Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 125: Bức Ảnh Mùa Thay Lá

Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm khuất sau rặng tre cuối làng, nhưng trong lòng Lê An, màu tím than u buồn vẫn còn vương vấn, đậm đặc hơn cả bóng đêm đang dần bao trùm. Cô ngồi đó, bên bờ sông cũ, cảm nhận từng đợt gió heo may se lạnh luồn qua mái tóc, mang theo hơi nước và mùi phù sa đặc trưng. Cuốn sổ nhật ký vẫn nằm trên đùi, những dòng chữ về cuộc sống thành thị của Trần Hạo dường như vẫn còn ám ảnh, vẽ ra một thế giới quá đỗi xa lạ, quá đỗi rực rỡ mà cô, một cô gái thị trấn nhỏ bé, dường như không thể nào chạm tới. Nỗi sợ hãi về một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên, nuốt chửng những hy vọng mỏng manh còn sót lại. Lê An trở về nhà trong màn đêm buông xuống, bóng mình đổ dài trên con đường đất quen thuộc, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư.

***

Một buổi chiều nắng nhạt, cuối thu, khi những cơn gió heo may bắt đầu mang theo hơi lạnh đầu mùa, Lê An ngồi thẫn thờ bên bậu cửa sổ quen thuộc. Ánh nắng vàng úa hắt qua khung kính, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ, nhưng không đủ để xua tan đi vẻ ưu tư trên gương mặt cô gái trẻ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn nhài, tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư lạch cạch trong bếp với mùi cơm gạo mới nấu thoang thoảng, tất cả đều là những âm thanh và mùi hương của một cuộc sống bình dị, ấm cúng. Nhưng Lê An lại thấy lòng mình trống rỗng đến lạ. Cô miết nhẹ ngón tay lên chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn, một vật phẩm từng là sợi dây kết nối quý giá giữa cô và Trần Hạo, nhưng giờ đây lại thường xuyên im lìm đến đáng sợ. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại, như những cánh hoa tàn rụng trước gió, chỉ còn lại sự chờ đợi mỏi mòn.

Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Đó là chú bưu tá, với nụ cười hiền hậu và chiếc mũ lưỡi trai đã sờn cũ. "Lê An à, có thư cho con này!" Chú nói, giọng hồ hởi. Tim Lê An đập mạnh một nhịp. Thư của Trần Hạo. Đã lâu lắm rồi cô mới lại nhận được thư từ anh. Cô vội vàng chạy ra nhận, bàn tay run run đón lấy chiếc phong bì màu trắng ngà. Nó mỏng hơn những lá thư trước đây, nhẹ tênh như một lời hứa không trọng lượng. Cô quay lại ngồi bên bậu cửa sổ, ánh mắt dán chặt vào nét chữ quen thuộc trên phong bì, nơi địa chỉ người gửi ghi rõ ràng: "Trần Hạo, Ký túc xá Trường Chuyên Chu Văn An, Hà Nội."

Lê An cẩn thận bóc phong bì, từng cử chỉ đều chậm rãi, như sợ làm tổn hại đến một vật phẩm vô giá. Mùi giấy mới và một chút mùi mực phai thoang thoảng xộc vào mũi, đánh thức những ký ức về những bức thư trước đây, những lời hỏi thăm ân cần, những câu chuyện về cuộc sống mới đầy hào hứng. Nhưng lần này, bên trong chỉ có một trang giấy ngắn ngủi và một bức ảnh nhỏ. Lá thư, đúng như cô dự cảm, rất vắn tắt. Trần Hạo viết rằng anh vẫn khỏe, việc học hành ở trường chuyên rất bận rộn, áp lực lớn nhưng cũng rất thú vị. Anh cũng nhắc đến việc đã làm quen được nhiều bạn mới, và cuối thư, anh bảo: "Anh gửi em xem ảnh anh và mấy đứa bạn ở trường mới. Mấy đứa này vui tính lắm, còn hay chọc ghẹo anh nữa."

