Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 126: Tin Nhắn Giữa Đêm Thành Phố
Đêm buông xuống thị trấn ven sông mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, sự tĩnh mịch lại đặc quánh một nỗi cô đơn. Tiếng dế kêu rả rích ngoài vườn, tiếng gió xào xạc lay nhẹ cành cây sau nhà, và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường, tất cả như hòa vào làm một bản nhạc buồn bã, dệt nên tấm màn nhung cho nỗi trằn trọc không ngừng của cô gái trẻ. Lê An nằm nghiêng mình trên giường, chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt cạnh gối, như một vật kỷ niệm, một sợi dây mong manh níu giữ cô với một thế giới xa xôi. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng vào một cuộc gọi, một giọng nói thân quen sẽ xuyên qua màn đêm, sưởi ấm trái tim đang dần lạnh đi vì đợi chờ.
Ánh mắt cô vô định nhìn lên trần nhà, nơi những hình ảnh chập chờn của Trần Hạo cứ hiện lên rồi tan biến. Anh của ngày xưa, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp, luôn ở bên cô bên bờ sông cũ. Anh của bây giờ, qua bức ảnh mẹ con cô vừa xem, là một người đàn ông trưởng thành hơn, rạng rỡ hơn giữa lòng thành phố xa lạ, bên những người bạn mới. Hai hình ảnh ấy cứ giao thoa, chồng chéo lên nhau, tạo thành một vết cứa nhẹ trong lòng cô. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có đang nghĩ về cô không? Hay những bộn bề, những cám dỗ của cuộc sống mới đã cuốn anh đi, khiến những ký ức ngọt ngào "bên bờ sông cũ" trở nên nhạt nhòa, chỉ còn là một góc nhỏ bị lãng quên trong tâm trí anh? Nỗi lo lắng ấy, từ lúc nhìn thấy bức ảnh, đã không ngừng lớn dần, như một dòng nước ngầm cuộn chảy, gặm nhấm sự bình yên vốn có của cô.
Cô đưa tay, khẽ vuốt ve chiếc điện thoại, một hành động vô thức của sự mong chờ. Chiếc điện thoại này, dù đã cũ kỹ, đã nhiều lần làm bạn với cô trong những đêm khuya thanh vắng, mang đến cho cô những cuộc trò chuyện, những lời động viên từ Trần Hạo. Nhưng dạo này, tần suất những cuộc gọi đã thưa dần. Anh bận học, anh bận thi, anh bận hòa nhập với môi trường mới. Cô hiểu, cô luôn cố gắng hiểu. Mẹ cô đã nói đúng, thành phố khác quê mình nhiều lắm. Những điều đó, cô đã tự mình tìm hiểu qua những trang báo cũ kỹ, qua những lời kể mơ hồ. Cô biết, cuộc sống ở thành phố lớn đầy rẫy sự cạnh tranh, áp lực và những tham vọng không ngừng. Trần Hạo, một người con trai với ý chí kiên cường, chắc chắn sẽ không ngừng nỗ lực để đạt được những gì anh muốn. Và cô, cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn trở thành một lực cản trên con đường anh đi.
Một tiếng "ting" nhỏ khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, như một tia hy vọng lóe rọi trong đêm tối. Lê An giật mình, vội vàng cầm lấy. Trái tim cô đập thình thịch, một nụ cười mỏng manh chợt nở trên môi. Anh gọi sao? Hay anh gửi một lời chúc ngủ ngon dài dằng dặc như những ngày đầu anh mới lên thành phố, kể cho cô nghe về những điều anh đã trải qua? Cô vội mở khóa, ánh mắt lướt nhanh qua màn hình.
Nhưng rồi, nụ cười trên môi cô chợt tắt ngấm, như một ngọn nến vừa bị gió thổi qua. Không phải cuộc gọi. Cũng không phải một tin nhắn dài. Chỉ là một dòng chữ ngắn gọn, cụt lủn, hiện lên rõ mồn một trên nền màn hình đen trắng:
"Anh học bài. Ngủ sớm nhé. Nhớ em."
