Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 123: Cuộc Gọi Đứt Đoạn

Tiếng mưa đêm qua đã ngớt, nhưng không khí vẫn mang theo cái ẩm ướt, se lạnh đặc trưng của những ngày cuối xuân đầu hạ ở thị trấn ven sông. Bình minh ló dạng mang theo ánh nắng nhạt, nhưng không đủ để xua đi sự ảm đạm trong lòng Lê An. Lá thư ngắn ngủi từ Trần Hạo, với lời giải thích về sự bận rộn và những áp lực ở trường, vẫn cứ ám ảnh cô như một lời thì thầm khắc khoải. Cô đã cố gắng lật đi lật lại từng con chữ, từng dòng, tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự trấn an, nhưng chỉ thấy một khoảng trống mênh mang, một sự xa cách đang ngày càng lớn. Cái cảm giác "chậm một nhịp" không còn là mơ hồ nữa, nó hiện hữu rõ rệt trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim cô. Trần Hạo đang sống trong một thế giới quá hối hả, đến mức anh không còn đủ thời gian để viết một lá thư dài, để kể cho cô nghe những chuyện nhỏ nhặt như ngày xưa.

Sau một đêm trằn trọc không ngủ, Lê An quyết định. Cô cần nghe giọng anh, cần một lời khẳng định trực tiếp, một sự trấn an không phải qua những con chữ khô khan. Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng hắt qua những tán cây bàng cổ thụ, cô bước chân đến bưu điện thị trấn. Không khí trong bưu điện vẫn như mọi khi, thoang thoảng mùi giấy cũ, mực in và chút ẩm mốc đặc trưng của những bức tường vôi vữa đã sờn màu thời gian. Tiếng gió hiu hiu lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi ngai ngái của đất sau cơn mưa đêm và tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây xoài ngoài sân. Lê An xếp hàng, lòng tràn đầy mong chờ và chút hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô ngắm nhìn những tấm bưu thiếp cũ kỹ treo trên tường, những bức ảnh phong cảnh nhuốm màu thời gian, nhưng tâm trí cô lại trôi về những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" với Trần Hạo. Những lời hứa hẹn, những câu chuyện vu vơ, tất cả giờ đây như một giấc mơ xa xôi.

Đến lượt, Lê An bước vào bốt điện thoại công cộng, một cái hộp gỗ nhỏ nhắn, cũ kỹ. Cô cẩn thận nhét đồng xu vào khe, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại chạm vào đầu ngón tay. Tiếng "tách" nhỏ vang lên khi đồng xu rơi xuống, báo hiệu cuộc gọi đã sẵn sàng. Cô bắt đầu quay số, từng vòng quay chậm rãi, mỗi con số như một nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Áp tai vào ống nghe, cô nín thở chờ đợi. Tiếng "tút... tút..." kéo dài, mỗi tiếng tút như kéo dài thêm sự chờ đợi, sự căng thẳng. Cô dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn những người qua lại trên con đường lát đá quen thuộc. Một bà cụ bán trầu cau đang dọn hàng, một nhóm học sinh cười đùa ríu rít đạp xe về nhà. Tất cả đều diễn ra một cách bình yên, nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang âm ỉ.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, một giọng nói trầm, khàn khàn vọng lên từ đầu dây bên kia. "A lô?"

Lê An giật mình, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhẹ nhàng và ấm áp như thường lệ. "Hạo hả? An đây... cậu khỏe không?"

Có một khoảng lặng ngắn. Lê An cảm thấy như thời gian ngừng lại. Cô sợ hãi rằng anh sẽ không nhận ra giọng cô, hoặc tệ hơn, sẽ trả lời một cách lạnh nhạt. Nhưng rồi, giọng Trần Hạo lại vang lên, lần này có vẻ giãn ra, bớt căng thẳng hơn. "An hả? Anh đây... Anh vẫn khỏe, em đừng lo." Giọng anh trầm, nói chậm, như thể anh đang mệt mỏi nhưng lại cố gắng trấn an cô. "Em có khỏe không?"

