Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 120: Kế Hoạch Bên Dòng Điện Thoại
Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày buông mình xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lê An lặng lẽ rời khỏi nhà, mang theo chú chim gỗ nhỏ trong lòng bàn tay. Cô bước đi trên con đường đất quen thuộc, tiếng chân khẽ khàng hòa vào tiếng gió xào xạc qua những rặng tre. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ, hòa với mùi hoa lài thoang thoảng từ những khu vườn ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên mà cô đã quá đỗi thân thuộc. Cô đến bên bờ sông cũ, nơi hàng trăm, hàng ngàn kỷ niệm của cô và Trần Hạo đã được dệt nên. Ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ mặt nước sông, phản chiếu hình ảnh cô gái trẻ với ánh mắt đăm chiêu, chứa đựng một nỗi niềm vừa được xoa dịu nhưng vẫn còn đó những day dứt khôn nguôi.
Lê An ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo vẫn thường ngồi hàng giờ liền để ngắm hoàng hôn hay trăng lên. Chú chim gỗ nằm gọn trong lòng bàn tay cô, mang theo hơi ấm của tình cảm từ phương xa. Cô nhẹ nhàng vuốt ve chú chim, cảm nhận từng đường nét chạm khắc tinh xảo, như thể đang chạm vào một phần ký ức của chính mình. Món quà này đã mang lại cho cô một sự ấm áp không ngờ, xua đi phần nào những ám ảnh về cuộc gọi vội vàng đêm qua, về sự "xa cách vô hình" đang dần lớn lên. Nó là minh chứng cho việc anh vẫn nhớ cô, vẫn quan tâm cô, dù cho cuộc sống ở thành phố có bận rộn và khắc nghiệt đến đâu. "Đừng lo lắng nhé," lời nhắn của anh lại vang vọng trong đầu cô, như một lời hứa, một sự trấn an.
Nhưng rồi, khi ánh tà dương dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những nỗi lo lắng tưởng chừng đã ngủ yên lại trỗi dậy. Món quà này là một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm lòng cô, nhưng liệu ngọn lửa ấy có đủ sức chống chọi lại cái lạnh giá của "khoảng cách vô hình" và sự khác biệt về nhịp sống đang ngày càng rộng lớn giữa hai người không? Lê An nhìn ra dòng sông đang chảy xiết, từng đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ, mang theo tiếng thì thầm của gió. Dòng sông vẫn vậy, vẫn chảy trôi miệt mài, không ngừng nghỉ, như thời gian đang vô tình cuốn đi những tháng ngày thơ ấu của cô và Trần Hạo.
"Anh vẫn giữ lời hứa... nhưng liệu có đủ để giữ tình cảm này mãi mãi không, khi thế giới của anh ngày càng rộng lớn?" Cô độc thoại nội tâm, giọng nói như tan vào hư không. Món quà nhỏ này, dù xoa dịu Lê An, nhưng cũng củng cố thêm sự kiên nhẫn và niềm hy vọng của cô vào Trần Hạo, khiến cô càng khó chấp nhận sự thật khi mối quan hệ dần phai nhạt về sau. Cô biết anh bận rộn, cô hiểu cho anh, nhưng trái tim người con gái vẫn khát khao được quan tâm nhiều hơn, được sẻ chia nhiều hơn. Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về trong tâm trí cô, một nỗi ám ảnh về những điều đã không được nói ra, không được làm.
Sự đơn giản nhưng tinh tế của món quà cho thấy Trần Hạo vẫn nhớ những điều nhỏ nhặt về Lê An, nhưng cũng ngụ ý rằng anh không có nhiều thời gian hay điều kiện để thể hiện nhiều hơn. Anh đã cố gắng, trong khả năng của mình, để không để tình yêu của họ trở thành "lời nói không thành". Nhưng liệu sự cố gắng ấy có đủ để bù đắp cho những thiếu vắng về mặt tinh thần, về sự hiện diện mà cô khao khát?
