Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 119: Món Quà Từ Phương Xa
Đêm đó, sau bữa cơm tối nặng nề trong im lặng, Lê An trở về phòng. Căn phòng nhỏ của cô chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo từ ngoài cửa sổ rọi vào một vệt sáng yếu ớt lên chiếc bàn học và góc giường. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn vọng vào, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya. Lê An nằm trằn trọc trên giường, tấm ga trải giường mềm mại nhưng không thể xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng cô. Giọng nói mệt mỏi và vội vã của Trần Hạo cứ văng vẳng trong đầu, từng câu từng chữ như được tua đi tua lại, mổ xẻ và phân tích. Cô siết chặt chiếc gối ôm, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng vô vọng.
"Anh ấy có thật sự nhớ mình không, hay chỉ nói cho mình yên lòng?" Cô tự hỏi, lòng nặng trĩu. Cảm giác anh vội vàng ngắt máy, sự thiếu hụt những lời hỏi han sâu sắc, tất cả khiến cô hoài nghi. Thành phố đã thay đổi anh ấy nhiều đến vậy sao? Hay chỉ là mình đang tưởng tượng? Cô không muốn tin, nhưng những bằng chứng nhỏ nhặt cứ dần tích tụ, gặm nhấm niềm tin của cô. Cô nhớ lại cái ngày anh rời đi, lời hứa "không quên em" vang vọng bên bờ sông cũ. Giờ đây, lời hứa ấy dường như đã trở nên xa vời, khó nắm bắt, như một sợi khói mỏng manh sắp tan vào hư không. "Lời nói không thành," cô thầm nghĩ, "có lẽ nào, những lời hứa của anh cũng đang dần trở thành như vậy?"
Trong tâm trí Lê An, hình ảnh Hà Minh thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Trần Hạo đã nhắc đến Hà Minh trong lá thư trước, một người bạn cùng phòng, cùng học ở trường chuyên. Dù lúc đó cô không hề có chút nghi ngờ nào, nhưng giờ đây, khi cảm thấy Trần Hạo đang dần xa cách, cái tên ấy lại khiến cô bất an một cách mơ hồ. Không phải cô nghĩ có điều gì đó sai trái, mà chỉ là, Hà Minh là một phần của cái thế giới mới, rộng lớn và xa lạ mà Trần Hạo đang bước vào, một thế giới không có cô. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" mà cô đã cảm nhận bên bờ sông giờ đây trở thành một khối đá đè nặng trong lòng.
Cô trằn trọc trở mình, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không phải vì thời tiết mà vì nỗi cô đơn đang bao trùm. Mùi hương hoa nhài từ vườn nhà len lỏi vào phòng qua khung cửa sổ hé mở, hòa quyện với mùi sách cũ trên bàn học, nhưng không thể xoa dịu được nỗi lòng cô. Trần Hạo nói anh bận, bận học, bận làm thêm. Cô hiểu, cô muốn thông cảm. Nhưng trái tim cô vẫn đau đáu, vẫn mong chờ được anh quan tâm nhiều hơn, được anh dành cho dù chỉ một chút thời gian ít ỏi. Cái suy nghĩ về việc "chậm một nhịp" lại hiện về, ám ảnh cô. Cô sợ rằng, mình đang bị bỏ lại phía sau, rằng bước chân của Trần Hạo đang đi quá nhanh, và cô không thể nào đuổi kịp. Anh đã vội vã kết thúc cuộc gọi vì "tốn tiền" và "bận rộn", điều đó báo hiệu rằng những cuộc liên lạc sau này sẽ càng thưa thớt, ngắn ngủi và có thể trở thành một gánh nặng, dẫn đến việc anh bỏ lỡ một cuộc gọi quan trọng của Lê An vì bận học trong tương lai, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cảm giác 'xa cách vô hình' mà Lê An cảm nhận được, dù Trần Hạo vẫn nói 'nhớ', ngụ ý lời hứa 'không quên em' sẽ dần trở nên sáo rỗng hoặc khó thực hiện trong hoàn cảnh mới của anh.