Nghe được giọng anh, một dòng cảm xúc ấm áp dâng trào trong lòng Lê An, xua đi phần nào những lo lắng. "Em khỏe. Em... em nhớ cậu lắm, bao giờ cậu về thăm nhà?" Cô không kìm được, câu hỏi tuôn ra tự nhiên, chất chứa tất cả nỗi nhớ nhung đã dồn nén bấy lâu. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn chờ đợi, vẫn mong ngóng. Cô muốn nghe một lời hứa hẹn cụ thể, không phải là những dòng chữ chung chung trong thư. Cô muốn một lần nữa cảm nhận được sự gần gũi, như "nếu như ngày đó" họ chưa từng phải xa cách.

"Anh..." Giọng Trần Hạo ngập ngừng, có chút khó xử. "Anh... vẫn chưa biết chắc nữa, em ạ. Lịch học của anh dày đặc lắm. Sắp tới còn có một cuộc thi quan trọng nữa..." Anh giải thích, giọng điệu có vẻ bận rộn và vội vã. Lê An cảm thấy trái tim mình se lại. Lại là những lời giải thích về sự bận rộn. Cái "khoảng cách vô hình" lại hiện diện, không phải là bức tường ngăn cách bằng địa lý, mà là bằng những ưu tiên, những áp lực trong cuộc sống của Trần Hạo. Cô có thể hình dung ra anh đang cắm cúi bên những chồng sách vở, với ánh đèn vàng yếu ớt của ký túc xá, trong một thế giới mà cô dường như không thuộc về. "Anh vẫn phải cố gắng rất nhiều để theo kịp các bạn ở đây." Giọng anh có vẻ xa xăm, như đang nói với chính mình hơn là nói với cô.

Lê An nghe, lòng trĩu nặng. Cô hiểu anh đang cố gắng, nhưng nỗi hụt hẫng vẫn không thể nào xoa dịu được. Cô muốn nói thêm, muốn chia sẻ những gì cô đã trải qua, những đêm mất ngủ vì lo lắng, những buổi chiều thẫn thờ bên bờ sông cũ, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cô biết anh đang bận, và những câu chuyện vụn vặt của cô có lẽ sẽ làm anh thêm áp lực. Cái "sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô gái trẻ đang thực sự đến giới hạn. Cô cảm thấy mình như một sợi dây bị kéo căng, cố gắng níu giữ một đầu dây đang dần tuột khỏi tầm tay. Cô chỉ muốn nghe anh nói rằng anh cũng nhớ cô, rằng anh cũng muốn về nhà, nhưng những lời đó, cô biết, sẽ không bao giờ được thốt ra một cách dễ dàng từ miệng Trần Hạo. "Chậm một nhịp" – phải chăng đó là định mệnh của họ? Luôn chậm hơn một nhịp, luôn lỡ mất những khoảnh khắc quan trọng để thổ lộ, để níu giữ.

***

Cùng lúc đó, tại ký túc xá trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang cắm cúi giải một bài toán khó. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà hắt xuống, bao phủ căn phòng nhỏ hẹp, bừa bộn sách vở và tài liệu. Tiết trời chiều tối bắt đầu se lạnh, một cơn gió heo may khẽ lùa qua khe cửa sổ, khiến những trang sách khẽ xao động. Căn phòng ký túc xá vốn ồn ào giờ đây trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng thở dài khe khẽ của Trần Hạo. Anh đang vật lộn với một phương trình phức tạp, những con số và ký hiệu nhảy múa trước mắt, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Áp lực từ môi trường học tập mới, từ những kỳ vọng của gia đình và thầy cô, đè nặng lên đôi vai gầy của chàng trai trẻ. Anh biết mình phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba để không thua kém bạn bè, để không phụ lòng những người đã tin tưởng anh.