Lê An nhẹ nhàng đặt chú chim gỗ lên tảng đá nhẵn thín bên cạnh mình. Chú chim nhỏ bé, kiên cường, đứng đó, đối diện với dòng sông bao la, như một biểu tượng cho tình yêu mong manh giữa cô và Trần Hạo. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ lại cảm giác bình yên vừa tìm thấy. Dù sao đi nữa, hôm nay, cô đã nhận được một chút hơi ấm từ anh. Cô sẽ trân trọng nó, và tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" vẫn còn đó, như một đám mây đen lẩn khuất chân trời, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên má, và tiếng sóng vỗ rì rào như lời ru của sông. Cô sợ rằng, cái "chậm một nhịp" sẽ lại một lần nữa đưa họ vào một vòng xoáy tiếc nuối. Nhưng đêm nay, bên bờ sông cũ, chú chim gỗ nhỏ là một lời an ủi, một lời hứa thầm lặng rằng sợi dây mong manh ấy vẫn chưa đứt lìa.
Vài ngày sau, khi nỗi bồn chồn ban đầu đã lắng dịu, Lê An ngồi bên bàn học cũ trong căn nhà nhỏ của mình. Căn phòng quen thuộc, nơi ánh nắng chiều luôn dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ, mang theo mùi ngai ngái của đất và hương lài thơm thoảng từ khu vườn nhỏ. Chú chim gỗ nhỏ, món quà từ phương xa của Trần Hạo, nay đã được đặt cẩn thận trên góc bàn, bên cạnh chồng sách vở và chiếc đèn dầu hỏa vẫn còn mới. Nó như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến từng suy nghĩ, từng cảm xúc của cô.
Hôm nay, Lê An muốn viết một lá thư. Không phải một lá thư vội vã như những lần trước, mà là một lá thư thật dài, thật tỉ mỉ, gói ghém tất cả những gì cô muốn nói, muốn gửi gắm đến Trần Hạo. Cô mở cuốn sổ tay màu nâu sờn, lật đến trang giấy còn trắng tinh, hít một hơi thật sâu. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cào xước nhẹ nhàng của ngòi bút bi lên mặt giấy mỏng, tạo nên một âm thanh quen thuộc, gợi nhớ về những buổi học bài khuya hay những dòng nhật ký tuổi học trò. Mùi mực xanh thoang thoảng quyện vào mùi giấy cũ, mang theo một chút hoài niệm.
"Anh Hạo thân mến," cô bắt đầu, những ngón tay gầy guộc run nhẹ. Cô viết về chú chim gỗ. "Em nhận được quà rồi, anh Hạo. Chú chim nhỏ này đẹp lắm, thật sự rất đẹp. Nó làm em nhớ đến những buổi chiều mình ngồi bên bờ sông cũ, cùng ngắm hoàng hôn và nghe tiếng chim hót. Em đã đặt nó ở bàn học, mỗi khi học bài mệt, nhìn thấy nó, em lại cảm thấy như anh đang ở đây vậy." Cô mỉm cười nhẹ, tưởng tượng ra nụ cười của anh khi đọc đến đoạn này.
Nhưng rồi, nụ cười nhanh chóng tan biến, thay vào đó là ánh mắt đăm chiêu. Cô muốn chia sẻ nhiều hơn, nhưng lại sợ những lo lắng của mình sẽ làm anh thêm gánh nặng. Cô viết về cuộc sống của mình ở thị trấn, những điều nhỏ nhặt, bình yên. "Ở đây vẫn vậy, anh ạ. Sông vẫn chảy, chợ vẫn đông, những cây phượng vĩ trước cổng trường sắp ra hoa rồi. Em vẫn đi học, vẫn giúp mẹ việc nhà. Mọi thứ đều bình thường, chỉ là... em nhớ anh nhiều hơn một chút." Chữ "một chút" được nhấn nhá như thể cô đang cố gắng giấu đi một nỗi nhớ khôn cùng. Cô biết, thế giới của anh giờ đây đã khác, rộng lớn và khắc nghiệt hơn nhiều. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng, thành một sợi dây níu giữ bước chân anh.
