Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 121: Những Chuyện Kể Xa Lạ

Tiếng chuông điện thoại đã dứt từ lâu, nhưng Lê An vẫn còn giữ nguyên tư thế ngồi bên bàn gỗ cũ, chiếc ống nghe lạnh ngắt áp vào tai, như thể chỉ cần buông ra, sợi dây liên kết vô hình vừa được nối liền sẽ đứt đoạn ngay tức khắc. Mặc cho vành tai đã tê dại vì sức nặng của ống nghe và cảm giác nóng ran vì hồi hộp, cô vẫn ngẩn ngơ, miên man trong dư âm của những lời Trần Hạo vừa nói. Những lời hứa hẹn về một chuyến đi lên thành phố, về những ngày được ở bên anh, khám phá một thế giới hoàn toàn mới, đã thắp lên trong lòng cô một ngọn lửa hy vọng rực rỡ, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi nhớ và sự bất an bấy lâu nay. Cô nhìn chú chim gỗ nhỏ đặt trên bàn, khẽ chạm tay vào lớp gỗ mịn màng, cảm giác như chạm vào một phần ký ức tươi đẹp, một lời khẳng định rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn muốn cô ở bên cạnh. “Chậm một nhịp” ư? Đêm nay, dường như nhịp điệu của cuộc đời họ đã bất ngờ tăng tốc, mang theo hơi thở của những điều kỳ diệu sắp sửa xảy đến.

Ánh trăng non đầu tháng rải một vệt bạc mờ ảo trên nền nhà, hắt lên bóng dáng cô đơn của Lê An. Ngoài kia, tiếng dế kêu rả rích, tiếng ếch nhái vọng lại từ bờ sông, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Nhưng trong lòng cô, một luồng gió mới đang thổi qua, mang theo hương vị của thành phố xa xôi, của những điều chưa từng được biết đến. Cái "khoảng cách vô hình" tưởng chừng như đang đeo bám số phận của họ, giờ đây đã được một nhịp điệu mới, nhanh hơn, đầy hứng khởi hơn, tạm thời xua tan. Cô sẽ chờ, và cô sẽ hy vọng, với tất cả trái tim mình, tin vào lời hứa của anh, tin vào một tương lai mà cô và anh sẽ lại được kề bên. Nỗi lo lắng về "thế giới của anh đang rộng lớn hơn" vẫn còn đó, như một đám mây đen lẩn khuất chân trời, nhưng giờ đây, nó đã bị lu mờ bởi ánh sáng rực rỡ của niềm hy vọng về một cuộc gặp gỡ. Cô biết, việc lên kế hoạch này sẽ là một thách thức lớn. Có thể sẽ có những khó khăn về thời gian, tiền bạc, hay những điều bất ngờ khác. "Lời hứa 'sẽ cố gắng sắp xếp' của Trần Hạo, dù chân thành, nhưng cũng ẩn chứa sự không chắc chắn", cô tự nhủ. Niềm hy vọng quá lớn này có thể khiến cô thất vọng và tổn thương hơn nếu có bất kỳ trục trặc nào xảy ra. "Sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô gái trẻ liệu có đủ để vượt qua mọi thử thách sắp tới không? Nhưng đêm nay, Lê An chỉ muốn tin vào điều kỳ diệu. Cô sẽ chờ, và cô sẽ hy vọng, với tất cả trái tim mình.

***

Ở một nơi cách xa thị trấn ven sông yên bình hàng trăm cây số, tại khu ký túc xá nhộn nhịp của trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang ngồi bên chiếc bàn học nhỏ, ánh đèn vàng vọt hắt bóng anh lên bức tường vôi cũ kỹ. Tiếng cười nói ồn ào của đám bạn cùng phòng vọng lại từ phía cửa sổ mở hé, lẫn với tiếng guitar bập bùng từ phòng bên cạnh và mùi mì gói thơm lừng lan tỏa trong không khí ẩm thấp. Khác với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của căn nhà Lê An, ký túc xá là một thế giới hoàn toàn khác biệt, luôn sôi động và đầy ắp những âm thanh lạ lẫm. Trần Hạo đã quen với nó, thậm chí còn thấy thích thú với cái nhịp sống hối hả, năng động này.