Đột nhiên, chiếc điện thoại bàn chung của phòng reo lên một cách dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Trần Hạo giật mình, tay vẫn giữ nguyên cây bút chì. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Ai sẽ gọi vào giờ này? Anh miễn cưỡng đặt bút xuống, bước đến nhấc máy. "A lô?" Giọng anh trầm, khàn khàn vì mệt mỏi và có chút khó chịu vì bị gián đoạn. Nhưng ngay khi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc của Lê An, khuôn mặt anh lập tức giãn ra. Một tia sáng nhỏ vụt qua trong đôi mắt anh, xua đi phần nào sự căng thẳng. "An hả? Anh đây... Anh vẫn khỏe, em đừng lo." Anh cố gắng làm dịu giọng, mang theo chút ấm áp mà đã lâu rồi anh không thể thể hiện trọn vẹn.

Anh lắng nghe Lê An nói, nghe những lời hỏi thăm, nghe nỗi nhớ nhung chất chứa trong giọng cô. Trái tim anh khẽ nhói lên một cái. Anh nhớ cô chứ? Có chứ. Nhưng cái "nếu như ngày đó" anh có thể giữ cô lại, có thể ở bên cô, thì giờ đây, điều đó dường như là một thứ xa xỉ. Cuộc sống ở thành phố cuốn anh đi như một cơn lốc. Những bài giảng, những buổi thí nghiệm, những cuộc thi, những hoạt động ngoại khóa... tất cả đều đòi hỏi anh phải dành trọn vẹn thời gian và tâm sức. Anh biết Lê An đang chờ đợi, đang mong ngóng, nhưng anh không thể hứa hẹn bất cứ điều gì cụ thể. Anh không muốn cô thất vọng, nhưng anh cũng không muốn tự lừa dối mình về những gì anh có thể làm được.

"Anh... anh vẫn chưa biết chắc nữa, em ạ. Lịch học của anh dày đặc lắm. Sắp tới còn có một cuộc thi quan trọng nữa..." Anh giải thích, giọng anh có vẻ vội vã, có chút áy náy. Anh biết những lời này sẽ làm Lê An buồn, nhưng anh không thể nói dối. Anh cảm thấy tội lỗi khi không thể dành đủ thời gian cho cô, khi anh luôn phải ưu tiên việc học hơn việc hồi đáp nhanh chóng cho cô, thậm chí cả cuộc gọi này. "Anh vẫn phải cố gắng rất nhiều để theo kịp các bạn ở đây."

Đúng lúc đó, cửa phòng ký túc xá bật mở. Hà Minh, người bạn cùng phòng năng động, nhiệt tình của Trần Hạo, xuất hiện với vẻ mặt hối hả. Hà Minh là một chàng trai khá bảnh bao, ăn nói khéo léo, luôn có vẻ tự tin, và luôn là người tiên phong trong các hoạt động của trường. "Hạo ơi! Thầy đang chờ ở phòng thí nghiệm rồi đấy! Nhanh lên không trễ!" Hà Minh nói to, giọng tự nhiên, không hề nhận ra Trần Hạo đang nghe điện thoại. Anh ta vẫy vẫy tay, thúc giục Trần Hạo một cách sốt ruột.

Trần Hạo giật mình, mặt biến sắc. Anh vội vàng quay lưng lại, cố gắng che giấu ống nghe, nhưng đã quá muộn. Tiếng Hà Minh đã vọng sang đầu dây bên kia. Anh cảm thấy một sự bối rối và áy náy dâng trào. Anh biết Lê An đã nghe thấy. "Anh xin lỗi, anh đang bận một chút, có tiết học đột xuất." Anh vội vàng nói, giọng trầm nhưng đầy sự vội vã. Anh không thể lảng tránh Hà Minh được, buổi thí nghiệm đó rất quan trọng. "An à, anh phải đi đây, lát nữa anh gọi lại nhé! Nhớ giữ gìn sức khỏe!" Anh cố gắng nói nhanh nhất có thể, hy vọng Lê An sẽ hiểu. Nhưng trong lòng anh, một sự day dứt không tên đang cồn cào. Anh cúp máy đột ngột, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Anh cảm thấy mình vừa đánh rơi một thứ gì đó quý giá.