"Em biết anh rất bận rộn với việc học, với các kỳ thi và cả việc làm thêm nữa. Anh đừng lo lắng cho em nhé, em vẫn ổn mà. Anh cứ tập trung vào việc của mình. Em luôn tin tưởng và ủng hộ anh." Những lời này, cô viết ra như để tự trấn an mình hơn là để trấn an anh. Bởi lẽ, sâu thẳm trong lòng, "khoảng cách vô hình" ấy vẫn là một nỗi ám ảnh dai dẳng. Cô vẫn nhớ như in giọng nói mệt mỏi, vội vã của anh trong cuộc gọi lần trước, và cả câu nói "tốn tiền" như một nhát dao cứa vào tim. Món quà anh gửi đến đã xoa dịu cô, nhưng nó cũng đồng thời củng cố thêm sự kiên nhẫn của cô, một sự kiên nhẫn đôi khi đến mức mù quáng, khiến cô càng khó chấp nhận những rạn nứt đang dần hình thành.
Lê An ngập ngừng một lúc, rồi khẽ cắn môi. Cô hạ bút, suy nghĩ về điều quan trọng nhất cô muốn nói. Đó là về một cuộc gặp gỡ. "Em mong đến ngày mình được gặp lại nhau, anh Hạo. Dù chỉ một lát thôi cũng đủ rồi, để em thấy anh vẫn ổn, để mình có thể nói chuyện thật nhiều như ngày xưa, bên bờ sông cũ. Em không biết khi nào điều đó mới thành hiện thực, nhưng em sẽ chờ. Em sẽ luôn chờ anh." Cô không dám đòi hỏi, không dám tạo áp lực. Chỉ là một lời mong mỏi, một niềm hy vọng mong manh được nhen nhóm. Cái "nếu như ngày đó" lại chợt lóe lên trong đầu cô, nếu như ngày đó anh đã nói sớm hơn, đã bày tỏ rõ ràng hơn, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng rồi cô gạt bỏ suy nghĩ ấy đi. Giờ đây, chỉ còn là hiện tại và tương lai.
Cô gấp bức thư lại thật cẩn thận, cho vào phong bì trắng. Dán tem, và viết địa chỉ của Trần Hạo. Tên anh, tên trường, số phòng ký túc xá. Mỗi nét chữ đều chứa đựng biết bao tâm tư. Sau đó, Lê An mang bức thư ra bưu điện thị trấn. Con đường quen thuộc giờ đây được bao phủ bởi ánh chiều tà vàng óng, những bóng cây đổ dài trên mặt đất. Tiếng xe đạp lạch cạch, tiếng người qua lại, tất cả đều mang một nhịp điệu chậm rãi, bình yên của một thị trấn nhỏ. Tại bưu điện, cô đứng xếp hàng, tim đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Cô đặt bức thư lên bàn, nhìn cô giao dịch viên đóng dấu, rồi khẽ khàng bỏ nó vào thùng thư. Một hành động nhỏ, nhưng mang theo biết bao hy vọng. Cô biết rằng, bức thư này sẽ mất vài ngày để đến tay anh. Và trong những ngày chờ đợi ấy, cô sẽ lại sống trong niềm hy vọng, xen lẫn nỗi lo lắng thường trực về "khoảng cách vô hình" và sự phức tạp của tình cảm từ xa. Cô sợ rằng, cái "chậm một nhịp" sẽ lại một lần nữa đưa họ vào một vòng xoáy tiếc nuối, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô đã làm tất cả những gì có thể để giữ gìn sợi dây mong manh ấy.
