Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 122: Hồi Âm Thưa Dần

Sáng sớm, một tuần sau cái đêm Lê An đứng lặng lẽ bên bờ sông, bầu trời thị trấn ven sông hiền hòa đón những tia nắng đầu tiên. Gió heo may vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm khuya, mơn man qua những hàng cây xanh mướt, mang theo tiếng chim hót líu lo từ những bụi tre sau nhà. Mùi cơm gạo mới nấu thơm lừng từ căn bếp nhỏ quyện với hương hoa lài thoang thoảng từ hàng rào, tạo nên một bức tranh thanh bình quen thuộc. Nhưng trong lòng Lê An, sự bình yên ấy lại mong manh hơn bao giờ hết.

Cô ngồi bên bàn học, đọc đi đọc lại lá thư mình đã gửi cho Trần Hạo cách đây vài ngày. Từng câu chữ viết nắn nót, chất chứa bao nỗi nhớ nhung và cả niềm háo hức về cuộc gặp mặt kỳ nghỉ hè sắp tới. Ánh nắng sớm len lỏi qua khung cửa sổ, rọi xuống trang giấy, làm nổi bật những nét mực đã khô. Lê An khẽ thở dài, đôi mắt xanh trong nhuốm một nỗi niềm khó tả. Cô đưa tay vuốt ve chiếc điện thoại "cục gạch" cũ kỹ đặt trên bàn. Nó vẫn nằm im lìm, không một tín hiệu, không một rung động. Kể từ cuộc gọi ngắn ngủi của Trần Hạo tuần trước, mọi thứ lại trở về với sự im lặng đáng sợ.

“Chắc anh Hạo bận lắm…” cô tự nhủ, câu nói này như một lời trấn an quen thuộc, nhưng mỗi lần thốt ra, nó lại càng nặng trĩu thêm trong lòng. Niềm hy vọng về cuộc gặp mặt kỳ nghỉ hè vẫn cháy bỏng, nó là ngọn hải đăng duy nhất trong những ngày chờ đợi mỏi mòn này. Lê An vẫn hình dung ra cảnh Trần Hạo trở về, dáng vẻ cao lớn, nụ cười hiền lành, kể cho cô nghe về những điều mới lạ ở thành phố. Nhưng cùng với niềm hy vọng ấy, những hạt giống lo lắng cũng bắt đầu nảy mầm, len lỏi trong từng suy nghĩ của cô.

Mỗi buổi sáng, cô đều ra nhìn về phía bưu điện thị trấn, nơi những lá thư của cô và anh đã từng đi và đến, nơi những hy vọng được trao gửi. Bưu điện giờ đây như một biểu tượng của sự kết nối mong manh giữa hai thế giới, một thế giới tĩnh lặng của cô và một thế giới hối hả của anh. Cô vẫn nhớ như in lời hứa "không quên em" của anh bên bờ sông cũ, lời hứa đã từng là kim chỉ nam cho trái tim cô. Nhưng giờ đây, những lời nói ấy như chìm dần vào khoảng không, bị nuốt chửng bởi cái khoảng cách vô hình đang lớn dần lên.

Lê An cầm chú chim gỗ nhỏ trên tay, ngón cái vuốt nhẹ lên đôi cánh được chạm khắc tinh xảo. Chú chim này, vốn là biểu tượng của sự gắn kết, của những kỷ niệm tuổi thơ "bên bờ sông cũ", giờ đây lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo. Nó giống như một vết thương lòng đã lành sẹo, nhưng mỗi khi chạm vào, vẫn còn cảm thấy nhói đau. Cô nhớ lại những câu chuyện Trần Hạo kể về Hà Minh, về những hoạt động ngoại khóa, về những dự án khoa học. Những điều đó, dù anh kể với vẻ hào hứng, lại khiến cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp", không thể theo kịp anh. Cô không hiểu rõ những khái niệm khoa học phức tạp, không hình dung được sự sôi động của một câu lạc bộ ở trường chuyên, và cũng không thể hình dung ra Hà Minh là người thế nào. Tất cả đều quá xa lạ.