Anh khẽ mỉm cười khi đọc lại lá thư của Lê An, những nét chữ tròn trịa, nắn nót, mang theo hơi thở của thị trấn nhỏ và cả mùi giấy thơm thoảng nhẹ. "Anh nhớ em nhiều lắm, Hạo à. Cả nhà mình ai cũng mong anh về." Dòng chữ ấy như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang căng như dây đàn của anh. Anh nhớ về lời hứa gặp mặt trong kỳ nghỉ hè, nhớ về giọng nói reo vui của cô khi anh ngỏ ý mời cô lên thành phố. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, pha lẫn chút trách nhiệm và cả một nỗi niềm mơ hồ. Anh biết, Lê An đang đặt rất nhiều hy vọng vào cuộc gặp gỡ này, và anh không muốn cô phải thất vọng. Anh khẽ vuốt ve chú chim gỗ nhỏ được gửi kèm theo thư, chú chim mà anh đã chạm khắc bằng cả tấm lòng, giờ đã trở thành vật bất ly thân của Lê An. Nó là một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt giữa hai người, vượt qua cả không gian và thời gian.

Trần Hạo đang định viết thư hồi âm, tỉ mỉ phác thảo kế hoạch đón Lê An, thì cánh cửa phòng bật mở. Hà Minh, cậu bạn cùng lớp, cao ráo, mái tóc vuốt gọn gàng và nụ cười luôn thường trực trên môi, xuất hiện. Áo sơ mi trắng tinh tươm, quần tây phẳng phiu, Hà Minh luôn toát ra vẻ năng động và tự tin, khác hẳn với sự trầm tư, ít nói của Trần Hạo. Cậu ta là một trong những thành viên tích cực nhất của nhiều câu lạc bộ trong trường, và dường như chưa bao giờ cạn năng lượng.

"Này Hạo, cậu còn ngồi đấy à?" Giọng Hà Minh hào hứng, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng suy nghĩ. "Buổi họp CLB Khoa học sắp bắt đầu rồi, thầy Tùng đang nói về dự án robot mini đấy. Cậu không đi phí lắm! Nghe nói có cả mấy anh chị khóa trên về chia sẻ kinh nghiệm nữa đó."

Trần Hạo chớp mắt, thoáng chút do dự. Buổi họp câu lạc bộ... Anh đã quên mất. Suốt những tháng ngày ở thành phố, Trần Hạo như một miếng bọt biển khô cằn, háo hức hút lấy mọi kiến thức, mọi cơ hội mới mẻ. Anh tham gia các buổi học phụ đạo, các nhóm nghiên cứu, và cả câu lạc bộ khoa học mà anh từng cho là chỉ dành cho những "mọt sách" khô khan. Nhưng càng dấn thân, anh càng nhận ra một thế giới rộng lớn, đầy thách thức và cuốn hút đang mở ra trước mắt. Anh mê mẩn với những công thức vật lý phức tạp, những lý thuyết toán học trừu tượng, và cả những ý tưởng sáng tạo không ngừng từ bạn bè. Thế giới ấy khác xa với những buổi chiều bên bờ sông cũ, nơi anh và Lê An thường ngồi im lặng ngắm hoàng hôn.

Anh khẽ gấp lá thư của Lê An lại, cẩn thận nhét vào túi áo ngực, nơi trái tim anh vẫn đập những nhịp đập quen thuộc. Một thoáng cảm giác áy náy lướt qua, nhưng nhanh chóng bị sự tò mò và ham học hỏi lấn át. "Mình có đang quên mất điều gì không?" Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh như một làn khói mỏng, rồi tan biến trong sự hối thúc của Hà Minh.

"Đi thôi, Hạo! Thầy Tùng mà thấy cậu vắng mặt là lại cằn nhằn đấy. Cậu là nhân tố chủ chốt của đội tuyển mà!" Hà Minh vừa nói vừa đẩy nhẹ vai Trần Hạo, kéo anh đứng dậy.

