Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 124: Mảnh Ghép Thành Phố

Tiếng “tút tút” kéo dài của chiếc điện thoại công cộng vẫn còn âm vang trong tai Lê An, như một lời nhắc nhở không ngừng về khoảng cách không chỉ về địa lý mà còn về tâm hồn đang dần hình thành giữa cô và Trần Hạo. Đêm đã xuống rất sâu, nhưng căn phòng khách nhà cô vẫn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, được chiếu rọi bởi ngọn đèn sợi đốt yếu ớt treo lơ lửng giữa trần nhà. Ánh sáng vàng vọt hắt lên chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của mẹ, nằm lạnh ngắt trên bàn, phản chiếu một nỗi trống rỗng đến nao lòng. Lê An ngồi đó, bất động trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không, nhưng tâm trí cô thì đang quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi.

Cô cứ mân mê chiếc điện thoại cũ kỹ, cảm nhận cái lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa đã bạc màu. Nó giống như một biểu tượng cho mối liên kết mong manh của cô với thế giới bên ngoài, với Trần Hạo. Mỗi cuộc gọi, mỗi lá thư từ anh giờ đây đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết, nhưng cũng mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ rằng một ngày nào đó, tiếng chuông sẽ không còn reo, và những dòng chữ trên giấy sẽ thưa dần, rồi biến mất hẳn. Hà Minh, cái tên bỗng dưng xuất hiện trong cuộc gọi đứt đoạn ấy, cứ lởn vởn trong đầu cô. Ai là Hà Minh? Một người bạn thân thiết? Một cô gái? Trần Hạo đã vội vã đến thế, liệu có phải vì Hà Minh quan trọng hơn cuộc gọi của cô không? Lê An tự trách mình vì những suy nghĩ tiêu cực ấy, nhưng nỗi lo lắng, sự tủi thân cứ như những sợi tơ vô hình, quấn chặt lấy trái tim cô, khiến nó không ngừng thắt lại.

Cô nhớ về những buổi chiều "bên bờ sông cũ", khi Trần Hạo hứa rằng anh sẽ "không quên em". Lời hứa ấy, giờ đây, dưới ánh đèn mờ ảo và trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya, bỗng trở nên mong manh như sương khói. Phải chăng, nó đã trở thành một "lời nói không thành" tự lúc nào? Cuộc sống ở thành phố của Trần Hạo hẳn là sôi động lắm, với biết bao điều mới mẻ, bao nhiêu mối quan hệ mới. Còn cô, vẫn ở đây, trong cái thị trấn nhỏ bé, yên bình này, cuộc sống cứ đều đều trôi đi như dòng sông trước nhà. Cô cảm thấy mình như đang "chậm một nhịp" so với anh, một nhịp mà có lẽ cô sẽ không bao giờ bắt kịp. Cái "khoảng cách vô hình" mà bấy lâu cô vẫn cố gắng phủ nhận, giờ đây đã trở nên quá rõ ràng, quá hữu hình, tựa như một bức tường cao không thể với tới.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Nguyễn Thị Tư từ trong bếp vọng ra, xé tan không gian tĩnh lặng. Bà tiến đến bên Lê An, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh con gái. Mùi hương trầm, thoang thoảng từ chiếc lư hương nhỏ trên bàn thờ vọng ra, hòa quyện với mùi hoa lài dịu mát từ vườn nhà, không đủ xoa dịu nỗi lòng nặng trĩu của Lê An. Bà nhìn con gái, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Bà đã trải qua đủ những thăng trầm của cuộc đời, đủ để nhận ra những vết hằn của nỗi buồn đang in đậm trên khuôn mặt xanh xao của Lê An.

“Con gái, sao còn ngồi đây? Đêm khuya rồi, sao không lên giường nghỉ ngơi đi?” Giọng mẹ Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn đang khô cằn của Lê An.

Lê An khẽ giật mình, như thoát ra khỏi cõi mộng mị. Cô ngước nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn nước mắt. Chỉ còn lại một sự mệt mỏi, một vẻ cam chịu, thản nhiên đến đáng sợ. “Con... con không ngủ được, mẹ ạ.” Cô khẽ nói, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng qua, mang vẻ buồn bã mà cô không thể che giấu. “Con cứ thấy... con cứ thấy như anh ấy đang ở một thế giới khác, mẹ ơi.”

