Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 117: Nét Chữ Giữ Ký Ức

Phiến đá vẫn lạnh ngắt dưới tiết trời se lạnh, nhưng giờ đây, cái lạnh ấy dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy của Lê An, không chỉ là cái lạnh của gió heo may cuối chiều mà còn là cái lạnh của nỗi sợ hãi đang lớn dần trong lòng. Bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, và cũng nuốt chửng cả sự tự tin còn sót lại của cô. Câu nói "Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, An nhé" của Trần Hạo ngày nào, từng là sợi chỉ vàng óng ánh thêu dệt nên giấc mơ của cô, giờ đây lại mờ nhạt như một vết mực cũ kỹ trên trang giấy đã úa màu thời gian. Cô sợ, sợ rằng lời hứa ấy không đủ sức mạnh để chống lại "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần, sợ rằng "thế giới của anh" đã quá rộng lớn, đến nỗi không còn chỗ cho một "thế giới nhỏ bé" như cô nữa.

Lê An bước những bước chân nặng trĩu về nhà, mỗi bước đi như dẫm lên những mảnh vỡ của niềm tin. Căn nhà nhỏ quen thuộc đón cô bằng mùi cơm chiều thoang thoảng từ bếp mẹ, mùi hoa lài dịu dàng từ góc vườn, và mùi sách cũ phảng phất trong căn phòng. Những mùi hương thân thuộc ấy, lẽ ra phải mang lại sự an ủi, nhưng hôm nay lại chỉ càng làm nỗi trống trải trong lòng cô thêm phần rõ rệt. Cô khẽ khàng đóng cửa phòng, không bật đèn, để mặc cho ánh sáng nhập nhoạng từ khung cửa sổ len lỏi vào căn phòng, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà.

Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc bên bàn học, nơi bao nhiêu lá thư đi và đến đã được cất giữ cẩn thận. Bàn tay cô run rẩy đặt lá thư của Trần Hạo xuống mặt bàn. Từng câu chữ về "trường chuyên", về "áp lực học hành", về "những cuộc thi quan trọng" và "những người bạn tài giỏi" như những mũi kim châm vào trái tim cô. Trần Hạo đã cố gắng viết một cách nhẹ nhàng, nhưng sự cố gắng ấy lại càng khiến Lê An cảm thấy rõ hơn sự khác biệt. Anh đang ở một nơi mà cô không thể chạm tới, nơi những giấc mơ của anh đang dần thành hình, nhưng cũng là nơi mà cô cảm thấy mình ngày càng trở nên xa lạ.

"Thế giới của anh giờ lớn quá, em sợ mình không theo kịp...", cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả chính cô cũng khó nghe rõ. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mặt bàn, tạo thành một vết loang nhỏ trên lớp bụi mờ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang cuộn trào. Cô không thể yếu đuối. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải làm điều gì đó để níu giữ sợi dây kết nối mong manh này.

Với một sự quyết tâm lạ lùng, Lê An khẽ nhấc mình khỏi ghế, bước tới chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng. Mở cánh cửa tủ, cô cẩn thận lấy ra một tờ giấy trắng tinh khôi, loại giấy viết thư mà cô vẫn dùng, có viền hoa văn mềm mại ở các cạnh. Cùng với đó là một cây bút máy, đầu ngòi sáng bóng, đã gắn bó với cô suốt những năm tháng học trò. Mùi mực mới thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi gỗ của chiếc bàn. Cô đặt tờ giấy lên mặt bàn, dưới ánh đèn dầu leo lét vừa được thắp lên, cẩn thận đặt một cuốn sách nặng lên góc giấy để giữ cho nó không bị xê dịch bởi làn gió heo may lùa qua khe cửa.

Lê An ngồi thẳng lưng, hít thở đều, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cô biết, lá thư này không chỉ là lời hồi đáp, mà còn là một cây cầu, một sợi dây vô hình mà cô đang cố gắng thắt chặt giữa hai thế giới đang dần xa cách. Cô bắt đầu viết, từng nét chữ nắn nót, mềm mại, như gửi gắm cả tâm hồn, cả nỗi nhớ và niềm hy vọng của mình vào đó.

"Hạo à,..." cô viết, rồi dừng lại. Chỉ một tiếng gọi tên anh thôi cũng đủ làm trái tim cô thổn thức. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, anh luôn chờ cô ở cổng trường, nụ cười rạng rỡ như nắng tháng ba. Anh đưa cô về nhà, kể cho cô nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ về một tương lai tươi sáng ở thành phố. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của anh, rằng dù có đi đâu, anh cũng sẽ không bao giờ quên cô.