Cô đặt chú chim gỗ trở lại vị trí cũ, trên chồng sách giáo khoa đã ngả màu. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, cảm giác lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình, cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Lê An lại cầm chiếc điện thoại lên, mở rồi đóng nắp liên tục. Cô muốn gọi, nhưng lại sợ làm phiền anh, sợ nghe thấy sự vội vã trong giọng nói của anh, hay tệ hơn là sự bận rộn đến mức không thể nhấc máy. Sự kiên nhẫn của cô gái trẻ đang dần bị thử thách, từng chút một, bởi những khoảng thời gian chờ đợi ngày càng dài. Cô chỉ biết im lặng chờ đợi, chờ đợi một tín hiệu nhỏ nhoi từ thế giới rộng lớn của anh, một tín hiệu có thể xoa dịu đi nỗi lo lắng đang âm ỉ cháy trong lòng.

***

Cùng tuần đó, nhưng ở một thế giới hoàn toàn khác, Trần Hạo đang vật lộn với áp lực của cuộc sống thành thị. Chiều muộn, cái nắng gắt của thành phố xiên qua khung cửa sổ ký túc xá, đổ xuống bàn học của anh. Căn phòng nhỏ bé bỗng trở nên oi bức, ngột ngạt, dù chiếc quạt trần cũ kỹ vẫn kêu ù ù, cố sức đẩy những luồng gió nóng. Xung quanh Trần Hạo là sách vở chất đống, giấy nháp vương vãi, cùng mùi giấy cũ và mực in đặc trưng của sách vở. Anh vò đầu bứt tai trước một bài toán hình học không gian phức tạp, những đường nét chồng chéo trên trang giấy trắng như đang trêu ngươi anh.

"Hạo ơi, đến giờ rồi! Cậu không đi là lỡ hết kiến thức đấy!" Tiếng Hà Minh vang lên từ cửa phòng, kéo Trần Hạo ra khỏi mê cung của những con số và hình khối. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và sự tự tin thường thấy, đứng tựa cửa, nhìn Trần Hạo với ánh mắt vừa sốt ruột vừa quen thuộc. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Anh ta cười phá lên, nhưng Trần Hạo chỉ thở dài.

Trần Hạo nhìn về phía góc bàn, nơi lá thư của Lê An vẫn nằm đó, chưa kịp hồi âm. Anh đã đọc nó nhiều lần, cảm nhận được nỗi nhớ và sự mong chờ của cô qua từng nét chữ. Lòng anh chợt nhói lên một cảm giác tội lỗi, một sự bứt rứt khó tả. Anh biết cô đang chờ đợi, nhưng anh không thể bỏ dở công việc. Áp lực học hành ở trường chuyên là quá lớn, những bài tập khó nhằn, những dự án khoa học đòi hỏi sự tập trung cao độ, và cả những buổi sinh hoạt câu lạc bộ không thể vắng mặt. Anh phải cố gắng, phải đạt được thành tích cao, đó là mục tiêu anh đã đặt ra khi rời thị trấn, đó cũng là cách duy nhất anh nghĩ mình có thể lo cho Lê An sau này.

"Đợi tớ một chút," Trần Hạo lẩm bẩm, giọng trầm khàn. Anh vội vàng cất lá thư của Lê An vào ngăn kéo bàn, như thể muốn giấu đi một phần thế giới riêng tư của mình khỏi những ánh mắt tò mò. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh tin rằng tình yêu của họ đủ sâu đậm để vượt qua những khoảng cách vô hình này, dù đôi khi, anh cũng cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" trong việc hồi đáp lại tình cảm của cô. Nhưng những hoài bão, những tham vọng nơi thành phố này đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn đủ thời gian để dừng lại và nhìn ngắm những điều nhỏ bé, những cảm xúc tinh tế đang lớn dần trong lòng Lê An.