Chỉ vỏn vẹn mười ba chữ.
Lê An đọc đi đọc lại tin nhắn, ngón tay cô miết nhẹ lên màn hình điện thoại cũ, như muốn tìm kiếm thêm một chút gì đó ẩn chứa trong từng con chữ. Anh học bài. Ngủ sớm nhé. Nhớ em. Nó không phải là một câu nói trống rỗng, nhưng nó cũng không đủ đầy. Nó là một lời nhắn vội vã, được gửi đi trong sự mệt mỏi và bận rộn. Cô cảm nhận được điều đó. Nụ cười vừa chớm nở đã vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt pha lẫn sự hiểu biết và nỗi buồn sâu sắc. Cô biết, anh Hạo bận lắm. Cô tự nhủ với lòng mình, cố gắng trấn an cái cảm giác hụt hẫng đang trỗi dậy. Anh không quên cô, anh vẫn nhớ cô. Nhưng cái sự "nhớ em" ấy, trong bối cảnh này, lại mang một màu sắc khác hẳn. Nó không phải là sự nhớ nhung đến mức phải gọi điện, phải trò chuyện, mà chỉ là một lời nhắc nhở ngắn gọn, một động thái duy trì liên lạc tối thiểu.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, như một chiếc chăn lạnh lẽo. Cô gập điện thoại lại, rồi khẽ ôm nó vào lòng, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp từ vật vô tri đó. Bàn tay cô siết chặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa cũ kỹ. Đây rồi, cái "khoảng cách vô hình" mà mẹ cô đã nhắc đến. Nó không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của thời gian, của ưu tiên, của những bộn bề cuộc sống. Trần Hạo đang sống một cuộc sống độc lập, một cuộc sống mà cô không hề có mặt. Anh đang bận rộn xây đắp tương lai của mình, với những mục tiêu lớn lao nơi thành phố xa hoa. Và cô, cô vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, chờ đợi.
Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của sự xa cách. Những tin nhắn sẽ thưa dần, những cuộc gọi sẽ ngắn lại, và rồi, có thể sẽ không còn nữa. Nỗi lo lắng về việc anh sẽ bỏ lỡ những cuộc gọi quan trọng của cô trong tương lai, nỗi sợ hãi về việc anh sẽ dần quên đi cô, lớn dần lên trong lòng Lê An. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, cứ thế lớn dần lên, như một vết thương không ngừng rỉ máu. Đêm ấy, Lê An đã không thể ngủ được nữa. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh Trần Hạo mệt mỏi, và dòng tin nhắn ngắn ngủi kia cứ ám ảnh trong tâm trí cô. Cô biết, mình sẽ phải học cách chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Và cô, một mình, sẽ phải đối mặt với nó.
***
Trong khi Lê An đang chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình, Trần Hạo lại đang đối mặt với một cuộc chiến khác, một cuộc chiến với thời gian, với kiến thức và với chính giới hạn của bản thân. Nửa đêm, ký túc xá của trường chuyên thành phố chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Chỉ còn tiếng gió rít khẽ qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng đêm thỉnh thoảng vọng vào từ khu vườn cây phía sau, và đôi khi là tiếng lạch cạch rất khẽ của một chiếc máy tính nào đó vẫn còn hoạt động trong một căn phòng khác. Trần Hạo ngồi trước bàn học, ánh đèn bàn là nguồn sáng duy nhất, hắt xuống khuôn mặt gầy gò, phờ phạc vì thiếu ngủ. Đôi mắt anh quầng thâm, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định.
Trước mặt anh là một núi sách vở, tài liệu, những trang giấy chi chít công thức và bài giải. Mùi giấy cũ, mùi mực in, và cả mùi ẩm nhẹ của đêm khuya hòa quyện vào không khí đặc quánh trong căn phòng nhỏ. Anh liên tục đọc, ghi chú, giải bài tập. Ngón tay anh thoăn thoắt cầm bút, tiếng bút sột soạt trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của riêng anh. Đôi khi, một bài toán khó, một khái niệm phức tạp khiến anh phải dừng lại, day nhẹ trán mình, một cử chỉ vô thức thể hiện sự mệt mỏi và căng thẳng. Anh ngước nhìn đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ qua số một, nhưng còn rất nhiều kiến thức cần phải nạp vào đầu trước kỳ thi quan trọng sắp tới.