Lê An đặt lá thư xuống, mọi giác quan của cô dồn cả vào bức ảnh nhỏ. Đó là một tấm hình chụp tập thể, có lẽ là ở sân trường hoặc một góc nào đó của thành phố. Trần Hạo đứng ở giữa, mặc bộ đồng phục trắng xanh của trường chuyên, nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ trầm tư, ít nói mà cô vẫn thường thấy ở anh. Ánh nắng chiếu thẳng vào, làm khuôn mặt anh thêm phần sáng bừng, tràn đầy sức sống. Bên cạnh anh, một cậu bạn có vẻ ngoài khá bảnh bao, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, cười rất tươi, tay khoác vai Trần Hạo một cách thân mật. Đó chính là Hà Minh, người mà Trần Hạo đã nhắc đến trong cuộc gọi đứt đoạn cách đây không lâu, người đã nhắc anh về buổi học khiến anh phải vội vàng gác máy. Phía sau họ là những tòa nhà cao tầng sừng sững, lạ lẫm, biểu tượng của một thành phố xa hoa, hối hả, hoàn toàn đối lập với những mái nhà ngói rêu phong, những hàng cây cổ thụ xanh mát ở thị trấn cô.

Lê An đưa bức ảnh lên gần, cố gắng nhìn rõ từng chi tiết. Cô miết nhẹ ngón tay lên khuôn mặt Trần Hạo trong ảnh, cảm nhận một nỗi xót xa dâng lên. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, nó không còn chỉ dành riêng cho cô nữa. Nó được sẻ chia với những người bạn mới, trong một thế giới mới. Cô nhìn sang Hà Minh, cậu bạn với vẻ tự tin, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Dáng vẻ của Hà Minh cho thấy cậu ấy là một người sôi nổi, dễ dàng hòa nhập. Trần Hạo, một người vốn kiệm lời và có phần e dè, dường như cũng đang dần cởi mở hơn khi ở bên cạnh những người bạn này. Sự thay đổi đó, dù là tích cực, nhưng lại khiến Lê An cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ.

"Anh Hạo..." Cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió, khẽ khàng đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. "Anh đang ở đâu trong thế giới ấy?" Cô nhớ lại những gì mình đã đọc trong cuốn sổ nhật ký về cuộc sống học đường ở thành phố, về những áp lực cạnh tranh, về những mối quan hệ xã hội phức tạp. Trần Hạo đang thực sự sống trong thế giới đó, một thế giới mà cô chỉ có thể hình dung qua những con chữ khô khan và một bức ảnh nhỏ bé. Cô đặt bức ảnh xuống, rồi lại cầm lên, đôi mắt không rời khỏi nụ cười của Trần Hạo. Nụ cười ấy là minh chứng cho sự hòa nhập của anh, cho thấy anh đang thực sự có một cuộc sống độc lập, một cuộc sống mà cô không hề có mặt.

Mùi hoa nhài thoang thoảng bay vào từ giàn hoa trước hiên, nhắc cô nhớ đến những buổi chiều hai đứa ngồi cạnh nhau, ngắm hoàng hôn buông xuống. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy dường như đã lùi sâu vào dĩ vãng, bị che lấp bởi hình ảnh của Trần Hạo rạng rỡ giữa những người bạn mới. Cô cảm thấy một sự hụt hẫng mênh mang, như thể có một điều gì đó quý giá đang dần tuột khỏi tầm tay. Những lời hứa "bên bờ sông cũ", những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò, liệu có còn giá trị trong cái thế giới mới đầy cạnh tranh và đổi thay của anh? Cô tự hỏi, liệu anh có còn nhớ đến những buổi chiều tan học, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, hay những ký ức ấy đã nhạt nhòa đi, được thay thế bằng những trải nghiệm mới mẻ, hấp dẫn hơn ở thành phố? Nỗi lo lắng len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo hơn cả cơn gió heo may đang thổi qua. Cô vuốt nhẹ lên bức ảnh một lần nữa, bàn tay như muốn níu giữ lại một điều gì đó, nhưng chỉ có thể chạm vào lớp giấy bóng loáng, lạnh ngắt.