Anh đứng dậy, vớ lấy chiếc cặp sách, cảm nhận sức nặng của nó trên vai. "Đi thôi," anh nói với Hà Minh, rồi bước vội ra khỏi phòng. Tiếng bước chân vội vã của hai người vang vọng trong hành lang ký túc xá, hòa lẫn vào những âm thanh hối hả khác của cuộc sống sinh viên. Trần Hạo không thể không nghĩ về Lê An, về ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, về sự yên bình mà anh đã bỏ lại phía sau. Anh nhớ cô, nhớ những buổi chiều tan học chung đường, nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Nhưng những ký ức ấy giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một nỗi day dứt, khi anh không thể dành đủ thời gian cho cô. Anh tin rằng sự thành công của anh sẽ là câu trả lời tốt nhất cho tất cả, nhưng anh không biết, liệu Lê An có còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi câu trả lời đó không.

***

Hai tuần trôi qua kể từ cuộc gọi cuối cùng của Trần Hạo. Hai tuần đối với Lê An dài như cả thế kỷ. Chiều hôm đó, bầu trời thị trấn bỗng trở nên âm u, những đám mây đen kịt từ phía sông kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp đổ. Lê An quyết định đến bưu điện, với một tia hy vọng mong manh. Cô mang theo một chiếc ô, nhưng trong lòng lại không chắc chắn về điều gì cả.

Mùi giấy cũ và mực in đặc trưng của bưu điện quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang một vẻ gì đó ảm đạm hơn. Tiếng lạch cạch của máy đếm tiền của cô nhân viên bưu điện vọng vào tai cô như một điệu nhạc buồn. Lê An đứng trước quầy, lòng thắt lại. "Cô ơi, có thư của Trần Hạo gửi cho cháu không ạ?" Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm.

Cô nhân viên bưu điện, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc phơ, mỉm cười hiền hậu. "À, có chứ con. Có thư của cậu Hạo gửi cho con đây, An." Bà lục lọi trong chồng thư, rồi trao cho Lê An một phong bì trắng. Trái tim Lê An đập rộn ràng, một niềm vui sướng thoáng qua len lỏi trong lòng cô. Cô vội vàng nhận lấy, bàn tay khẽ run.

Nhưng khi mở lá thư ra, nụ cười trên môi Lê An dần tắt hẳn. Lá thư ngắn hơn mọi khi, chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, giải thích về sự bận rộn của Trần Hạo. Anh viết rằng anh phải dành toàn bộ thời gian cho việc học và các hoạt động câu lạc bộ, rằng anh đang cố gắng hết sức để đạt được mục tiêu, và rằng anh mong cô hiểu cho anh. Không có những câu chuyện dài dòng như trước, không có những lời hỏi han ân cần, chỉ là một lời giải thích cụt ngủn và một lời hứa hẹn mơ hồ về kỳ nghỉ hè.

"Anh Hạo bận đến thế sao? Sao hồi âm lại lâu đến vậy..." Lê An lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng gió bắt đầu rít lên bên ngoài. Nỗi thất vọng xen lẫn sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô lật đi lật lại lá thư, như muốn tìm kiếm thêm điều gì đó ẩn chứa trong từng con chữ, nhưng không có gì cả. Chỉ là một khoảng trống, một sự xa cách đang ngày càng lớn. Cái cảm giác "chậm một nhịp" lại ùa về, không còn là cảm giác mơ hồ nữa, mà là một sự thật hiển hiện. Trần Hạo đang sống trong một thế giới quá hối hả, đến mức anh không còn đủ thời gian để viết một lá thư dài, để kể cho cô nghe những chuyện nhỏ nhặt như ngày xưa.