Nguyễn Thị Tư khẽ thở dài. Bà đã chuẩn bị sẵn cho lời than thở này. Bà biết, tình yêu đầu đời của con gái đang đứng trước một thử thách lớn, và Lê An đang chới với giữa những cảm xúc phức tạp. Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Lê An, động tác dịu dàng, trìu mến. “Con người ta lớn lên, ai cũng phải đối mặt với những ngã rẽ riêng con ạ. Mỗi người một con đường, một số phận. Nhưng tình cảm thật lòng thì khó phai lắm, con tin mẹ đi.” Bà ngừng lại một chút, ánh mắt xa xăm như nhìn về quá khứ, nơi bà cũng từng trải qua những nỗi niềm tương tự. “Thành phố nó khác xa quê mình. Cuộc sống ở đó hối hả, nhộn nhịp, cạnh tranh đủ thứ. Hạo nó ở đó, hẳn là phải cố gắng rất nhiều. Mẹ hiểu con buồn, con nhớ, nhưng con cũng phải hiểu cho nó nữa.”

Lời an ủi của mẹ như một liều thuốc xoa dịu, nhưng không thể chữa lành tận gốc nỗi đau. Lê An gục đầu vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay thân thuộc. Cô muốn tin vào lời mẹ nói, muốn tin rằng tình cảm của họ đủ sâu đậm để vượt qua mọi khoảng cách. Nhưng lý trí cô lại không ngừng đặt ra những câu hỏi. Trần Hạo của cô, anh ấy đang cố gắng vì điều gì? Vì tương lai của cả hai, hay vì một hoài bão lớn lao hơn mà cô không thể chạm tới? Liệu trong cái thế giới mới ấy, có ai đó khác, tài năng hơn, hiểu anh hơn, mà cô không hề hay biết? Nỗi lo lắng về "những lời bàn tán về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố" bỗng dưng hiện lên trong tâm trí, dù cô biết đó có thể chỉ là tưởng tượng.

“Con biết anh ấy bận, mẹ ạ. Anh ấy đã nói rất nhiều lần rồi.” Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên định hơn một chút. “Nhưng con muốn hiểu. Con muốn biết anh ấy đang sống như thế nào, anh ấy đang phải đối mặt với những gì. Con không muốn mình cứ mãi đứng ngoài lề, không muốn mình cứ mãi là người chờ đợi mà không hiểu gì về thế giới của anh ấy.” Cô muốn thu hẹp cái "khoảng cách vô hình" ấy, dù chỉ là trong tâm tưởng. Cô không muốn chỉ dựa vào những lời giải thích vội vàng qua điện thoại hay những lá thư thưa thớt. Cô muốn tự mình tìm kiếm, tự mình cảm nhận.

Nguyễn Thị Tư nhìn sâu vào mắt con gái. Bà thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt ấy, một sự quyết tâm mà trước đây bà ít khi thấy ở Lê An. Bà khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự động viên và cả một chút xót xa. “Được thôi con. Nếu con muốn hiểu, thì hãy đi tìm hiểu. Đôi khi, sự thật có thể không như ta mong đợi, nhưng hiểu rõ mọi chuyện sẽ giúp con mạnh mẽ hơn.” Bà biết, đây là một bước ngoặt quan trọng trong suy nghĩ của Lê An. Con gái bà không còn chỉ biết chờ đợi, mà đã bắt đầu muốn chủ động đối mặt với thực tế. Bà tin rằng, dù kết quả có thế nào, việc Lê An tự mình tìm kiếm câu trả lời sẽ là một bài học quý giá cho cuộc đời cô. Bà siết chặt vòng tay thêm một lần nữa, trước khi đứng dậy, để lại Lê An một mình trong màn đêm tĩnh mịch, cùng với những suy tư và quyết định mới mẻ vừa nảy nở trong lòng.

