Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 118: Nỗi Lo Qua Tiếng Chuông Điện Thoại

Đêm đã về khuya trên thị trấn nhỏ, mang theo một nỗi cô đơn quẩn quanh nơi bờ sông cũ. Lê An vẫn đứng đó, bóng dáng mảnh mai đổ dài dưới ánh trăng non mờ ảo, như một cánh hoa nhỏ đang đối mặt với cơn bão lớn. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió xào xạc qua những tán tre xanh rì cứ thế hòa vào nỗi lòng đầy xáo trộn của cô. Cô sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi sự xa cách, sợ hãi việc bị bỏ lại phía sau. Và hơn hết, cô sợ rằng, những nỗ lực của mình, những lá thư đầy ắp nỗi niềm này, cuối cùng sẽ trở thành vô nghĩa. Câu hỏi "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô, dù mới chỉ là một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé, nhưng đủ để gieo rắc một cảm giác bất an sâu sắc. Cô đứng thật lâu, cho đến khi hơi lạnh của đêm lan tỏa, thấm vào tận xương tủy, mới nặng nề bước chân trở về nhà, lòng trĩu nặng những suy tư về một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa hai người.

***

Mấy ngày sau đó, Lê An vẫn mang theo tâm trạng nặng trĩu. Cô cố gắng vùi mình vào sách vở, vào những công việc nhà thường ngày để không phải nghĩ ngợi, nhưng ánh mắt cô vẫn thỉnh thoảng vô thức nhìn ra con đường nhỏ, hay ngó nghiêng về phía bưu điện. Cô biết, lá thư cô gửi đi sẽ mất một thời gian khá lâu để đến tay Trần Hạo, và một thời gian tương tự để anh hồi đáp. Đó là thực tế của thời đại này, khi những dòng chữ viết tay là sợi dây duy nhất kết nối hai thế giới cách xa nhau. Nhưng sự chờ đợi ấy, trong bối cảnh tâm trạng bất an của cô, lại trở thành một gánh nặng. Mỗi khi nghĩ đến, lồng ngực cô lại thắt lại, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt.

Chiều hôm ấy, khoảng sáu giờ, ánh nắng vàng nhạt còn vương trên những mái nhà ngói đỏ, nhuộm một màu cam dịu lên những hàng cây xanh mướt. Không khí cuối ngày dịu mát, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoáng qua và mùi thơm thoang thoảng của những bông hoa lài mới nở từ góc vườn. Lê An đang ngồi ở bàn học trong phòng riêng, đầu cúi gằm vào cuốn sách giáo khoa dày cộp. Cô cố gắng tập trung vào những con số, những công thức hóa học phức tạp, nhưng từng con chữ dường như nhảy múa trước mắt cô, chẳng thể nào neo đậu vào tâm trí. Tiếng radio cũ kỹ từ phòng khách vọng ra những giai điệu cải lương quen thuộc, dìu dặt và chậm rãi, xen lẫn tiếng xe đạp lạo xạo trên con đường chính phía xa. Mùi cơm chiều đã bắt đầu thoang thoảng từ dưới bếp, cho biết mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, đang lúi húi chuẩn bị bữa tối. Mọi thứ thật yên bình, thật đỗi thân thuộc, nhưng lại càng làm nổi bật sự xáo động trong lòng cô gái trẻ.

Đột nhiên, một âm thanh dứt khoát, chói tai vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng của căn nhà và làm Lê An giật mình thót. Đó là tiếng chuông điện thoại bàn. Điện thoại là một vật phẩm khá quý giá vào thời điểm ấy, không phải nhà nào cũng có, và những cuộc gọi thường mang theo một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Tim Lê An bỗng đập thình thịch, một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng trỗi dậy. Cô gần như nín thở, lắng nghe.

"Dạ... alo, ai đấy ạ?", cô khẽ buột miệng hỏi, dù biết rằng người ở đầu dây bên kia không thể nghe thấy cô.

Từ dưới bếp, tiếng mẹ cô vọng lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "An ơi, điện thoại con ơi! Dì Tư gọi đấy! Chắc Hạo nó gọi về đấy con!"

Nghe thấy cái tên "Hạo", cả người Lê An như bừng tỉnh. Niềm hy vọng vụt sáng trong cô, xua tan đi phần nào nỗi bất an đã đeo bám mấy ngày qua. Trần Hạo gọi về! Một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến cô vội vàng khép cuốn sách lại, đôi tay hơi run run. "Dạ vâng, con nghe đây mẹ!", cô đáp, giọng nói khẽ run lên vì xúc động và sự hồi hộp không thể kìm nén. Nhanh chóng đứng dậy, cô gần như chạy vội ra phòng khách, nơi chiếc điện thoại bàn màu trắng ngà đặt trang trọng trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Bàn tay cô vươn ra, có chút lúng túng, chậm rãi nhấc ống nghe lên, ghé sát vào tai, trái tim vẫn đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô tựa như một người sắp nhận được một món quà quý giá, vừa háo hức, vừa sợ hãi không biết bên trong đó chứa đựng điều gì. Ánh đèn nhỏ màu đỏ trên thân điện thoại nhấp nháy liên hồi, như một tín hiệu báo hiệu cho một khoảnh khắc quan trọng sắp diễn ra.