Lê An nhắm mắt lại, cố gắng tìm chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng những hình ảnh, âm thanh từ cuộc gọi cứ ám ảnh cô. Nỗi lo lắng về mối quan hệ của họ ngày càng lớn, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời thanh xuân của cô. Cô sợ hãi rằng, cái "nếu như ngày đó" sẽ mãi mãi ám ảnh cô, và tình yêu của họ sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, nhưng đầy tiếc nuối, một giấc mơ đã tan vỡ vì đã đến "chậm một nhịp". Đêm sâu dần, và Lê An vẫn nằm đó, một mình, với trái tim chất chứa đầy nỗi lo âu, tự hỏi liệu sợi dây mong manh giữa cô và Trần Hạo có thể chịu đựng được bao lâu nữa, trước khi nó đứt lìa hoàn toàn trong câm lặng.
***
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng nỗi lo lắng vẫn còn nguyên vẹn, nặng trĩu trong lồng ngực. Cô ngồi bên cửa sổ, tay mân mê chiếc điện thoại bàn, vỏ nhựa đã bạc màu theo thời gian, như muốn tìm kiếm một sự kết nối vô hình nào đó với Trần Hạo. Ánh nắng ban mai rót qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền nhà gạch bông cũ kỹ, nhưng không thể xua tan đi bóng tối trong lòng cô gái trẻ. Từ gian bếp, mùi hành phi thơm lừng và tiếng lạch cạch của xoong nồi vọng lại, báo hiệu mẹ cô – bà Phan Thị Sáu – đang chuẩn bị bữa sáng. Thi thoảng, bà lại liếc nhìn con gái, ánh mắt chất chứa đầy vẻ lo lắng. Bà hiểu con bé đang bận lòng điều gì. Con gái bà vốn là người hiền lành, tình cảm, và cũng rất nhạy cảm.
Bà Phan Thị Sáu bưng ra một tô phở nghi ngút khói, đặt trước mặt Lê An. "Con An, con lại nghĩ ngợi gì đấy? Sáng giờ mặt ủ mày chau, phở mẹ nấu nguội hết rồi kìa." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Bà ngồi xuống đối diện, nhìn vào đôi mắt hơi đỏ hoe của con gái. "Thằng Hạo nó gọi về, con bé nó vui lắm mà, sao giờ lại thế này?" Bà khẽ thở dài, tay vuốt mái tóc mềm mại của Lê An. "Chuyện tình cảm, đôi khi cũng cần cho nhau không gian. Thằng bé nó lên thành phố học hành vất vả, lại phải lo làm thêm, con cũng phải thông cảm cho nó chứ." Lê An chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nuốt xuống miếng phở nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cô biết mẹ nói đúng, cô vẫn luôn cố gắng thông cảm cho anh, nhưng cái cảm giác "xa cách vô hình" ấy cứ lớn dần, gặm nhấm tâm hồn cô.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Cả Lê An và bà Phan Thị Sáu đều hơi giật mình. Trong thị trấn nhỏ này, không mấy khi có khách đến thăm vào giờ này. Lê An đứng dậy, bước ra mở cửa. Bên ngoài là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồng phục xanh của bưu điện, tay cầm một gói hàng khá lớn, bọc giấy cẩn thận.
"Cô An có phải không? Gói hàng từ thành phố gửi về cho cô đây!" Người đưa tin nói, giọng hơi gấp gáp vì còn phải đi giao nhiều nơi.
Lê An bàng hoàng. Một gói hàng? Từ thành phố? Chẳng lẽ là của Trần Hạo? Trái tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, một cảm giác vừa bất ngờ vừa mừng rỡ trào dâng. Cô vội vã đưa tay nhận lấy gói hàng, cảm nhận trọng lượng nhẹ nhàng của nó trong lòng bàn tay. Trên lớp giấy gói, nét chữ quen thuộc, có phần cứng cáp nhưng vẫn còn chút vội vã của Trần Hạo, hiện rõ tên và địa chỉ người nhận. Bà Phan Thị Sáu cũng bước ra, ánh mắt tò mò nhìn gói hàng.
