm. Tất cả thật giản dị, thật thân thuộc, khác xa với những gì anh đang phải đối mặt mỗi ngày.

Anh cầm cây bút lên, đặt xuống vài lần, gạch xóa những dòng đầu tiên trên trang giấy trắng. Anh muốn viết thật nhiều, muốn kể cho cô nghe về những điều anh đã trải qua, về áp lực học tập, về những người bạn mới thông minh, về những bài kiểm tra khó nhằn. Nhưng rồi anh lại ngập ngừng. Anh không muốn Lê An lo lắng. Cô đã đủ thiệt thòi rồi, khi anh không thể ở bên cô mỗi ngày. Anh không muốn gieo thêm vào lòng cô những nỗi bất an không đáng có. "Làm sao để kể về một kỳ thi quan trọng sắp tới, về một dự án nhóm căng thẳng mà không khiến cô ấy cảm thấy mình đang bị bỏ lại phía sau, hay đang xa cách dần?" anh tự hỏi. Anh biết, Lê An là một cô gái nhạy cảm. Cô sẽ cảm nhận được sự thay đổi, dù chỉ là qua từng câu chữ.

Anh liếc nhìn Hà Minh một lần nữa. Cậu ta vẫn đang miệt mài, không một chút xao nhãng. Ánh mắt Hà Minh như một lời nhắc nhở không lời về sự khắc nghiệt của môi trường này. Những người như Hà Minh, họ không chỉ thông minh mà còn rất chăm chỉ, rất quyết tâm. Cuộc sống ở đây là một cuộc đua không ngừng nghỉ. Nếu anh lơ là, anh sẽ bị tụt lại. Nếu anh không đủ mạnh mẽ, anh sẽ bị nhấn chìm. Anh không thể để điều đó xảy ra. Anh đã hứa với bản thân, với gia đình, và đặc biệt là với Lê An, rằng anh sẽ thành công.

Cuộc gọi vội vàng ở bưu điện chiều nay, cái nhìn khó hiểu của Hà Minh, tất cả đều khiến anh thêm phần cảnh giác. Anh không muốn những chuyện riêng tư của mình trở thành đề tài bàn tán, nhất là khi nó liên quan đến Lê An. Anh sợ những lời đồn thổi, những hiểu lầm không đáng có sẽ đến tai cô, làm rạn nứt niềm tin mong manh mà họ đang cố gắng vun đắp. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là những điều không thể nói, những gánh nặng không thể chia sẻ, những lo lắng không tên. Anh nhớ đến câu nói của Lê An, "thích thì không đủ." Anh không muốn tình yêu của mình với cô cũng vì "chậm một nhịp" mà trở nên không đủ. Anh không muốn "nếu như ngày đó" lại trở thành một câu nói đầy tiếc nuối trong tương lai.

Trần Hạo cố gắng chọn những từ ngữ tích cực, những câu chuyện vui vẻ về trường lớp, về bạn bè mới, nhưng vẫn khéo léo lồng ghép vào đó sự bận rộn và những thách thức. Anh viết về những môn học mới lạ, về những kiến thức thú vị, về những ước mơ lớn lao mà anh đang theo đuổi. Anh cố gắng vẽ nên một bức tranh tươi sáng, nhưng bên trong anh biết, bức tranh đó còn có những mảng màu tối của áp lực, của sự cô đơn, của những đêm thức trắng. Mùi mực mới từ cây bút anh đang cầm, mùi giấy mới từ trang thư anh đang viết, tất cả đều gợi lên một cảm giác về sự khởi đầu, nhưng cũng là sự khởi đầu của một hành trình đầy gian nan. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hơn cả sự mệt mỏi thể xác, mang theo cả hy vọng và những nỗi niềm chưa thể gọi tên. Anh vẫn còn nhớ như in cái cảm giác lạnh buốt khi rời khỏi buồng điện thoại, cái cảm giác đó như một lời cảnh báo, rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Anh đặt cây bút xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ ký túc xá, nơi ánh đèn đường thành phố vẫn rực rỡ, nhưng lại càng làm nổi bật sự cô đơn của một người trẻ đang cố gắng vươn lên giữa dòng đời hối hả. Anh biết, anh phải mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả Lê An, cho cái "chúng ta" mà anh vẫn luôn giữ trong tim.

***

Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, ánh hoàng hôn dịu dàng trải dài trên mái ngói rêu phong của căn nhà nhỏ. Lê An ngồi bên cửa sổ, nơi những chậu hoa mười giờ đang khoe sắc rực rỡ. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Bà Mai đang lúi húi tưới cây ở phía vườn sau, tiếng nước chảy róc rách xen lẫn tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống thôn quê. Cảnh vật yên bình, nhưng lòng Lê An lại dậy sóng. Cô cẩn thận mở lá thư của Trần Hạo, từng nét chữ quen thuộc như đưa cô đến một thế giới khác, một thế giới mà cô chỉ có thể hình dung qua lời kể của anh. Ban đầu là sự háo hức, một niềm vui sướng khi nhận được tin tức từ người mình thương, nhưng dần thay bằng một nỗi bâng khuâng khó tả, một cảm giác lo lắng mơ hồ.