***
Một tuần sau, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, đêm đã về khuya. Trần Hạo ngồi lỳ bên bàn học, ánh đèn bàn mờ ảo hắt xuống chồng sách vở và những bản vẽ kỹ thuật chi chít số liệu. Mùi giấy cũ, mùi mực và cả mùi mì gói thơm lừng từ góc phòng, nơi cậu bạn cùng phòng vừa ăn xong, hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc trưng của sinh viên. Gió mùa đầu đông se lạnh lùa qua khe cửa sổ, khiến Trần Hạo phải kéo chiếc áo len đã sờn rách sát vào người hơn. Cậu vò đầu bứt tai, cố gắng giải một bài toán phức tạp, nhưng những con số cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào tập trung được. Cả ngày nay, cậu đã phải chạy đi chạy lại giữa trường và quán ăn làm thêm, giờ đây, sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm.
"Thế giới này rộng lớn thật," Trần Hạo thở dài thườn thượt, "nhưng cũng thật khắc nghiệt." Cuộc sống ở thành phố không chỉ là những cơ hội, những kiến thức mới mẻ, mà còn là áp lực vô hình đè nặng lên vai. Áp lực học hành, áp lực tiền bạc, áp lực từ những kỳ vọng của gia đình và chính bản thân. Cậu nhớ về thị trấn nhỏ, nhớ về dòng sông yên bình, và nhớ về Lê An. Nhớ về những buổi chiều "bên bờ sông cũ", những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Những ký ức ấy như một bến đỗ bình yên, xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của cậu.
Đang lúc chán nản, bỗng có tiếng gõ cửa. Cậu bạn cùng phòng hé cửa, đưa vào một lá thư. "Thư của cậu này, Hạo. Bác bảo vệ mới đưa." Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt lờ đờ bỗng sáng lên khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc trên phong bì. Là thư c��a Lê An! Mọi mệt mỏi dường như tan biến. Cậu vội vàng đón lấy lá thư, cảm nhận hơi ấm của nó trong lòng bàn tay. Đã lâu lắm rồi cậu mới nhận được thư từ cô. Lần cuối cùng nói chuyện là qua điện thoại, một cuộc gọi vội vã đến mức cậu còn cảm thấy áy náy mãi.
Trần Hạo cẩn thận xé phong bì, mùi giấy cũ thơm thoảng bay ra. Cậu trải lá thư phẳng phiu trên bàn, đôi mắt đọc nhanh từng dòng chữ. Từng câu, từng chữ của Lê An như một dòng nước mát lành chảy vào tâm hồn khô cằn của cậu. Cô kể về chú chim gỗ, về những kỷ niệm "bên bờ sông cũ", về cuộc sống yên bình ở thị trấn. Cậu mỉm cười khi đọc thấy cô nói chú chim gỗ làm cô nhớ anh, đặt nó ở bàn học. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
Nhưng rồi, những câu chữ sau đó lại khiến cậu khựng lại. "Chỉ là... em nhớ anh nhiều hơn một chút." "Em biết anh rất bận rộn... Anh đừng lo lắng cho em nhé, em vẫn ổn mà." Trần Hạo cảm nhận được sự kìm nén trong từng câu chữ của cô. Cô đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, không muốn anh phải bận tâm. Nhưng chính sự cố gắng ấy lại càng khiến cậu day dứt. Cậu biết, cô đang lo lắng. Cô đang cảm thấy "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên, đang sợ hãi cái "chậm một nhịp" của tình cảm này. Cậu đã quá bận rộn, quá mải mê với cuộc sống mới mà quên mất rằng, ở phương xa, có một người con gái vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, vẫn đang vun đắp cho mối tình của họ.
Cậu nhớ lại cuộc gọi vội vàng lần trước. Đúng, cậu đã quá vô tâm. Cậu đã để cô cảm thấy cô đơn, bất an. Cậu đã sợ "tốn tiền", sợ mất thời gian, nhưng lại không nhận ra rằng, sự im lặng của cậu còn "tốn" hơn thế, "tốn" đi niềm tin và hy vọng của cô. "Lời nói không thành" là điều cậu sợ hãi nhất, và cậu đang vô tình đẩy tình cảm của họ vào con đường đó. Cậu thở dài, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những dòng chữ cuối cùng của lá thư: "Em mong đến ngày mình được gặp lại nhau, anh Hạo. Dù chỉ một lát thôi cũng đủ rồi... em sẽ chờ. Em sẽ luôn chờ anh."