Trần Hạo mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, rồi cũng đứng dậy theo cậu bạn. Anh khoác vội chiếc áo khoác mỏng, bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những âm thanh ồn ào của ký túc xá. Trong ánh đèn vàng vọt cuối hành lang, bóng dáng anh đổ dài, rồi khuất dần. Dù đã cất lá thư đi, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, hình ảnh Lê An với nụ cười hiền lành và đôi mắt mong chờ vẫn còn hiện hữu, như một lời nhắc nhở dịu dàng về một thế giới khác, một lời hứa anh cần phải giữ. Nhưng trước mắt anh, thế giới của thành phố đang rộng mở, đầy những cơ hội và thách thức mới mẻ, cuốn hút anh vào vòng xoáy của nó. Anh biết, để có được một tương lai vững chắc, để có thể đón Lê An lên thành phố một cách đường hoàng, anh cần phải nỗ lực hơn nữa, cần phải trở thành một người thành công. Đó là lý do anh phải tạm gác lại những suy nghĩ riêng tư, và lao vào những cuộc chinh phục tri thức mới.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những hàng cây xanh mướt trong sân trường, len lỏi qua ô cửa kính của lớp học, làm bừng sáng không gian rộng rãi, hiện đại. Lớp học của trường chuyên không giống như bất kỳ lớp học nào Trần Hạo từng biết ở thị trấn. Bảng đen được thay bằng bảng trắng, những chiếc bàn ghế gỗ đơn sơ được thay thế bằng bàn ghế nhựa màu xanh ngọc, sắp xếp gọn gàng, tạo cảm giác thoáng đãng và khơi gợi sự tập trung. Mùi phấn bảng và mùi gỗ cũ được thay bằng mùi giấy mới, mùi mực in và một chút hương thơm dịu nhẹ từ cây cối bên ngoài. Tiếng giảng bài của giáo viên không còn đơn thuần là những lời truyền đạt kiến thức khô khan, mà là những cuộc đối thoại, những câu hỏi mở, kích thích tư duy của học sinh.

Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, cạnh Hà Minh, đôi mắt sáng rực theo dõi từng công thức vật lý phức tạp đang được trình bày trên bảng. Anh ghi chép cẩn thận, nhưng đồng thời trong đầu anh cũng đang hình thành những câu hỏi, những giả thuyết riêng. Anh cảm thấy như mình đang được sống trong một môi trường mà anh thuộc về, nơi trí tuệ được đề cao và sự tò mò được khuyến khích.

"Trần Hạo, em có ý kiến gì về vấn đề này?" Tiếng giáo viên vang lên, kéo anh ra khỏi suy nghĩ. Thầy Tùng, giáo viên vật lý, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ và ánh mắt tinh anh, luôn đặc biệt quan tâm đến những học sinh có tư chất như Trần Hạo.

Trần Hạo đứng dậy, giọng nói trầm ấm, rõ ràng: "Thưa thầy, em nghĩ chúng ta có thể xem xét thêm trường hợp này dưới góc độ thuyết tương đối hẹp của Einstein. Nếu..." Anh trình bày một mạch những suy nghĩ của mình, mạch lạc, logic, và đầy thuyết phục. Cả lớp im lặng lắng nghe, và Hà Minh bên cạnh khẽ gật gù tán thưởng.

Sau giờ học, cả nhóm học sinh tập trung lại để thảo luận về dự án khoa học sắp tới – một mô hình động cơ chạy bằng năng lượng tái tạo. Hà Minh, với sự hoạt bát và khả năng lãnh đạo bẩm sinh, nhanh chóng trở thành người điều phối.

"Ý tưởng của cậu hay đấy, Hạo. Chúng ta có thể phát triển thêm theo hướng này..." Hà Minh nói, tay cầm cây bút chỉ vào sơ đồ trên bảng. "Nếu chúng ta kết hợp động cơ phản lực với hệ thống cánh quạt kép, có thể tạo ra lực đẩy mạnh hơn mà không cần tăng kích thước quá nhiều."

Trần Hạo, dù ít nói, nhưng khi vào vấn đề chuyên môn, anh lại trở nên sôi nổi lạ thường. Anh liên tục đóng góp ý kiến, phản biện, và đưa ra những giải pháp sáng tạo. Anh và Hà Minh, tuy tính cách khác biệt, nhưng lại vô cùng ăn ý trong công việc. Hai người họ dường như là cặp đôi hoàn hảo, một người năng động, xông xáo, một người trầm tĩnh, sâu sắc, cùng nhau chinh phục những thách thức trí tuệ. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo hoàn toàn quên đi mọi thứ xung quanh. Anh quên đi những lá thư chờ đợi, quên đi bờ sông cũ, quên đi lời hứa về một cuộc gặp mặt. Tâm trí anh chỉ còn lại những công thức, những mô hình, những vấn đề cần được giải quyết. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, một niềm vui sướng khi được chìm đắm trong thế giới tri thức vô tận này.