Cô tiếp tục viết, cố gắng kể về cuộc sống thường nhật ở thị trấn, những điều nhỏ nhặt, thân thuộc mà cô tin rằng anh vẫn còn nhớ. "Cây ổi trước nhà mình đã ra quả rồi, Hạo à," cô viết, và trong đầu hiện lên hình ảnh anh thoăn thoắt trèo lên cây, hái những trái ổi xanh giòn, còn cô thì đứng dưới nhặt, cười khúc khích khi anh cố tình ném quả non xuống trêu. "Mẹ em còn bảo, nếu anh ở đây, chắc chắn đã hái hết rồi." Từng câu chữ như một sợi chỉ vô hình, cô đang cố gắng kéo anh về với những kỷ niệm thân thuộc, về với thị trấn yên bình này, nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn, và tình yêu của họ đã từng được ươm mầm.

Cô kể về phiên chợ sáng, về tiếng rao hàng quen thuộc của bà Sáu bán xôi, về mùi bánh đúc nóng hổi mà anh thích. Cô kể về việc cô vừa học thêm cách thêu thùa từ bà nội, về những mũi kim sợi chỉ tạo nên những bông hoa nhỏ xinh trên mảnh vải. Cô còn nhắc về chú mèo Tam Thể nhà mình, chú mèo mà Hạo đã từng cứu khỏi tay bọn trẻ con nghịch ngợm. Mỗi câu chuyện nhỏ, mỗi chi tiết dù là vụn vặt nhất, đều được cô chọn lọc kỹ càng, như thể cô đang sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức, để khi anh đọc, anh sẽ thấy một bức tranh trọn vẹn về cuộc sống ở đây, về những điều mà anh đã từng là một phần không thể thiếu.

Đặc biệt, cô dành một đoạn dài để nói về bờ sông. "Bờ sông mình vẫn thế, Hạo ạ, vẫn lặng lẽ trôi, vẫn đón hoàng hôn mỗi chiều. Em vẫn thường ra đó ngồi, nhìn dòng nước chảy và nhớ anh nhiều lắm. Em nhớ những buổi tối mình ngồi trò chuyện dưới ánh trăng, anh kể em nghe về những vì sao, về những ước mơ lớn lao. Em nhớ cả lời hứa của anh... rằng anh sẽ không quên em." Nét chữ ở đoạn này có phần run rẩy hơn, như thể chính cô cũng đang đấu tranh với cảm xúc của mình. Cô cố tình nhắc lại lời hứa đó, không phải để trách móc, mà là để nhắc nhở, để khẳng định rằng lời hứa ấy vẫn còn đó, vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim cô.

Một cơn gió nhẹ lùa qua cửa sổ, làm tờ giấy khẽ bay phấp phới. Lê An đưa tay giữ lấy, ngón tay cô lướt nhẹ trên dòng chữ vừa viết, cảm nhận sự mềm mại của giấy và mùi mực thơm nhè nhẹ. Cô ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đã bắt đầu len lỏi qua những tán lá cây, vẽ nên những hình thù huyền ảo trên nền đất. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có còn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ bé mà cô đang kể không? Liệu những câu chuyện đời thường này có đủ sức níu giữ tâm trí anh giữa bộn bề công việc và áp lực ở thành phố lớn? Hay "thế giới mới" của anh đã quá khác biệt, đến nỗi những ký ức ở thị trấn này đã trở nên mờ nhạt, xa vời? Nỗi bất an lại trỗi dậy, len lỏi vào từng tế bào.

Lê An thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả nỗi nhớ và sự lo lắng. Cô đặt bút xuống, nhìn lại lá thư đã đầy ắp những dòng chữ nắn nót. Cô đã cố gắng hết sức, đã gửi gắm tất cả những gì cô có thể vào từng con chữ. Giờ đây, cô chỉ có thể hy vọng, hy vọng rằng lá thư này sẽ đến được tay anh, sẽ đủ sức mạnh để nhắc nhở anh về những kỷ niệm, về lời hứa "không quên em". Cô gấp lá thư lại một cách cẩn thận, cho vào phong bì trắng, rồi nắn nót ghi địa chỉ người nhận. Tên của Trần Hạo, dòng địa chỉ ký túc xá ở thành phố xa lạ, hiện ra dưới ngọn đèn dầu, như một sợi dây vô hình nối liền hai thế giới.