Những lời ấy như một lời hứa, cũng như một lời trách móc thầm lặng. Trần Hạo cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu không thể để cô chờ đợi mãi trong vô vọng. Cậu phải làm gì đó, phải cho cô một niềm hy vọng cụ thể, một cột mốc để cả hai cùng hướng tới. Cậu nhìn đồng hồ. Đã gần mười giờ đêm. Bốt điện thoại công cộng ở đầu dãy ký túc xá chắc vẫn còn mở.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Trần Hạo. Kỳ nghỉ hè sắp tới, khá dài. Tại sao không mời Lê An lên thành phố chơi? Cậu sẽ cố gắng sắp xếp, dù có khó khăn đến mấy. Cậu sẽ phải làm thêm nhiều hơn, tiết kiệm từng đồng. Nhưng nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ của Lê An khi được thấy thành phố, được gặp lại cậu, trái tim Trần Hạo lại ấm áp hẳn lên. Đó sẽ là một động lực to lớn cho cả hai. "Anh sẽ cố gắng hết sức," cậu tự nhủ. "Mình phải làm cho cô ấy vui."
Trần Hạo gấp lá thư lại, cẩn thận nhét vào túi áo. Cậu đứng dậy, duỗi người. Cơn mệt mỏi dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm mới. Cậu khoác vội chiếc áo khoác mỏng, bước ra khỏi phòng. Ngoài hành lang ký túc xá, gió thổi mạnh hơn, lạnh buốt. Nhưng trong lòng Trần Hạo, một ngọn lửa nhỏ của hy vọng và tình yêu đã được nhen nhóm, sưởi ấm cậu trên con đường tới bốt điện thoại. Cậu sẽ gọi về nhà, nhờ mẹ chuyển lời, hoặc tốt hơn, nhờ mẹ gọi Lê An ra nghe máy. Cậu không muốn "lời nói không thành" xảy ra thêm một lần nào nữa. Cuộc gọi này, cậu muốn nó phải thật ý nghĩa, phải mang đến cho Lê An một điều gì đó cụ thể, một lời hứa, một kế hoạch. Cậu biết, việc lên kế hoạch gặp mặt vào kỳ nghỉ hè, dù hứa hẹn, nhưng cũng là một thách thức lớn. Những chi tiết nhỏ về khó khăn trong việc sắp xếp thời gian, tiền bạc, hoặc phương tiện đi lại chắc chắn sẽ xuất hiện. Nhưng cậu sẽ tìm cách. Cậu phải tìm cách.
***
Đêm đông se lạnh bao trùm thị trấn. Trong căn nhà nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ. Cả nhà vừa ăn tối xong, tiếng chén bát va vào nhau lanh canh trong bếp. Lê An đang giúp mẹ dọn dẹp thì tiếng chuông điện thoại bàn reo giòn giã, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Bà Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, đang rửa bát, vội vàng lau tay vào tạp dề, bà nói vọng ra: "Lê An, con ra nghe máy đi con!"
Lê An giật mình, tim đập thình thịch một cách khó hiểu. Ai sẽ gọi vào giờ này chứ? Cô nhanh chóng bước ra phòng khách, cầm lấy ống nghe điện thoại màu đen. "Alo..." giọng cô khe khẽ, còn chút ngập ngừng.
Đầu dây bên kia, một giọng nói quen thuộc, ấm áp và có chút vui vẻ vang lên: "An hả? Chào con, con. Con khỏe không?" Là giọng của cô Tư, mẹ Trần Hạo.
Lê An mừng rỡ: "Dạ, con khỏe ạ. Con chào cô Tư."