***

Không về nhà ngay, Lê An rẽ lối quen thuộc, bước những bước chân nặng nề ra bờ sông. Nơi đây, gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo mùi phù sa quen thuộc và tiếng sóng vỗ rì rào, tựa như lời thì thầm của dòng thời gian đang trôi chảy. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải một tấm thảm lụa óng ả lên mặt nước, khiến dòng sông trở nên lấp lánh, huyền ảo. Rặng tre già rì rào trong gió, tạo nên một bản nhạc xào xạc, trầm buồn. Tất cả đều quen thuộc, nhưng lại khiến lòng Lê An càng thêm trống vắng.

Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ ven sông, nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm. Những buổi chiều tan học cùng nhau, những lần ngồi cạnh nhau nhìn dòng nước trôi lững lờ, những lời hứa hẹn ngây thơ "bên bờ sông cũ" vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng giờ đây, không còn Trần Hạo bên cạnh, chỉ có mình cô đối diện với dòng sông bao la và nỗi lòng chất chứa. Bức ảnh nhỏ bé được đặt trên lòng bàn tay cô, hiện rõ hình ảnh Trần Hạo trong bộ đồng phục mới, cười tươi bên cạnh Hà Minh và một vài người bạn khác. Phía sau họ là những tòa nhà cao tầng, biểu tượng của thành phố xa lạ.

Lê An miết nhẹ ngón tay lên tấm ảnh, đặc biệt là khuôn mặt Trần Hạo và Hà Minh. Cô cúi đầu, mái tóc dài che đi phần nào vẻ mặt buồn bã. Cô nhắm mắt, cố gắng hình dung cuộc sống của anh ở nơi đó. Anh đang cười, anh đang vui vẻ, anh đang có những người bạn mới, những trải nghiệm mới. Và cô, cô ở đây, vẫn ngồi bên bờ sông cũ, vẫn sống cuộc sống bình dị của mình, với những nỗi nhớ không tên và những lo lắng không dứt. Một cảm giác chênh vênh, lạc lõng bao trùm lấy cô. Cô không ghen tị với những người bạn của anh, nhưng cô cảm thấy một sự xa cách không thể gọi tên. Những người đó, họ thuộc về thế giới của anh, một thế giới mà cô, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể bước vào.

"Anh đã có một cuộc sống khác rồi..." Lê An thở dài, tiếng thở dài nặng nề, như trút đi một phần nỗi niềm đang đè nén trong lòng. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Trần Hạo trong bức ảnh, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc, một chút gì đó của "Trần Hạo của em" ngày xưa. Nhưng ánh mắt anh trong ảnh quá rạng rỡ, quá vô tư, như thể anh đã hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy hối hả của thành phố. "Anh có còn nhớ em không, hay những người bạn mới này đã lấp đầy khoảng trống đó rồi?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, không lời đáp. Nó là một lời cầu nguyện, một lời khẩn cầu tuyệt vọng gửi vào hư không.

Dòng sông vẫn chảy trôi lững lờ, mang theo bao nhiêu kỷ niệm. Mỗi gợn sóng như một lời nhắc nhở về những ngày tháng êm đềm đã qua, những ngày mà Trần Hạo vẫn còn ở đây, bên cạnh cô. Cô nhớ những buổi chiều hai đứa ngồi cạnh nhau, anh kể cô nghe những ước mơ lớn lao, cô thì thầm những nỗi niềm con gái. Cô nhớ cả những lúc anh lặng lẽ đưa cô về nhà khi trời đã tối, ánh mắt anh luôn dõi theo cô đến tận ngưỡng cửa. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy dường như đã trở thành một giấc mơ xa vời, một phần của quá khứ không thể quay lại. Cái "khoảng cách vô hình" đã được nhắc đến trong cuốn sổ nhật ký của cô, giờ đây không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực tại hữu hình, được thể hiện qua nụ cười của Trần Hạo bên cạnh những người bạn mới, qua những tòa nhà cao tầng sừng sững phía sau lưng anh.