***

Hoàng hôn đã dần buông, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Lê An ôm chặt lá thư trong tay, bước ra khỏi nhà. Con đường đất nhỏ dẫn ra trung tâm thị trấn, vốn quen thuộc và yên bình, hôm nay dường như dài hơn, vắng vẻ hơn. Tiếng xe đạp lạch cạch của một người hàng xóm đi chợ về muộn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa từ những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi lá khô bị gió cuốn về góc sân, và thoảng cả mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa cơm tối, tất cả đều tạo nên một bức tranh thôn quê yên ả.

Bước chân Lê An nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu. Cô ngước nhìn những hàng cây xanh rì hai bên đường, cảm nhận làn gió hiu hiu lướt qua mái tóc. Gió mang theo hơi lạnh của hoàng hôn, và cả những nỗi niềm không tên đang chất chứa trong lòng cô. Cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào việc đưa lá thư này đến bưu điện. Đó là hành động cụ thể duy nhất cô có thể làm lúc này, để duy trì sợi dây liên kết với Trần Hạo.

Khi đi ngang qua căn nhà của Bà Mai, Lê An khẽ chậm bước. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu, đang tưới những luống rau xanh mướt trước sân. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ tần tảo, phúc hậu. Mùi rau thơm hăng hắc hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một cảm giác thật bình yên.

Bà Mai ngẩng đầu lên, thấy bóng Lê An, nụ cười trên môi bà càng tươi tắn. "Đi đâu về đấy con? Lại gửi thư cho thằng Hạo hả?" Giọng bà Mai ấm áp, tự nhiên, mang theo chút tò mò nhưng đầy quan tâm.

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười pha chút gượng gạo. "Dạ con đi gửi thư ạ, bà Mai." Cô dừng lại bên hàng rào tre, nhìn những luống rau xanh mướt. "Anh Hạo vẫn khỏe ạ, chỉ là bận học lắm bác ạ. Anh ấy kể ở thành phố, việc học hành áp lực lắm." Cô nói, cố gắng giữ cho giọng mình bình thản, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên nỗi lo.

Bà Mai đặt chiếc gáo nước xuống, chống tay lên hông, nhìn Lê An với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Ấy chà, thằng Hạo nhà mình giờ lớn thật rồi. Lên thành phố học hành là phải thế chứ con. Trẻ con giờ đứa nào cũng giỏi giang, đứa nào cũng ham học." Bà Mai khẽ thở dài, rồi lại cười hiền. "Nhưng mà, nó có quên con không đấy? Mấy lần bác thấy nó về, hỏi nó về con, nó cứ cười tủm tỉm. Chắc là nhớ con lắm."

Lời nói của Bà Mai như một tia nắng nhỏ rọi vào lòng Lê An. Cô cảm thấy ấm áp hơn một chút. "Anh Hạo không quên đâu ạ," cô nói, tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng vẫn có chút hoài nghi. "Anh ấy vẫn viết thư cho con mà." Cô đưa lá thư đang ôm trong tay ra, như một bằng chứng cho lời nói của mình.

Bà Mai nhìn lá thư, rồi lại nhìn Lê An, ánh mắt bà chất chứa sự từng trải. "Thư từ thế này cũng tốt, nhưng mà không gặp mặt, không nghe tiếng nhau thì cũng khó lắm con ạ. Thời buổi bây giờ, cái gì cũng nhanh, cái gì cũng đổi thay. Chỉ sợ lòng người thôi con ạ." Bà Mai nói, giọng trầm xuống một chút, như thể bà đang nói về một điều gì đó đã trải qua trong cuộc đời mình. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà Mai lại cười, cố ý chuyển hướng câu chuyện, muốn xua đi bầu không khí nặng nề.

Lê An chỉ biết cười trừ, không đáp. Cô hiểu ý của Bà Mai, và cô cũng hiểu nỗi lo lắng của bà. Khoảng cách địa lý, thời gian, và sự khác biệt trong môi trường sống, tất cả đều đang tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo. Cô đã từng tin rằng tình yêu đủ sâu đậm sẽ vượt qua mọi thứ, nhưng giờ đây, cô lại bắt đầu hoài nghi. Liệu tình yêu của họ có đủ kiên cường để chống lại những thử thách của thực tại, hay nó sẽ chỉ là một kỷ niệm đẹp, đầy tiếc nuối về "nếu như ngày đó"?

"Thôi con đi đi, kẻo bưu điện đóng cửa bây giờ," Bà Mai giục, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Lê An.