"Ừ, tốt rồi con. Thằng Hạo nó vừa gọi về, nó bảo muốn nói chuyện với con đó. Con đợi một lát nhé, cô chuyển máy cho nó." Giọng cô Tư vẫn nhẹ nhàng, chứa đầy sự quan tâm.
Lê An khẽ "Dạ" một tiếng, bàn tay nắm chặt ống nghe, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền đến. Tim cô đập nhanh hơn, một cảm giác vừa hồi hộp vừa vui sướng dâng trào. Đã lâu lắm rồi cô mới được nói chuyện trực tiếp với Trần Hạo, không phải qua những cuộc gọi ngắn ngủi, vội vã.
Vài giây chờ đợi như dài cả thế kỷ. Rồi giọng nói trầm ấm, quen thuộc ấy vang lên, mang theo hơi thở của thành phố xa xôi: "An hả? Anh đây."
"Anh Hạo!" Lê An không giấu nổi sự phấn khích trong giọng nói. "Anh... anh khỏe không? Em nhận được thư của anh rồi." Cô chợt nhận ra mình nói hơi nhanh, vội vàng sửa lại: "À không, em nhận được quà của anh rồi. Chú chim gỗ đẹp lắm, anh ạ."
Trần Hạo khẽ cười ở đầu dây bên kia, tiếng cười trầm khàn, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn cô. "Anh biết em nhận được rồi. Anh cũng nhận được thư của em rồi. Cảm ơn em nhiều lắm, An." Giọng anh lần này không còn vội vã, không còn mệt mỏi như lần trước. Nó chậm rãi, từ tốn, như anh đang cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện này, để cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh, dù chỉ qua một đường dây điện thoại nhiễu sóng.
"Em... em cũng nhớ anh lắm," Lê An lí nhí nói, mặt hơi đỏ ửng dù biết anh không thể nhìn thấy. Cô không biết phải nói gì nhiều hơn, chỉ có một nỗi nhớ da diết muốn được bộc lộ.
"Anh cũng nhớ em," Trần Hạo đáp lại, giọng anh chất chứa sự chân thành. "Anh đọc thư của em, biết em lo lắng. Anh xin lỗi vì dạo này bận quá, không liên lạc với em được nhiều."
"Dạ không sao đâu anh, em biết mà. Anh cứ tập trung học hành cho tốt là được rồi." Lê An vội vàng nói, cố gắng che giấu nỗi buồn thoáng qua khi nghe anh nói lời xin lỗi. Cô không muốn anh phải cảm thấy tội lỗi vì cô.
"Nhưng anh cũng không muốn em buồn mãi," Trần Hạo nói tiếp. "Anh tính... kỳ nghỉ hè này, em có muốn lên đây chơi không? Anh sẽ cố gắng sắp xếp mọi thứ."
Lời đề nghị của Trần Hạo khiến Lê An sững sờ. Cô không thể tin vào tai mình. Lên thành phố? Gặp anh? Đó là điều cô hằng mơ ước, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ nó sẽ trở thành hiện thực sớm đến vậy. "Thật sao anh? Em... em rất muốn! Thật sự rất muốn!" Giọng cô reo lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày.
Trần Hạo lại cười: "Thật chứ. Anh nghĩ kỳ nghỉ hè sẽ khá dài, mình sẽ có thời gian để gặp nhau. Em có thể lên đây vài ngày, anh sẽ dẫn em đi thăm thành phố."
"Dạ!" Lê An gần như hét lên sung sướng. "Nhưng mà... em đi bằng gì ạ? Rồi ở đâu? Có phiền anh không?" Những câu hỏi tuôn ra như thác lũ, thể hiện sự háo hức xen lẫn lo lắng. Cô biết, việc đi từ thị trấn lên thành phố không hề đơn giản vào thời điểm này. Chi phí đi lại, chỗ ở, tất cả đều là những vấn đề lớn.