Anh gấp cuốn sách lại, vơ vội tập tài liệu và chạy theo Hà Minh, lòng mang theo chút day dứt. Tiếng "tút tút" kéo dài từ đầu dây bên kia dường như vẫn còn văng vẳng trong tai anh. Anh biết Lê An sẽ hụt hẫng, anh biết cô sẽ buồn. Nhưng anh phải làm gì đây? Cuộc sống ở thành phố là như vậy. Nó đòi hỏi anh phải đưa ra những lựa chọn, những ưu tiên. Và hiện tại, sự nghiệp học hành là tất cả đối với anh. Anh tự nhủ, "lát nữa anh gọi lại," nhưng anh không biết "lát nữa" là bao giờ. Có lẽ, đó cũng sẽ lại là một "lời nói không thành" khác, một lời hứa hẹn bị bào mòn bởi thời gian và khoảng cách, giống như bao "lời nói không thành" đã từng được thốt ra "bên bờ sông cũ" mà anh đã không thể thực hiện. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong những guồng quay cuộc sống, trong những ưu tiên.

***

Lê An cầm ống nghe, tiếng "cạch" khô khốc và tiếng "tút tút" kéo dài như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô nghe rõ tiếng Hà Minh hối thúc Trần Hạo, nghe rõ giọng anh vội vã, nghe rõ sự áy náy trong câu nói cuối cùng của anh. Nhưng tất cả những điều đó không thể xoa dịu được nỗi hụt hẫng đang dâng trào trong cô. Chiếc điện thoại công cộng lạnh ngắt trong tay cô như một vật vô tri, nhưng nó lại vừa là cầu nối, vừa là rào cản giữa hai người. "Anh phải đi đây, lát nữa anh gọi lại nhé!" Lời nói đó, thay vì an ủi, lại càng khiến cô cảm thấy bất an. "Lát nữa" là bao giờ? Và liệu anh có thực sự gọi lại không? Cô biết, với Trần Hạo, "lát nữa" có thể là một ngày, hai ngày, hoặc thậm chí là lâu hơn nữa.

Cô lặng lẽ rời khỏi bốt điện thoại, bước đi như người mất hồn. Ánh nắng chiều tà vẫn hắt qua khung cửa bưu điện, nhưng đối với cô, mọi thứ dường như đã chìm vào một màu xám xịt. Tiếng ve kêu râm ran ban nãy giờ nghe như một bản nhạc buồn não nề. Cô đi bộ về nhà, từng bước chân nặng trĩu. Nỗi nhớ về Trần Hạo, thay vì được xoa dịu, lại trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Nó không còn là nỗi nhớ mơ hồ nữa, mà là một nỗi nhớ đau đáu, một nỗi nhớ pha lẫn sự tủi thân và cảm giác bị bỏ rơi. Cô cứ thấy như anh đang xa cô dần, không chỉ về mặt địa lý, mà còn trong tâm hồn, trong những ưu tiên. Cuộc sống của anh ở thành phố quá hối hả, quá sôi động, và cô, dường như không thể bắt kịp nhịp điệu đó.

Buổi tối hôm đó, trăng non treo lơ lửng trên bầu trời đêm, tỏa ánh sáng vằng vặc xuống mặt sông đang trôi lững lờ. Mùi nước sông đặc trưng quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ vườn nhà, tạo nên một bầu không khí dịu mát, nhưng không thể làm dịu đi sự nặng trĩu trong lòng Lê An. Cô trở về nhà, cả người như mất hồn. Tiếng "tút tút" kéo dài của chiếc điện thoại công cộng vẫn còn âm vang trong tai cô. Nỗi hụt hẫng và cảm giác bị bỏ rơi dâng trào, không thể kìm nén.