Lê An gật đầu chào Bà Mai, rồi tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc. Tiếng xe đạp lạch cạch đã xa dần, tiếng chó sủa cũng im bặt. Chỉ còn lại tiếng bước chân của cô trên nền đất ẩm, và tiếng gió hiu hiu thổi. Cô siết chặt lá thư trong tay, cảm nhận sự mềm mại của giấy và sự nặng trĩu của những hy vọng gửi gắm bên trong. Cô biết, đây là tất cả những gì cô có thể làm. Lá thư này, và những lá thư khác đã gửi đi, là minh chứng cho sự kiên trì của cô, cho tình yêu của cô. Nhưng liệu nó có đủ để giữ anh lại không? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn.

***

Bưu điện thị trấn hiện ra trước mắt Lê An, một căn nhà nhỏ với biển hiệu cũ kỹ đã phai màu theo thời gian. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bên trong hắt ra ngoài, tạo nên một quầng sáng mờ ảo trong không gian nhập nhoạng của buổi chiều muộn. Tiếng quạt trần quay đều đều phía trên trần nhà, tạo ra một âm thanh đều đặn, buồn tẻ. Mùi giấy cũ, mùi mực in, và mùi bụi bặm đặc trưng của một nơi đã tồn tại qua nhiều thập kỷ, ùa vào khứu giác cô khi cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào.

Bên trong bưu điện vắng vẻ, chỉ có cô nhân viên bưu điện đang ngồi sau quầy, chăm chú ghi chép. Đó là cô Thoa, một người phụ nữ trạc tuổi ba mươi, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi kính cận dày cộp. Cô Thoa đã quá quen mặt với Lê An, và cũng đã quá quen với việc cô gái nhỏ này đều đặn gửi thư cho Trần Hạo.

Lê An bước đến quầy, khẽ đặt lá thư lên mặt bàn gỗ đã sờn cũ. "Cô Thoa ơi, con gửi thư ạ." Giọng cô nhỏ nhẹ, hơi khàn vì gió lạnh.

Cô Thoa ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính nheo lại một chút khi nhận ra Lê An. Một nụ cười hiền hậu xuất hiện trên môi cô. "À, An đấy à. Lại gửi thư cho cậu Hạo hả cháu? Chắc cậu ấy nhớ cháu lắm!" Cô Thoa nói, giọng vui vẻ, như thể đây là một câu chuyện tình yêu lãng mạn mà cô đã theo dõi từ lâu.

Lê An chỉ biết cười nhẹ, không đáp. Cô không biết phải nói gì. Liệu Trần Hạo có thực sự nhớ cô không? Hay anh đã quá bận rộn với thế giới rộng lớn của mình, đến nỗi những kỷ niệm ở thị trấn này đã dần phai nhạt? Cô cảm thấy một nỗi chua xót len lỏi trong lòng. "Dạ vâng ạ," cô chỉ có thể nói một cách yếu ớt.

Cô Thoa cầm lấy lá thư, cẩn thận kiểm tra địa chỉ, rồi lấy ra một con dấu và một lọ mực. Tiếng "cộp cộp" quen thuộc vang lên khi cô Thoa đóng dấu lên phong bì. Mùi mực mới lại thoang thoảng trong không khí. Sau đó, cô Thoa đưa cho Lê An một tờ biên lai nhỏ. Lê An nhận lấy, đôi mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt từ những ngôi nhà xa xa, và ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời. Lê An đứng đó, không vội vã rời đi. Cô nhìn ra ngoài khung cửa kính, nơi màn đêm bao phủ cả thị trấn, và cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng. Cô đã trao gửi tất cả những nỗi niềm, những ký ức, và cả những hy vọng mong manh của mình vào lá thư này. Giờ đây, lá thư đã nằm trong tay cô nhân viên bưu điện, sẵn sàng cho một hành trình dài đến một nơi xa xôi mà cô chưa từng đặt chân tới.

Cô Thoa thấy Lê An vẫn đứng đó, liền hỏi: "Cháu không về à? Trời tối rồi đấy."

Lê An giật mình, khẽ quay đầu lại. "Dạ, con về đây ạ." Cô cúi đầu chào cô Thoa, rồi bước ra khỏi bưu điện. Cánh cửa gỗ nặng nề khẽ đóng lại phía sau cô, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc, như một dấu chấm hết cho một hành động, và một sự khởi đầu cho một hành trình.

Lê An bước đi trên con đường quen thuộc, nhưng tâm trạng cô lại không hề nhẹ nhõm hơn. Nỗi bất an vẫn bám riết lấy cô, như một cái bóng vô hình. Cô tự hỏi, liệu lá thư này có thực sự đủ sức mạnh để níu giữ Trần Hạo, hay nó sẽ chỉ là một trong vô vàn lá thư khác, dần chìm vào quên lãng giữa bộn bề cuộc sống của anh? Cô sợ rằng, những lời cô đã viết, những ký ức cô đã cố gắng khơi gợi, sẽ chỉ là những lời nói không thành, những kỷ niệm mờ nhạt trong tâm trí anh.