Sáng hôm sau, Lê An dậy sớm hơn thường lệ. Nắng vàng ươm chảy tràn qua khung cửa sổ, mang theo hơi ấm dịu dàng của một buổi chiều thu. Gió hiu hiu thổi, làm lay động những tán cây bàng trước nhà, tạo nên những tiếng xào xạc khe khẽ. Sau khi giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa trưa, Lê An khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, quần vải xanh đậm, mái tóc đen dài buộc gọn gàng sau gáy. Cô cầm theo cuốn sổ nhật ký nhỏ đã gắn bó với cô từ những ngày đầu cấp ba, cùng với một cây bút chì và chiếc tẩy. Quyết tâm tìm hiểu về thế giới của Trần Hạo đã thôi thúc cô đến một nơi quen thuộc mà ít khi cô nghĩ đến để tìm kiếm thông tin theo cách này: Thư viện thị trấn.

Con đường đến thư viện không quá xa, chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ. Lê An bước đi trên con đường đất quen thuộc, dưới bóng những hàng cây cổ thụ xanh mát. Tiếng ve kêu râm ran đâu đó trong vòm lá, gợi nhắc về những mùa hè đã qua, những kỷ niệm êm đềm bên Trần Hạo. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy bỗng trở nên xa xôi, như một giấc mơ đẹp mà cô sợ sẽ không bao giờ chạm tới được nữa. Càng bước đi, cô càng cảm nhận rõ hơn sự khác biệt giữa hai thế giới: thế giới yên bình, chậm rãi của thị trấn nhỏ này, và thế giới ồn ào, hối hả mà Trần Hạo đang sống.

Thư viện thị trấn là một tòa nhà cũ kỹ, được xây từ thời Pháp thuộc, với những bức tường rêu phong và mái ngói đỏ thẫm. Bước vào bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi bụi thời gian đặc trưng ập vào khứu giác, gợi lên một cảm giác an yên đến lạ. Thư viện thường vắng vẻ vào buổi chiều, chỉ lác đác vài cụ già ngồi đọc báo hoặc học sinh tiểu học cặm cụi làm bài tập. Ông Đức, thủ thư, vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc của mình, sau chiếc bàn gỗ nặng trịch. Ông gầy gò, đeo một cặp kính lão dày cộp, mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng. Giọng nói của ông thường nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng và dứt khoát.

Lê An rụt rè tiến lại gần bàn của Ông Đức. “Cháu chào ông Đức ạ.”

Ông Đức ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn qua cặp kính. Khi nhận ra Lê An, một nụ cười hiền hậu nở trên môi ông. “À, An đấy à. Lâu rồi không thấy cháu ghé thư viện. Hôm nay tìm sách gì thế?”

Lê An mỉm cười nhẹ, lòng có chút bối rối. “Dạ cháu muốn tìm hiểu về cuộc sống của các anh chị học sinh cấp ba ở thành phố ạ, đặc biệt là trường chuyên... Cháu muốn tìm những cuốn sách, báo, hay tạp chí cũ có nói về môi trường học tập, sinh hoạt của họ.” Cô cố gắng giữ giọng nói tự nhiên nhất có thể, nhưng sự lo lắng vẫn khiến cô hơi lắp bắp.

Ông Đức nhìn cô gái trẻ với ánh mắt tinh tường, như đọc thấu được nỗi lòng của cô. Ông khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống. “Chà, cái đấy thì cũng có đấy. Để chú xem... Cuộc sống thành phố khác xa quê mình lắm, con bé ạ, cạnh tranh đủ thứ. Áp lực học hành nặng nề, rồi còn đủ thứ hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ. Các trường chuyên ở thành phố lớn thường có yêu cầu rất cao, không chỉ về điểm số mà còn về kỹ năng mềm, khả năng thích nghi. Chú có vài tập san giáo dục cũ, vài tờ báo thành phố từ mấy năm trước, chắc cũng có vài bài viết về các trường chuyên. Cháu cứ tìm ở khu tạp chí cũ, ở kệ số 7 ấy.” Ông Đức vừa nói, vừa chỉ tay về phía một góc khuất của thư viện, nơi chất đầy những chồng báo cũ, bụi bặm.

“Dạ, cháu cảm ơn ông nhiều ạ.” Lê An cúi đầu, lòng thầm cảm kích sự tinh tế của Ông Đức. Cô đi đến khu vực ông chỉ, cẩn thận lật từng trang báo, từng cuốn tạp chí cũ. Mùi giấy mục, mùi mực in đã phai nhòa, nhưng nội dung bên trong lại mở ra một thế giới hoàn toàn mới lạ đối với cô.