"Của thằng Hạo hả con?" Bà hỏi, trên môi nở một nụ cười nhẹ, như một tia nắng ấm xua đi những lo lắng ban nãy. Lê An không nói gì, chỉ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi gói hàng. Gần một tháng rồi, kể từ khi anh đi, đây là lần đầu tiên cô nhận được một món đồ vật lý từ anh, không phải là lời nói qua điện thoại hay những dòng chữ trong thư. Điều này khiến cô cảm thấy như có một phần của anh đang ở gần bên. Nỗi lo âu trong lòng cô thoáng chốc như được xoa dịu đi một chút, nhường chỗ cho sự háo hức và một niềm hy vọng nhỏ nhoi. Cô vội vàng cảm ơn người đưa tin, rồi cầm gói hàng vào nhà, bước thẳng về phòng riêng của mình, như thể muốn giữ trọn khoảnh khắc này cho riêng mình.
***
Lê An mang gói hàng vào phòng, đặt nhẹ nhàng lên chiếc bàn học phủ đầy sách vở và nhật ký. Căn phòng nhỏ của cô giờ đây dường như cũng trở nên ấm áp hơn dưới ánh nắng ban mai. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió khẽ thổi qua rèm cửa ren trắng, tất cả đều tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho khoảnh khắc này. Cô cẩn thận tháo lớp dây buộc, rồi từ từ gỡ từng lớp giấy gói bên ngoài. Lớp giấy thô ráp, hơi nhàu, mang theo một chút mùi mực in và mùi giấy cũ, như thể vừa trải qua một hành trình dài từ thành phố xa xôi. Mỗi cử động của cô đều thật nhẹ nhàng, chậm rãi, như sợ làm hỏng đi điều quý giá bên trong.
Khi lớp giấy gói cuối cùng được gỡ bỏ, một chiếc hộp gỗ nhỏ, mộc mạc hiện ra. Chiếc hộp được làm từ loại gỗ thông thường, nhưng bề mặt được mài nhẵn bóng, toát lên một vẻ đơn sơ mà tinh tế. Lê An nhẹ nhàng nâng chiếc hộp lên, cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng của gỗ dưới đầu ngón tay. Mùi gỗ thoang thoảng lan tỏa trong không khí, một mùi hương tự nhiên, trầm ấm, khiến cô nhớ về những buổi chiều cùng Trần Hạo lang thang trong rừng tràm ven sông, nơi họ vẫn thường nhặt những mẩu gỗ khô về làm đồ chơi. Cảm giác này, thật sự rất quen thuộc, rất đỗi gần gũi.
Cô từ từ mở nắp hộp. Bên trong, nằm gọn gàng trên một lớp bông gòn trắng muốt, là một chú chim gỗ nhỏ xíu, được chạm khắc tỉ mỉ. Chú chim không quá lớn, chỉ bằng lòng bàn tay cô, nhưng từng chi tiết đều được gọt giũa vô cùng tinh xảo. Đôi cánh dang rộng như đang chuẩn bị cất cánh, chiếc mỏ nhỏ xinh, và cả đôi mắt tròn xoe, đen láy. Không cần phải nhìn kỹ, Lê An cũng nhận ra ngay đây là một chú chim sẻ, loài chim nhỏ bé mà cô và Trần Hạo vẫn thường thấy đậu trên cành cây nhãn trước nhà mỗi buổi sáng. Màu gỗ tự nhiên của chú chim không được sơn phết, giữ nguyên vẻ mộc mạc, gần gũi. Cảm giác khi chạm vào chú chim gỗ thật mềm mại, nhẵn mịn, như thể bàn tay anh đã vuốt ve nó rất nhiều lần trước khi gửi đi.