***

Trên đường về nhà, Lê An không đi thẳng mà rẽ vào con đường nhỏ quen thuộc dẫn ra bờ sông. Dòng sông đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo, từ những buổi chiều tan học cùng đạp xe về, những lần anh trèo cây hái quả cho cô, đến những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Nơi đây là chứng nhân cho tình yêu thanh mai trúc mã của họ, là nơi đã nghe những lời hứa "không quên em" của Trần Hạo.

Lê An đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi hai hàng tre xanh rì nghiêng mình trong gió. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như một khúc hát ru buồn. Tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá tre, mang theo mùi nước sông mát lạnh, mùi phù sa thoang thoảng và cả mùi hương của cỏ dại. Không khí ở đây trong lành, yên bình đến lạ, nhưng lại càng làm nổi bật nỗi lòng đầy xáo trộn của cô. Ánh hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là màn đêm đen thẫm, với vô vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời, và vầng trăng non treo lơ lửng, soi bóng xuống mặt sông gợn sóng.

Cô nhìn dòng nước chảy mãi không ngừng, một dòng chảy vô tận, giống như thời gian cứ trôi đi, mang theo bao nhiêu đổi thay. Dòng sông vẫn thế, vẫn êm đềm, vẫn lặng lẽ, nhưng mọi thứ xung quanh nó thì không. Cô nhớ về những ngày tháng vô tư đó, những ngày mà "khoảng cách vô hình" chưa hình thành, những ngày mà "lời nói không thành" chưa kịp gieo mầm nghi ngờ. Giờ đây, cô đứng đây, một mình, đối mặt với sự thật rằng thế giới của mình đang dần trở nên "nhỏ bé" so với thế giới của Trần Hạo.

"Anh có còn nhớ những buổi chiều mình ngồi đây không, Hạo?", cô thì thầm, giọng nói tan vào trong gió, không một tiếng vọng. "Anh có còn nhớ những lời anh đã hứa không?" Một nỗi đau nhói lên trong tim cô. Cô đã cố gắng níu giữ, cố gắng giữ cho những ký ức chung của họ không bị phai nhạt. Nhưng liệu lá thư cô vừa gửi đi, với tất cả những câu chuyện về cây ổi, phiên chợ, về bà nội, và về bờ sông này, có đủ sức mạnh để nhắc nhở anh, để kéo anh về với cô không?

"Liệu lá thư này có đến được với anh, và có đủ sức nhắc anh nhớ về em không?" Cô tự hỏi, một câu hỏi không có lời đáp. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, cố gắng bám víu vào một sợi dây mong manh, sợ hãi rằng bất cứ lúc nào sợi dây ấy cũng có thể đứt. Nỗi nhớ anh, nỗi lo lắng cho tương lai, và nỗi sợ hãi về sự xa cách cứ thế đan xen, quấn lấy tâm trí cô, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ.

Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào tiếng gió xào xạc. Cô ôm lấy lòng mình, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những thử thách, và cô phải thật kiên cường để không để tình yêu của mình "chậm một nhịp" so với bước chân của anh. Nhưng đêm nay, dưới ánh trăng non mờ ảo, bên bờ sông cũ, cô chỉ là một cô gái nhỏ bé, lạc lõng, với trái tim chất chứa đầy nỗi lo âu. Cô sợ rằng, cái "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi ám ảnh cô, và tình yêu của họ sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, nhưng đầy tiếc nuối, một giấc mơ đã tan vỡ vì đã đến "chậm một nhịp".

Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mang theo những nỗi niềm của cô gái trẻ, chảy về phía biển lớn, nơi có một chàng trai đang mải mê với những ước mơ và hoài bão của riêng mình, không hay biết rằng, ở nơi bờ sông cũ, có một trái tim đang thổn thức vì anh, vì một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ. Lê An đứng đó, bóng dáng cô đơn đổ dài dưới ánh trăng, như một cánh hoa nhỏ đang đối mặt với cơn bão lớn, không biết liệu mình có đủ sức để trụ vững hay không. Cô sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi sự xa cách, sợ hãi việc bị bỏ lại phía sau. Và hơn hết, cô sợ rằng, những nỗ lực của mình, những lá thư đầy ắp nỗi niềm này, cuối cùng sẽ trở thành vô nghĩa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free