***

Lê An ghé sát ống nghe, hơi thở dồn dập. Cô có thể nghe thấy tiếng Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, ở đầu dây bên kia, giọng nói ấm áp và quen thuộc. "An đấy à, dì đây. Hạo nó gọi về, con nói chuyện với nó nhé. Nó bảo nó ở bốt điện thoại công cộng, không có nhiều thời gian đâu." Dì Tư nói, giọng pha chút tiếc nuối và thông cảm. Lời nói của dì như một gáo nước lạnh dội vào niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng Lê An. "Không có nhiều thời gian." Ba từ ấy như một lời nhắc nhở phũ phàng về khoảng cách và những gánh nặng mà Trần Hạo đang mang vác. Niềm háo hức ban đầu của cô vụt tắt, thay vào đó là một sự lo lắng len lỏi.

Sau một tiếng 'khụm khụm' nhỏ, giọng nói của Trần Hạo vang lên. Nó trầm hơn bình thường một chút, và quan trọng hơn, nó đầy vẻ mệt mỏi, thậm chí là gấp gáp, như thể anh đang cố gắng nén lại một điều gì đó, một cảm xúc hay một sự kiệt sức nào đó. "An à, anh đây... anh đang ở bốt điện thoại công cộng, không có nhiều thời gian. Anh dạo này bận lắm, học hành thi cử dồn dập, rồi còn làm thêm để có tiền tiêu vặt nữa." Từng lời anh nói như những nhát dao cứa vào trái tim Lê An. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của anh, sự vội vã đến mức gần như vô tình. Tiếng 'xẹt xẹt' đặc trưng của đường dây điện thoại cũ thi thoảng lại vang lên, làm gián đoạn vài âm tiết, khiến cuộc hội thoại càng thêm phần khó khăn và nặng nề. Mùi cơm chiều từ bếp vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm sự tương phản giữa không gian ấm cúng của cô và thế giới đầy áp lực mà Trần Hạo đang phải đối mặt.

Lê An cố gắng giữ giọng mình thật dịu dàng, thật bình tĩnh, như để xoa dịu không chỉ anh mà còn cả chính mình. "Anh giữ gìn sức khỏe nhé... Anh có nhớ em không? Em vừa gửi thư cho anh tuần trước đấy." Cô nói, cố gắng lồng vào đó tất cả những nỗi nhớ nhung, những lời hỏi han chân thành và cả một chút hy vọng mong manh. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn quan tâm, vẫn đợi chờ. Cô muốn anh nhớ về lá thư, về những ký ức cô đã cẩn thận gom nhặt và gửi gắm vào từng nét chữ.

Tuy nhiên, Trần Hạo dường như không bắt kịp được dòng cảm xúc đó. Anh ngập ngừng một thoáng, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi lại vội vàng tiếp lời, giọng nói vẫn mang vẻ gấp gáp không đổi. "Ừ, anh nhớ... thôi, anh phải đi rồi, tốn tiền lắm. Em ở nhà ngoan nhé. Anh sẽ gọi lại sau." Anh nói, và chỉ vài giây sau câu nói ấy, một tiếng 'tút tút' kéo dài lạnh lùng vang lên, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên lạc mong manh giữa hai người.

Lê An còn chưa kịp nói thêm một lời nào, thậm chí là một tiếng "Khoan đã, anh Hạo...", thì cuộc gọi đã kết thúc. Cô vẫn giữ chặt ống nghe, lạnh ngắt trong tay, ghé sát vào tai, lắng nghe tiếng 'tút tút' vô vọng. Tiếng 'tút tút' ấy như một lời khẳng định phũ phàng rằng anh đã đi rồi, rằng anh không còn ở đây nữa, rằng anh đã vội vã rời bỏ cô như cách anh rời khỏi thị trấn nhỏ này. Nước mắt không rơi, nhưng lồng ngực cô quặn thắt. Cảm giác hụt hẫng, bị bỏ rơi và cô đơn bao trùm lấy cô. Cô đã cố gắng lắm để níu giữ, để chia sẻ, nhưng dường như những nỗ lực ấy đều trở nên vô nghĩa trước sự bận rộn và áp lực nơi thành phố của anh. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô đã cảm nhận được bên bờ sông, giờ đây đã trở nên rõ ràng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết, được đo bằng tiếng 'tút tút' kéo dài và giọng nói vội vã của anh. Bà Phan Thị Sáu từ bếp bước ra, nhìn thấy con gái mình đứng lặng người bên điện thoại, đôi mắt bà thoáng hiện lên vẻ lo lắng. Bà không nói gì, chỉ khẽ thở dài, rồi lại quay vào trong, để Lê An một mình đối diện với nỗi niềm riêng.