Lê An vuốt nhẹ lên những sợi cỏ mềm mại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ đất. Cô nghĩ về những lời Trần Hạo viết trong thư, rằng anh rất bận rộn. Cô cũng nghĩ về những gì mình đã đọc, về lịch học dày đặc, về những hoạt động ngoại khóa ở trường chuyên. Anh đang xây dựng một tương lai cho riêng mình, một tương lai rực rỡ và đầy hứa hẹn. Còn cô, cô vẫn ở đây, với những ước mơ giản dị, với những nỗi nhớ không nguôi. Sự khác biệt ấy, từng chút một, đang kéo giãn sợi dây tình cảm mong manh giữa hai người. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, sợi dây ấy sẽ đứt, và cô sẽ hoàn toàn mất anh. "Nếu như ngày đó..." Lê An lại tự hỏi, nếu như ngày đó, cô và Trần Hạo đã nói ra hết lòng mình, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu cái "chậm một nhịp" của họ có thể được sửa chữa không? Nhưng giờ đây, câu hỏi ấy chỉ còn là một lời tiếc nuối, một sự day dứt khôn nguôi. Gió thổi mạnh hơn, làm bay những sợi tóc mai của Lê An, như muốn cuốn trôi đi những nỗi niềm chất chứa trong lòng cô. Cô ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đã hoàn toàn tắt, để lại một màu tím than u buồn. Trần Hạo đang ở đó, trong cái thành phố xa xôi ấy, và anh đang ngày càng xa cô, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nỗi niềm của cô. Nhưng nó sẽ không bao giờ mang Trần Hạo trở về bên cô nữa. Cô chỉ có thể tự mình đối diện với những gì đang diễn ra, với sự thật phũ phàng rằng, dù cô có cố gắng đến đâu để hiểu thế giới của anh, thì "khoảng cách vô hình" vẫn cứ ở đó, lớn dần lên, như một định mệnh không thể tránh khỏi.

***

Đêm đó, trong bữa cơm tối, Lê An vẫn trầm tư, lặng lẽ. Ánh đèn dầu leo lét từ ngọn đèn đặt giữa bàn, rọi xuống khuôn mặt cô, khiến những đường nét thanh tú trở nên u buồn hơn. Mùi canh chua thoang thoảng, mùi nước mắm quen thuộc từ những món ăn mẹ nấu, lẽ ra phải xoa dịu tâm hồn cô, nhưng hôm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật thêm sự lạc lõng. Cô chỉ gắp vài miếng cơm, không thiết tha gì đến những món ăn ngon lành trước mắt.

Nguyễn Thị Tư, với con mắt tinh tường của người mẹ, không khỏi nhận ra sự khác lạ của con gái. Bà đặt đũa xuống, nhẹ nhàng nhìn Lê An. "Con bé, sao nay lại ủ rũ thế? Có chuyện gì à con?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Lê An. Bà biết con gái mình đang có tâm sự, và bà luôn là người lắng nghe, chia sẻ.

Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt lo lắng của mẹ. Cô do dự một lát, rồi khẽ khàng đặt bức ảnh nhỏ trên bàn. "Mẹ ơi... Anh Hạo gửi thư về. Anh ấy... anh ấy có bạn mới rồi... Ở thành phố, anh ấy có vẻ vui vẻ lắm." Giọng cô nhỏ dần, cuối câu như một tiếng thở dài. Cô không nói ra hết nỗi lòng mình, không nói ra nỗi sợ hãi, sự hụt hẫng đang gặm nhấm. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để Nguyễn Thị Tư hiểu.

Nguyễn Thị Tư cầm lấy bức ảnh, ngắm nhìn thật kỹ. Ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt Trần Hạo rạng rỡ, rồi lướt qua Hà Minh và những người bạn khác. Bà đã từng chứng kiến biết bao cuộc chia ly của những người trẻ lên thành phố lập nghiệp, học hành. Bà biết, thành phố có sức hút riêng của nó, có những điều mới mẻ mà thị trấn nhỏ này không thể nào có được. Bà cũng biết, sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi. "Hạo nó lớn rồi, có bạn bè là chuyện thường tình. Con đừng suy nghĩ nhiều quá." Bà khẽ nói, nhưng giọng nói ẩn chứa một chút gì đó của sự chấp nhận, một sự thật phũ phàng mà bà đã nhìn thấy trước. Bà đặt tay lên vai con gái, vuốt nhẹ mái tóc dài của Lê An, cố gắng truyền sự an ủi. Bàn tay bà ấm áp, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng cô.