Tiếng chuông báo hết giờ học vang lên, nhưng nhóm thảo luận vẫn chưa muốn dừng lại. Ánh nắng đã gay gắt hơn, tiếng xe cộ ngoài đường tấp nập hơn, nhưng trong lớp học, không khí vẫn tràn đầy sự hào hứng và say mê. Trần Hạo cảm nhận rõ ràng rằng, ở nơi đây, anh đang thực sự tìm thấy chính mình, tìm thấy con đường mà anh muốn đi. Anh không còn là cậu bé trầm tính, lầm lũi của thị trấn nhỏ nữa. Anh đang là một Trần Hạo của thành phố, một Trần Hạo đầy hoài bão và khát khao chinh phục. Anh thích cái cảm giác được thử thách, được chứng minh năng lực của mình. Những áp lực học hành, những cuộc thi cam go, những dự án khoa học phức tạp, tất cả đều là động lực để anh tiến lên. Anh biết, thành công ở đây sẽ mở ra cánh cửa cho một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà anh có thể tự tin đón Lê An đến bên cạnh mình. Cái "chậm một nhịp" của quá khứ, anh đang cố gắng bù đắp bằng những bước chạy nước rút ở hiện tại.

***

Buổi tối hôm đó, tại căn nhà nhỏ ven sông, Lê An ngồi cạnh chiếc điện thoại cũ kỹ, lòng thấp thỏm không yên. Mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, đang lúi húi trong bếp, tiếng dao thớt lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi cá kho thơm lừng thoảng nhẹ, nhưng Lê An chẳng thiết ăn. Từ sau cuộc gọi đêm qua, cô đã mong ngóng từng giờ từng phút để được nghe lại giọng anh, để được anh kể thêm về kế hoạch đón cô. Nỗi háo hức đã át đi phần nào sự e dè và lo lắng vốn có.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang sự tĩnh lặng của căn nhà. Lê An giật mình, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng nhấc ống nghe lên, giọng nói run run.

"A-alo?"

"An à? Anh đây. Em khỏe không?" Giọng Trần Hạo vang lên từ đầu dây bên kia, vẫn trầm ấm nhưng có vẻ vội vã hơn mọi khi.

Niềm vui sướng tràn ngập trong lòng Lê An. "Hạo à, anh khỏe không? Em khỏe. Anh... anh kể cho em nghe về trường anh đi." Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khóe môi vẫn cong lên một nụ cười rạng rỡ.

Trần Hạo cười nhẹ. "Anh khỏe. Mấy hôm nay anh bận lắm, học hành rồi tham gia mấy cái câu lạc bộ nữa. Em biết không, hôm nay anh vừa tham gia một buổi thảo luận về vật lý hạt nhân, phức tạp lắm. Mấy khái niệm mới mẻ, nhưng mà hay cực kỳ. Rồi còn dự án robot mini nữa, anh với Hà Minh đang lên ý tưởng cho hệ thống truyền động. Hà Minh, bạn cùng lớp anh, cậu ấy có vài ý tưởng rất độc đáo..."

Lê An lắng nghe, nụ cười trên môi cô dần tắt. Vật lý hạt nhân? Robot mini? Hà Minh là ai? Những từ ngữ đó nghe thật xa lạ, như thể chúng thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà cô chưa từng đặt chân đến. Cô cố gắng hình dung ra cảnh Trần Hạo đang say sưa thảo luận với những người bạn mới, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là một khoảng trống mịt mờ. Cảm giác lạc lõng bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn cô.

"...rồi thầy Tùng còn bảo là anh có tiềm năng vào đội tuyển Olympic nữa. Sắp tới sẽ có mấy buổi ôn luyện đặc biệt, chắc sẽ bận lắm đây..." Giọng Trần Hạo vẫn đều đều, hào hứng, nhưng Lê An cảm thấy như anh đang nói một ngôn ngữ hoàn toàn khác. Anh đang kể về những thành công, những hoài bão của anh, nhưng lại vô tình tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người.

"Hạt nhân? Hà Minh là ai hả anh?" Lê An khẽ thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô không muốn cắt ngang lời anh, nhưng sự tò mò và cả một nỗi lo sợ mơ hồ đã thôi thúc cô phải hỏi.

"À, Hà Minh là bạn cùng lớp anh, cậu ấy học giỏi lắm, năng động nữa. Mấy chuyện này em khó hình dung lắm, An à." Trần Hạo đáp, giọng anh vẫn nhanh, như thể anh đang cố gắng gói gọn cả thế giới mới của mình vào vài phút ngắn ngủi của cuộc gọi. "Thôi, anh phải đi làm bài tập đây. Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Có gì anh sẽ viết thư kể chi tiết hơn cho em."

"Dạ..." Lê An chỉ kịp nói một tiếng "dạ" yếu ớt trước khi Trần Hạo vội vàng kết thúc cuộc gọi. "Anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé..." Lời nói "lời nói không thành" còn lại lửng lơ trong không khí, vô vọng.