Kẹp dưới chú chim, là một mảnh giấy nhỏ, gấp tư. Lê An khẽ run tay, cẩn thận lấy mảnh giấy ra. Nét chữ quen thuộc của Trần Hạo, dù hơi vội vàng, nhưng vẫn rõ ràng, hiện lên trước mắt cô.
"Thấy chú chim này, anh nhớ em. Mong em luôn vui vẻ, dù anh bận rộn. Đừng lo lắng nhé."
Chỉ vỏn vẹn ba dòng, ngắn gọn và súc tích, đúng với phong cách của Trần Hạo. Nhưng những lời ấy, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn vì nỗi nhớ và lo lắng của Lê An. Cô đọc đi đọc lại lời nhắn, từng chữ một, như muốn khắc sâu vào tâm trí. "Anh vẫn nhớ mình... Dù bận đến mấy, anh vẫn nhớ..." Một nụ cười nhẹ, dịu dàng nở trên môi cô, xua đi phần nào nỗi buồn và sự nặng trĩu mà cô đã mang theo từ đêm qua. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng, như mặt trời vừa ló dạng sau cơn mưa. Món quà này, tuy đơn giản, không phải là vật đắt tiền, nhưng nó chứa đựng cả một tấm lòng, một sự quan tâm chân thành mà cô đã mong mỏi bấy lâu.
Lê An nhẹ nhàng vuốt ve chú chim gỗ, cảm nhận sự ấm áp của nó trong lòng bàn tay. Cô áp mảnh giấy vào ngực, như muốn giữ lại hơi ấm từ bàn tay anh, từ những lời anh viết. Món quà nhỏ này không chỉ là một chú chim gỗ, mà nó là một sợi dây liên kết, một lời nhắc nhở rằng dù "khoảng cách vô hình" có thể ngăn cách họ về địa lý, nhưng trong tim Trần Hạo, cô vẫn luôn hiện hữu. Nó xoa dịu cái cảm giác "chậm một nhịp" mà cô lo sợ, như thể anh đang cố gắng đuổi kịp, cố gắng không để cô bị bỏ lại phía sau.
Nhưng rồi, sau khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi ấy, một nỗi băn khoăn khác lại len lỏi. "Dù anh bận rộn. Đừng lo lắng nhé." Lời nhắn của Trần Hạo không chỉ là sự quan tâm, mà còn là một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt. Anh đang ở thành phố, một thế giới rộng lớn với vô vàn áp lực. Món quà này, tuy ấm lòng, nhưng cũng ngụ ý rằng anh không có nhiều thời gian hay điều kiện để thể hiện nhiều hơn. Nó là nỗ lực của anh, trong bối cảnh bận rộn đó. Liệu sự quan tâm chắt chiu như thế này có đủ để giữ vững một tình yêu khi "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" mỗi ngày? Mảnh giấy vẫn nằm trong tay Lê An, nhưng ánh mắt cô đã trở nên xa xăm hơn, những nụ cười đã tắt, thay vào đó là một sự trầm tư. Món quà này, tuy là một tia sáng, nhưng cũng củng cố thêm sự kiên nhẫn và niềm hy vọng của cô vào Trần Hạo, khiến cô càng khó chấp nhận sự thật khi mối quan hệ dần phai nhạt về sau.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày buông mình xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lê An lặng lẽ rời khỏi nhà, mang theo chú chim gỗ nhỏ trong lòng bàn tay. Cô bước đi trên con đường đất quen thuộc, tiếng chân khẽ khàng hòa vào tiếng gió xào xạc qua những rặng tre. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ, hòa với mùi hoa lài thoang thoảng từ những khu vườn ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên mà cô đã quá đỗi thân thuộc. Cô đến bên bờ sông cũ, nơi hàng trăm, hàng ngàn kỷ niệm của cô và Trần Hạo đã được dệt nên. Ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ mặt nước sông, phản chiếu hình ảnh cô gái trẻ với ánh mắt đăm chiêu, chứa đựng một nỗi niềm vừa được xoa dịu nhưng vẫn còn đó những day dứt khôn nguôi.