"Phải cố gắng hơn nữa… không thể lơ là được." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc vì sự tập trung cao độ. Lời nói ấy không chỉ là một sự nhắc nhở, mà là một lời thề, một gánh nặng mà anh tự đặt lên vai mình. Anh biết, cơ hội này không phải dễ dàng có được. Cả gia đình, cả thị trấn nhỏ bé, đều đặt niềm tin vào anh. Anh không thể phụ lòng họ, không thể phụ lòng cha mẹ, không thể phụ lòng Lê An. Chính vì lẽ đó, anh phải chấp nhận hy sinh. Hy sinh những giấc ngủ ngon, hy sinh những buổi đi chơi, và quan trọng hơn cả, hy sinh thời gian dành cho người con gái anh thương yêu.
Anh với tay lấy cốc nước đã nguội ngắt trên bàn, nhấp một ngụm. Nước lạnh lẽo trôi xuống cổ họng, mang theo một chút tê tái, nhưng không thể xua đi sự mệt mỏi đang gặm nhấm từng tế bào. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như mực. Bên ngoài kia là một thành phố rộng lớn, xa lạ, đầy rẫy những cơ hội và thách thức. Anh đang ở đây, giữa lòng thành phố ấy, chiến đấu cho tương lai của mình. Nhưng đâu đó trong sâu thẳm tâm trí, hình ảnh của Lê An, của dòng sông hiền hòa, của những buổi chiều tà "bên bờ sông cũ" vẫn chập chờn hiện về, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì anh đang bỏ lại phía sau. Một cảm giác day dứt thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị áp lực học hành đẩy lùi. Anh thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự bất lực và mệt mỏi. Anh biết, cái "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa anh và Lê An, không phải vì anh không yêu cô, mà vì hoàn cảnh, vì gánh nặng của cuộc sống và tương lai.
Anh lại vùi đầu vào sách vở, từng dòng chữ, từng công thức cứ nhảy múa trước mắt. Sự tập trung của anh gần như tuyệt đối, anh không muốn một giây phút nào trôi qua vô ích. Tiếng bút sột soạt lại tiếp tục vang lên, đều đặn, bền bỉ, như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng hết sức mình. Cảm giác khô khốc trong cổ họng, cảm giác đau nhức nơi thái dương, tất cả đều bị anh gạt sang một bên. Anh biết, mỗi giờ phút này đều quý giá, mỗi kiến thức anh thu nạp được đều là một viên gạch xây nên tương lai. Và trong cái tương lai ấy, anh hy vọng có Lê An. Nhưng để có thể mang lại một tương lai tốt đẹp cho cô, anh phải cố gắng ngay bây giờ, phải chấp nhận những hy sinh, dù trái tim anh có day dứt đến mấy.
Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng không ngừng. Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp hé rạng nơi chân trời, và ký túc xá vẫn còn chìm trong giấc ngủ say, đầu óc Trần Hạo đã nặng trĩu. Cảm giác mệt mỏi không còn là sự khó chịu nhẹ nhàng nữa, mà đã biến thành một sức nặng thực sự, đè nén lên từng thớ thịt, từng sợi thần kinh. Anh ngả lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên dù chỉ là trong chốc lát. Thế giới quay cuồng quanh anh, những công thức, những định lý, những con số, tất cả như hòa vào làm một mớ hỗn độn trong tâm trí.
Và rồi, trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hình ảnh Lê An chợt hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Cô không còn là một ký ức xa xăm, mà là một hiện hữu dịu dàng, ấm áp. Nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, giọng nói nhẹ nhàng của cô – tất cả như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn anh. Anh nhớ cô, nhớ đến cồn cào. Anh muốn nghe giọng cô, muốn kể cho cô nghe về những áp lực, những khó khăn mà anh đang phải đối mặt. Anh muốn tìm một chút an ủi từ cô, một chút sức mạnh để tiếp tục cố gắng.