Mẹ Nguyễn Thị Tư đang chuẩn bị bữa tối trong bếp. Tiếng bát đũa lách cách vang lên đều đều, quen thuộc. Lê An lặng lẽ ngồi xuống bậc thềm trước hiên nhà, nhìn xa xăm ra khoảng sân. Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của mẹ, một vật phẩm xa xỉ của thời đại, nằm trên bàn khách. Cô khẽ chạm vào nó, một cảm giác lạnh ngắt lan tỏa từ vỏ nhựa cũ kỹ. Cô mong một tiếng chuông, một tin nhắn, một lời giải thích, nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng kéo dài, một "khoảng cách vô hình" đang ngày càng trở nên hữu hình, một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa cô và Trần Hạo.

Sau một hồi lâu, Lê An rụt rè bước vào bếp, nơi mẹ cô đang nấu ăn. Mùi cơm tối thơm lừng quyện với mùi cá kho, nhưng cô không cảm thấy đói. "Mẹ ơi..." Cô bắt đầu, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua, mang vẻ cam chịu, thản nhiên nhưng chất chứa nỗi buồn. "Hạo anh ấy... anh ấy bận lắm." Cô không dám nói thẳng ra nỗi thất vọng, nỗi sợ hãi, chỉ có thể diễn đạt nó một cách gián tiếp, bằng những từ ngữ đã cũ mòn mà Trần Hạo thường dùng.

Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, ánh mắt đầy lo lắng. Bà đã nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của Lê An khi về nhà, bà đã cảm nhận được sự bất an trong ánh mắt con bé. Bà khẽ thở dài, đặt chiếc vá xuống, quay sang ôm lấy Lê An. Bàn tay bà vỗ về mái tóc mềm mại của con gái, mang theo sự ấm áp và an ủi. "Mẹ biết, con trai đi học xa, ai mà chẳng bận. Nhưng con cũng phải hiểu cho nó, nó cũng đang cố gắng." Giọng bà nhẹ nhàng, đầy trìu mến, nhưng trong lòng bà, một nỗi lo lắng sâu sắc đang dâng lên. Bà biết, những lời an ủi này chỉ có thể xoa dịu được phần nào nỗi lòng của con gái, chứ không thể xua đi được cái cảm giác "xa dần" mà Lê An đang phải đối mặt.

Lê An gục đầu vào vai mẹ, những giọt nước mắt lăn dài trên má. "Con cảm thấy... con cứ thấy như anh ấy đang xa con dần." Cuối cùng, cô cũng thốt ra được nỗi lo sợ lớn nhất trong lòng mình. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc lõng giữa dòng sông rộng lớn, không biết đâu là bến bờ. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong những điều họ quan tâm. Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo "bên bờ sông cũ" giờ đây dường như đã trở thành một "lời nói không thành", một kỷ niệm đẹp nhưng xa vời, bị bào mòn bởi thời gian và những áp lực của cuộc sống mới nơi thành thị.

Nguyễn Thị Tư siết chặt vòng tay ôm con gái. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn vằng vặc chiếu sáng. Bà đã trải qua đủ những thăng trầm của cuộc đời để nhận ra rằng, không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi nó phải đối mặt với những khoảng cách và những thay đổi. Bà thấy được sự mệt mỏi trong đôi mắt con gái, thấy được "sự kiên nhẫn dần bị thử thách" của cô đang đi đến giới hạn. Bà chỉ mong, với sự ngây thơ và lòng chung thủy của Lê An, cô sẽ không phải chịu quá nhiều tổn thương. Nhưng bà biết, những điều đang xảy ra chỉ mới là khởi đầu. Cuộc gọi đứt đoạn này, sự xuất hiện vô tình của Hà Minh, tất cả đều là những tín hiệu cho thấy một sự thay đổi lớn đang đến. Và Lê An, cô gái trẻ với trái tim đầy hoài niệm, sẽ phải đối mặt với một tương lai đầy bấp bênh, nơi cô sẽ phải tự mình vượt qua những thử thách mới, những cảm giác "chậm một nhịp" ngày càng rõ rệt trong cuộc đời mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free