***

Đêm đó, sau bữa cơm tối nặng nề trong im lặng, Lê An trở về phòng. Căn phòng nhỏ của cô chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo từ ngoài cửa sổ rọi vào một vệt sáng yếu ớt lên chiếc bàn học và góc giường. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn vọng vào, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya. Lê An nằm trằn trọc trên giường, tấm ga trải giường mềm mại nhưng không thể xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng cô. Giọng nói mệt mỏi và vội vã của Trần Hạo cứ văng vẳng trong đầu, từng câu từng chữ như được tua đi tua lại, mổ xẻ và phân tích. Cô siết chặt chiếc gối ôm, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng vô vọng.

"Anh ấy có thật sự nhớ mình không, hay chỉ nói cho mình yên lòng?" Cô tự hỏi, lòng nặng trĩu. Cảm giác anh vội vàng ngắt máy, sự thiếu hụt những lời hỏi han sâu sắc, tất cả khiến cô hoài nghi. Thành phố đã thay đổi anh ấy nhiều đến vậy sao? Hay chỉ là mình đang tưởng tượng? Cô không muốn tin, nhưng những bằng chứng nhỏ nhặt cứ dần tích tụ, gặm nhấm niềm tin của cô. Cô nhớ lại cái ngày anh rời đi, lời hứa "không quên em" vang vọng bên bờ sông cũ. Giờ đây, lời hứa ấy dường như đã trở nên xa vời, khó nắm bắt, như một sợi khói mỏng manh sắp tan vào hư không. "Lời nói không thành," cô thầm nghĩ, "có lẽ nào, những lời hứa của anh cũng đang dần trở thành như vậy?"

Trong tâm trí Lê An, hình ảnh Hà Minh thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Trần Hạo đã nhắc đến Hà Minh trong lá thư trước, một người bạn cùng phòng, cùng học ở trường chuyên. Dù lúc đó cô không hề có chút nghi ngờ nào, nhưng giờ đây, khi cảm thấy Trần Hạo đang dần xa cách, cái tên ấy lại khiến cô bất an một cách mơ hồ. Không phải cô nghĩ có điều gì đó sai trái, mà chỉ là, Hà Minh là một phần của cái thế giới mới, rộng lớn và xa lạ mà Trần Hạo đang bước vào, một thế giới không có cô. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" mà cô đã cảm nhận bên bờ sông giờ đây trở thành một khối đá đè nặng trong lòng.

Cô trằn trọc trở mình, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không phải vì thời tiết mà vì nỗi cô đơn đang bao trùm. Mùi hương hoa nhài từ vườn nhà len lỏi vào phòng qua khung cửa sổ hé mở, hòa quyện với mùi sách cũ trên bàn học, nhưng không thể xoa dịu được nỗi lòng cô. Trần Hạo nói anh bận, bận học, bận làm thêm. Cô hiểu, cô muốn thông cảm. Nhưng trái tim cô vẫn đau đáu, vẫn mong chờ được anh quan tâm nhiều hơn, được anh dành cho dù chỉ một chút thời gian ít ỏi. Cái suy nghĩ về việc "chậm một nhịp" lại hiện về, ám ảnh cô. Cô sợ rằng, mình đang bị bỏ lại phía sau, rằng bước chân của Trần Hạo đang đi quá nhanh, và cô không thể nào đuổi kịp. Anh đã vội vã kết thúc cuộc gọi vì "tốn tiền" và "bận rộn", điều đó báo hiệu rằng những cuộc liên lạc sau này sẽ càng thưa thớt, ngắn ngủi và có thể trở thành một gánh nặng, dẫn đến việc anh bỏ lỡ một cuộc gọi quan trọng của Lê An vì bận học trong tương lai, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cảm giác 'xa cách vô hình' mà Lê An cảm nhận được, dù Trần Hạo vẫn nói 'nhớ', ngụ ý lời hứa 'không quên em' sẽ dần trở nên sáo rỗng hoặc khó thực hiện trong hoàn cảnh mới của anh.

Lê An nhắm mắt lại, cố gắng tìm chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng những hình ảnh, âm thanh từ cuộc gọi cứ ám ảnh cô. Nỗi lo lắng về mối quan hệ của họ ngày càng lớn, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời thanh xuân của cô. Cô sợ hãi rằng, cái "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi ám ảnh cô, và tình yêu của họ sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, nhưng đầy tiếc nuối, một giấc mơ đã tan vỡ vì đã đến "chậm một nhịp". Đêm sâu dần, và Lê An vẫn nằm đó, một mình, với trái tim chất chứa đầy nỗi lo âu, tự hỏi liệu sợi dây mong manh giữa cô và Trần Hạo có thể chịu đựng được bao lâu nữa, trước khi nó đứt lìa hoàn toàn trong câm lặng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free