Cô đặt ống nghe xuống, lòng nặng trĩu. Niềm vui sướng ban đầu đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một nỗi buồn man mác và một sự hoang mang sâu sắc. Mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, bước ra từ bếp, nhìn thấy vẻ mặt thất thần của con gái, bà khẽ thở dài. "Hạo lại gọi hả con? Sao mặt mày buồn vậy?"

Lê An lắc đầu, không nói gì, chỉ khẽ siết chặt đôi bàn tay. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa cô và Trần Hạo. Anh đang sống trong một thế giới quá rộng lớn, quá xa lạ, quá khác biệt so với thị trấn nhỏ bé này. Những điều anh kể, những thành công anh đạt được, lẽ ra phải khiến cô tự hào, nhưng thay vào đó, chúng lại khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng. "Nếu như ngày đó..." cô tự hỏi, "Nếu như ngày đó anh không đi, hoặc em cũng có thể đi cùng anh, thì liệu mọi chuyện có khác không?" Nhưng những câu hỏi đó chỉ càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng cô.

***

Đêm đó, Lê An không tài nào chợp mắt được. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường như đếm từng nhịp đập của trái tim cô, nặng nề và mệt mỏi. Cô ngồi dậy, bước ra bờ sông. Ánh trăng sáng vằng vặc, rọi chiếu trên mặt nước lấp lánh, phản chiếu bầu trời đêm đầy sao. Gió đêm mơn man thổi qua những hàng tre, mang theo hơi ẩm của sông nước và mùi hương quen thuộc của đất đai. Tất cả đều giống như bao đêm khác, nhưng lòng Lê An lại dậy sóng.

Cô ôm chặt chú chim gỗ nhỏ trong tay, vật kỷ niệm duy nhất còn sót lại từ những ngày thơ ấu, từ một Trần Hạo gần gũi, thân thuộc. Giờ đây, chú chim gỗ ấy không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước, mà thay vào đó là một nỗi trống trải khôn nguôi. Nó là biểu tượng cho một tình yêu "bên bờ sông cũ", một tình yêu mộc mạc, giản dị mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ thay đổi.

"Anh ấy nói nhiều chuyện lạ quá, chim à. Như thể anh ấy đang ở một thế giới khác vậy." Lê An thì thầm, giọng nói tan vào trong gió. Cô vuốt ve đôi cánh nhỏ của chú chim, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ. Những câu chuyện của Trần Hạo về thành phố, về những hoạt động ngoại khóa, những dự án khoa học, những cái tên mới như Hà Minh, tất cả đều đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Cái khoảng cách ấy không phải là địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong cuộc sống, trong những điều họ quan tâm.

Cô tự hỏi, liệu cô có còn theo kịp anh nữa không? Liệu cô có thể hiểu được những điều anh đang nói, đang làm, đang mơ ước ở cái thế giới rộng lớn kia không? Và quan trọng hơn cả, liệu anh có còn nhớ "lời hứa bên sông" như cô vẫn hằng giữ, hằng nâng niu không? Hay những thành công, những hoài bão mới mẻ đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn nhìn thấy bóng dáng cô bé Lê An bé nhỏ đang đứng đợi anh ở bờ sông cũ này nữa?

Cảm giác "chậm một nhịp" lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lúc này, nó không còn là một nỗi buồn nhẹ nhàng, mà là một sự lo lắng, một nỗi sợ hãi rằng mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Niềm hy vọng về cuộc gặp mặt kỳ nghỉ hè vẫn còn đó, nhưng nó đã trở nên mong manh, dễ vỡ. Lê An ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh đèn thành phố mờ ảo như một dải ngân hà xa xăm. Cô hình dung ra Trần Hạo đang ở đó, giữa những ánh đèn rực rỡ, giữa những con người năng động, sống một cuộc đời mới mà cô không thể chạm tới.

Cô siết chặt chú chim gỗ trong tay, như thể muốn níu giữ lấy một phần ký ức, một phần của Trần Hạo ngày xưa. Nước mắt cô lăn dài trên má, hòa vào làn gió đêm se lạnh. "Sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô gái trẻ liệu có đủ để vượt qua mọi thử thách sắp tới không? Đêm nay, bên bờ sông cũ, Lê An chỉ còn lại một mình, với nỗi cô đơn và sự bối rối trước một tương lai ngày càng trở nên khó đoán định. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu, và những thách thức lớn hơn vẫn còn đang chờ đợi phía trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free