Cô tìm thấy những bài viết về lịch học dày đặc của học sinh chuyên, những kỳ thi cam go, những buổi học thêm đến khuya. Cô đọc về các câu lạc bộ khoa học, câu lạc bộ hùng biện, các hoạt động tình nguyện, các cuộc thi Olympic quốc gia. Mỗi bài viết đều khắc họa một bức tranh về một môi trường học tập đầy áp lực, nhưng cũng vô cùng sôi động và hấp dẫn. Những cái tên trường chuyên danh tiếng, những gương mặt học sinh xuất sắc, tất cả đều xa lạ nhưng cũng thật đáng ngưỡng mộ. Cô ghi chép lại những thông tin quan trọng vào cuốn sổ nhật ký của mình, từng nét chữ nhỏ nhắn, cẩn thận.

“Anh ấy bận rộn đến thế, làm sao có thời gian cho em được?” Câu hỏi này bỗng vang lên trong đầu Lê An, không còn là một câu hỏi của sự tủi thân, mà là một sự thấu hiểu đầy đau đớn. Cô bắt đầu hình dung được một ngày của Trần Hạo: sáng sớm đã phải đến lớp, chiều tối tham gia các hoạt động câu lạc bộ, đêm về lại cặm cụi ôn bài trong ký túc xá. Thời gian rảnh rỗi của anh chắc hẳn là vô cùng ít ỏi, quý giá. Và trong cái lịch trình dày đặc ấy, liệu anh có còn đủ tâm trí để nhớ về cô, về cái thị trấn nhỏ bé này, về những kỷ niệm "bên bờ sông cũ" không?

Cô đọc được một bài báo viết về một cuộc thi hùng biện cấp thành phố, có nhắc đến tên một nữ sinh năng động, hoạt bát, là chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học của trường chuyên. Dù bài báo không nhắc đến Hà Minh, nhưng hình ảnh một cô gái giỏi giang, tự tin, hòa nhập tốt với môi trường thành phố bỗng dưng hiện lên trong tâm trí Lê An, khiến cô bất giác nghĩ đến cái tên đã làm gián đoạn cuộc gọi của cô và Trần Hạo hôm qua. Nỗi lo lắng về "việc Trần Hạo có bạn mới ở thành phố" bỗng trỗi dậy, dù cô biết đó chỉ là những người bạn cùng học, cùng chí hướng, nhưng vẫn khiến lòng cô nặng trĩu. Họ có thể chia sẻ với Trần Hạo những điều mà cô, ở đây, không thể. Họ có thể hiểu được áp lực, niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống mới của anh, điều mà cô chỉ có thể đọc qua những trang báo khô khan.

Càng đọc, Lê An càng cảm thấy cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo không chỉ là địa lý, mà còn là một khoảng cách về thế giới quan, về những điều họ đang trải nghiệm. Cô cảm thấy mình lạc lõng, tự ti hơn bao giờ hết. Liệu cô có đủ năng lực, đủ sự hiểu biết để thực sự là một phần trong cuộc đời mới của anh không? Hay cô sẽ mãi mãi là một hình bóng mờ nhạt từ quá khứ, một "lời nói không thành" mà anh sẽ dần quên lãng? Cô vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ nhật ký, cảm giác lạnh của lớp giấy cũ và sự sần sùi của trang bìa như thấm vào đầu ngón tay, nhắc nhở cô về thực tại nghiệt ngã. Cô biết, những thông tin này, dù giúp cô hiểu hơn, nhưng cũng đồng thời đẩy cô vào một hố sâu của sự lo lắng và bất an.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An rời khỏi thư viện, lòng nặng trĩu. Cuốn sổ nhật ký nhỏ vẫn nằm chặt trong tay cô, như một minh chứng cho những gì cô vừa tìm thấy và những nỗi niềm đang cuộn trào trong lòng. Cô không về nhà ngay, mà rẽ lối quen thuộc, đi thẳng ra bờ sông. Nơi đây, gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo mùi phù sa quen thuộc và tiếng sóng vỗ rì rào, tựa như lời thì thầm của dòng thời gian đang trôi chảy.