Lê An dựa vào vai mẹ, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc. Cô muốn khóc, muốn thổn thức cho vơi đi nỗi buồn, nhưng lại không thể. Nước mắt cô chỉ chảy ngược vào trong, tạo thành một dòng sông ngầm của sự tiếc nuối và lo lắng. "Nhưng mà... (Nguyễn Thị Tư thở dài một tiếng, đầy suy tư) thành phố nó khác quê mình nhiều lắm." Lời nói của bà như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim Lê An. Bà đã nhìn thấy, bà đã hiểu. Bà không nói toạc ra, nhưng ánh mắt bà, tiếng thở dài của bà, đều chứa đựng một sự thật hiển nhiên: Trần Hạo, với cuộc sống mới ở thành phố, sẽ ngày càng xa cách Lê An.

Bà nhớ lại hình ảnh Trần Hạo ngày nhỏ, một cậu bé trầm tính nhưng luôn quan tâm đến Lê An, luôn che chở cho cô. Bà cũng nhớ những buổi chiều anh và An ngồi bên bờ sông, ánh mắt họ trao nhau những tình cảm ngây thơ, trong sáng. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng giờ đây, cái định mệnh ấy dường như đang bị thử thách. Bà hiểu rằng, tình cảm không phải lúc nào cũng đủ để níu giữ một mối quan hệ, đặc biệt là khi "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn. Cái sự "chậm một nhịp" của Trần Hạo, sự e dè không dám bày tỏ, đang dần tạo ra những hậu quả không thể cứu vãn.

Lê An nắm chặt bàn tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ đó. Cô biết mẹ đang an ủi mình, nhưng những lời nói của mẹ cũng là một lời nhắc nhở về thực tại. Trần Hạo, với cuộc sống độc lập và những mối quan hệ mới ở thành phố, sẽ không còn nhiều thời gian cho cô nữa. Những tin nhắn sẽ thưa dần, những cuộc gọi sẽ ngắn lại, và rồi, có thể sẽ không còn nữa. Nỗi lo lắng về việc anh sẽ bỏ lỡ những cuộc gọi quan trọng của cô trong tương lai, nỗi sợ hãi về việc anh sẽ dần quên đi cô, lớn dần lên trong lòng Lê An. Bức ảnh trên bàn, với nụ cười rạng rỡ của Trần Hạo bên Hà Minh và những người bạn mới, giờ đây không chỉ là một kỷ vật, mà là một biểu tượng cho sự xa cách, cho một thế giới mới mà cô không thể chạm tới.

Đêm đó, Lê An nằm trằn trọc trên giường, không sao ngủ được. Tiếng dế kêu rả rích ngoài vườn, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều hòa vào thành một bản nhạc buồn bã. Cô vẫn ôm chặt bức ảnh nhỏ trong tay, miết nhẹ lên khuôn mặt Trần Hạo. Cô tự hỏi, liệu anh có đang nghĩ về cô không? Liệu anh có còn nhớ về những lời hứa "bên bờ sông cũ", hay những ký ức ấy đã nhạt nhòa đi, được thay thế bằng những trải nghiệm mới mẻ, hấp dẫn hơn ở thành phố? Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, một nỗi cô đơn sâu sắc, lạnh lẽo. Cô biết, anh đang sống một cuộc sống độc lập, một cuộc sống mà cô không hề có mặt. Và cô, cô sẽ phải học cách chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Cái "khoảng cách vô hình" đã không còn là một phép ẩn dụ, mà là một bức tường vững chắc đang dần dựng lên giữa hai người. Và cô, với tất cả sự cố gắng của mình, cũng không biết phải làm sao để vượt qua nó. Cái cảm giác hụt hẫng, bị bỏ lại phía sau, cứ thế lớn dần lên, như một vết thương không ngừng rỉ máu trong lòng Lê An.

Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của sự xa cách. Và cô, một mình, sẽ phải đối mặt với nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free