Cô thẫn thờ bước ra khỏi bưu điện. Những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, làm ướt mái tóc đen nhánh của cô. Lê An chợt nhận ra mình đã bỏ quên chiếc ô. Nhưng cô không quay lại, cứ để mặc những giọt mưa chạm vào da thịt, cảm nhận cái se lạnh của tiết trời. Nước mắt cô hòa lẫn vào những hạt mưa, lăn dài trên má. Cái khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo giờ đây dường như không còn là vô hình nữa, mà đã được cụ thể hóa bằng sự thưa thớt của những lá thư, bằng sự ngắn ngủi của những cuộc gọi, bằng những lời giải thích bận rộn. Cô biết, "sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô đang đến giới hạn.

***

Tối hôm đó, mưa nhỏ vẫn rơi tí tách ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn len lỏi vào căn nhà. Mùi đất ẩm sau mưa quyện với không khí se lạnh, khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Lê An ngồi co ro bên mẹ Nguyễn Thị Tư, trên chiếc ghế gỗ cũ trong phòng khách. Trên bàn, một ấm trà nóng đang bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi trà thơm dìu dịu, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh trong lòng cô.

“Mẹ ơi, anh Hạo bận lắm…” Lê An bắt đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi mắt vẫn đọng lại vẻ buồn bã từ chiều. Cô không dám nói thẳng nỗi lo sợ, không dám thừa nhận rằng mình đang cảm thấy bị bỏ rơi. Cô chỉ có thể bập bõm kể về lá thư ngắn ngủi, về những lời giải thích của Trần Hạo. “Anh ấy nói học nhiều lắm, còn phải tham gia câu lạc bộ nữa.” Cô cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong lời nói của mẹ, đồng thời cũng tự trấn an mình.

Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, ánh mắt chất chứa bao nỗi thấu hiểu. Bà biết con gái mình đang buồn, đang hoang mang. Bà xoa nhẹ mái tóc đen nhánh của Lê An, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. “Con gái à, thành phố thì ai cũng bận rộn vậy thôi. Nhưng con cứ tin vào anh Hạo đi.” Lời nói của bà Tư nhẹ nhàng, đầy trìu mến, nhưng trong lòng bà, một tiếng thở dài thầm lặng lại vọng lên. Bà đã nhìn thấy sự thay đổi không chỉ ở Trần Hạo qua những lần anh gọi điện, mà còn ở chính con gái mình. Ánh mắt Lê An không còn trong trẻo, hồn nhiên như trước, thay vào đó là một vẻ xa xăm, u buồn.

Lê An gục đầu vào vai mẹ, bàn tay siết chặt lá thư nhàu nát của Trần Hạo. Từng câu chữ trong thư như những mũi kim châm vào trái tim cô. Cô nhớ lại những lời anh hứa "bên bờ sông cũ", những lời nói đã từng là tất cả đối với cô. Giờ đây, chúng lại trở thành những "lời nói không thành", những lời hứa hẹn bị bào mòn bởi thời gian và khoảng cách. Cái "khoảng cách vô hình" ấy không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong những điều họ quan tâm.

Nguyễn Thị Tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi. Bà đã trải qua đủ những thăng trầm của cuộc đời để nhận ra rằng, không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách. Bà thấy được sự mệt mỏi trong đôi mắt con gái, thấy được "sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô đang đi đến giới hạn. Bà chỉ mong, với sự ngây thơ và lòng chung thủy của Lê An, cô sẽ không phải chịu quá nhiều tổn thương. Nhưng bà biết, những điều đang xảy ra chỉ mới là khởi đầu.

Đêm đó, Lê An vẫn ngồi bên mẹ, nghe tiếng mưa rơi tí tách, cảm nhận sự se lạnh của buổi tối. Cô không biết mình phải chờ đợi bao lâu nữa, cũng không biết liệu sự chờ đợi này có mang lại một kết quả viên mãn hay không. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi lo lắng về một tương lai mịt mờ đang ngày càng đè nặng lên đôi vai gầy của cô gái trẻ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free