"Mình sẽ bàn sau, An. Anh nghĩ em có thể đi xe khách, không quá xa đâu. Còn chỗ ở thì... anh sẽ tìm cách. Có thể anh sẽ nhờ bạn bè, hoặc mình chỉ cần gặp nhau vài buổi thôi cũng được." Trần Hạo cố gắng trấn an cô, dù trong lòng anh cũng biết việc sắp xếp không hề dễ dàng. "Anh sẽ phải làm thêm nhiều hơn một chút để có tiền lo cho em. Nhưng anh muốn làm điều đó."
Lê An nghe những lời anh nói, trái tim cô như tan chảy. Anh vẫn quan tâm cô, vẫn nghĩ cho cô, dù cuộc sống của anh đầy rẫy khó khăn. Cái "khoảng cách vô hình" dường như đã thu hẹp lại rất nhiều, không còn lạnh lẽo như trước. "Em... em cũng sẽ cố gắng xin phép ba mẹ, rồi em cũng sẽ tiết kiệm tiền. Em không muốn anh phải lo hết mọi thứ đâu."
"Được rồi, vậy mình cùng cố gắng nhé." Giọng Trần Hạo nhẹ nhàng. "Anh sẽ viết thư cho em, mình sẽ bàn bạc chi tiết hơn trong thư. Anh sẽ nói cụ thể về thời gian, về xe cộ, về những nơi mình có thể đến."
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc nữa. Họ bàn bạc về những nơi cô muốn thăm, những món ăn cô muốn thử. Mỗi lời nói của Trần Hạo đều vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về tương lai, về một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều mong mỏi. Lê An cảm thấy như mình đang mơ. Hơi ấm của ống nghe, tiếng thì thầm qua đường dây điện thoại nhiễu sóng, tất cả đều trở nên thật kỳ diệu. Cô cứ muốn kéo dài cuộc nói chuyện mãi, muốn được nghe giọng anh nhiều hơn nữa, muốn được cảm nhận hơi thở của anh từ phương xa. Cảm giác tê dại khi cầm ống nghe quá lâu ở một bên tai cũng không làm cô bận tâm.
Cuối cùng, Trần Hạo cũng phải kết thúc cuộc gọi. "Thôi, khuya rồi, em đi ngủ đi. Anh cũng phải học bài nữa. Anh sẽ viết thư cho em sớm nhất có thể nhé."
"Dạ, anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé. Em... em mong thư anh." Lê An nghẹn ngào nói lời tạm biệt.
Khi đặt ống nghe xuống, cả người Lê An như vẫn còn lâng lâng. Cô nhìn chú chim gỗ nhỏ trên bàn, giờ đây nó không chỉ là một món quà, mà còn là một lời hứa, một niềm hy vọng. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" vẫn còn đó, như một đám mây đen lẩn khuất chân trời, nhưng giờ đây, nó đã bị lu mờ bởi ánh sáng rực rỡ của niềm hy vọng về một cuộc gặp gỡ. Cô biết, việc lên kế hoạch này sẽ là một thách thức lớn. Có thể sẽ có những khó khăn về thời gian, tiền bạc, hay những điều bất ngờ khác. "Lời hứa 'sẽ cố gắng sắp xếp' của Trần Hạo, dù chân thành, nhưng cũng ẩn chứa sự không chắc chắn", cô tự nhủ. Niềm hy vọng quá lớn này có thể khiến cô thất vọng và tổn thương hơn nếu có bất kỳ trục trặc nào xảy ra. "Sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô gái trẻ liệu có đủ để vượt qua mọi thử thách sắp tới không?
Nhưng đêm nay, bên bờ sông cũ, nơi chú chim gỗ nhỏ vẫn kiên cường đứng đó, Lê An chỉ muốn tin vào điều kỳ diệu. Cái "chậm một nhịp" tưởng chừng như đang đeo bám số phận của họ, giờ đây đã được một nhịp điệu mới, nhanh hơn, đầy hứng khởi hơn, tạm thời xua tan. Cô sẽ chờ, và cô sẽ hy vọng, với tất cả trái tim mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.