Lê An ngồi thụp xuống bãi cỏ ven sông, nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm. Những buổi chiều tan học cùng nhau, những lần ngồi cạnh nhau nhìn dòng nước trôi lững lờ, những lời hứa hẹn ngây thơ "bên bờ sông cũ" vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng giờ đây, không còn Trần Hạo bên cạnh, chỉ có mình cô đối diện với dòng sông bao la và nỗi lòng chất chứa.

Cô mở cuốn sổ nhật ký ra, lật đến những trang giấy cô vừa ghi chép. Ánh hoàng hôn hắt lên những dòng chữ, làm chúng trở nên mờ ảo. Cô đọc lại những thông tin về lịch học dày đặc, về các hoạt động ngoại khóa, về sự cạnh tranh khốc liệt ở thành phố. Mỗi chi tiết như một nhát dao cứa vào trái tim cô, khiến nỗi hụt hẫng và lo lắng càng lúc càng lớn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung Trần Hạo trong môi trường đó: một Trần Hạo trưởng thành hơn, bận rộn hơn, và có lẽ cũng xa cách hơn.

“Trần Hạo của em, anh đang ở đâu trong thế giới ấy?” Lê An thầm thì, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió, khẽ khàng đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. “Anh có còn nhớ về dòng sông này, về em không?” Câu hỏi ấy như một lời cầu nguyện, một lời khẩn cầu tuyệt vọng gửi vào hư không. Cô biết, anh đang ở một nơi rất khác, với những ưu tiên rất khác. "Anh ấy bận rộn đến thế, làm sao có thời gian cho em được?" Câu nói này không còn là một câu hỏi nghi ngờ, mà đã trở thành một sự chấp nhận đau đớn. Cô đã tự mình tìm hiểu, và cô đã tự mình tìm thấy câu trả lời.

Cô vuốt nhẹ lên những dòng chữ mình đã ghi, cảm nhận sự lạnh lẽo từ trang giấy. Những bài báo này đã cho cô một cái nhìn chân thực về cuộc sống của anh, nhưng cũng đồng thời khiến cô cảm thấy mình càng nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và anh không phải là một phép ẩn dụ đơn thuần, mà là một thực tế phũ phàng, được tạo nên từ những yếu tố hữu hình: khoảng cách địa lý, áp lực học tập, môi trường sống khác biệt, và những mối quan hệ mới mà anh đang xây dựng. Cô, với cuộc sống bình dị ở thị trấn nhỏ này, dường như không thể chen chân vào thế giới sôi động của anh.

Nước mắt không ngừng chảy dài trên má Lê An, nhưng cô không khóc thành tiếng. Đó là những giọt nước mắt của sự tiếc nuối, của nỗi nhớ, và của một nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, những cuộc gọi của cô sẽ bị bỏ lỡ, những tin nhắn của cô sẽ không còn được hồi đáp kịp thời, bởi anh quá bận rộn, quá mải mê với thế giới mới của mình. Cô sợ rằng, cái "khoảng cách vô hình" này sẽ lớn dần lên, đến mức cô không còn có thể nhìn thấy anh nữa. "Nếu như ngày đó..." Lê An tự hỏi, nếu như ngày đó, cô và Trần Hạo đã nói ra hết lòng mình, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu cái "chậm một nhịp" của họ có thể được sửa chữa không?

Gió thổi mạnh hơn, làm bay những sợi tóc mai của Lê An. Cô ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một màu tím than u buồn. Cô biết, Trần Hạo đang ở đó, trong cái thành phố xa xôi ấy. Nhưng cô cũng biết, anh đang ngày càng xa cô, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nỗi niềm của cô. Nhưng nó sẽ không bao giờ mang Trần Hạo trở về bên cô nữa. Cô chỉ có thể tự mình đối diện với những gì đang diễn ra, với sự thật phũ phàng rằng, dù cô có cố gắng đến đâu để hiểu thế giới của anh, thì "khoảng cách vô hình" vẫn cứ ở đó, lớn dần lên, như một định mệnh không thể tránh khỏi. Cuốn sổ nhật ký trong tay cô, giờ đây không chỉ chứa đựng những thông tin, mà còn chứa đựng cả một bầu trời nỗi buồn và sự chấp nhận đầy xót xa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free