Lê An đọc đi đọc lại lá thư, từng câu chữ như thấm vào tâm can cô. Trần Hạo đã cố gắng viết những điều tích cực, những chuyện vui vẻ, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự căng thẳng ẩn chứa trong từng dòng. Anh kể về những môn học mới, về những kiến thức khó, về những người bạn "rất thông minh và chăm chỉ". Anh nhắc đến những từ như "áp lực", "cạnh tranh", "thức khuya", "dự án lớn" dù đã cố gắng giảm nhẹ. Cô vuốt ve phong thư, cảm nhận từng đường gân trên giấy, như muốn chạm vào thế giới mà anh đang sống.

"Anh ấy đang sống một cuộc đời quá khác mình rồi sao?" Lê An thầm hỏi, một nỗi sợ hãi chớm nở trong lòng. Cô nhìn ra vườn, nơi bà Mai vẫn đang kiên nhẫn chăm sóc từng luống cây. Cuộc sống của cô thật giản dị, thật yên bình. Mỗi sáng thức dậy, cô phụ giúp bà Mai việc nhà, rồi ra vườn tưới cây, đọc sách, thỉnh thoảng ra chợ giúp bà bán hàng. Buổi chiều, cô lại ra bờ sông, ngồi nhìn dòng nước trôi, nhớ về những kỷ niệm cũ. Mọi thứ cứ thế trôi qua nhẹ nhàng, chậm rãi. Nhưng Trần Hạo thì khác. Thế giới của anh bây giờ là những tòa nhà cao tầng, những con đường đông đúc, những giờ học căng thẳng, những kỳ thi cam go, những giấc mơ lớn lao.

Cô nhớ lại buổi tối hôm đó, khi Trần Hạo gọi điện. Giọng anh có chút mệt mỏi, xen lẫn vội vã. Cô cảm nhận được sự gấp gáp của anh, dù anh đã cố gắng che giấu. Cô biết anh bận, biết anh phải giữ gìn hình ảnh, biết anh đang ở một nơi khác biệt hoàn toàn với cô. "Anh phải cúp máy đây. Sắp hết giờ rồi," câu nói đó vẫn văng vẳng trong tai cô. Và rồi tiếng "cạch" khô khốc khi anh đặt ống nghe xuống, như cắt đứt sợi dây liên lạc mong manh, như cắt đứt một phần của chính cô.

Lê An gấp lá thư lại, đặt lên ngực. Mùi mực và giấy mới từ lá thư của anh, hòa quyện với mùi hoa nhài trong gió, tạo nên một hỗn hợp vừa thân thuộc vừa xa lạ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra cảnh anh đang học bài giữa chồng sách vở cao ngất, dưới ánh đèn vàng vọt, trong căn phòng ký túc xá chật chội. Cô hình dung ra anh đang miệt mài với những bài toán khó, với những dự án mà cô không thể hiểu. Cô hình dung ra những người bạn mới của anh, những người thông minh và tài giỏi như Hà Minh, những người đang cùng anh chia sẻ những áp lực, những ước mơ. Và rồi cô thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng giữa những hình dung đó.

Cô cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Liệu cô có đủ sức để theo kịp anh? Liệu cô có thể hiểu được thế giới của anh, hay anh sẽ dần xa cách, vượt ra khỏi tầm với của cô? Cô sợ hãi cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách của những suy nghĩ, của những trải nghiệm, của những ước mơ. Cô sợ rằng những "lời nói không thành" sẽ ngày càng chất chồng, tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra rằng cô không còn phù hợp với thế giới rộng lớn của anh nữa.

Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một vệt màu cam đỏ cuối cùng trên nền trời. Gió thổi mạnh hơn, làm những cành cây trước nhà xào xạc. Lê An thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi lo lắng không thể nói thành lời. Cô biết, Trần Hạo đang rất cố gắng, và cô cũng vậy. Nhưng liệu những nỗ lực của họ có đủ để chống lại dòng chảy khắc nghiệt của cuộc đời? Cô siết chặt lá thư trong tay, như siết chặt một niềm hy vọng mong manh, một lời hứa còn dang dở. Cô tự hỏi, liệu cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" có còn ý nghĩa gì khi giờ đây, khoảng cách giữa họ không chỉ là dặm đường, mà còn là cả một thế giới quan?

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Lê An một mình đi dọc bờ sông, nơi quen thuộc đã in dấu bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc lu���n qua những rặng tre, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên đến nao lòng. Nhưng lòng cô lại dậy sóng bởi những suy nghĩ miên man về tương lai, về khoảng cách ngày càng lớn giữa hai người. Mùi nước sông, mùi đất ẩm và cỏ cây ven bờ, tất cả đều thân thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại mang theo một nỗi cô đơn lạ lùng.