Anh mở mắt, nhìn chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn. Nó là vật kết nối duy nhất của anh với thế giới bên ngoài, với Lê An. Anh do dự. Một cuộc gọi ư? Anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh biết cô sẽ vui biết nhường nào nếu nhận được cuộc g���i từ anh. Nhưng đồng hồ đã điểm quá khuya, đã gần sáng rồi. An chắc đã ngủ say. Hơn nữa, anh cũng không còn đủ sức để trò chuyện lâu. Giọng anh sẽ khàn đi vì mệt mỏi, và anh sợ rằng điều đó sẽ khiến cô lo lắng. Một cuộc gọi dài, như những ngày đầu, giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ. Anh không thể cho cô điều đó.
Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh biết mình đang "chậm một nhịp", chậm trong việc thể hiện tình cảm, chậm trong việc duy trì kết nối. Nhưng anh phải làm sao đây? Áp lực học tập đè nặng lên vai anh, tương lai của anh và cả của cô nữa, đều phụ thuộc vào những nỗ lực này. Anh không thể lơ là dù chỉ một giây. "An chắc ngủ rồi… Ngày mai lại bài kiểm tra…" Anh thầm nhủ. Tiếng thở dài của anh hòa vào không khí lạnh lẽo của căn phòng.
Anh cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay cái miết nhẹ lên màn hình đã mờ. Anh do dự một lúc, rồi quyết định. Một tin nhắn. Nó sẽ ngắn gọn, nhưng ít nhất, nó sẽ cho cô biết anh vẫn nhớ đến cô. Nó sẽ là một lời trấn an, một lời hứa thầm lặng rằng anh vẫn ở đây, vẫn đang cố gắng. Anh nhanh chóng gõ từng con chữ, từng từ ngữ được chắt lọc trong tâm trí mệt mỏi. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích nhiều hơn, nhưng anh biết mình không có thời gian. Và đôi khi, "lời nói không thành" lại chất chứa nhiều điều hơn cả.
"Anh học bài. Ngủ sớm nhé. Nhớ em."
Anh nhấn gửi. Một tiếng "ting" nhỏ vang lên, báo hiệu tin nhắn đã được gửi đi thành công. Anh đặt điện thoại xuống, cảm giác như vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng. Rồi, không chần chừ thêm nữa, anh lại vùi đầu vào đống sách vở còn dang dở. Ánh đèn bàn vẫn chiếu sáng cô độc, soi rõ khuôn mặt đầy vẻ kiệt sức nhưng vẫn kiên cường của anh. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn còn đặc quánh, nhưng đâu đó, một tia sáng yếu ớt đã bắt đầu le lói nơi chân trời, báo hiệu một ngày mới lại sắp bắt đầu, với những áp lực và thử thách mới đang chờ đợi.
Trần Hạo không biết rằng, ở một nơi rất xa, trong căn phòng nhỏ yên bình của thị trấn ven sông, Lê An cũng đang trằn trọc không ngủ. Tin nhắn ngắn ngủi của anh, thay vì mang đến sự an ủi trọn vẹn, lại vô tình khoét sâu thêm "khoảng cách vô hình" giữa hai người, báo hiệu cho những ngày tháng dài đằng đẵng của sự chờ đợi và nỗi cô đơn. Cô ôm chặt chiếc điện thoại, tựa như đang ôm một hy vọng mong manh, một lời hứa đang dần bị thời gian và khoảng cách bào mòn. Nỗi hụt hẫng khi nhận tin nhắn ngắn ngủi đó là dấu hiệu cho sự "mệt mỏi với sự im lặng" và "giới hạn chịu đựng" của cô sẽ đến trong tương lai, khi mà những lời nói không thành, những cuộc gọi bỏ lỡ sẽ trở thành vết cứa sâu hơn trong trái tim vốn đã yếu mềm của cô gái thị trấn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.