Lê An ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo vẫn thường ngồi hàng giờ liền để ngắm hoàng hôn hay trăng lên. Chú chim gỗ nằm gọn trong lòng bàn tay cô, mang theo hơi ấm của tình cảm từ phương xa. Cô nhẹ nhàng vuốt ve chú chim, cảm nhận từng đường nét chạm khắc tinh xảo, như thể đang chạm vào một phần ký ức của chính mình. Món quà này đã mang lại cho cô một sự ấm áp không ngờ, xua đi phần nào những ám ảnh về cuộc gọi vội vàng đêm qua, về sự "xa cách vô hình" đang dần lớn lên. Nó là minh chứng cho việc anh vẫn nhớ cô, vẫn quan tâm cô, dù cho cuộc sống ở thành phố có bận rộn và khắc nghiệt đến đâu. "Đừng lo lắng nhé," lời nhắn của anh lại vang vọng trong đầu cô, như một lời hứa, một sự trấn an.
Nhưng rồi, khi ánh tà dương dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những nỗi lo lắng tưởng chừng đã ngủ yên lại trỗi dậy. Món quà này là một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm lòng cô, nhưng liệu ngọn lửa ấy có đủ sức chống chọi lại cái lạnh giá của "khoảng cách vô hình" và sự khác biệt về nhịp sống đang ngày càng rộng lớn giữa hai người không? Lê An nhìn ra dòng sông đang chảy xiết, từng đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ, mang theo tiếng thì thầm của gió. Dòng sông vẫn vậy, vẫn chảy trôi miệt mài, không ngừng nghỉ, như thời gian đang vô tình cuốn đi những tháng ngày thơ ấu của cô và Trần Hạo.
"Anh vẫn giữ lời hứa... nhưng liệu có đủ để giữ tình cảm này mãi mãi không, khi thế giới của anh ngày càng rộng lớn?" Cô độc thoại nội tâm, giọng nói như tan vào hư không. Món quà nhỏ này, dù xoa dịu Lê An, nhưng cũng củng cố thêm sự kiên nhẫn và niềm hy vọng của cô vào Trần Hạo, khiến cô càng khó chấp nhận sự thật khi mối quan hệ dần phai nhạt về sau. Cô biết anh bận rộn, cô hiểu cho anh, nhưng trái tim người con gái vẫn khát khao được quan tâm nhiều hơn, được sẻ chia nhiều hơn. Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về trong tâm trí cô, một nỗi ám ảnh về những điều đã không được nói ra, không được làm.
Sự đơn giản nhưng tinh tế của món quà cho thấy Trần Hạo vẫn nhớ những điều nhỏ nhặt về Lê An, nhưng cũng ngụ ý rằng anh không có nhiều thời gian hay điều kiện để thể hiện nhiều hơn. Anh đã cố gắng, trong khả năng của mình, để không để tình yêu của họ trở thành "lời nói không thành". Nhưng liệu sự cố gắng ấy có đủ để bù đắp cho những thiếu vắng về mặt tinh thần, về sự hiện diện mà cô khao khát?
Lê An nhẹ nhàng đặt chú chim gỗ lên tảng đá nhẵn thín bên cạnh mình. Chú chim nhỏ bé, kiên cường, đứng đó, đối diện với dòng sông bao la, như một biểu tượng cho tình yêu mong manh giữa cô và Trần Hạo. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ lại cảm giác bình yên vừa tìm thấy. Dù sao đi nữa, hôm nay, cô đã nhận được một chút hơi ấm từ anh. Cô sẽ trân trọng nó, và tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" vẫn còn đó, như một đám mây đen lẩn khuất chân trời, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên má, và tiếng sóng vỗ rì rào như lời ru của sông. Cô sợ rằng, cái "chậm một nhịp" sẽ lại một lần nữa đưa họ vào một vòng xoáy tiếc nuối. Nhưng đêm nay, bên bờ sông cũ, chú chim gỗ nhỏ là một lời an ủi, một lời hứa thầm lặng rằng sợi dây mong manh ấy vẫn chưa đứt lìa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.