Cô ngồi xuống phiến đá ven sông, nơi cô và anh đã từng ngồi cạnh nhau hàng giờ, nhìn ngắm hoàng hôn và kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ. Phiến đá giờ đây lạnh ngắt dưới tiết trời se lạnh, như chính trái tim cô lúc này, chất chứa những nỗi niềm không thể giãi bày. Lê An nhớ về những buổi chiều tan học, anh luôn chờ cô ở cổng trường, rồi hai đứa đạp xe về nhà, dọc theo con đường đất nhỏ ven sông. Anh thường kể cho cô nghe về những giấc mơ của mình, những hoài bão lớn lao về một tương lai tươi sáng ở thành phố. Cô thì chỉ mỉm cười lắng nghe, tin tưởng vào anh vô điều kiện.

Giờ đây, anh đang ở một nơi xa xôi, với những ước mơ và áp lực mà cô khó lòng hình dung. Những lời anh viết trong thư, những câu chuyện về môi trường học tập mới đầy cạnh tranh, về những người bạn tài giỏi, tất cả đều vẽ nên một thế giới rộng lớn và khác biệt hoàn toàn so với thị trấn nhỏ bé này. Cô siết chặt lá thư trong tay, cảm thấy lạnh lẽo dù trời chưa thực sự tối. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ, chỉ quen sống trong lồng, bỗng nhiên nhìn thấy bầu trời bao la mà con chim lớn kia đang vẫy vùng. Cô sợ hãi rằng mình sẽ không thể theo kịp anh, rằng anh sẽ bay quá cao, quá xa, và bỏ lại cô ở phía sau.

"Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, An nhé," lời hứa của anh năm nào bên bờ sông này, giờ đây như một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt. Cô tự hỏi, liệu lời hứa đó có còn đủ mạnh mẽ để chống lại sự khắc nghiệt của thực tại? Liệu tình yêu của họ có đủ kiên cường để vượt qua "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần? Cô nhớ đến câu nói của mình, "Thích thì không đủ." Cô đã từng tin rằng, chỉ cần đủ yêu thương, mọi khoảng cách đều có thể san lấp. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu hoài nghi. Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì những áp lực cuộc sống đã tạo nên những rào cản quá lớn.

Trần Hạo đã từng nói với cô về một kỳ thi quan trọng sắp tới, về một dự án học tập lớn mà anh phải dành hết tâm sức. Những lời đó, dù anh đã cố gắng nói một cách nhẹ nhàng, nhưng vẫn ám ảnh Lê An. Cô hiểu rằng anh sẽ còn bận rộn hơn nữa, và những cuộc liên lạc của họ có thể sẽ thưa dần. Cô tự hỏi, liệu có phải những cuộc gọi, những lá thư rồi cũng sẽ trở thành một gánh nặng đối với anh? Liệu có phải, cô đang níu giữ anh lại bằng những mong chờ của mình? Nỗi bất an của cô càng lớn hơn khi cô nhớ lại cái nhìn thoáng qua của Hà Minh mà Trần Hạo đã kể lại trong thư, về một cô gái thông minh, năng động ở thành phố. Dù anh khẳng định không có gì, nhưng trong lòng Lê An vẫn dấy lên một nỗi lo mơ hồ. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ tìm thấy một người phù hợp hơn với thế giới mới của anh, một người có thể cùng anh chia sẻ những áp lực, những ước mơ mà cô không thể thấu hiểu.

Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá vàng úa rơi rụng. Lê An cảm thấy lạnh buốt, không chỉ vì gió, mà còn vì sự trống trải trong lòng. Cô biết, thế giới của mình đang dần trở nên "nhỏ bé" so với thế giới của Trần Hạo. Cô đã từng tự tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thứ, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm. Cô sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi sự xa cách, sợ hãi việc bị bỏ lại phía sau. Cô sợ rằng, cái "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi ám ảnh cô, và tình yêu của họ sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, nhưng đầy tiếc nuối.

Lê An đứng dậy, nhìn dòng sông vẫn lặng lẽ trôi. Dòng sông đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của họ, giờ đây lại chứng kiến nỗi lo lắng thầm kín của cô. Cô ước gì mình có thể trở về những ngày tháng vô tư đó, những ngày mà "khoảng cách vô hình" chưa hình thành, những ngày mà "lời nói không thành" chưa kịp gieo mầm nghi ngờ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào tiếng gió xào xạc. Trên con đường mòn quen thuộc, bóng Lê An đổ dài dưới ánh trăng non vừa ló dạng, cô đơn và lạc lõng, như một cánh hoa đang đối mặt với cơn bão lớn, không biết liệu mình có đủ sức để trụ vững hay không. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những thử thách, và cô phải thật kiên cường để không để tình yêu của mình "chậm một nhịp" so với bước chân của anh.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free